Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 45. Món quà đầu tiên

Sau hơn mười lăm phút đại chiến nảy lửa, trận đấu tay bo giữa Himiko và Lily cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Không hiểu sao, lượng máu của cả hai bên gần như ngang bằng nhau, và lúc này, họ đều đang giữ thế phòng thủ bị động, không ai dám chủ động tấn công.

Vốn quen lối đánh lăng xả, giờ bị buộc phải dè dặt co ro, Himiko cuối cùng không nhịn nổi, vùng lên tấn công Lily. Phía đối diện, Lily cuống quýt, bất ngờ bị Himiko tung đòn liên hoàn rồi chịu thua đầy cay đắng.

"Hừ... Chỉ cần cẩn thận hơn một chút thôi mà!"

Lily bĩu môi, rõ ràng rất bất mãn với thất bại của bản thân. Nhưng cô bé không hề trách cứ Himiko, chỉ thẳng thắn thừa nhận chiến thắng của đối thủ: "Chị thắng rồi... Nhưng lần sau, người chiến thắng tuyệt đối sẽ là em!"

Himiko tươi cười hớn hở, huých nhẹ cánh tay Trần Hoài Nam, khóe môi nhếch lên nụ cười ranh mãnh: "Giờ thì... tôi nên yêu cầu điều gì đây nhỉ? Hì, tạm thời chưa nghĩ ra. Khi nào nghĩ ra thì tính tiếp nhé!"

Nghe vậy, Trần Hoài Nam liền thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Cậu chẳng muốn nghe theo những yêu cầu có thể rất "khó đỡ" của Himiko chút nào. Cô nàng này mà cười kiểu đó thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành sẽ đến với cậu cả. Tốt nhất là cứ để cô ta tự trì hoãn rồi quên béng đi, như vậy cậu mới an toàn.

Hoặc cậu đã từng nghĩ vậy.

"Như thế không được đâu, lỡ chị chẳng may quên béng đi thì sao? Em muốn mọi thứ phải diễn ra thật công b��ng, nên em mong chị hãy đưa ra mệnh lệnh ngay bây giờ," Lily cương quyết nói.

Lily!?

Trần Hoài Nam tái mặt, trong lòng thầm kêu trời.

Quả nhiên, Himiko đã quyết định suy nghĩ lại, chăm chú ngắm nhìn vẻ điềm đạm đáng yêu của Lily một lát rồi cười nói: "Vậy thì bắt đầu từ em trước vậy. Yêu cầu chị dành cho em rất đơn giản: Chỉ cần em hôn lên má chị một cái, giao kèo giữa chúng ta sẽ chấm dứt ngay lập tức."

"Chỉ thế thôi ạ?"

Himiko khẽ cúi người xuống trước mặt Lily thay cho câu trả lời. Lily cũng rất hiểu ý, nhắm mắt đặt môi lên má Himiko trong vài giây... Cho đến khi một tiếng "chụt~" vang lên kèm theo một tia sáng lóe lên, cô bé mới chịu dừng lại.

"Ối, quên tắt flash!"

Biết mình đã bị Trần Hoài Nam chụp lại, Lily ngay lập tức chồm thẳng tới giật điện thoại của cậu ta để xóa tấm ảnh đáng xấu hổ ấy. Và dĩ nhiên là cậu ta sẽ không để cô bé toại nguyện, ngược lại, còn thẳng tay ném điện thoại vào không gian chứa đồ di động.

"Anh chị bắt nạt em!"

Lily giậm chân phồng má, dùng sức đập đập vào lồng ngực Trần Hoài Nam trông như đang đánh yêu. Nhưng kể cả khi không sử dụng khả năng thật sự, những nắm đấm nhỏ kia vẫn đủ sức làm cậu ta suýt chút nữa nội thương: "Nào có đâu, anh chỉ muốn lưu trữ cái hình ảnh quá sức đẹp mắt ấy thôi... Cơ mà em dừng lại đi có được không? Trông nhỏ con thế mà lực tay mạnh chết đi được."

