Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 229. Thăm mộ cố nhân

Nhờ sự thuyết phục của Trần Hoài Nam, Himiko cuối cùng cũng chịu ngồi vào bàn nói chuyện với các thành viên khác trong câu lạc bộ nấu ăn.

"Chà, thật không ngờ hai thành viên nổi danh trong lớp cá biệt lại tìm đến hợp tác với chúng tôi. Thật vinh hạnh biết bao!"

Nguyễn Mai, trưởng câu lạc bộ, một cô gái đến từ tỉnh khác của Việt Nam, hớn hở ra mặt khi chào đón sự có mặt của hai thành viên lớp cá biệt. Trong khi Himiko lộ rõ vẻ khó chịu, Trần Hoài Nam lại thỉnh thoảng ngủ gật.

Câu lạc bộ này không quá đông thành viên, chỉ khoảng mười mấy người, đa số là nữ. Tuy nhiên, về thành phần chủng tộc và quê quán thì lại vô cùng đa dạng, từ thú tộc đến nhân loại đều góp mặt, và tất nhiên xuất thân của họ cũng khác nhau.

"Trước khi hợp tác, chúng ta nên giới thiệu bản thân trước đã nhỉ? Tôi là Nguyễn Mai, đồng thời là trưởng câu lạc bộ này."

"Kurogane Himiko, kiếm sĩ."

Trần Hoài Nam: "Zzz..."

Nguyễn Mai: "..."

Các thành viên khác: "..."

Quả không hổ danh là lớp cá biệt, chưa bao giờ chịu chơi theo kịch bản.

"Mà thôi vậy, mọi người ở lớp cá biệt nổi tiếng quá nên chúng tôi biết cả rồi mà." Nguyễn Mai gượng cười, cố gắng duy trì bầu không khí thân thiện: "Vậy, anh lớp trưởng này có ý tưởng gì thêm về nhà hàng của chúng ta không?"

Póc!

Trần Hoài Nam giật mình tỉnh giấc, vươn vai ngáp dài: "Đầu tiên là số lượng thành viên quá ít, không đủ để mở nhà hàng đâu. Hơn nữa, câu lạc bộ này cũng chẳng mấy tiếng tăm, e rằng khó mà mượn được phòng lớn để tổ chức. Vì vậy, tốt nhất các cậu cứ mở bán ngay tại đây thì hơn, đỡ phải mất công di chuyển trang thiết bị lỉnh kỉnh."

"Nói cũng đúng, chẳng mấy ai trong trường này chịu bỏ thời gian học nấu ăn cả, cùng lắm thì cũng chỉ dừng lại ở sở thích cá nhân." Nguyễn Mai tỏ ra đôi chút thất vọng: "Quả nhiên mở nhà hàng chỉ là mộng tưởng viển vông của tôi thôi sao?"

"...Đừng làm quá vấn đề lên." Trần Hoài Nam ho nhẹ một tiếng: "Để có thể phục vụ khách một cách trơn tru thì chúng ta phải chia thành hai vai trò chính là đầu bếp và phục vụ. Còn về việc phụ bếp như rửa chén hoặc những việc lặt vặt khác thì tôi sẽ chỉ đường tắt sau."

"Cho nên, nói tóm lại, ai trong số các cậu tự tin mình nấu ăn giỏi?"

Đứng trước câu hỏi của Trần Hoài Nam, toàn bộ thành viên trong câu lạc bộ nấu ăn đều đồng loạt giơ tay, chỉ trừ Himiko, bởi cô biết rõ vai trò của mình trong kế hoạch của bạn trai.

"Đệt, thế này thì hơi căng, với lòng tự trọng cao ngút trời như vậy, làm sao các cậu chịu làm nhân viên phục vụ chứ?" Trần Hoài Nam dở khóc dở cười: "Thế này nhé, tôi sẽ làm giám khảo, và tất cả mọi người sẽ nấu cho tôi ăn thử món tủ của mỗi người. Tất nhiên, tôi sẽ chỉ đưa ra ý kiến chủ quan thôi, mọi người hoàn toàn có thể tự ăn và tự cảm nhận."

Himiko: "Rốt cục là ai đã cho anh cái quyền quyết định chuyện của người khác vậy? Mạnh miệng thật đó..."

Bốp!

Nguyễn Mai đột nhiên đập bàn một cái làm cả đám phải giật mình, riêng chàng trai tộc thú suýt chút nữa đã làm đổ cốc trà trên tay vì tính nhạy cảm bẩm sinh: "Cái quần què gì vậy má trẻ!?"

