(Đã dịch) Thần Sư - Chương 30. Loli gõ cửa
Ngay khi vào phòng, Himiko lập tức đánh giá sơ qua không gian sống của Trần Hoài Nam. Chỉ lát sau, cô gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Phòng ốc của cậu gọn gàng ra phết nhỉ, dù là con trai đó. Tôi cứ nghe người ta nói bọn con trai các cậu thường sống rất cẩu thả mà."
"Đúng với một số người thôi, ví dụ như cái người cậu vừa gặp ấy."
Himiko: "..." Cậu ta đang khéo léo nói xấu ông hàng xóm thân thiện của mình đấy à? Thôi kệ, nàng không bận tâm.
"Phòng cậu chỉ có một phòng ngủ thôi à? Thôi đành vậy, tôi sẽ ngủ ngoài phòng khách. May mà tôi đã lường trước nên mang sẵn chăn đệm theo rồi." Himiko cười tít mắt, vẻ mặt đắc ý: "À mà cậu đừng có nghĩ đến chuyện nhường giường cho tôi đấy nhé. Tôi chỉ là người ở nhờ, và tôi biết rất rõ cách mà một người ở nhờ nên hành xử. Thế nên, đừng lo lắng cho tôi nhé?"
Trần Hoài Nam: "..." Cô ta đâu có vẻ ngây thơ chút nào nhỉ? Cũng phải, cô ấy đã phải lăn lộn trong biển máu biết bao nhiêu lần mới có thể rèn luyện ra kinh nghiệm chiến đấu áp đảo đến thế cơ mà. Vả lại, vốn dĩ cậu cũng chẳng có ý định nhường giường cho Himiko đâu. Chăn đệm chưa giặt kỹ, sàn nhà còn chưa kịp lau dọn, khắp phòng đều là đồ đạc của cậu... Ha ha, còn lâu cậu mới để cô ấy đặt chân vào!
"Nếu cậu đã tính toán kỹ đến thế thì thôi, tôi không còn gì để nói nữa. Thôi vậy, tôi làm một bát mì rồi đi ngủ đây, mệt quá rồi." Trần Hoài Nam ngáp một cái rồi loạng choạng bước vào bếp.
Himiko ngước nhìn cậu, vẻ mặt như thể đang ao ước: "Cậu không phải đi làm thêm à? Có gia đình thật tuyệt nhỉ?"
"Ờ, tôi không phủ nhận là mình may mắn hơn rất nhiều người... Mặc dù hoàn cảnh gia đình tôi vốn cũng chẳng khá giả gì. Mà xin đính chính luôn là tôi không hề ở không ăn bám bố mẹ đâu nhé." Nói đến đây, Trần Hoài Nam chân thành cười nói: "Nói gì thì nói, ở một mình mãi cũng cô đơn lắm, có cậu ở đây nói chuyện có khi lại vui hơn."
Himiko bật cười. "Lát nữa đưa tôi chìa khóa nhé, tôi đi làm thêm đến nửa đêm mới về. Cậu cứ việc ngủ trước, không cần bận tâm đến tôi đâu." Himiko nói tiếp.
"Được."
...
...
Cùng lúc đó, ở nhà Vũ Trường Phong. Đang yên lành ngồi chơi game thì chuông cửa réo lên, khiến hắn ta bắt đầu cau có ra mặt. Nguyên nhân đơn giản là vì lúc đó vợ hắn, Tiểu Na La, vẫn chưa đi chợ về, thành ra việc mở cửa chỉ có thể để hắn tự thân vận động mà thôi.
"Vợ mình cũng lạ thật, sao lại có cái kiểu đi siêu thị vào giờ này chứ? Hại mình phải lê lết cái thân già nua này..." Than phiền ỉ ôi vài câu, Vũ Trường Phong rốt cuộc cũng chịu đứng dậy ra mở cửa. Thế mà sau khi mở cửa xong, hắn ta chẳng thấy gì khác ngoài bầu trời đêm tuyệt đẹp được thắp sáng bởi vô số ánh đèn thành phố.
"?" "Ở đây, ở đây nè!"
Vũ Trường Phong cúi đầu nhìn xuống, ngay lập tức thấy một bé gái chừng bảy, tám hay chín, mười tuổi gì đó với nước da ngăm đặc trưng cùng mái tóc trắng hơi ngả vàng. Cô bé khoác lên mình chiếc váy liền thân màu trắng dài đến đầu gối, trên cổ đeo một chiếc kiềng vàng, dưới chân là một cặp lục lạc rất dễ thương... Và quan trọng nhất vẫn chính là đôi mắt màu cam to tròn lấp lánh như mặt trời.
"Gì vậy cháu? Chú hình như không quen cháu nhỉ?" Vũ Trường Phong hỏi. Bé gái cười khúc khích, tinh nghịch ôm một bên đùi Vũ Trường Phong rồi lanh lảnh kêu lên: "Cha! Cha!"
