(Đã dịch) Thần Sư - Chương 279. Nghiện
Suốt cả ngày trời tìm kiếm, Limia và Hoshino vẫn không thu được chút manh mối nào. Có lẽ Mio đã rất kiên quyết rời đi lần này, đến mức không để lại cho họ dù chỉ một dấu vết.
Bất lực và tuyệt vọng, Hoshino ngả đầu vào vai Limia òa khóc. Cô biết rõ giờ đây mình chỉ còn lại một mình nơi đất khách quê người này... trong khi Mio đã bỏ lại cô, lặng lẽ trở về quê hương.
Với bản tính trẻ con, việc phải một mình ở lại chốn đất khách không người thân thích khiến Hoshino vô cùng sợ hãi.
Hơn nữa, cô càng lo sợ Mio sẽ thu mình lại, bởi vì cô hiểu em gái mình hơn ai hết... Mio là kiểu người sẽ tự hủy hoại bản thân khi cô độc, nhưng trớ trêu thay, lại luôn cố gắng tự đẩy mình vào sự cô độc.
Limia chẳng biết làm gì khác ngoài ngồi yên đó cho Hoshino dựa vào mà khóc. Cậu biết rằng dù có nói gì đi nữa, nỗi buồn của Hoshino cũng chẳng thể vơi đi.
Trong lúc đó, cậu bắt đầu nghĩ cách: liệu có nên đến tận quê hương của hai chị em để kéo Mio về đây hay không.
Mà trước tiên là...
Bằng cách nào?
Hoshino không biết, nhưng nếu không có người bảo lãnh, cậu sẽ khó mà xuất ngoại một cách đường đường chính chính. Hơn nữa, việc chuẩn bị giấy tờ cũng sẽ tốn không ít thời gian, có lẽ phải đến khi kỳ thi kết thúc mới xong xuôi.
"Tóm lại, muốn đưa Mio về đây thì không thể đi đường thẳng... Chỉ có thể đi đường tắt để tiết kiệm thời gian."
Giữa lúc cả hai đang rối bời, một nữ sinh tóc dài b��t ngờ xuất hiện trước mặt, ân cần hỏi thăm tình trạng tồi tệ của Hoshino: "Em không sao chứ? Bị ai bắt nạt à?"
"Cô ấy chỉ đang buồn vì người thân bỏ đi thôi, không sao đâu... Mà em là ai?"
"Em là Elaina, đang học ở trường trung học cách đây không xa. Nghề nghiệp của em là tư tế phụng sự Địa Mẫu, nên em không thể bỏ mặc những người đang gặp khó khăn được," Elaina ngượng ngùng gãi má.
Limia tỏ ra ngạc nhiên: "Còn trẻ vậy mà đã là tư tế rồi sao? Em giỏi thật đó."
"A ha ha. Em không giỏi đến vậy đâu ạ... Ngoài việc biết một vài phép thuật hữu ích thì thành tích học tập của em chỉ ở mức trung bình thôi."
Elaina nói rồi đi thẳng vào vấn đề chính: "Nhân tiện, em cũng là lính đánh thuê của Hội... Nếu hai người có gặp khó khăn gì không giải quyết được thì cứ đến đó đưa ra yêu cầu. Chỉ cần phần thưởng đủ hấp dẫn thì chắc chắn sẽ có người nhận."
"Cái này có được tính là đang quảng cáo không?"
"...Em nghĩ là có."
"Vậy được rồi, em dẫn anh đến Hội đi. Anh có biết về Hội nhưng lại không biết trụ sở của họ ở đâu để tìm đến... Nói thật thì gặp em đúng lúc quá."
"Vậy ạ? Em mừng vì đã giúp được cho anh điều gì đó."
Limia khẽ gật đầu, sau đó nhéo má Hoshino một cái: "Nào, mau xốc lại tinh thần đi, chúng ta chuẩn bị đi bắt Mio về."
"Ừm..."
Hoshino đứng dậy, lau nước mắt rồi nói: "Tiện đây thì tui đã mười tám tuổi rồi... Nên là Elaina phải gọi tui bằng chị nhé."
Elaina: "...Hả?"
...
...
Không lâu sau, tại trụ sở của Hội.
Được Elaina đích thân dẫn đường, Hoshino và Limia đã nhanh chóng tìm đến nơi. Ngay khi vừa mở cửa chính ra, một không gian ồn ào huyên náo hiện ra trước mắt họ, khiến họ có cảm giác như đang ở quán nhậu chứ không phải một tổ chức đánh thuê nhận tiền làm việc.
