Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 278. Những điều dang dở

Tại một quốc đảo nọ thuộc lục địa phía Đông.

Một thiếu nữ đơn độc với đủ loại hành lý nặng trĩu, bước đi dưới những gốc cây anh đào, gương mặt đượm vẻ khắc khoải và buồn bã.

Không lâu sau, cô đã về đến căn nhà của mình. Đó là một căn nhà gỗ cửa chốt chặt, bầu không khí lạnh lẽo hoàn toàn không có hơi người, thế nhưng không gian xung quanh lại sạch sẽ đ���n kỳ lạ.

Ngay khi thiếu nữ vừa đút chìa khóa, một cái đầu đột nhiên xuyên qua cánh cửa, nhìn thẳng vào mắt cô: "Mio? Con về rồi đấy à? Chị con đâu?"

"..."

Mio không trả lời, chỉ tiếp tục mở cửa rồi tiến vào nhà.

Bóng mẹ hồn ma thoắt ẩn thoắt hiện sau những bức tường, lặng lẽ dõi theo từng bước chân nặng trĩu của Mio.

Cuối cùng, bà ấy kết luận: "Hai đứa lại cãi nhau rồi à?"

"Không có. Chuyện lần này là do con tự quyết định. Con cảm thấy không hợp với nơi đó nên sẽ không tiếp tục học nữa, chị thì giỏi hơn con nên con chắc là chị ấy sẽ tự mình lo liệu được."

Bà mẹ hồn ma nghe vậy, trên mặt thoáng lộ ra biểu cảm kỳ lạ rồi đột nhiên thở dài: "Hai đứa con thật là... Mẹ đã chết rồi mà hai đứa vẫn không làm mẹ bớt lo để còn siêu thoát được."

"Vậy để con siêu thoát cho mẹ ngay tại đây luôn nhé."

Mio rút cây shotgun chỉa thẳng vào mặt mẹ mình, khiến bà ấy một phen hết hồn: "Đạn vật lý không có tác dụng với mẹ đâu!"

"Đây là vũ khí săn ma nên tất nhiên nó đã qua cải tạo rồi," Mio trả lời tỉnh bơ.

"..."

"Con tính làm thật hả?"

"Tất nhiên là không. Con chỉ đang đùa thôi," Mio cất súng đi.

"Vẻ mặt con không giống đang đùa đâu, Mio." Bà mẹ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy con về đây rồi làm gì nữa? Học tiếp hay tìm việc làm luôn?"

"...Vẫn nghề cũ thôi mẹ ạ. Con đã quen với việc săn ma rồi, và đó cũng là nguồn hồn lực duy nhất con có thể thu thập để mẹ hấp thụ."

Bà mẹ trầm mặc một hồi lâu rồi trả lời: "Nhưng Hoshino-chan sẽ rất buồn đấy, Mio."

"Chị ấy sẽ vượt qua được thôi."

Mio chỉ nói vậy rồi thu dọn đồ đạc, bắt tay dọn dẹp lại căn nhà cho nó trông giống một nơi dành cho người sống hơn.

Đối với Mio, người luôn xem mình là hậu phương của Hoshino thì chuyện này hoàn toàn không hề khó, cô có thể tự mình giải quyết được. Huống hồ mẹ cô thi thoảng cũng có tỉnh dậy làm phép quét dọn nên căn nhà cũng không đến nỗi bám bụi.

Bà mẹ hồn ma vẫn thế. Bà lặng lẽ nhìn con gái dọn dẹp nhà cửa với vẻ mặt u sầu, chẳng biết phải nói gì hơn nữa, bèn thở dài rồi tan biến vào hư không.

***

"Về đề nghị hôm qua của cậu, ta đã suy nghĩ khá nhiều, nhóc ạ."

Lycagon ngồi đối diện Trần Hoài Nam, nghiêm túc cất lời: "Kế hoạch của cậu có quá nhiều lỗ hổng khó lòng vá víu... Nhưng cũng không phải là không có tiềm năng."

"Ngoài cơ hội lần này ra, tôi không thể nghĩ ra thêm bất kỳ phương thức nào khác để hoàn thành nhiệm vụ mà ngài Ma Vương đã giao cho tôi. Theo như dự tính của tôi, nếu ngài đồng ý, tôi sẽ nắm trong tay "thiên thời, địa lợi", chỉ cần thêm "nhân hòa" là đủ để hoàn thành nhiệm vụ."

"Các Ác Ma ích kỷ hơn cậu nghĩ nhiều lắm đấy, nhóc con. Đó là lỗ hổng lớn nhất trong kế hoạch của nhóc đấy."

