(Đã dịch) Thần Sư - Chương 31. Dạy kèm
Sáng hôm sau.
Sau buổi học thực chiến ngày hôm qua, vấn đề của lớp cá biệt đã kết thúc mỹ mãn. Và ngày hôm nay, thứ họ đang phải đối mặt chính là những buổi học lý thuyết vô cùng khô khan và buồn ngủ.
Trước khi bắt đầu, chính thầy Phong đã nói sẽ không ép buộc cả lớp phải đạt điểm tuyệt đối trên mọi phương diện. Thầy ấy chỉ yêu cầu học sinh của mình tập trung vào chuyên môn, còn những môn khác thì cố gắng vừa đủ đậu là được, thầy ấy không quá bận tâm.
Điểm khác biệt giữa thầy Phong và các giáo viên khác nằm ở đây. Trong khi những giáo viên khác luôn yêu cầu học sinh cố gắng đạt điểm cao nhất có thể thì ông ấy lại đưa ra một cách dạy khác, đó chính là tập trung vào lĩnh vực mà học sinh đó giỏi nhất.
Với ông ta, con người không thể hoàn hảo. Bất cứ ai tồn tại trên đời này đều sở hữu những sở trường và sở đoản riêng, tạo nên sự khác biệt cho mỗi cá nhân.
Vì thế, thầy ấy không muốn học sinh lãng phí thời gian vào những lĩnh vực mình không giỏi. Thay vào đó, ông ta muốn học sinh sử dụng thời gian đó một cách hợp lý cho những việc hữu ích hơn. Đơn giản vậy thôi.
Đây không phải là một ý tưởng đột phá, bởi lẽ nhiều giáo viên trước đây đã từng thử nghiệm. Song, vì một lý do nào đó, tất cả đều thất bại cay đắng. Chính vì thế nên bây giờ hầu hết giáo viên đều chạy theo xu hướng "năng lực toàn diện".
Một hiện thực đáng buồn.
Mà, cũng phải thừa nhận đội ngũ giáo viên hiện tại vô cùng tài giỏi. Không phải ngẫu nhiên mà Học viện Tân Sinh sở hữu chất lượng giảng dạy hàng đầu thế giới đâu, tất cả đều có lý do của nó!
Chẳng qua là phương thức tuyển sinh có chút kỳ quái... Mà thôi, kệ đi.
Sau một thời gian cắm đầu vào sách vở thì tiếng trống giải lao "cứu tinh" vang lên. Thầy Phong chủ động bước ra ngoài trả lại không gian riêng cho học sinh, để họ thư giãn sau những giờ "tra tấn não bộ".
Từ góc nhìn của Trần Hoài Nam thì khả năng học tập và tiếp thu của các bạn trong lớp thật sự rất tốt, hoặc ít nhất là trên mức bình thường một chút. Duy chỉ Himiko là đang lộ ra biểu cảm u tối, tựa hồ cô ấy vừa nhận ra một sự thật cay đắng nào đó.
Mình... Là kiểu người não cơ bắp sao?
Himiko tuyệt vọng trước hiện thực này.
Đúng thế, Himiko không hề giỏi về mảng lý thuyết, thậm chí có thể nói là vô cùng tệ hại. Nếu phải xét trên thang điểm mười, có lẽ hiện giờ cô ấy đang ở đâu đó tầm hai, ba điểm, trái ngược hoàn toàn với điểm tuyệt đối ở mảng thực chiến.
"Mèn ơi, lớp trưởng trông đáng sợ vãi..." Edgar lặng lẽ nhìn luồng khí đen bao trùm lấy Himiko, bất giác cảm thấy một sự e ngại không dám đến gần cô nàng.
Không chỉ Edgar, hầu hết các bạn trong lớp đều có cảm giác tương tự. Họ hiểu lý do tại sao tâm trạng cô ấy lại tệ đến thế này, và họ cũng rất muốn giúp đỡ cô ấy nữa... Nhưng với cái "aura" này thì thôi, không ai dám đâu.
Lúc này, Trần Hoài Nam đã giải xong đống bài tập mà thầy Phong vừa giao cho. Vì mải mê giải bài tập, cậu ta không quá chú ý đến biểu cảm của Himiko. Mãi đến khi định thần lại, cậu ta mới không khỏi giật mình thót tim.
"Ui... Cậu làm sao thế?" Cậu lên giọng hỏi thăm.
Himiko quay sang, trầm mặc nhìn Trần Hoài Nam một lát rồi khẽ thở dài, đoạn đưa mảnh giấy bài tập của mình cho cậu.
"..."
