Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 277. Dáng vẻ nên có

Sau một hồi đấu khẩu nảy lửa, cuối cùng Trần Hoài Nam và Lily cũng chịu rời khỏi phòng.

Chỉ có điều, phần lớn công việc nhà mà Lily thường dậy sớm để làm đã được Lana hoàn tất. Điều này khiến cô chủ nhà vốn tính ích kỷ có cảm giác như thể miếng cơm đã bị người khác hớt tay trên.

Thế là, trong lúc Trần Hoài Nam không để ý, Lily đã âm thầm tỏa ra luồng khí chất ��áng sợ, khiến Lana suýt chút nữa bật khóc vì sợ hãi.

"Ồ? Sáng nay cô cũng chuẩn bị bữa sáng sẵn sàng luôn rồi sao? Cảm ơn nhé, cái này tạm coi như tiền thuê nhà đi." Trần Hoài Nam tinh ý nhận ra ý đồ đằng sau sự chu đáo của Lana.

Cơ mà, khi nhìn thấy Lana đang run lẩy bẩy, miệng há hốc không nói nên lời, Trần Hoài Nam dù có kém nhạy bén đến mấy cũng phải nhận ra vấn đề.

Cậu quay đầu lại nhìn Lily, chỉ thấy cô đang cười tít mắt.

Trần Hoài Nam: "..."

Cậu lại nhìn về phía Lana. Lần này, biểu cảm của Lana trông còn đáng thương hơn cả lúc nãy.

Thêm một lần nữa, Trần Hoài Nam quay lại nhìn Lily. Mặc dù cô gái đó vẫn giữ nguyên nụ cười đơn thuần ấy... nhưng chẳng hiểu sao, nụ cười đó lại tạo ra một áp lực khổng lồ.

Áp lực ấy không hướng về phía cậu, mà là hướng về phía Lana.

Như được Trần Hoài Nam giải vây đôi chút, cuối cùng Lana cũng đỡ sợ hãi hơn, cất lời: "Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi! Đừng giết tôi! Tôi không muốn chết!"

"Đừng có dọa người ta chứ em?" Trần Hoài Nam nói.

Lily bĩu môi, tỏ ra cực kỳ bất m��n: "Tại cô ấy giành việc thường ngày của em chứ bộ!"

"Dù là thế thì những việc Lana đã làm hoàn toàn xuất phát từ thành ý của cô ấy, nên em đừng ích kỷ thế. Lily, dạo gần đây em xấu tính lắm đó."

Lily lại nhận thêm một lượng lớn sát thương tâm lý.

Còn Lana thì tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi Trần Hoài Nam chủ động bảo vệ mình. Có vẻ như cô ấy đã đinh ninh rằng cậu sẽ hùa theo Lily mà trừng phạt cô... nhưng hóa ra không phải vậy.

"C... Cảm ơn..."

"Cảm ơn cái gì? Tôi mới là người phải nói câu đó. Thôi được rồi, mau ăn sáng thôi kẻo muộn học, hôm nay tôi không muốn gặp thêm rắc rối nào nữa đâu."

...

Sau bữa sáng, cả nhóm nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc rồi rời khỏi phòng, chuẩn bị lên lớp với tâm thế tốt nhất.

Tuy nhiên, vụ việc Trần Hoài Nam và Lily bị Sở Ma Quan vào tận trường học để áp giải thực sự quá đỗi nổi bật, lại còn thêm những tay Ác Ma chuyên về truyền thông trong trường đã giật tít, khiến họ giờ đây bị cả trường chú ý hơn bao giờ hết.

Tất nhiên, sự chú ý này hoàn toàn không mang ý nghĩa tốt đẹp gì cả. Các Ác Ma vốn đã sợ hãi giờ lại càng dè chừng hơn... Điều này thực sự khiến Trần Hoài Nam phải đau đầu khôn xiết.

Trời ạ, phải làm sao bây giờ?

Phải có cách nào đó để cậu tẩy trắng hình tượng rồi hòa nhập trở lại với bọn họ chứ? Cứ thế này thì loài người sẽ bị cậu khiến mang tiếng xấu muôn đời mất!

Đang lúc lòng đầy muộn phiền, Lily đột nhiên kéo góc áo Trần Hoài Nam lại, đồng thời một tay chỉ về phía tờ báo học đường: "Có cái này thú vị lắm nè, nếu tận dụng được thì có lẽ anh sẽ cứu vãn được phần nào hình tượng của mình đó!"

"Lễ hội thu hoạch?" Trần Hoài Nam hơi thắc mắc: "Mùa hè thì thu hoạch cái gì? Thông thường mùa thu hoạch phải là mùa thu mới đúng chứ?"

...

"À, quên mất đây là Ma Giới."

