(Đã dịch) Thần Sư - Chương 29. Cộng sinh
Những ngày sau đó, lớp cá biệt lại tiếp diễn một chu trình lặp đi lặp lại không hồi kết: tu luyện tại nhà và thực chiến ở trường.
Tính đến cuối tuần này, họ đã bước sang những ngày cuối cùng của tháng mười một, nghĩa là chỉ sau một tuần nữa, họ sẽ phải đối mặt với bài kiểm tra đánh giá năng lực của học viện.
Niềm an ủi duy nhất của các học sinh là sau kỳ thi đó, họ sẽ có một kỳ nghỉ dài cùng vô số hoạt động ngoại khóa khác của trường... Dĩ nhiên, đó là câu chuyện dành cho những người thi đỗ. Còn ai trượt, thì chỉ có mỗi kỳ nghỉ xuân mà thôi.
Bởi thế, các học sinh buộc phải tự rèn luyện nghiêm khắc hơn bao giờ hết, nếu không muốn quãng đời học sinh của mình xem như bỏ đi. Điều này đặc biệt đúng với lớp cá biệt.
Trong một tiết học nọ, thầy Phong đã từng mồi chài: "Đứa nào giành hạng nhất khối, thầy sẽ tặng một món quà cực kỳ xịn xò." Câu nói ấy của lão ta dĩ nhiên dễ dàng khiến đám học trò vốn cứng đầu cứng cổ nay phải dốc sức hết mình.
Ai cũng ngầm hiểu rằng, phàm là món đồ xuất phát từ tay ông thầy đó đều có giá trị không thể đong đếm! Quan trọng hơn, họ muốn chứng minh thực lực, xem thử ông thầy đó còn dám coi thường họ nữa không!?
Cái vẻ mặt lão ta lúc cất lời dụ dỗ trông cực kỳ khó ưa! Nhìn mà tức không chịu nổi luôn ấy chứ! Thật sự!
Mà, nói gì thì nói, những chuyện đó thật ra cũng không phải là nguyên nhân duy nhất. Đối với những học sinh nghèo như Lục và Limia, học bổng chính là thứ vô cùng quan trọng, là thứ họ buộc phải giành lấy mỗi khi có cơ hội.
Kết thúc buổi thực chiến cuối cùng, cả lớp đều nằm rũ rượi trên mặt đất vì quá kiệt sức. Suốt một tuần trời, ngày nào cũng bị ông thầy vắt kiệt sức lực, nên việc bọn họ có thể trụ đến tận hôm nay đã là ơn phước lắm rồi.
"Làm không tệ. Mặc dù các em vẫn chưa thể chạm vào người tôi, nhưng ít nhất các em đã thu hẹp khoảng cách trung bình xuống khoảng vài centimet rồi. Có tiến bộ đấy."
Vài xăng-ti-mét?
Thực lực của cả bọn đã tiến bộ vượt bậc đến mấy lần mà chỉ thu hẹp được chừng đó khoảng cách thôi sao? Ông đùa đấy à?
"Thầy vẫn mạnh đến lố bịch!" Limia thở dài thườn thượt, rồi nói: "Nhưng em hy vọng thầy vẫn chưa quên lời hứa kia với em. Em đã cố gắng rất nhiều rồi đó."
"... Xin lỗi, tôi suýt quên mất rồi." Thầy Phong cười ha hả: "Nhưng em yên tâm đi, cô Nguyệt của các em lại nhớ rất kỹ. Chỉ cần em thể hiện thật tốt, cô ấy tự khắc sẽ đích thân đến chiếu cố em thôi!"
Limia: "..."
Điểm tín nhiệm -1000.
"E hèm... Vậy nhé. Tôi về trước đây."
Chưa đầy một giây, thầy Phong đã chuồn mất bằng lối di chuyển quen thuộc, phá vỡ bức tường âm thanh. Nhìn cơn gió xoáy lao nhanh cùng tiếng nổ bang bang váng lên bên tai, Limia thật muốn ngước cổ lên chửi thề một trận cho hả dạ.
"Thôi, tôi về đây. Tối nay phải cày xuyên đêm rồi, tình hình tài chính của tôi đang rất nguy cấp." Lục đứng dậy, mệt mỏi duỗi vai một cái: "Cả tuần chây lười lẫn cả tuần tập luyện bở hơi tai, tổng cộng đã là nửa tháng không kiếm được tiền tử tế. Nếu còn không chú ý đến nữa thì cuối tháng có nước ra đường mà nhịn đói."
Ra đường - Không có tiền trả cho chủ nhà. Nhịn đói - Không có tiền mua thức ăn. Tóm lại là hết tiền - Câu chuyện thường thấy ở cuối tháng.