Vũ Trường Phong: "???" "Cháu gái, danh xưng này không thể gọi lung tung được đâu, sẽ có người đánh chú gãy chân đấy." Vũ Trường Phong bế cô bé lên trước ngực, ân cần cười nói: "Cháu bị lạc đúng không? Để chú đưa cháu về."
"Con đâu có bị lạc? Cha là cha con mà?" Bé gái hơi nghiêng đầu hỏi ngược lại Vũ Trường Phong với vẻ mặt nghi hoặc. Cùng với câu hỏi, cặp mắt to tròn của cô bé cứ chớp chớp linh hoạt, hoàn toàn khác với ánh mắt cá chết của Vũ Trường Phong. Chỉ riêng điểm này thôi đã đủ cho thấy quan hệ của hai người họ rồi. Không có một tí huyết thống!
"Nhóc con này... Mới tí tuổi đầu đã muốn bỏ nhà đi rồi sao? Lại còn trò bắt quàng làm họ nữa chứ... Cha mẹ nhóc sẽ lo lắng lắm đấy, mau về nhà đi." Vũ Trường Phong véo má cô bé, dịu dàng cười nói: "Giờ thì mau nói địa chỉ ra, hoặc chú sẽ dùng biện pháp mạnh để đưa nhóc về. Nhóc sẽ chọn cái nào?"
Đáp án là không cái nào cả. Giữa lúc đang nói chuyện ngon lành thì cô bé bỗng lăn đùng ra khóc. Cô bé không những bật khóc tức tưởi mà còn khóc rất to, đến mức Vũ Trường Phong cũng có chút không kịp phản ứng. Dù hắn đã cố gắng hết sức dỗ dành nhưng cô bé vẫn không chịu nín. Dần dần, Vũ Trường Phong đành bỏ cuộc, quyết định đưa cô bé vào nhà cho thỏa lòng. Quả nhiên, vừa vào nhà thì tiếng khóc đã nín bặt.
"Đăng tin trẻ lạc vậy, hy vọng bố mẹ nó sẽ vô tình nhìn thấy. Lười dẫn con bé ra đồn công an ghê." Vũ Trường Phong vừa trông chừng cô bé, vừa móc điện thoại đăng tin trẻ lạc trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn. Xong xuôi, Vũ Trường Phong ngồi ườn trên ghế sofa với biểu cảm mệt mỏi tột độ trước sự năng động của cô bé lạ mặt. Từ từ đã... Có thực sự lạ mặt không nhỉ?
Hắn dường như từng gặp một người có ngoại hình tương tự thế này rồi... Chỉ là chuyện đó đã xảy ra quá lâu nên nhất thời hắn không nhớ ra. "Là con của người quen ư? Nhưng là của ai đây chứ? Mình không thể nhớ nổi... Hy vọng là cô ấy sẽ nhớ ra." Vũ Trường Phong thầm nghĩ.
...
...
Ít lâu sau đó, Tiểu Na La đã dẫn Nguyệt về, tay xách một giỏ thức ăn. Có vẻ như mục đích của cô ấy không chỉ là đi mua thức ăn, mà đồng thời còn đón em gái về chơi nữa. Đã khá lâu em ấy không về nhà nên Tiểu Na La tự nhiên thấy có chút nhớ nhung.
"Y? Trong nhà hình như có ai đó khác thì phải? Anh ta đang muốn ngoại tình sao?" Chưa kịp đặt chân vào nhà thì Tiểu Na La đã nhạy cảm nhận ra có ai đó khác đang ở cùng với chồng mình. Vì rada phòng chống "mèo vụng trộm" của cô vẫn chưa bị kích hoạt nên cô cũng không lo lắng lắm, chỉ tự nhiên bước vào nhà với vẻ mặt như thường.
Nguyệt thì kích động hơn một chút, chỉ nhìn bé gái một lát rồi h���i: "Anh vừa bắt cóc con bé sao?" "..." "Mama!" Bé con thấy Nguyệt đứng đó liền mừng rỡ, lon ton chạy đến ôm một bên chân cô nàng y hệt cách nó vừa làm với "cha" cách đây không lâu. Điều đó khiến Nguyệt không khỏi sững người, chết lặng một hồi lâu.
"Ủa? Mình vẫn chưa sinh con mà...?" Nguyệt lẩm bẩm trong khi ngắm nhìn đứa bé đáng yêu đang ôm mình: "Vả lại... Con bé này cũng chẳng giống mình tí nào. Chẳng lẽ..."
"Anh ngoại tình đúng không?" Tiểu Na La chen vào với nụ cười. "Đùa thế không vui đâu em. Em không thấy nó chẳng giống anh một chút nào hay sao? Anh đang rất mệt mỏi với cái bé con quậy phá này đấy." Vũ Trường Phong nhún vai, hỏi ngược lại đối phương, vẻ mặt thờ ơ như không: "Vả lại, chẳng phải em mới là người biết rõ chuyện đó nhất sao? Đã lúc nào anh tránh khỏi tầm mắt của em được chưa? Ngay cả khi đi tắm em còn không rời mắt khỏi anh cơ mà, thì anh làm gì có cơ hội ngoại tình?"