Lana đứng bên cạnh giải thích: "Mùa thu thường xuất hiện rất nhiều loại thiên tai quái dị, nên các Ác Ma thường sẽ cố gắng tích trữ lương thực rồi tìm nơi trú ẩn, đợi đến cuối mùa thu khi sóng yên biển lặng, họ mới lại ra ngoài canh tác. Đó là lý do vì sao tồn tại lễ hội thu hoạch."

"Ma Giới đúng là kỳ lạ..."

Trần Hoài Nam xoa cằm, đọc lướt qua một loạt bài viết rồi nói: "Ồ, lễ hội thu hoạch cũng được xem như bài kiểm tra năng lực cuối năm luôn sao? Hạn chót là khoảng... hai tuần nữa?"

Gần như trùng khớp với hạn chót mà thầy Phong đã đặt ra trước khi đưa họ vào Ma Giới, đồng thời cũng là thời điểm thi cử ở Học Viện Tân Sinh!

Không sao, chỉ là gần như thôi chứ không thực sự trùng ngày.

Vẫn còn cứu được.

Nhưng vấn đề là cậu phải làm cái quái gì bây giờ? Cậu có nhất thiết phải tham gia lễ hội thu hoạch này không? Đằng nào thì cậu cũng đâu cần điểm, cậu chỉ cần khỏi bệnh thôi mà?

Hừm...

Có thực sự là vậy không nhỉ?

...

"Sao thế?"

Lana nghiêng đầu hỏi thăm nhưng đột nhiên bị Lily che miệng lại: "Anh ấy đang suy tính điều gì đó... Để anh ấy yên một lát đi."

"À, ừm..."

Khoảng chừng vài ba phút sau, Trần Hoài Nam đột nhiên hé lộ một nụ cười đầy hắc ám.

Lana: "..."

Lily hơi run lên, thở dốc: "..."

"Lily, mau theo anh đến phòng Hiệu trưởng một lát, anh có vài ý tư���ng rất thú vị." Trần Hoài Nam tỏ ra hào hứng nói: "Còn Lana cứ về lớp trước đi, không cần đợi bọn anh."

"Ừm, đi cẩn thận nhé."

Trần Hoài Nam khẽ gật đầu, một tay xách cổ áo Lily lên rồi lôi đi một cách cưỡng ép.

Lana: "..."

...

Hiện tại, Limia đang đứng trước một tình thế hết sức khó khăn.

Mio đột nhiên bỏ đi ngay lúc cả bọn đang gấp rút chuẩn bị cho kỳ kiểm tra cuối năm, nên họ không thể cầu viện bất kỳ ai khác trong lớp được.

Hơn nữa, bản thân họ cũng đang mắc phải vấn đề tương tự... Nếu họ bỏ thời gian đi tìm Mio, họ chắc chắn sẽ hứng chịu cơn thịnh nộ của các giáo viên phụ trách, đồng thời thành tích cuối năm của họ cũng sẽ chịu ảnh hưởng không nhỏ.

Mà thật ra, cho dù có mặc kệ, thành tích của Hoshino nhiều khả năng cũng chẳng thể khá hơn nổi với trạng thái tinh thần tồi tệ như hiện tại.

Cụ thể là hôm qua khi về nhà, Hoshino đã không thể ngủ được. Thế là, vừa sáng sớm tinh mơ, cô ấy lại tìm đến Limia, coi cậu là chỗ dựa duy nhất còn sót lại cho mình.

Nhìn Hoshino tựa vào người mình r���i khóc đến thiếp đi, đừng bảo là Limia, ngay cả cha già cùng mấy đứa em của cậu cũng đều cảm thấy đau lòng.

"Limia, thôi thì con nộp đơn xin nghỉ vài hôm đi tìm con bé Mio kia đi con, để Hoshino tiều tụy thế này tao cũng thấy không ổn." Ông già của Limia nói.

"Con cũng nghĩ vậy... Chuyện này dù không liên quan gì đến con nhưng con đã hứa với cô ấy trước đó rồi. Nếu thực sự ngoảnh mặt làm ngơ, con cũng không thể yên lòng được."

"Chỉ là..."

"Anh lo cho tụi em hả?" Em trai và em gái của Limia cười to: "Nghĩ gì vậy, đầu bọn em lớn như quả dưa thế này rồi, cần gì anh phải lặn lội theo săn sóc hằng ngày nữa chứ? Anh cứ dành thời gian chăm sóc chị dâu là được rồi!"

"Chị dâu cái đầu tụi bây đấy!"

Em trai nghiêng đầu: "Không phải ạ?"

Em gái cũng nghiêng đầu: "Em thấy giống lắm mà?"

Limia thở dài: "Thôi được rồi, để anh viết đơn gửi lão thầy giáo mắc dịch kia vậy."

