(Đã dịch) Thần Sư - Chương 228. Giao lưu
"Sao lâu thế con yêu?"
Quay trở vào sau khi tiễn Aurora, Gaiahad lại bắt gặp Teria trong dáng vẻ lười biếng, mơ màng. Cô đang nằm gục trên bàn làm việc, ánh mắt lờ đờ dõi theo cậu, xen lẫn chút nũng nịu: "Xin lỗi con nhé, Aurora dù hơi lạnh lùng một tí nhưng tính tình cũng không tệ lắm đâu. Cô bé chỉ đang lo lắng cho ma ma thôi."
Gaiahad nhìn về phía cô, nét mặt phức tạp thoáng qua rồi nhanh chóng trở lại bình thường: "Buồn ngủ thì cứ ngủ đi, tôi sẽ lo liệu phần còn lại."
"Ồ... Con ngủ ngon nhé..."
Được sự chấp thuận của Gaiahad, Teria ngáp thêm một cái rồi gục xuống bàn ngủ gà ngủ gật, hoàn toàn không có ý định lên giường như những người khác... Hay nói đúng hơn, cô là kiểu người ngủ vạ vật, hệt như một con lười chính hiệu.
Thật đấy, cậu chẳng biết bà cô này lười biếng hay vô tư đến mức nào nữa.
Nhìn cô ngủ ngon lành như vậy, Gaiahad bỗng nhớ đến những gì Aurora đã nói với cậu trước lúc rời khỏi nhà.
"Này nhóc, nhóc có biết vì sao Teria luôn cố gắng làm mẹ của nhóc không?"
Câu hỏi chạm đúng vào nỗi băn khoăn của cậu, nên cậu đã lập tức hỏi lại.
Aurora lúc đó do dự một lát, nhưng rồi cô cũng thật lòng kể cho cậu nghe lý do đằng sau: "Vì cô ấy đã từng đánh mất đứa con ruột của mình... Thế nên cô ấy rất khao khát được làm mẹ. Nhìn thấy nhóc lạc lõng, cô đơn như vậy, có lẽ bản năng làm mẹ trong cô ấy đã vô tình trỗi dậy. Chị khá chắc là vậy."
"Mất con...?"
"Quả nhiên là cô ấy chưa kể cho cậu nghe nhỉ." Aurora khẽ thở dài: "Trước khi đến làm việc trong Hội Tri Thức, cô ấy từng có một gia đình với một người đàn ông nhân loại làm nghề doanh nhân. Ban đầu mọi chuyện vô cùng tốt đẹp, thậm chí có thể nói là rất hạnh phúc... Thế nhưng sau khi sự nghiệp của hắn gặp vấn đề, tính cách hắn ta bắt đầu thay đổi."
"Bất chấp đứa con trong bụng Teria, gã đàn ông đó vẫn bạo hành cô ấy rất nặng nề chỉ để trút giận. Kết quả thì cậu cũng đoán được rồi, trong một lần bị bạo hành, không may cô ấy đã... sảy thai."
Gaiahad nhăn mặt.
"Không lâu sau đó, cô ấy cũng đệ đơn ly hôn, từ đó về sau, cô không còn thiết tha yêu đương với ai nữa. Tuy nhiên, vì cái bóng của đứa con để lại quá lớn, cô ấy đã chuyển đến làm việc ở nhà trẻ để vơi bớt nỗi buồn. Kết quả là không ít đứa trẻ trong khu phố năm đó đã được cô ấy 'tẩy não', đến tận bây giờ, dù đã mấy chục năm trôi qua, họ vẫn cứ gọi cô là ma ma. Bị gọi như vậy lâu ngày thành quen... Thế là cậu cũng bị 'ép' gia nhập đàn con đông đúc của cô ấy luôn."
Gaiahad: "..."
"Vậy bây giờ cô ấy vẫn còn trong Hội Tri Thức như chị nói chứ? Cứ ngủ gà ngủ gật cả ngày thế này thì có vẻ không giống đang làm việc lắm..."
Aurora khẽ cười, vẻ mặt đầy tự hào: "Cô ấy là thành viên chủ chốt đấy... Thậm chí còn bị người ta đặt cho một biệt danh nghe rất kêu là "Trí Giả L��ời Biếng". Chủ yếu là vì hầu hết cảm hứng nghiên cứu của cô ấy đều đến từ những giấc mơ, nên nhóc đừng cảm thấy kỳ lạ quá. Cứ nghĩ đơn giản, cô ấy giống như một nhà văn, phải có cảm hứng mới cho ra sản phẩm là được."
Gaiahad: "Vậy cũng được luôn!?"