Thấy Elaina trở về, chị lễ tân mỉm cười: "Mừng em đã về, Elaina. Việc học ở trường của em vẫn suôn sẻ chứ?"
"A ha ha... Tất nhiên là không rồi chị."
"Thật là, em nên tập trung vào phát triển bản thân thay vì cứ bị lũ anh chị kéo đi làm nhiệm vụ khiến em bỏ học suốt. Việc học quan trọng lắm đó!" Chị lễ tân tận tình khuyên nhủ.
Elaina cười trừ một tiếng rồi vội chuyển chủ đề: "Em có dẫn về cho các anh chị hai khách hàng tiềm năng đây. Họ đang tìm người nên độ khó nhiệm vụ cũng không cao, ai đang rảnh thì có thể nhận việc được đó."
"Khách hàng?"
Đến tận lúc này, chị lễ tân mới để ý đến hai gương mặt mới đã đứng sau Elaina nãy giờ mà cô không hề hay biết.
Đó là một thanh niên cao lớn một cách lạ thường, cao gấp ba bốn người bình thường. Mặc dù vẻ ngoài có vẻ hiền lành nhưng xuất phát từ trực giác của mình, chị lễ tân có cảm giác người đàn ông này là kiểu người không hề ngại va chạm.
Người còn lại là một cô bé rất dễ thương, trông vô cùng hiền lành và vô hại, thậm chí là có phần mong manh dễ vỡ. Bằng chứng dễ thấy nhất là hốc mắt cô bé đang đỏ hoe, chứng tỏ cô gái nhỏ này vừa mới khóc xong trước khi đến đây.
"Ồ, là khách sao? Vậy mời hai cha con đến đây viết đơn yêu cầu," Chị lễ tân niềm nở cười nói.
Thế nhưng ngay sau câu nói của mình, chị lễ tân lập tức nhận thấy biểu cảm của hai người họ đang d���n trở nên kỳ lạ.
Limia thì cứng mặt, vô thức quay đi chỗ khác. Còn Hoshino thì hoàn toàn chết lặng, miệng chỉ biết lẩm bẩm lặp đi lặp lại: "Cha... Con? Là cha con ư...? Là cha con thật đấy ư?"
Chị lễ tân: "...?"
"Chị..."
Elaina kéo kéo góc áo chị lễ tân rồi thì thầm vào tai đối phương bằng giọng điệu hết sức bồn chồn: "Hai người họ là bạn thân, thậm chí là hơn cả bạn bè... Tóm lại là chị nhận lầm rồi."
"!!?"
"Xin lỗi! Thật sự xin lỗi! Tại hai người chênh lệch quá làm tôi cứ tưởng hai người là cha con! Xin lỗi!"
Nhận ra sai lầm khủng khiếp của mình, chị lễ tân cuống quýt cúi đầu xin lỗi, khiến cả hội vốn đang ồn ào huyên náo cũng bắt đầu chú ý đến chỗ này.
"Elaina đi học về rồi đấy hả em? Mau lại đây, chúng ta chuẩn bị lên đường," một cung thủ tộc Elf vui vẻ nói.
"...Chị gấp như vậy, có phải vừa thua kèo 50/50 trong tựa game gacha nào đó không?"
Bị Elaina nói trúng tim đen, nàng cung thủ cười phá lên phủ nhận: "Làm gì có, em nghĩ chị là loại gì vậy?"
"Nghiện," Elaina nói.
Cả hội nghe xong, được một trận cười to.
Thấy Hoshino vẫn còn sốc sau khi bị nhầm là con gái của bạn mình, Limia đành thay mặt cô ấy tiếp tục công việc với chị lễ tân: "Ở đây có người nào chuyên về mảng tìm kiếm người mất tích không chị?"
"Em có biết đại khái địa điểm mà người em muốn tìm hướng đến hay không?"
"Lục địa phía Đông, đảo quốc Jinzhu," Limia trả lời.
"Em có thể cho chị sơ qua về lí lịch của người em cần tìm hay không? Bằng những thông tin này, mọi người trong hội sẽ dễ dàng theo dấu hơn."
"Cô ấy tên Takahashi Mio, 18 tuổi, cao khoảng mét bảy, dáng người tương đối gầy gò, trên người luôn mang theo công cụ trừ tà."
"Cái gì?...Trừ tà?" Chị lễ tân tái mặt.
"Không sai... Mặc dù khó tin thật nhưng cô ấy thật sự là một thợ săn ma có chứng chỉ hành nghề đó chị," Limia giải thích.