"A..."
Lúc này, Himiko như chợt nhớ ra điều gì đó liền tối sầm mặt mũi: "Thôi tiêu rồi..."
Một lúc sau, lớp cá biệt gần như đã hoàn toàn giải tán, ai về nhà nấy. Chỉ có Trần Hoài Nam nán lại trực nhật, trong khi Himiko vẫn ngồi yên tại chỗ với vẻ m��t tối sầm như đêm ba mươi không trăng.
"Tôi để ý nãy giờ rồi, nhưng vẻ mặt này của cậu rốt cuộc là sao vậy? Có chuyện gì không hay xảy ra à?" Trần Hoài Nam theo thói quen liền tỏ vẻ quan tâm.
Himiko ngước mặt lên nhìn Trần Hoài Nam, nét mặt nhanh chóng biến chuyển, trông như sắp khóc đến nơi. Cô ấy lấy ví tiền của mình ra, cho Trần Hoài Nam tận mắt nhìn xem ví tiền của mình "rộng lượng" đến mức nào: "Tiền nhà còn chưa trả, thế mà trong ví tôi giờ đã chẳng còn một xu."
Thật ra là vẫn còn vài đồng lẻ, nhưng chúng chỉ đủ để thanh toán một ly trà sữa mà thôi. Có vẻ như trong lúc không để ý, cô ấy đã tiêu hết tiền từ lúc nào không hay rồi!
"Chà, phen này gay rồi đây." Trần Hoài Nam khẽ xoa cằm: "Tiền trọ thấp nhất cũng hàng trăm nghìn đến tiền triệu, thế mà trong túi cậu chỉ có bấy nhiêu... Cậu không xin khất chủ nhà được sao?"
"Tôi xin khất từ rất lâu rồi... Có lẽ nếu dùng thân mình gán nợ thì được."
Trần Hoài Nam cả kinh: "Nữ hiệp, xin người đừng làm thế!"
Himiko quan sát phản ứng của Trần Hoài Nam mà không nh���n được cười khúc khích: "Tôi chỉ đùa thôi. Tôi không phải loại con gái dễ dãi đâu nha. Cơ mà... Chuyện tôi đang gặp khó khăn về tài chính là thật đó. Cậu có thể cho tôi mượn một ít không?"
Trần Hoài Nam hơi nheo mắt lại rồi đáp: "Cho mượn thì được, nhưng chắc cũng chẳng thấm tháp vào đâu vì tình hình tài chính của tôi cũng đang không ổn lắm. Nếu còn cho cậu mượn thì tôi sợ là mình chẳng còn mì gói mà ăn nữa."
Himiko lại tối mặt.
"Hay là thế này đi, nếu cậu thực sự bị đuổi ra ngoài thì cứ đến chỗ tôi ở tạm vài hôm, đợi có tiền rồi thuê chỗ khác cũng được. Vấn đề ở đây là cậu có chịu ở chung với tôi không thôi." Trần Hoài Nam cười khổ: "Sau cùng thì..."
"Nhờ cậu vậy!" Himiko cúi đầu trước Trần Hoài Nam với ánh mắt đầy cảm kích, trông như cô ấy chẳng hề để ý đến những điều cậu ta đang lo nghĩ: "Tôi khá chắc là mình sẽ bị đuổi ngay trong đêm nay, vì thế hãy để tôi về nhà dọn đồ đã, cậu cứ ở lại trường đợi tôi!"
Trần Hoài Nam: "..."
Ngay trong đêm nay luôn!? Cậu xin khất nợ chủ nhà bao lâu rồi vậy? Lương tâm cậu không thấy cắn rứt sao? Số tiền đó cậu đã đem đi đâu xài thế!?
Đến khoảng bảy giờ tối, Himiko đã quay trở lại với một vali hành lý trên tay, sắc mặt trông có vẻ không mấy tốt. Cũng phải thôi, khất nợ tận mấy tháng mà không chịu trả, cô ấy không bị chủ nhà mắng té tát mới là lạ.
Cơ mà chuyện này hình như còn nghiêm trọng hơn cậu nghĩ.
"Lần này không ổn rồi. Nếu tháng tới tôi còn không trả hết tiền nợ, cô chủ trọ sẽ báo công an đến còng đầu tôi mất thôi." Himiko cười khổ một tiếng: "Xin lỗi nhé, tôi biết là yêu cầu của mình hơi quá đáng... Nhưng tôi hy vọng sẽ được ở lại với cậu cho đến khi trả xong khoản nợ này."
