(Đã dịch) Thần Sư - Chương 48. Bê quá sen ạ
Haizzz…
Nằm lăn lóc trong căn phòng trọ của mình, đến tận bây giờ Lục thật sự không nhớ đã thở dài bao nhiêu lần như thế nữa. Khi vấn đề kinh tế đã được giải quyết, giờ cậu khá rảnh rỗi… Cũng vì thế mà cậu đâm ra chán nản.
Với cơ địa có thể mang đến vận xui cho những người xung quanh, trừ những khi thật sự cần thiết, bình thường Lục hiếm khi ra ngoài. Không phải cậu tự kỷ, mà chỉ đơn giản là không muốn làm phiền người khác mà thôi.
“Chán quá đi… Nhớ lại trước kia, mình đã làm gì trong những lúc như thế này nhỉ?”
Kể từ lúc đặt chân vào lớp học đó, ngày ngày phải chịu những trận hành hạ khủng khiếp cả về thể chất lẫn tinh thần… Dường như não bộ Lục đã bị ảnh hưởng nặng nề, khiến cậu quên đi một số ký ức quan trọng… Chẳng hạn như hiện tại, cậu ta dường như đã quên mất mình từng giải khuây bằng cách nào.
“Thôi, quên rồi thì quên luôn, đằng nào cũng chẳng tốt đẹp gì.” Lục lại thở dài: “Thôi thì chơi game một chút rồi tiếp tục làm theo những gì sách hướng dẫn. Dù sao đây cũng là chìa khóa để mình thay đổi vận mệnh… Mình không thể cứ mãi xao nhãng thế này được.”
Miệng thì nói vậy nhưng cậu ta vẫn ưu tiên chơi game trước, trong khi chuyện quan trọng vừa hùng hồn tuyên bố thì lại hoàn toàn ngó lơ.
Có vẻ như cậu ta đã quen với thói “chấp nhận số phận” từ lâu rồi… Thế nên nhất thời vẫn chưa thể sửa được cái thói xấu tày đình này.
Muốn thay đổi vận mệnh thì liệu mà cố gắng đi chứ!
…
…
Cùng lúc ấy, tại nhà Limia.
Đang bận đấu vật với lũ em nghịch ngợm, Limia bất ngờ bị làm phiền bởi tiếng chuông cửa. Cuối cùng, cả hai bên phải tạm thời đình chiến để Limia ra tiếp khách: “Tới đây!”
Cạch.
Mở cửa, trước mặt Limia là một thiếu nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi với mái tóc đỏ rực và làn da trắng muốt. Thiếu nữ mặc bộ trang phục rất mát mẻ, đặc trưng của người đến từ vùng hoang mạc khô nóng phía tây, khiến cô dù còn trẻ tuổi nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ mê hoặc.
“Chào con trai, sao đứng đực ra thế?”
Thiếu nữ cười hì hì tinh nghịch, trong khi Limia vẫn còn chưa hết kinh hãi: “Mẹ!? Mẹ về từ lúc nào vậy? Mà quan trọng hơn là bằng cách nào?”
Bà mẹ trẻ giơ hai ngón tay hình chữ “V”, ưỡn ngực đắc ý nói: “Dĩ nhiên là mẹ lén trốn về rồi chứ còn gì nữa?”
Nói đến đây, bà mẹ trẻ đột nhiên khoanh tay, hai bên má phồng to trông đáng yêu phát nổ: “Hừ, mấy mụ tư tế cứng nhắc đó phiền chết đi được! Ngay bây giờ mẹ chỉ muốn quẳng cái chức "Thánh Nữ" này vô sọt rác cho rảnh nợ thôi!”
Limia vỗ trán: “…” Mẹ ơi, tính ra mẹ đã ngoài hai mươi từ lâu rồi nha… Thật đó, đến bao giờ mẹ mới thôi tỏ ra y hệt một đứa trẻ ham chơi mà hành xử như một vị phụ huynh đúng mực thế?
Là một người con, Limia cảm thấy vô cùng khổ tâm với người mẹ quá đỗi “vị thành niên” của mình.
“Cũng đã mấy năm rồi nhỉ… Con trai mẹ giờ cũng lớn lắm rồi phải không?” Thiếu nữ nhón chân định sờ đầu Limia nhưng không với tới, cuối cùng đành ngậm ngùi bỏ cuộc trong cay đắng: “Ai, thời gian trôi nhanh quá… Rồi cũng sẽ đến lúc con trai mẹ lấy vợ thôi. Sao tự nhiên muốn bế cháu nội ghê ta.”