"Cha già, nào đi làm về nhớ ghé qua đón tụi nó nhé, kẻo tụi nó lại đi la cà linh tinh. Có thể con sẽ vắng nhà vài ngày, nếu trong nhà có chuyện gì đột xuất thì nhớ báo với con một tiếng."

"Rồi, giao cho tao."

Limia khẽ gật đầu, để Hoshino nằm lên gối rồi chạy đi viết đơn xin tạm nghỉ.

Những người khác cũng mau chóng giải tán. Ông già thì đi làm, hai đứa nhỏ thì đi học, thế là chẳng mấy chốc trong nhà đã không còn ai khác ngoài hai người họ.

Viết đơn xong, thấy Hoshino vẫn còn ngủ, Limia liền tranh thủ thời gian đi soạn đồ. Cơ mà dường như tiếng động mà cậu vô tình tạo ra có hơi lớn nên Hoshino đã nhanh chóng tỉnh dậy.

"Limia? Ông đâu rồi?"

"Tỉnh rồi hả? Mau viết đơn xin nghỉ học vài hôm đi, lát nữa tôi với bà lên đường xách cổ Mio về." Limia từ trong phòng nói vọng ra bên ngoài.

"Hả?" Hoshino hơi sững sờ: "Có được không? Thành tích của ông sẽ bị ảnh hưởng đó."

"Đỗ là được rồi. Hơn nữa tôi cũng đã hứa với bà sẽ giúp bà cải thiện mối quan hệ với Mio cơ mà, làm sao tôi trơ mắt ra mặc kệ bà được chứ?"

"Limia..."

Hoshino cảm động suýt khóc, trong lòng không ngừng tràn ngập yêu thương rồi cũng mau chóng lấy lại tinh thần để lên đường đi tìm cô em gái gi���i gây chuyện.

...

Bên trong phòng sinh hoạt của giáo viên.

Thấy Vũ Trường Phong ngồi loay hoay với chiếc máy chơi game, một nam giáo viên với ngoại hình có phần lôi thôi tiến tới, hỏi hắn ta bằng tông giọng khản đặc, cực kỳ thiếu sức sống: "Thầy Phong, tôi nghe bảo con bé Mio bên anh nghỉ học rồi à?"

"Anh là giáo viên phụ trách của nó đấy, hỏi tôi làm gì?" Vũ Trường Phong tỏ ra không chút bận tâm: "Bực mình thật, tại nó nộp đơn xin nghỉ mà tôi bị cô ấy mắng một phen oan mạng."

Nam giáo viên lôi thôi nghe vậy, trên mặt thoáng lộ vẻ tiếc nuối: "Tôi chỉ thử nó một chút thôi... Ai ngờ nó lại nghỉ thật. Sao nội tâm con bé đó lại yếu đuối đến vậy ư? Rõ ràng tay nghề bắn tỉa không hề tồi, chả hiểu sao nó lại tự ti đến vậy."

"Anh không hiểu cảm giác của một đứa con gái luôn khép mình dưới cái bóng của một cô chị tài hoa xuất chúng đâu."

"...Đúng là tôi không hiểu thật." Nam giáo viên thở dài: "Nhưng tôi lại tự tin mình hiểu được cảm giác cô đơn của con bé đó."

Vũ Trường Phong nghe vậy, hơi ngẩng đầu lên nhìn đối phương một chút: "Đổi ý rồi à?"

"...Chắc vậy. Nhưng cũng muộn mất rồi. Đằng nào nó cũng đã nghỉ học, có lẽ tôi nên tôn trọng cảm giác của con bé."

"Ha ha, nhìn cái thằng nát rượu không bè bạn không gia đình đang nói gì kìa. Tôi cứ tưởng một thằng bất cần đời như anh sẽ chỉ hờ hững làm công ăn lương như tôi thôi chứ?"

Nam giáo viên nhìn Vũ Trường Phong, cau mày một lát rồi lại giãn ra: "Chuyện của tôi không cần anh lo. Dạy cho mấy đứa có tài năng thật chẳng thú vị chút nào. Trong mắt tôi, những kẻ bình thường mới là những kẻ có nhiều tiềm năng nhất."

"Vì sao vậy?"

"Vì lũ đó rất ngốc. Chỉ cần có thể đứng dậy sau những lần vấp ngã, chúng sẽ trở nên nỗ lực hơn bất kỳ tên thiên tài nào. Đó mới là dáng vẻ một học trò mà tôi muốn dạy dỗ."

"Chỉ tiếc là... Con bé đó đã không đứng dậy được. Nghĩ mà thấy chán thật."

Vũ Trường Phong: "Ha ha."

Hắn chỉ cười mà không nói, khiến nam giáo viên ăn mặc lôi thôi thầm cảm thấy kỳ lạ.

Mọi quyền tác giả của bản dịch này thuộc về truyen.free, mong quý vị độc giả tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free