"Tất nhiên! Tôi cũng sẽ trả lại mọi chi phí nuôi tôi cho cậu nữa! Vì vậy nên đừng nhẫn tâm đuổi cổ tôi, làm ơn!" Himiko chắp hai tay lại, khẩn thiết cầu xin.
Trần Hoài Nam vuốt vuốt trán, tựa như đang cố che giấu đi những giọt mồ hôi lạnh của mình.
Đùa chứ, ở lại vài ngày thì còn được... Nhưng số tiền đó là tiền nợ tồn đọng của mấy tháng liền đó nha! Tính đi tính lại, cô ấy nhiều khả năng sẽ phải mất cả tháng trời, thậm chí mấy tháng mới trả hết số nợ đó! Đồng nghĩa với việc trong suốt quãng thời gian đó, cậu sắp phải còng lưng gánh mọi chi phí sinh hoạt cho cô ấy!
Nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.
Trần Hoài Nam gãi gãi đầu, đắn đo một lát rồi thở dài: "Thôi được rồi, tôi sẽ cố gắng nuôi cậu một thời gian... Nhưng tôi nói trước là thực đơn của chúng ta sẽ chẳng có gì khác ngoài mì gói đâu nhé... À thì thi thoảng tôi sẽ cố mang về một ít cơm trắng để ăn kèm với mì. Đành phải chịu cảnh ăn uống kham khổ vậy."
"Cảm ơn cậu!"
Trần Hoài Nam lại thở dài. Cậu thật sự không từ chối được. Đơn giản là vì lòng trắc ẩn của bản thân không cho phép cậu bỏ mặc Himiko một mình.
Cứ như thế, cả hai liền lên đường trở về căn phòng trọ của Trần Hoài Nam. Khi đã về đến trước cửa, trong lúc cậu tìm chìa khóa phòng, cả hai đã vô tình bị anh hàng xóm bắt gặp.
Thấy Trần Hoài Nam dẫn gái về nhà, anh bạn hàng xóm liền cả kinh ra mặt: "Vãi chưởng, em tôi hôm nay dẫn gái về nhà ư!? ��i mẹ ơi, lại còn xinh đẹp đến thế này chứ!? Em trai anh, em tài thật đấy!"
Trần Hoài Nam mặt mũi tối sầm: "Hình như có một sự hiểu lầm khổng lồ nào đó vừa mới nảy sinh ở đây thì phải?"
"Em trai, em không cần đánh trống lảng đâu, anh mày hiểu quá mà." Người thanh niên vỗ vỗ vai Trần Hoài Nam, ra vẻ anh cả trong gia đình: "Cuối cùng thì em cũng chịu bước chân đến ngưỡng cửa của người trưởng thành rồi, anh vui lắm."
Trần Hoài Nam: "..."
"Anh có tin em đấm anh không?"
"Em đã bao giờ đấm được anh đâu?"
"..."
Ngay bên cạnh Trần Hoài Nam, Himiko cảm thấy hai người này cãi nhau nhìn vui quá nên không nỡ chen ngang. Mãi đến khi người thanh niên cảm thấy đùa giỡn đủ rồi, cô ấy mới mở miệng giải thích: "Thật ra em với bạn Nam không có mối quan hệ đó. Tụi em chẳng qua chỉ là... ừm, định thử lối sống cộng sinh mà thôi."
"Cộng sinh hả? À, anh hiểu rồi, hai đứa vất vả quá nhỉ?" Người thanh niên cười khẽ nói: "Nhưng thường thì chỉ có những người cùng giới hoặc những cặp tình nhân mới lựa chọn cách sống này thôi. Bộ các em không sợ đối phương vượt rào à?"
Himiko mỉm cười, một nụ cười chói lòa đến lạnh cả sống lưng: "Nếu cậu ấy dám làm gì em, em cũng không ngại biến cậu ấy thành người đồng giới đâu."
Nghe cô nàng nói xong, Trần Hoài Nam liền không khỏi rùng mình một trận.
Ai thì không biết chứ bà điên này thì dám làm chuyện đó thật đấy!
Đừng nói là Trần Hoài Nam, ngay cả anh thanh niên cũng phải giật mình trước nụ cười "bừng sáng" của Himiko.
Sau cùng, đôi bên chỉ nói chuyện phiếm thêm một lúc, rồi anh thanh niên cũng lên tiếng chào từ biệt để tiếp tục chiến game. Cùng lúc đó, Trần Hoài Nam cũng đã mở cửa phòng thật rộng mở để đón thành viên mới vào nhà.
"Xin phép được làm phiền~"
Mọi tình tiết trong câu chuyện này đều được thực hiện dưới sự bảo trợ của truyen.free.