"Mẹ, mẹ nhìn trộm papa tắm hả?" Bé gái nghiêng đầu hỏi Nguyệt. Tiểu Na La: "..." Này, đằng này mới là người nhìn trộm đây này! Sao con bé lại hỏi em ấy chứ?
"Cô không có nhìn." "Mẹ!" "..." Nguyệt vuốt trán, vô cùng khó xử.
"Đấy, thấy chưa? Con bé cứ gọi như thế, đến lúc gặp cha mẹ nó thì anh biết giải thích sao đây? Chỉ mong cha mẹ nó dễ tính chút, đừng hiểu lầm anh thành kẻ bắt cóc trẻ em." Vũ Trường Phong khẽ than rồi quay sang nhờ Tiểu Na La: "Chuyện lần này đành nhờ em vậy. Nhờ em truy về nguồn gốc rồi trả nó về "nơi sản xuất" ngay đi, anh không chịu nổi con nít đâu."
Bé con nghe xong câu ấy liền khóc thảm, làm ướt cả đôi tất chân gợi cảm của Nguyệt. Mà Nguyệt cũng chẳng biết làm gì khác ngoài đóng vai mẹ của cô bé, cố gắng dỗ dành bằng những cử chỉ dịu dàng nhất của mình.
"A... Cảm giác có con chắc sẽ tuyệt hơn thế này nhiều chứ nhỉ? Em lại càng có thêm động lực để sinh con cho anh rồi." Nguyệt cười ngòn ngọt, vừa dỗ khóc vừa yêu kiều đá lông mi với Vũ Trường Phong: "Mặc dù tỉ lệ rất thấp nhưng em không tin là bằng không đâu. Tối... À thôi, để hôm khác chúng ta lại tiếp tục nhé~"
Vũ Trường Phong: "Thôi, đau lưng."
"Vậy đ�� em biến nhỏ lại như chị ấy cho nhẹ nhàng một chút."
"Thôi, chấn thương tâm lý."
"Thế rốt cuộc phải thế nào thì anh mới vừa lòng hả?" Nguyệt tỏ ra mất kiên nhẫn. Đối diện, Vũ Trường Phong trả lời vô cùng dứt khoát: "Không làm."
"..." Tiểu Na La thở dài, nhận bé con từ tay Nguyệt rồi nói: "Để chị lo liệu chuyện này đi... Còn em cứ việc thoải mái xử lý anh ấy. Thấy hôm nay anh ấy đặc biệt "gợi đòn" rồi đấy, dạy dỗ anh ấy một trận đi."
"Khỏi cần chị nhắc." Nguyệt bóp ngón tay răng rắc rồi tóm cổ Vũ Trường Phong, mở cổng không gian rời khỏi phòng. Điều đặc biệt là trong suốt thời gian đó, Vũ Trường Phong dường như không hề có ý định phản kháng. Ngược lại, còn có vẻ gì đó giống như cam chịu. Đúng thế, là cam chịu. Sự khác biệt về cả chủng tộc lẫn sức mạnh đã khiến tỉ lệ có con của họ trở nên vô cùng thấp. Dù đã mất nhiều năm "cày cuốc" không ngừng nhưng đến giờ họ vẫn chẳng có nổi một mụn con. Dần dà, Vũ Trường Phong cũng dần mất đi hứng thú, cảm thấy không nhất thiết phải có con nữa. Trong khi đó, về phần chị em Tiểu Na La thì lại có suy nghĩ hoàn toàn trái ngược. Càng lâu ngày không có con nhỏ, bọn họ lại càng "điên cuồng" hơn, vô tình khiến sống lưng chồng phải chịu rất nhiều áp lực mỗi đêm.
Tạm quên đi cảnh hai người kia đang bận giải quyết mâu thuẫn, Tiểu Na La lại quay sang giải quyết vấn đề trước mắt. Cô ấy thử dùng quyền năng của mình để điều tra về cô bé này một lát, và rồi... cô dần đi đến một kết luận bất ngờ.
"Hmm... Bé con vừa gọi cô là mẹ sao? Được thôi, vậy thì từ nay con sẽ là con của mẹ." Tiểu Na La ôm bé con vào lòng, vẻ mặt dịu dàng. "Tuy mình khó có con ruột... nhưng việc nhận con nuôi cũng không phải một lựa chọn quá tồi tệ. Với tính cách của anh ấy, chắc chắn anh sẽ đồng ý với mình thôi." Nghĩ vậy, Tiểu Na La liền đưa con bé vào nhà tắm. Thế là kể từ ngày hôm nay, gia đình Vũ Trường Phong đã có thêm một thành viên mới. Một bé loli siêu cấp đáng yêu... cũng như vô cùng bí ẩn.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nơi câu chữ mang theo hơi thở của trí tưởng tượng.