Đọc một lúc, đôi mắt Trần Hoài Nam càng lúc càng mở rộng. Đến mức cậu ta không thể kìm được mà trợn mắt há hốc mồm: "5... 5/20? Sao lại như thế này!? Đề dễ lắm cơ mà!?"
Himiko bị đả kích, tâm trạng thoáng chốc càng thêm sa sút.
"Ặc... Xin lỗi," Trần Hoài Nam c��ời khan một tiếng rồi vỗ vai Himiko: "Tối nay không cần làm thêm gì nữa, hãy dành thời gian học với tôi. Tôi vừa hoàn thành một dự án, lại không mua sắm thêm thiết bị nên túi tiền cũng đang khá rủng rỉnh, cậu không cần lo lắng chuyện tài chính đâu."
"Thế thì tốt quá... Nhưng liệu làm vậy có ổn không? Tôi không muốn nợ cậu nhiều hơn nữa đâu," Himiko mười phần khó xử đáp lại: "Trả lời thật lòng đi, cậu không lừa tôi đó chứ?"
"Tôi lừa cậu làm gì?"
"Vậy được... Lại nợ cậu nữa rồi."
Cả lớp thấy hai người nói chuyện thâm tình như vậy liền không nhịn được mà đặt một dấu chấm hỏi to đùng.
Này, sao hai người nói chuyện như kiểu đang sống trong cùng một căn nhà thế? Tài chính của người này thì liên quan quái gì đến người kia cơ chứ?
Vả lại, học chung dễ dàng đến thế sao? Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng giữa đêm hôm khuya khoắt... Hai người không sợ bị mang tiếng sao?
Không hiểu nổi, thật không hiểu nổi.
...
...
Tối hôm đó, sau khi cùng về đến nhà, Trần Hoài Nam liền vào bếp chuẩn bị bữa tối đơn giản cùng hai cốc cà phê đậm đặc. Với tình trạng nguy kịch của Himiko hiện tại, cô ấy buộc phải học xuyên đêm nếu không muốn bị đuổi học ngay trong kỳ thi đầu tiên.
Điều đó có nghĩa là cậu ấy cũng phải thức xuyên đêm để chỉ dạy cho cô ấy.
Đợi đến khi thức ăn và cà phê được chuẩn bị xong, Himiko đã sớm ngồi vào bàn nghiêm túc học tập. Cô ấy không khờ khạo đến mức không nhận ra những gì Trần Hoài Nam đã hy sinh cho mình. Vì thế, cô ấy không được phép lười biếng, cũng không muốn để cậu ấy thất vọng.
"Nghỉ ngơi ăn chút gì đi, bụng đói sẽ khó học lắm đấy... Nhưng cũng đừng ăn đến no căng, dễ buồn ngủ lắm."
Nghe vậy, Himiko vô thức nhìn về phía Trần Hoài Nam với vẻ mặt biết ơn. Song, khi nhìn thấy hộp bánh quy đắt tiền đang nằm gọn trên tay cậu, cô ấy nhất thời không khỏi trợn tròn mắt.
"Đừng lo, hộp bánh quy này là của anh ấy cho đấy, tôi không mua đâu." Trần Hoài Nam cười khẽ trấn an Himiko: "Anh ấy nói không nỡ để cậu phải học trong cảnh thiếu thốn nên mới mang sang tặng cái hộp này... Mặc dù chỉ là đ��� ăn dở nhưng vẫn rất đáng giá đấy."
À, là cái người cực kỳ tùy hứng đó sao?
"Anh ấy không hề nghèo khó như những gì mình thể hiện nhỉ? Chắc cậu đang nghĩ vậy... Mà sự thật đúng là như thế." Trần Hoài Nam nhún vai với vẻ mặt bất đắc dĩ: "Biết sao giờ? Anh ấy là một thiên tài toàn năng cơ mà. Không phải ngẫu nhiên mà anh ấy có đủ tiền mua đủ thứ game và ngồi chơi suốt ngày đâu, đừng có coi thường anh ta nhé."
Himiko: "..."
Cái người đó cũng là kiểu người thích giấu nghề sao?
Mà thôi, kệ đi, chẳng liên quan gì tới mình.
Mở hộp bánh quy ra, cả hai nhìn thấy một nửa số bánh bên trong đã sớm hết nhẵn. Song, phần còn lại của chúng vẫn rất nguyên vẹn, không hề bị mềm hay vỡ, có vẻ như anh ta đã bảo quản rất tốt.
Trần Hoài Nam nếm thử một miếng, dễ dàng cảm nhận hương vị của món ăn nhẹ dành cho giới nhà giàu.
Ngon nức lưỡi, thơm nức mũi. Cảm giác chỉ một miếng bánh nhỏ thôi cũng đã đủ để no cả đêm nay rồi.