"Cậu ấy nói đúng chứ bộ!" Nguyễn Mai hai tay nắm lại, khí thế sục sôi: "So tài nào mọi người! Ai nấu giỏi thì làm bếp, ai nấu dở thì mặc đồ hầu gái ra phục vụ! Dù sao thì sớm muộn gì chúng ta cũng phải làm chuyện này thôi! Lên!"

"Ồ!"

Cả câu lạc bộ đồng loạt giơ tay hưởng ứng, sau đó kéo nhau vào trong căn bếp để bắt đầu so tài.

Ở bên ngoài, nhân lúc vắng người, Himiko hỏi bạn trai mình với vẻ mặt cực kỳ bồn chồn: "Anh thật s��� muốn em phục vụ cho người khác hả?"

"Nói đúng hơn phải là... Anh muốn nhìn thấy em trong bộ đồ hầu gái, Himiko." Trần Hoài Nam một tay chống cằm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: "Tất nhiên, nếu như em biểu hiện tốt thì sẽ có phần thưởng cho em. Mà em chẳng phải rất muốn có thưởng sao?"

Bốp!

Lần này, Himiko mới là người đập bàn làm Trần Hoài Nam giật nảy mình: "Anh biết hậu quả của việc rizz không kiểm soát mà có đúng không? Cứ chờ đấy, em sẽ vắt khô anh đến giọt cuối cùng!"

"...Anh vẫn chưa tiết lộ phần thưởng mà..."

Bốp!

"Im đi! Em chỉ cần có vậy thôi, anh hiểu không? Anh không hiểu thì tối nay em sẽ làm cho anh hiểu!"

Trần Hoài Nam: "..."

"Vâng, thưa bà xã... Cơ mà chúng ta đang ở nơi công cộng đấy, đừng có ăn nói thiếu tế nhị như thế chứ em?"

Himiko: "..."

Ôi! Cao hứng quá đâm ra quên mất tiêu. Hi vọng là họ sẽ không nghe được.

...

...

Không lâu sau đó, các món ăn lần lượt được các thành viên trong câu lạc bộ dọn ra bàn. Tất nhiên, vì thời gian không có nhiều nên họ không thể làm ra những món ăn cầu kỳ, và nhờ vậy, phần chấm điểm cũng không trở nên quá khó khăn đối với ban giám khảo.

Thấy Trần Hoài Nam lại ngủ gật, Himiko đã mượn Nguyễn Mai một cái chảo chống dính rồi quật thẳng vào đầu bạn trai mình. Kết quả là pan một tiếng, cậu ta choàng tỉnh dậy với một cục u trên đầu: "Em không thể nhẹ nhàng hơn được à?"

Thấy Himiko lại muốn xù lông, Trần Hoài Nam vội vàng sửa chữa lại từ ngữ của mình: "Được rồi, xin lỗi vì thói ngủ gật của tôi nhé. Vì một vài lý do cá nhân nên tôi không thể kiểm soát được chuyện này, mong mọi người thông cảm."

Nguyễn Mai: "...Thật ra thì chúng tôi đang cảm thấy thú vị hơn là khó chịu đấy..."

Các thành viên khác trong câu lạc bộ đồng loạt gật đầu.

Trần Hoài Nam: "..."

"E hèm."

Nhìn lên trên bàn với đủ loại món ăn xuất xứ từ các vùng đất khác nhau, kể cả khi chúng chỉ là những món đơn giản, Trần Hoài Nam vẫn cảm thấy có chút choáng ngợp, nói: "Khẩu vị mỗi nơi mỗi khác nên hi vọng là mọi người sẽ không quá khắt khe với nhận xét của tôi."

Nói xong, Trần Hoài Nam tự lấy dụng cụ từ không gian trữ vật riêng và bắt đầu nếm thử món cơm chiên của Nguyễn Mai.

"..."

"Uầy, ngon tuyệt! Đúng là trưởng câu lạc bộ có khác! Himiko, mau lại đây thử đi em, có khi ngon hơn anh làm nhiều đấy!" Trần Hoài Nam hồ hởi vẫy tay.

Vài giây sau...

Himiko: "Ngon thật... Nhưng mà..."

Trần Hoài Nam vội chen lời trước khi Himiko kịp bình luận: "Thế này thì chắc suất bếp trưởng rồi nhé!"