"Ừ, nhìn thì mềm yếu đáng yêu vậy thôi chứ cô ấy tài giỏi hơn nhóc tưởng nhiều đấy. Là một trợ lý toàn thời gian, nhóc phải biết tôn trọng giấc ngủ của cô ấy, hiểu chưa?"
"...Hiểu rồi."
...
Thoát khỏi những suy nghĩ vẩn vơ, Gaiahad vội đi kiếm một chiếc chăn ấm rồi đắp lên người Teria. Sau đó, cậu bắt đầu cao hứng, vô thức chạm vào mái tóc bồng bềnh khi cô đang ngủ.
"...Chết tiệt, sướng quá, mềm mại êm ái đúng như cậu đã tưởng tượng."
...
Sáng hôm sau.
Sau một buổi sáng học lý thuyết, tận dụng giờ nghỉ trưa ít ỏi, lớp cá biệt bắt đầu hành trình giao lưu với các lớp khác để chuẩn bị cho "deadline" mang tên Lễ Hội Văn Hóa đang cận kề.
Edgar là một thanh niên đẹp trai, hướng ngoại, tràn đầy năng lượng tích cực nên đã nhanh chóng hòa vào đám đông, thậm chí còn bị đám đông cuốn đi mất, chẳng còn để tâm gì đến những người bạn cùng lớp nữa.
Vũ Trung Ngạn, Lưu Hiên là đồng hương, nên họ cũng cố gắng giúp đỡ lẫn nhau trên con đường đi tìm bạn đồng hành. Iris cũng kè kè đi theo họ xem thử, vì bản thân cô ấy cũng không biết quê mình ở đâu, văn hóa cụ thể như thế nào để chuẩn bị cho Lễ Hội.
Lục cũng thuộc thành phần không có quê quán cụ thể, chỉ có thể đứng chết trân ra đó nhìn tới nhìn lui.
Dạ Trầm Uyên thì gần như hoàn toàn vô hình, chắc cậu ta phù hợp đi diễn xiếc hơn... Và dường như chính bản thân cậu ta cũng nghĩ vậy nên đã rời đi tìm gánh xiếc trong trường từ lúc nào không hay.
Những người khác trong lớp cũng mau chóng tìm kiếm môi trường phù hợp với mình nhất. Còn Trần Hoài Nam, Himiko thì vẫn đứng yên tại chỗ bên cạnh Lục, chẳng biết phải làm gì tiếp theo.
"Lục, cậu không đi à?" Trần Hoài Nam vừa ngáp vừa hỏi.
"Gọi là Gaiahad. Tôi nhớ ra mình vẫn còn một sứ mệnh cần phải hoàn thành trong thân phận này... Đợi sau khi làm xong, các cậu muốn gọi tôi thế nào cũng được."
"Vậy thì Gaiahad, không đi tìm bạn bè để chuẩn bị tiết mục à?"
"Tôi không biết mình phải làm gì nữa... Cậu biết đấy, tôi không biết mình được sinh ra ở đâu, như thế nào... Vậy nên..."
"Trên thang điểm thì văn hóa chỉ chiếm một phần tư số điểm thôi. Thực tế thì cậu cũng có thể hòa mình vào những nền văn hóa khác mà, hình như các giáo viên cũng không quá câu nệ chuyện này."
"Ủa? Chẳng phải ông thầy khó tính đó đã nói là phải mang nét văn hóa của quê hương mình hay sao?"
"Lấy ngựa chết làm ngựa sống đi. Ít ra còn đỡ hơn ăn trứng ung đúng không? Nếu đã cảm thấy lạc lối thì cứ chọn những gì mình thích thôi." Trần Hoài Nam nói.
"Hình như cũng có lý... Vậy tôi đi trước đây, cảm ơn vì lời khuyên nhé." Gaiahad không suy nghĩ nhiều, liền phất tay rồi rời đi.
Nhìn Lục rời đi tìm kiếm một môi trường phù hợp với mình, Trần Hoài Nam cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng: "Vậy là hoàn thành trách nhiệm của một tên lớp trưởng... Zzz"
Himiko: "..."
Oi! Vẫn còn một người ở đây này!
"Còn em thì sao?" Himiko hỏi.
Trần Hoài Nam: "Zzz..."
Himiko trán nổi gân xanh, vốn đang định cốc đầu cậu ta thật đau thì cậu ta bỗng dưng tỉnh dậy: "Thế em muốn làm gì? Hình như trong trường cũng có mấy người đến từ phương Đông mà? Sao không đi nhờ chị em nhà Takahashi?"
"Thật ra thì em từ nhỏ đến lớn chỉ biết luyện kiếm nên em cũng không biết quê hương mình có gì để làm nữa. Tốt nhất vẫn là làm theo ý anh." Himiko thành thật đáp.