Lycagon nheo mắt lại, ánh mắt ông ta sắc lạnh như một lưỡi kiếm, đâm thẳng vào người đối diện: "Cậu có chắc chắn rằng mình sẽ dạy được cho chúng cách làm việc nhóm, thứ mà các người tự hào gọi là "đoàn kết" hay không?"

"Thành thật mà nói, tôi không dám chắc."

Trần Hoài Nam đáp lại với một nụ cười tự tin: "Nhưng tôi đã giao cho Lily vai trò then chốt trong kế hoạch, và tôi sẵn sàng đặt niềm tin tuyệt đối vào em ấy. Miễn là em ấy làm tốt, chúng ta nhất định sẽ thành công."

Lycagon im lặng quan sát cặp đôi trẻ một hồi lâu rồi thở dài: "Đây cũng gọi là tinh thần "đoàn kết"... Hay là sự "tín nhiệm" nhỉ? Có quá nhiều thứ mà Ác Ma cần phải học để tiếp tục phát triển..."

"Học? Tôi cảm thấy ngài cũng đặt một niềm tin v��ng chắc vào Ma Vương, tương tự như cách tôi tin tưởng Lily vậy thôi, ngài không thấy thế sao?"

"..."

"Có lẽ cậu nói đúng. Đúng vậy, tôi tin tưởng ngài ấy, một niềm tin tuyệt đối, dù có phải đánh đổi cả tính mạng, tôi vẫn sẽ tin tưởng và phục vụ ngài ấy đến hơi thở cuối cùng."

"Đó là "tín nhiệm" đúng không?"

Trần Hoài Nam nhún vai: "Ngài đã biết câu trả lời rồi mà. Tôi không nghĩ rằng Ác Ma là một giống loài hoàn toàn khác biệt với nhân loại đâu... Tuy vẫn còn nhiều thiếu sót về mặt cảm xúc, điều đó không đồng nghĩa với việc Ác Ma chỉ là lũ dã thú ích kỷ chỉ biết hành động vì bản thân."

"Chính vì vậy, trong kế hoạch lần này mà tôi đề ra không chỉ có niềm tin của tôi vào Lily... Mà còn là niềm tin của tôi vào tiềm năng của Ác Ma, thưa thầy."

"..."

Lycagon lại thở dài.

"Thôi được rồi, ta sẽ cố gắng đáp lại nhiệt huyết của cậu, nhóc nhân loại."

Cuối cùng, ông ta chậm rãi nở một nụ cười: "Ta sẽ can thiệp và sửa đổi quy chế theo đúng ý cậu. Còn lại sẽ là sân khấu của cậu đấy... Kẻ phản diện ba xu."

"Thầy cứ yên tâm giao cho em, thưa Hiệu Trưởng!"

"À, vẫn còn một điều nữa ta muốn nói."

"?"

"Kỹ năng thương lượng của nhóc kém lắm đấy, nếu không có Ma Vương đứng ra bảo lãnh thì còn lâu ta mới đồng ý... Dù sao thì ý tưởng của cậu tồn tại quá nhiều rủi ro, cái mất nhiều hơn cái được. Tóm lại, về nhớ rèn giũa thêm kỹ năng này đi."

Trần Hoài Nam: "..."

***

"Đặt niềm tin tuyệt đối nơi em luôn ư? Heehee... Heeheehee, anh nói nghe mà mát ruột mát gan lắm luôn ấy..."

Trên đường trở về từ phòng Hiệu Trưởng, Lily hai tay ôm lấy mặt, miệng cứ cười không ngớt làm Trần Hoài Nam cũng bắt đầu cảm thấy ngại ngùng.

"Anh mày nói thế cho ngầu thôi chứ đời nào anh tin mày nhé."

"Hì, nói dóc kìa. Những lúc quan trọng như thế này, anh không lừa được em đâu mà~☆"

Lily dù đã rất cố gắng tỏ ra nghiêm chỉnh nhưng cô bé vẫn vô thức nhảy chân sáo: "Được rồi, vì lần này anh đã tin tưởng em đến vậy nên em sẽ làm hết sức để đáp lại niềm tin của anh!"

Trần Hoài Nam: "...Hi vọng là em nói được làm được."

Lily: "Eheeehee... Cứ yên tâm giao cho em!"

Giữa lúc hai người đang cười nói vui vẻ thì một bóng đen bất ngờ xuất hiện từ phía sau lưng họ, thoăn thoắt lao tới chỗ Trần Hoài Nam như thể tên lửa siêu thanh: "Anh Namu!"

Trần Hoài Nam: "Oạc- !?"