"Mới mười tám tuổi đã săn ma rồi cơ ư? Thế giới ngoài kia đúng là nhiều kỳ nhân dị sĩ thật..."
Thấy chị lễ tân cũng có vẻ hơi sốc, Limia đành giấu nhẹm chuyện Hoshino cũng là một thợ săn ma điêu luyện. Làm thế để mọi chuyện đỡ phức tạp hơn nhiều.
"Được rồi, thông tin đã thu thập đủ. Em sẽ trả bao nhiêu cho người thực hiện nhiệm vụ này?"
Nghe đến đây, Hoshino bừng tỉnh, vội vàng giơ hai tay ra: "Mười triệu, hoặc có thể hơn, vì em sẽ đưa ra thêm yêu cầu bổ sung."
"Cụ thể là...?"
"Em cần người đưa bọn em đến tận nơi đó để dẫn em gái trở về đây. Tất nhiên, việc này sẽ không hề quang minh chính đại đâu vì bọn em thực sự không còn nhiều thời gian nữa," Hoshino nói.
Chị lễ tân nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ do dự: "Một yêu cầu xuất ngoại phi pháp sao...? Em sẽ phải trả thêm rất nhiều đấy, ít nhất phải năm mươi triệu mới có người chịu nhận."
"Dễ thôi ạ, một trăm triệu cũng được. Công việc săn ma của bọn em kiếm được rất nhiều tiền từ khách. Số tiền này chẳng thấm tháp vào đâu cả." Hoshino vui vẻ cười nói.
"Hả?"
Thấy Hoshino tươi cười rạng rỡ khi kể về nghề nghiệp phi thường của mình, chị lễ tân cuối cùng cũng phải chết lặng: "Cả hai chị em đều làm cái công việc nguy hiểm đó ư?"
"Vâng ạ."
"..."
Một lúc sau, ch�� lễ tân khẽ thở dài: "Được, vậy em mau chuyển khoản tiền cọc vào tài khoản chung của Hội đi... Chừng một nửa số tiền em muốn trả là được, chị sẽ đưa lên bảng nhiệm vụ ngay lập tức."
"Cảm ơn chị."
...
...
Trong một quán bar thuộc thế giới ngầm.
Sau hai ván oẳn tù tì ngắn ngủi, Dạ Trầm Uyên giành chiến thắng và được phép nghỉ ngơi như thỏa thuận, còn Edgar, với vị thế kẻ thua cuộc, đành phải rửa hết đống bát đĩa còn lại trong bếp.
"Cố gắng lên nhé."
Dạ Trầm Uyên vỗ vai Edgar với vẻ mặt thông cảm: "Còn tôi tiếp tục ở ngoài kia học hỏi thêm vài mánh khóe vậy."
Edgar ỉu xìu, tiếp tục rửa chén.
Về cơ bản, Edgar rất giàu. Cậu ta hoàn toàn có thể trả hết đống nợ mà hai người đang gánh một cách dễ dàng... Tuy nhiên, lão thầy giáo phụ trách của họ, kẻ nắm giữ lí lịch của Edgar, đã ra tay trước, nhân lúc họ say ngủ cuỗm sạch mọi thứ.
Thế nên họ mới lâm vào tình cảnh khốn đốn như hiện tại mà chẳng có lựa chọn nào khác.
Ra bên ngoài, chủ quán nhìn thấy Dạ Trầm Uyên liền cười hỏi: "Ồ? Hôm nay nhóc là người chiến thắng à?"
"Ồ? Chú nhìn thấy cháu thật hả?"
"..."
"Để cháu nói trước đã. Đúng là cháu đã giành chiến thắng... Mặc dù cũng chẳng vẻ vang gì," Dạ Trầm Uyên thở dài: "Có lẽ cháu nên xin lỗi vì đã âm thầm sử dụng mánh khóe tâm lí lên cậu ấy."
"Ha ha ha. Có tiến bộ."
Lão chủ quán vỗ tay mấy cái rồi nói: "Nếu rảnh tay thì lại đây đánh vài ván đi. Nếu năm trận thắng ba thì chú sẽ cho nhóc một cốc Gin Lime miễn phí."
"Thật sao? Cơ mà nếu cháu thua thì sẽ..."
"Như thường lệ, cộng thêm một công việc."
"...Cháu sẽ chơi."
"Hay lắm. Hi vọng là tay nghề của nhóc cũng có tiến bộ như mánh khóe."
Đoạn truyện này được chuyển ngữ và bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.