Nguyễn Mai tươi cười, giơ tay hình chữ V với những người còn lại. Mà hình như bọn họ cũng không cảm thấy bất ngờ lắm với kết quả này.

"Vậy thì tiếp theo..."

...

...

Sau một lúc sàng lọc, cuối cùng việc phân công cũng đã hoàn thành với năm đầu bếp phụ trách nấu ăn và chín người còn lại phụ trách phục vụ khách hàng, trong đó bao gồm cả Himiko.

Mặc dù vẫn có nhiều người không quá hài lòng với kết quả này, thế nhưng ít nhất, cái tôi của họ vẫn chưa lớn đến mức làm tổn hại lợi ích chung của tập thể chỉ vì để thỏa mãn bản thân.

Và ngay bây giờ, Trần Hoài Nam đang dạy cho bọn họ một tuyệt chiêu có th�� giúp họ bỏ qua bước rửa bát, đó là Tịnh Trần Chú mà cậu đã học được vài tháng trước, được coi là bản nâng cấp của Tịnh Y Chú, dù cậu vẫn chưa thể sử dụng được do thiếu linh lực.

Vì công thức và cách vận hành có đôi chút phức tạp nên có lẽ các thành viên trong câu lạc bộ nấu ăn sẽ phải mất tương đối thời gian để có thể nắm vững được phép thuật vô cùng hữu dụng này. Tuy nhiên, một khi đã nắm vững được rồi thì từ giờ trở đi, những vết bẩn đã không còn là vấn đề với họ nữa!

"Hôm nay tạm dừng ở đây được rồi, ngày mai chúng tôi sẽ đến bàn bạc tiếp." Trần Hoài Nam nói trong lúc ngái ngủ: "Mọi người... Nếu rảnh thì tìm bản thiết kế trang phục hầu gái... Zzz..."

Himiko: "..."

Mọi người: "..."

"Ờ... Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."

Himiko khẽ thở dài, cốc nhẹ đầu Trần Hoài Nam một cái rồi cúi đầu nói lời cảm ơn: "Cảm ơn vì đã quan tâm đến hai chúng tôi. Tên ngốc này đang gặp chút vấn đề cá nhân nên mới ra nông nỗi này... Chứ thực chất anh ấy cũng không bị gãy chân hay gì đâu."

"A, không sao đâu. Mặc dù cậu ấy trông có vẻ không đáng tin nhưng trên thực tế, những gì cậu ấy làm lại chứng minh điều ngược lại." Nguyễn Mai cười hì hì nói: "Có bạn trai như vậy thích thật, tôi cũng muốn có một người như vậy. Mẹ nói muốn chinh phục được đàn ông thì phải chinh phục dạ dày của họ trước... Lý thuyết là vậy nhưng thực hành thì khó vô cùng."

Himiko: "Tôi hiểu."

Đúng thế, cô ấy quá hiểu là đằng khác.

"Hì hì, cảm ơn hai người nha. Tạm biệt, mai nhớ ghé chơi nhé!"

"Được."

Sau khi Himiko và Trần Hoài Nam rời đi, một nam thành viên trong câu lạc bộ bắt đầu hỏi: "Mai, cậu thích ai rồi à?"

"Đâu có?"

"Vậy hả? Tôi cứ tưởng cậu học nấu ăn chỉ để tán tỉnh ai đó thôi chứ."

"Ngốc à? Làm người sao có thể thiếu chí tiến thủ như vậy? Đã học rồi thì phải làm đến nơi đến chốn, đừng có quên ngay từ đầu ước mơ của tôi là mở nhà hàng riêng đó!"

"Ồ... Ồ..."

...

...

Đến khi Himiko cùng Trần Hoài Nam trở về lớp học thì giờ nghỉ trưa cũng đã gần hết, và tất cả mọi người trong lớp cá biệt cũng đồng loạt ổn định chỗ ngồi, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.

Mất khoảng vài tiếng đồng hồ vùi đầu vào lý thuyết, cả lớp lại bắt đầu gói ghém đồ đạc để trở về. Có vẻ như tất cả họ đều có kế hoạch của riêng mình rồi nên cũng không rủ rê nhau đi chơi nữa, ngược lại còn rất ngoan ngoãn về nhà m�� không hề có ý định la cà.

Chỉ ngoại trừ Trần Hoài Nam.

Dường như vừa sực nhớ ra chuyện gì quan trọng, Trần Hoài Nam mở mắt nhẹ nhàng, cười khẽ nói: "Không cần đẩy nữa, em về trước đi. Chiều hôm nay anh có chuyện cần phải làm."