Bên cạnh, Himiko vẫn đang thưởng thức bánh quy với vẻ mặt hạnh phúc, đến mức Trần Hoài Nam ph��i ngăn cô ấy lại trước khi hộp bánh trở nên rỗng tuếch.
Thực ra, cậu hơi bất ngờ trước sự thật rằng Himiko lại là một tín đồ trung thành của món ngọt.
Hớp thêm vài ngụm cà phê nóng, Himiko lại tập trung giải số bài tập mà thầy Phong đã giao trước khi cả lớp ra về. Trần Hoài Nam đã định sẽ để cô ấy tự làm trước rồi mới từ từ chỉnh sửa sau, vì khi đó cậu mới có thể nhận biết cô ấy đang không hiểu ở mục nào.
Chỉ khoảng nửa tiếng sau, Himiko đã nộp phần làm thử cho Trần Hoài Nam kiểm tra. Và đúng như dự tính của cậu, cô ấy đã làm sai gần hết chỗ bài tập, thậm chí nếu tính theo tỉ lệ thì chắc cũng chỉ đúng khoảng 3/10.
"Hừm... Cậu có vẻ cũng không mù tịt đến mức đó nhỉ? Chẳng qua vì quá tập trung vào chiến lực nên cậu đã quên đi những kiến thức cơ bản này thôi... Chứ thật ra năng lực của cậu cũng không đến mức phải dùng từ "não cơ bắp" để mô tả đâu." Trần Hoài Nam nhận xét.
Đã tiến bộ được 0.5 điểm trên mảng tỉ lệ rồi đấy. Tuy không nhiều nhưng vẫn là có tiến bộ!
"Vấn đề là khi vào thi thật thì đề thi sẽ khó hơn mấy đề minh họa như thế này nhiều... Thành ra nếu nói thẳng, chắc cậu cũng chỉ được một điểm rưỡi là cùng." Trần Hoài Nam lại khẽ thở dài: "Tôi đoán lúc học cậu chẳng thèm chú ý gì nhỉ? Quá chú tâm vào chiến lực ngược lại sẽ hình thành điểm yếu chí tử đấy cô nương ạ."
Himiko trừng to mắt.
Trời đất, mình tệ đến thế sao? Cô ấy không khỏi tự hỏi.
"Mà thôi, có tôi ở đây dạy kèm, chắc đến lúc đó cậu cũng sẽ vươn tới được điểm trên trung bình. Nhớ phải cố gắng lên nhé."
Himiko dùng sức gật đầu đồng ý.
Cứ như thế, hai người họ ngồi lại học suốt đêm. Mãi đến khi ánh sáng hừng đông dần hiện lên, họ mới chịu dừng lại với vẻ mặt ngủ gà ngủ gật.
Có vẻ như học xuyên đêm là một sai lầm, lần sau phải chú ý mới được.
Song, nói đến thành quả, những gì họ gặt hái được kỳ thực cũng không quá tệ. Himiko sở hữu một sức chịu đựng cực kỳ ấn tượng sau vô số lần ma luyện bản thân trong quá khứ, vì vậy khả năng tiếp thu của cô ấy vẫn cực kỳ ổn định kể cả khi đã "tra tấn não bộ" cả đêm. Nhờ đó, cô ấy đã có những tiến bộ rất rõ rệt về thành tích.
Ở chiều ngược lại, Trần Hoài Nam thì không có sức chịu đựng "quái vật" như Himiko. Sau một đêm liên tục động não chỉ dạy cho cô nàng, cậu ta giờ đã thấm mệt, thậm chí còn mấy lần lăn ra ngủ gật nửa chừng.
Rầm~
"... Lần này chắc ngủ thật rồi."
Himiko duỗi ngón tay, nhẹ nhàng chọc chọc vào má Trần Hoài Nam vài cái rồi nở một nụ cười khổ sở.
Cậu ta thật ngốc nghếch, rõ ràng chủ nhật có quyền được nghỉ rồi... Ấy thế mà cậu ta vẫn cứ cắm đầu cắm cổ đi học, lại còn vào vai "thánh mẫu" hy sinh cả đêm giúp cô ấy học nữa cơ chứ. Chậc.
Thế là đến hiện tại cậu ta đã cạn sạch thể lực mà lăn đùng ra ngủ. Vậy thì đi học kiểu gì bây giờ?
Ngẫm nghĩ một chút, Himiko liền tự tay đắp chiếc chăn của mình cho Trần Hoài Nam rồi tiếp tục ngồi học.
Còn khoảng mấy tiếng nữa mới đến giờ vào lớp, cứ để cậu ta ngủ đi, không vội. --- Bản chỉnh sửa văn phong này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện thô ráp được mài giũa thành ngọc quý.