"..."
Trần Hoài Nam trên chiếc xe lăn ngẩng đầu nhìn Himiko, trầm tư một lát rồi khẽ thở dài: "Nói vậy sao được, em... Anh biết về quê hương em chỉ qua anime và manga thôi, biết gì đâu mà khuyên nhở? Trời ạ, chẳng phải cứ chạy theo Mio với Hoshino là xong à? Tốn hơi thật."
Himiko: "...Có vẻ như anh không biết hai người đó đang xem thử Limia muốn làm gì để làm theo rồi... Hoshino thì cuồng Limia ra mặt, mà Mio cũng bị siscon nặng."
"...Xin lỗi, anh ngủ gật nên không biết."
Himiko: "..."
Cơn giận dữ lại trỗi dậy, và Himiko bắt đầu giơ nắm đấm lên...
"Đợi đã, anh có một gợi ý!"
"Nói!"
"Mau đẩy xe đi, anh sẽ chỉ em đến chỗ chúng ta cần đến. Tin anh, anh không biết em sẽ thích điều này hay không, nhưng riêng anh thì anh cực thích luôn!"
Himiko không nói thêm lời nào, dùng sức cốc đầu cậu ta một cái thật đau rồi mới ngoan ngoãn đẩy xe rời đi.
Một lúc sau đó, dưới sự chỉ dẫn của Trần Hoài Nam, cuối cùng hai người cũng đã đến được địa điểm cần đến. Nơi này hình như là phòng sinh hoạt của câu lạc bộ nấu ăn, đồng thời cũng chính là nơi mà Himiko lẽ ra không nên bước chân đến nhất.
Himiko khẽ nghiến răng, nộ hỏa dâng cao, trông như sắp vào trạng thái 'sát phu' đến nơi: "Anh chỉ đang chọc tức em hay là muốn đầu độc cả trường học? Mau nói!"
"Anh có bảo em đi nấu ăn đâu? Mặc dù thần trí không được tỉnh táo lắm nhưng anh vẫn hiểu rất rõ sự nguy hiểm của em trong chuyện bếp núc!" Trần Hoài Nam vội vàng xua tay: "Tóm lại là vào trong rồi biết."
Himiko bán tín bán nghi đẩy cửa tiến vào bên trong, nơi không ít thành viên của các lớp khác đang ngồi lại cùng nhau bàn bạc chuyện gì đó. Có vẻ như câu lạc bộ nấu ăn này là một nơi âm thịnh dương suy, con trai không có mấy người nhưng con gái thì lại đặc biệt đông.
"Xin-"
"A! Tôi biết cậu! Có phải cậu là người đã biểu diễn trong đoạn video được lan truyền khắp nơi trên mạng vào hôm Huyết Nguyệt không?! Ủa, mà... Ngoài đời hình như trông cậu không giống lắm."
"...Về thôi em, nhanh lên."
Vừa thấy đối phương nhận ra mình thì Trần Hoài Nam đã lập tức đổi ý, trực tiếp quay ngoắt định bỏ đi nhưng vẫn bị mấy cô bạn kia kịp thời giữ lại: "Đợi đã! Hai người đến đây là có chuyện muốn nhờ đúng không?"
"..."
"Ờ." Trần Hoài Nam ngẩng đầu nhìn trời: "Tôi vô tình nhìn thấy tấm áp phích tuyển thành viên và kế hoạch của mấy cậu nên mới thử đến đây xem sao... Nhưng bây giờ tôi đổi ý rồi, tạm biệt."
"Đợi! Đợi chút! Cậu muốn hợp tác để lấy điểm trong Lễ Hội Văn Hóa phải không? Đừng có phủi đít đi nhanh vậy chứ, ở lại nói chuyện chút cũng có chết ai đâu?"
"...Với điều kiện là đừng nhắc đến đoạn video đó nữa. Tôi còn chưa tính sổ với cái tên Âm Dương Sư đó."
"Được được, không nói thì không nói."
Thấy Trần Hoài Nam chịu thỏa hiệp, mấy cô nàng trong câu lạc bộ nấu ăn vội vàng kéo xe vào trong, làm Himiko bực đến đỏ mắt. Mãi cho đến khi cậu ta đi vào vấn đề chính, sắc mặt của cô ấy mới bắt đầu có sự thay đổi: "Mấy cậu đang tính làm Maid Cafe có đúng không?"
"Nói đúng hơn là Maid Restaurant!"
Trần Hoài Nam xoa cằm, cười tủm tỉm nhìn về phía Himiko: "Tôi có mang đến một cô nhân viên rất tiềm năng đây, ha ha."
Himiko: "..."
"Về thôi, hoặc là em sẽ giết anh."
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free.