Bị bóng đen bất ngờ tông trúng, Trần Hoài Nam bị nó lôi theo bay xa hàng chục mét như thể vừa va chạm với một chiếc xế hộp ở tốc độ cao.

Khi từ từ ngồi dậy từ dưới đất, Trần Hoài Nam sờ sờ vùng da xung quanh xương sống, đau muốn bật khóc: "Trời đất ơi cái lưng trăm tuổi của tôi..."

Lily: "..."

Mới vừa nãy còn cười tươi như hoa, vậy mà bây giờ gương mặt Lily đã tối sầm lại, trông như vừa chạm trán kẻ thù lớn.

"A ha ha."

Thủ phạm không ai khác là Nia đứng dậy phủi phủi váy áo, sau đó dùng sức kéo Trần Hoài Nam ngồi dậy: "Mấy nay em toàn ở nhà, không gặp anh nên vừa nãy hơi cao hứng, hì hì~"

Trần Hoài Nam vẫn ra sức xoa bóp sống lưng một cách khổ sở: "Mau ý thức lại về cái sức mạnh thể chất quái vật của em đi! Ôi trời ạ... Anh không đứng vững nổi nữa rồi..."

Nia: "Để em cõng anh về..."

Lily lớn tiếng phản đối: "Không được! Lana cướp chén cơm của tôi đã đủ lắm rồi, giờ đến cả cô cũng muốn dòm ngó anh ấy nữa sao?"

Nia: "...?"

Trần Hoài Nam: "Lily, đừng có ăn nói linh tinh. Nia mới tí tuổi thôi, không có thứ cảm xúc phức tạp đó được đâu em, bình tĩnh lại đi."

Lily nhào tới ôm lấy cánh tay của Trần Hoài Nam rồi dìu cậu ta đi trước khi Nia kịp làm gì đó... Thậm chí giữa chừng, cô còn quay đầu lại lè lưỡi trêu Nia.

Nia: "..."

Nia đứng chết trân ra đó gần nửa ngày trời mới ngộ ra được vấn đề: "Ồ, thì ra cô ấy ghét mình theo cái nghĩa kia..."

Nhận ra xong, Nia nhanh chóng đuổi theo bóng lưng khổ sở của Trần Hoài Nam: "Túi hạt anh để lại hôm trước đã nảy mầm rồi. Rốt cuộc nó là gì vậy?"

"Ồ, thì ra nó cũng có thể sinh trưởng ở Ma Giới... Thật sự ngoài mong đợi." Trần Hoài Nam duỗi tay xoa xoa đầu Nia: "Đó là một loại cây rất thú vị. Mong rằng em sẽ sớm hiểu được bài học anh muốn gửi gắm."

"Bài học gì mà lại liên quan đến cây chứ?" Nia tỏ ra không hiểu.

"Tự hiểu ra sẽ dễ ghi nhớ và thấm thía hơn là nói trực tiếp."

"Bộ con người các anh thường giảng dạy theo cách này sao?" Nia tiếp tục hỏi.

"...Cũng không hẳn. Nhưng anh nghe nói các Tiên Nhân thời xa xưa thường xuyên làm vậy để truyền thụ đạo thống cho học trò của mình. Họ rất coi trọng khả năng cảm ngộ và sự thấu hiểu đối với thế gian vạn vật... Theo một góc độ nào đó mà nói, khả năng của anh cũng tương đối giống bọn họ."

"Tiên nhân?" Nia tiếp tục nghiêng đầu với vẻ mặt mơ hồ.

"Thôi, càng nói càng khiến mọi chuyện trở nên khó hiểu. Tóm lại, em cứ cố gắng chăm sóc cho mấy cái cây đó lớn lên là được rồi... Anh cũng chẳng kỳ vọng em sẽ đủ thông minh để tự rút ra bài học anh đã ngầm cài cắm đâu."

"Anh chê em ngốc hả!?"

Nia phồng má, vung nắm đấm nhỏ đập một phát vào lưng Trần Hoài Nam khiến cậu ta suýt văng cả hai lá phổi ra ngoài.

"Tha anh đi, anh sắp chết đến nơi thật rồi đấy Nia!"

Lily phồng má, vung tay tung một chưởng trời giáng đánh bay Nia về thẳng nơi xuất phát: "Anh xoa đầu cô ấy mà không thèm xoa đầu em, hừ!"

"...Có thế thôi mà đã ghen rồi sao?"

"Thì làm sao? Em ghen rồi đó, mau nghĩ cách dỗ em đi!"

"...Nay để anh mày nấu cơm vậy."

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi mỗi trang sách là một chuyến phiêu lưu không giới hạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free