“Nói trở lại, mấy năm nay ba con có lo đầy đủ cho mấy đứa em không? Mẹ có cố gắng gửi chút đồ về cho mấy đứa nhưng xem ra đều không đến nơi được… Mẹ thật sự xin lỗi.”
“Mẹ về thăm nhà là con vui rồi. Mau vào trong đi, bọn nhỏ sẽ mừng lắm.”
“Ừm, vất vả cho con rồi. Hôm nay cứ để mẹ chăm bọn nhỏ… Đợi chừng nào ba con về, mẹ sẽ cố gắng tạo ra thêm cho con m��t đứa em nữa ha?”
“Con lạy mẹ, đừng! Con sẽ bị bọn nhỏ hành đến chết mất!” Limia chỉ thiếu chút nữa là quỳ xuống cầu xin.
Thiếu nữ hai tay ôm mặt, ngượng ngùng lắc lắc đầu: “Nhưng mẹ không cưỡng lại được đâu con ạ. Lâu lắm rồi mới gặp lại ba con mà, kiểu gì mẹ cũng muốn cùng ba con chơi bời một chút… Hì hì, lỡ như quá trớn thì con lại có thêm một đứa em đó nha. Cái đó còn tùy thuộc vào ba con nữa… Nhưng thường thì ba con hung bạo lắm á.”
“Làm ơn mẹ, đừng kể con nghe thêm về chuyện "dơ bẩn" của hai người nữa.”
“Ngại cái gì? Sớm muộn gì con cũng phải làm mấy chuyện đó thôi mà! Tất nhiên, mẹ sẽ không kể cho mấy đứa em của con, nhưng riêng con thì cần phải được giáo dục đàng hoàng nha! Nghe lời mẹ!”
Limia thật sự muốn khóc. Mẹ cậu đầu óc không được bình thường… Cậu cũng khổ tâm lắm chứ! Nhưng thân là con trai cả được mẹ yêu thương nhất, cậu có làm được gì khác nữa đâu?
Nhỡ mẹ nổi giận méc cha, hôm đó cậu kiểu gì cũng sẽ nhừ đòn cho coi!
…
…
Để đảm bảo tính cơ mật cho những gì mình sắp làm, Ikki cẩn thận chọn một khu rừng nhỏ tương đối vắng vẻ, rất hiếm khi có người qua lại.
Tại đây, cậu vừa tập trung đọc sách vừa dùng phấn vẽ pháp trận. Chẳng mấy chốc, pháp trận đã thành hình với vô số hoa văn cùng ký tự phức tạp. Như thế đủ để hiểu cậu tài giỏi đến cỡ nào trong giới Âm Dương Sư.
“Cuốn sách này thâm ảo đến vậy mà mình vẫn có thể lĩnh ngộ được… Mình đúng là một thiên tài!”
Sau khi tự đắc một chút, Ikki cẩn trọng kiểm tra lại thật kỹ phát minh mang tính đột phá của mình.
Đây chính là pháp trận triệu hồi đặc biệt do chính cậu phát minh dựa trên những gì học được trong sách… Mặc dù cậu không biết liệu nó có hoạt động trơn tru hay không, nhưng cậu chắc chắn rằng việc mình làm được đến thế này đã là tài lắm rồi!
“Bùa chú phong ấn lẫn kết giới đều đã được chuẩn bị đầy đủ. Giờ thì cho dù nó có nổ, mình cũng chẳng sợ. Chơi thôi!”
Khởi trận!
Dưới sự điều khiển tỉ mỉ của Ikki, pháp trận phức tạp kia bắt đầu vận hành. Sau một hồi chỉ phát sáng mà kh��ng có động tĩnh gì, pháp trận dường như sắp sửa thể hiện công năng thật sự của nó: Triệu hồi sinh vật đến từ thế giới khác!
Theo thời gian, không gian xung quanh Ikki dần dần bị uốn cong một cách vô cùng quỷ dị, rồi một khe nứt không gian bất chợt hiện ra, kéo theo làn khói trắng không ngừng hội tụ lại nơi trung tâm pháp trận.
“Vãi, cái vẹo gì đây?!”
Không lâu sau đó, làn khói bí ẩn chậm rãi cô đặc thành một nhân hình, trông tựa như hình nhân làm bằng những đám mây. Ừ, chỉ đến thế là dừng. Nó không biến thành người thật, mà chỉ đơn giản là một “người mây” thôi!