Ngay cạnh hai người, Himiko lúc này vẫn còn hơi lâng lâng sau khi được Lily hôn xong. Chẳng hiểu sao nhưng sau nụ hôn đó, cô ấy bắt đầu cảm thấy tâm hồn mình thanh thản đến lạ, cứ như thể... cô ấy sắp được thiên giới mang đi khỏi thế giới này vậy.

A... Thật yên bình.

Ọt~ ọt~

Trong lúc Lily còn đang làm nũng thì tiếng réo từ bụng ai đó bất chợt vang lên, khiến Himiko choàng tỉnh khỏi cảm giác như đang trên thiên đường.

"..."

Ọt~ ọt~

"Lily?"

"Không phải em!"

Himiko giơ tay lên, gò má ửng đỏ vì ngượng ngùng: "Là tôi. Nãy giờ dẫn con bé đi nhiều nơi quá, nên tôi có chút đói bụng rồi. Thật xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc vui của hai người..."

"À, chuyện ấy thì không hẳn," Trần Hoài Nam chỉ tay về phía quầy thức ăn nhanh ở gần đó, cười nói: "Làm chút khoai tây chiên nhé? Tuy hơi đắt tiền thật nhưng mà 'chill' thì khỏi phải bàn!"

Lily kéo áo Trần Hoài Nam, vô cùng hào hứng nói: "Em thì không đói lắm, em vẫn muốn chơi mấy trò khác nữa. Anh Nam, hay là anh cho em ít tiền, em sẽ tự đi chơi, anh không cần lo đâu."

"Em sẽ không cô đơn chứ?"

"Không đâu anh, ít nhất là lúc này, trí tò mò của em đã hoàn toàn lấn át cảm giác đó rồi anh ạ... Nhưng thật ra thì em vẫn muốn được chơi với anh lắm."

Thành thật, quá thành thật... Thành thật đến mức Trần Hoài Nam không nỡ để cô bé này chơi một mình.

"Anh đừng quên mình vẫn còn nợ chị Himiko một yêu cầu đấy... Hì hì, cũng đừng bảo bọc em quá nha. Em biết anh là người tốt nhưng anh cũng nên chừa cho em cơ hội trưởng thành chứ?"

Trưởng thành? Một cô nhóc đã gần nghìn tuổi như em ư? Nghe cứ sai sai thế nào ấy... Nhưng thôi vậy. Những gì em ấy nói cũng không phải không có lý.

"Vậy được, chơi vui nhé em. Khi nào chán quá thì đến tìm anh chị. Anh chị ở ngay đằng kia thôi, không đi đâu xa đâu."

"Dạ!"

Cứ như thế, Lily liền cầm tiền của Trần Hoài Nam rồi tự đi chơi. Trong khi Himiko thì lẽo đẽo đi theo cậu ta với vẻ mặt đỏ như gấc chín, bởi vì tiếng bụng réo của cô ấy thật sự quá... hùng hổ.

"Quái lạ, đồ ăn lúc sáng tôi nấu cho cậu cũng giàu năng lượng lắm mà... Sao cậu đói nhanh như thế được?" Trần Hoài Nam hiếu kỳ nhìn về phía bụng Himiko.

Himiko dùng tay che bụng mình lại, liếc xéo Trần Hoài Nam một cái: "Nhìn chằm chằm bụng của một cô gái là bất lịch sự lắm đó!"

"..."

"Xin... xin lỗi," Trần Hoài Nam gãi đầu, chủ động kéo ghế mời Himiko ngồi, sau đó nhẹ nhàng nói: "Tôi sẽ vào gọi món một chút, có lẽ mấy gói khoai tây chiên sẽ không đủ cho cậu đâu. Ha ha, hai cái hamburger thì sao nhỉ?"

"Cậu đang đá xéo tôi hả?"