"Anh tính đi đâu? Với tình trạng hiện giờ thì anh không nên đi một mình. Anh là kiểu người có thể lăn ra ngủ giữa đường bất cứ lúc nào đó." Himiko phản đối.

"..."

"Nói cũng phải... Nhưng anh vẫn khuyên em không nên đi cùng."

"Tại sao vậy?"

"Vì nó có thể sẽ khiến em cảm thấy khó chịu đấy."

"...Em chịu được."

Trần Hoài Nam ngẩng đầu nhìn Himiko, do dự một lát rồi khẽ thở dài: "Tùy em vậy, chỉ cần hứa là đừng có đánh anh là được."

"Em hứa."

"..."

Lần này, Trần Hoài Nam đã tự mình rời khỏi xe lăn để bước vào một tiệm bách hóa bình dân nằm ở gần đó. Mất khoảng vài phút mua đồ, cậu ta lại quay trở ra với một túi đựng bánh hoa quế và nước bí đao, khiến Himiko không khỏi trưng ra vẻ mặt nghi hoặc.

"Có một người rất thích những thứ này."

Trần Hoài Nam chỉ nói như vậy rồi tiếp tục rời đi, chỉ có điều... Khí chất cậu ta lại có gì đó khác lạ, không còn chững chạc và điềm tĩnh như mọi ngày.

Với sự nhạy cảm của một người con gái, Himiko nhanh chóng nhận ra đây là một nỗi buồn sâu kín. Cậu ta đã không tiết lộ bất cứ điều gì, thế nhưng cô lờ mờ đoán ra được cậu ta đang định đi đâu.

Nghĩa trang.

Có một nghĩa trang rất lớn nằm ở ngoại ô thành phố, nơi vừa tiếp nhận rất nhiều người đã khuất về đây an nghỉ. Kể cả khi nơi này đã rộng lớn và lạnh lẽo hơn trước rất nhiều, Trần Hoài Nam vẫn dễ dàng tìm được một ngôi mộ cô độc, bám đầy bụi, có vẻ như đã rất lâu rồi không có ai ghé thăm.

Ngôi mộ đó có tên: Từ Nguyệt Tiên.

"Quả nhiên là gia đình chị không đến đây nhỉ?" Trần Hoài Nam khẽ thở dài, lấy chiếc khăn lau thấm nước để lau sạch ngôi mộ của cố nhân: "Cũng may là em kịp thời nhớ ra. Mặc dù vẫn chưa đến ngày giỗ nhưng cũng không sao cả, giữa chúng ta thì không cần nghi thức cầu kỳ... Có đúng không?"

Trước sự chứng kiến của Himiko, Trần Hoài Nam vốn l��ời biếng chậm rãi và tỉ mỉ lau chùi ngôi mộ của Từ Nguyệt Tiên, nhẹ nhàng và dịu dàng như thể đang âu yếm người mình yêu... Mặc dù thực tế thì đúng là đã từng như vậy.

"Bánh hoa quế và nước bí đao mà chị thích đây, ha ha..." Trần Hoài Nam lẩm bẩm: "Vừa rồi trong đầu em chợt nảy ra, em đã suýt nữa thì quên mất hình dáng của chị, nhưng ít nhất... Em vẫn nhớ được chị thích cái gì. Nhưng dù vậy đi chăng nữa thì em vẫn thật tệ, đúng không?"

Cậu ta đã liên tục đưa ra câu hỏi, nhưng sẽ vĩnh viễn không thể có được câu trả lời.

Dưới ánh chiều tà, Himiko đứng lặng lẽ ở đó nhìn người yêu mình lẩm bẩm trước mộ bạn gái cũ. Cô không thể phủ nhận rằng mình không ghen, nhưng ít nhất vào lúc này, cô biết rõ mình nên kìm nén cảm xúc ích kỷ ấy.

Sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu cô ấy ghen tuông với một người đã không còn trên đời.

Nhưng kể cả vậy, Himiko vẫn ghen tị.

Một kẻ đã trở nên lười biếng đến mức không thể lười hơn được nữa như cậu ta, vậy mà vẫn đích thân đến viếng thăm cô gái này. Điều đó chứng tỏ r��ng trước kia, mối tình giữa hai người họ đã từng đẹp đẽ, hạnh phúc và lãng mạn đến nhường nào.

"Đúng là... Khó chịu thật."

Phiên bản truyện này, với nội dung đã được trau chuốt, chính là tài sản trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free