Ikki: “…”
“Thật sự đấy! Mình đã triệu hồi ra cái quái gì thế này? Chẳng hiểu gì sất!”
…
…
Cũng trong một khu rừng nào đó nằm cách xa thế giới con người, thậm chí còn hoang sơ vắng vẻ hơn khu rừng nơi Ikki đang gào thét, có một căn nhà nhỏ nằm cô độc và hiu quạnh, chẳng hề có bất kỳ căn nhà nào khác bầu bạn. Đó chính là nơi nhẫn giả Dạ Trầm Uyên đang sống.
Cậu vốn dĩ thuộc về một gia tộc nhẫn giả đến từ Đông Lục Địa. Tuy nhiên, do tập quán cư trú từ xưa đến nay không có tính tập trung nên hầu hết các nhẫn giả đều không sống cùng nhau, thay vào đó họ chọn cách sống rải rác khắp thế giới và chỉ liên lạc với nhau thông qua những con quạ truyền thư.
Về lý do tại sao tập quán kỳ quái này tồn tại ấy à? Cũng đơn giản thôi, chính bởi vì thứ thể chất đặc biệt kia nên cho dù họ có sống chung với nhau cũng chẳng thể nhìn thấy nhau được… Đã như thế thì sống chung làm gì cho phí công? Tự mình ra ngoài lịch luyện còn sướng hơn!
Người ta thường nói cá nóc sẽ không thể chết bởi chính nọc độc của nó… Tuy nhiên, câu nói này lại không thể áp dụng với gia tộc của Dạ Trầm Uyên.
Ngồi xem bức thư cùng mấy tấm ảnh tự sướng mà cha mẹ gửi về, Dạ Trầm Uyên chỉ có thể lắc đầu ngao ngán: “Bực mình ghê… Đến bao giờ thì hai ông bà mới trở về chịu trách nhiệm với đứa con này thế?”
Dung mạo của cha mẹ Dạ Trầm Uyên trên tấm ảnh khá mờ nhạt, trông tựa như một làn khói mơ hồ vô tình được ống kính máy ảnh chụp phải. Dù thế, cậu vẫn có thể dễ dàng nhận ra hai kẻ này chính là đôi phụ mẫu vừa ham chơi vừa vô trách nhiệm của mình.
“Ngao~”
Đúng lúc này, tiếng mèo kêu đột nhiên vang lên bên tai Dạ Trầm Uyên, khiến đôi lông mày vốn đang nhíu lại vì bực mình của cậu giãn ra đôi chút. Và rồi không lâu sau đó, một con mèo nhị thể cực kỳ xinh đẹp xuất hiện bên cạnh cậu với cái ngáp ngủ vô cùng đáng yêu.
Dạ Trầm Uyên nhẹ nhàng đưa tay ôm nó vào lòng với một nụ cười: “Chỉ có mày yêu tao thôi, Hoa ạ. Cảm ơn vì ngày nào mày cũng đến đây chơi với tao nhé.”
Nhớ lại trước kia, cậu dường như luôn luôn bị mọi sự vật xung quanh bỏ qua, kể cả những người bạn thân thiết nhất cũng vậy. Duy chỉ có con mèo này thì khác, nó chính là kẻ duy nhất nhận ra sự tồn tại của cậu mà chẳng cần cậu phải làm trò hề để gây sự chú ý.
Mà lại, có vẻ như lúc đó nó là một con mèo hoang không nơi nương tựa. Thấy vậy, cậu liền đặt tên cho nó rồi thử dẫn nó về nhà… Tuy đã chăm sóc rất chu đáo, thế nhưng nó đã bỏ đi ngay buổi sáng hôm sau.
Hình như lúc đó cậu đã suýt khóc thì phải? Cũng may là đ��n khoảng gần trưa hôm đó, nó quay trở lại để chơi với cậu.
Cứ như thế, đều đặn mỗi ngày vào đúng khung giờ này, nó sẽ quay trở lại thăm cậu rồi đến chiều lại bỏ đi làm gì đó… Mặc dù cậu thật sự có chút tò mò nó đã đi làm gì, nhưng cậu nghĩ mình vẫn nên tôn trọng sự riêng tư của nó thì hơn.
Lại một lần nữa, con mèo ngáp thêm một cái rồi thụi đầu vào bụng Dạ Trầm Uyên: “Tối qua em mới hốc trộm ba ký cỏ mèo, giờ phê quá sen ạ.”
“…”
Mười lăm giây sau…
Dạ Trầm Uyên: “!!?”
Truyện này do truyen.free độc quyền biên soạn, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.