"Đâu có."

...

...

Một lúc sau, Lily đã quay trở lại với cả một núi tiền xu trong tay, trông có vẻ rất nặng so với thể trạng thấp bé nhẹ cân của cô bé. Tuy vậy, nhìn biểu cảm tươi cười của cô bé, có thể thấy kể cả khi không có Trần Hoài Nam hay Himiko bên cạnh, cô bé vẫn chơi rất vui vẻ.

"Anh Nam, chiến lợi phẩm của em nè! Lợi hại không? Lily của anh có lợi hại không?" Lily để cả đống tiền xu xuống đất 'xoảng' một tiếng rồi hai tay chống nạnh, đắc ý vểnh chiếc cằm đáng yêu lên thật cao.

"Em trúng Jackpot luôn hả? Lợi hại!" Trần Hoài Nam cũng không ngại ngần 'Like' một cái thật nhiệt tình cho cô bé.

Lily "he he~" một tiếng rồi nắm lấy cánh tay Trần Hoài Nam, tay kia chỉ về phía máy gắp thú bông cách đó không xa: "Cơ mà trò đó em chơi nãy giờ vẫn không thắng được, nó khó quá. Nhưng mà em vẫn rất muốn có con gấu nhỏ đó. Nó đáng yêu quá nên em không thể làm ngơ được."

"À, vậy để anh. Cho anh mượn vài xu nhé." Trần Hoài Nam ngồi dậy, lấy một ít tiền xu trong túi, rồi nói với Himiko vẫn đang bận nhâm nhi đồ ăn nhanh: "Thế cậu có muốn đi cùng không? Dù sao thì cậu cũng đã ăn kha khá rồi..."

Himiko khẽ gật đầu: "Ừm~"

Nhìn hai bên má đang phồng lên hệt như cái bánh bao kia đi... Chết tiệt, tự nhiên cô nàng này trông khả ái chết đi được!

Lily che miệng cười khúc khích rồi nắm tay kéo Trần Hoài Nam đi trước. Khi đến gần máy gắp thú bông, Lily dùng ánh mắt lấp lánh chỉ về phía con gấu mình mong muốn, cũng đồng thời là thứ đang nằm ở một vị trí rất chi là 'đắc địa'.

"Gấu trắng Bắc Cực... Chà, không những to con mà còn bị mấy con khác đè lên nữa. Ca này khó nhằn phết đấy, nhưng cũng không phải không thể."

"Anh làm được thật sao?" Lily mừng rỡ.

Trần Hoài Nam giơ ngón tay cái với vẻ mặt cực kì tự tin: "Hồi trước anh đã từng gắp cả núi thú bông cho em gái rồi... Suy cho cùng thì anh cũng đâu có đủ tiền mua cho nó chơi đâu? Ha ha, loại này thì tầm năm xu đổ lại là 'hốt' được!"

Từng đồng xu thứ nhất, thứ hai, thứ ba liên tục được cho vào máy. Trần Hoài Nam ưu tiên sử dụng những xu này để gắp những con thú bông đang đè lên con gấu chính ra trước. Cứ như thế, chiến lợi phẩm của họ hiện tại là một con rắn và hai con thỏ bông loại nhỏ.

"Bách phát bách trúng luôn kìa... Đỉnh thật!"

Một người chơi hệ gắp thú đi ngang qua, thấy Trần Hoài Nam chơi chuyên nghiệp như thế liền không khỏi há hốc mồm ngưỡng mộ. Còn Lily, con bé vừa ôm thú, vừa hất cao cái cằm lên, trông có vẻ rất tự hào.

Đến đồng xu thứ năm, con gấu to bự đã bị chiếc cần kéo lên. Thế mà chưa kịp lên đến nửa chừng nó đã lại rơi xuống, làm cho Trần Hoài Nam không khỏi tặc lưỡi một tiếng: "Chậc, khó hơn mình nghĩ!"

Kết quả là phải đến đồng xu thứ bảy, con thú bông yêu thích của Lily mới ra khỏi máy, khiến chị nhân viên nhìn cậu ta với ánh mắt như muốn phát khóc: "Cậu hack máy rồi có đúng không?"

"... Chị nói đùa rồi, sao em dám?"

Đưa con gấu bông to bự cho Lily, cậu ta tiếp tục nói với chị nhân viên: "Em chỉ gắp đến đây thôi, không chơi nữa đâu. Em cũng hiểu cảm giác của chị mà."

"Đội ơn em đó!"

Đối diện với ánh mắt cảm kích của chị nhân viên nọ, Trần Hoài Nam chỉ biết gãi má cười trừ, trong lòng tự nhiên thấy có lỗi với chị ấy quá.

Vả lại... Hình như mấy người chơi hệ gắp thú kia đang nhìn chằm chằm cậu, cảm giác khó chịu thật. Phải chi mấy tên đó là nữ giới thì tốt, đằng này thì toàn là đực rựa mới bực mình...

Nhìn lại hai nữ, Trần Hoài Nam lúc này mới nh��n ra Lily đang vùi mặt vào giữa bụng con gấu bông hít hà, khắp mặt mũi đều là phấn hồng, thật sự là đáng yêu chết đi được!

Có thể nói, chỉ cần nhìn biểu cảm của em ấy thôi là cậu ta đã có cảm giác tựa như được thanh tẩy mà chẳng cần phải vác mặt đến nhà thờ.

Còn Himiko ấy à... Chẳng biết vì lý do gì mà cô ���y cứ trầm ngâm nhìn chằm chằm ba món đồ chơi kèm theo mà Trần Hoài Nam vừa gắp được, chẳng rõ cô ấy đang bận suy tư điều gì.

Trần Hoài Nam: "..."

Rẹt~

Chiếc cần bên trong máy gắp thú lại một lần nữa chuyển động, lần này Trần Hoài Nam sẽ làm theo ý muốn của mình.

Mặc kệ ánh mắt của cả chị nhân viên lẫn những người xung quanh, cậu ta lại khéo léo gắp ra thêm một con cá heo cỡ bự rồi tự mình mang tới tặng Himiko: "Cầm lấy, coi như món quà nhỏ tôi dành cho cậu."

"A?"

Himiko sửng sốt, hai mắt mở to nhìn Trần Hoài Nam. Phải do dự một lúc lâu, cô ấy mới chìa tay ra nhận lấy món quà mà đối phương dành tặng cho mình: "Cảm... cảm ơn cậu."

Lily cười hì hì, tranh thủ vạch trần nội tâm của Himiko: "Chị ấy có vẻ thích món quà của anh lắm đó, cả linh hồn đều sắp biến thành màu hồng luôn rồi."

"Lily!"

Himiko đột nhiên quát cô bé một tiếng làm cả Lily lẫn Trần Hoài Nam đều giật nảy mình. Cơ mà cả hai người họ đều biết cô nàng này chỉ đang thẹn quá hóa giận thôi chứ không có ý xấu gì, thế nên họ cũng không cãi l���i Himiko, chỉ nhìn nhau, thả 'like' rồi chạy đi mất.

Himiko phồng má, dùng sức giậm chân: "Hai người mau đứng lại cho tôi!"

"Ngu gì đứng lại, cho cậu đánh chết hả?"

"Đúng đó, em không muốn bị chị đánh đâu, có giỏi thì đuổi theo bắt em nè~"

"Mấy người nghĩ mình đang ở đâu vậy? Đừng có mà chạy lung tung!"

Dường như Trần Hoài Nam đã quên mất Himiko đang sở hữu Hư Không Bộ Pháp, một thứ có thể bắt kịp cậu chỉ trong nháy mắt mà chẳng cần cất công đuổi theo làm gì.

Truyen.free giữ toàn quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free