Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 227. Người lớn và thiếu nữ

Tối hôm đó.

Sau một ngày đi học mệt mỏi, Himiko và Trần Hoài Nam cuối cùng cũng đã trở về nhà.

Himiko thì không nói làm gì, nhưng Trần Hoài Nam trông lại khá khổ sở. Dù mắc chứng "ung thư lười" mãn tính, cậu ta vẫn chẳng thể thoát khỏi nanh vuốt của thầy Phong, kết quả là bị hành cho tơi tả y như mọi ngày ở lớp cá biệt.

Cũng may khi về đến nhà, Lily đã chuẩn bị sẵn cơm nước tươm tất, nên hai người cũng không đến nỗi quá bực dọc. Chỉ là... họ mệt mỏi đến mức không còn muốn nói chuyện phiếm nữa thôi.

"Em có chuẩn bị nước nóng rồi đó, anh chị mau vào trong tắm đi."

Nghe Lily nhắc nhở, Himiko chỉ biết thở dài, rồi cõng Trần Hoài Nam nặng trĩu từng bước tiến vào phòng tắm.

Dù biết rõ cả hai sẽ phải tắm chung, nhưng con sâu lười Trần Hoài Nam vẫn chẳng thèm phản ứng gì. Hay nói đúng hơn, những chuyện "nhạy cảm" hơn thế này họ còn từng làm rồi, vậy nên ba cái chuyện tắm chung thì căn bản chẳng có gì phải ngại.

Thấy cậu ta vẫn lăn ra đó ngủ ngon lành, Himiko đột nhiên có chút bực bội trong lòng. Kết quả là ngay sau khi giúp cậu ta cởi đồ, cô mạnh tay bóp thẳng vào "chỗ hiểm" của mọi đàn ông, vẻ mặt lạnh ngắt: "Còn không chịu tỉnh thì anh sẽ biết tay em đấy!"

"Đau..."

Trần Hoài Nam nhăn nhó mặt mày, nhưng ít nhất cậu ta cũng chịu tỉnh và nói chuyện bình thường, thay vì truyền âm như mọi khi: "Chỗ đó yếu ớt lắm, bóp mạnh quá coi chừng sau này em không còn gì mà dùng!"

Lần đầu tiên thấy cậu ta chịu mở miệng nói chuyện sau cả tháng trời ròng rã, Himiko không nén nổi vui mừng: "Anh khỏi bệnh rồi hả?"

"...Một chút thôi. Nhìn thì vậy chứ vẫn còn lười lắm." Trần Hoài Nam vừa nói vừa ngáp, tay bắt lấy chiếc khăn tắm quấn quanh thân dưới rồi nhảy vào bồn.

Cậu ta làm vậy đã là lịch sự lắm rồi. Còn Himiko thì căn bản chẳng cần dùng khăn tắm để che thân, trái lại còn trần trụi trực tiếp nhảy vào ngồi chung bồn với cậu ta, gương mặt hạnh phúc, cười tươi không ngớt.

Hai người họ là một cặp, những chuyện mà các cặp đôi yêu nhau thường làm thì họ cũng đã thực hiện từ lâu rồi. Vì vậy, việc họ tắm chung với nhau thực chất cũng rất bình thường, chẳng có gì gọi là vi phạm thuần phong mỹ tục, nhất là khi họ đang ở trong chính ngôi nhà của mình.

Họ ngồi đối diện nhau được một lúc thì Trần Hoài Nam lại bắt đầu gật gà gật gù, hai mắt lim dim mơ màng như sắp ngủ gật đến nơi. Himiko thấy vậy liền tranh thủ xích lại gần, thân thể mềm mại tựa lưng vào trước ngực cậu ta, miệng thì vẫn cười không ngớt, thậm chí còn lộ ra một chút vẻ tinh nghịch.

Trần Hoài Nam cũng cảm nhận được ý đồ phía sau hành động của cô bạn gái, thở dài: "Cả tháng trời anh không 'trả bài' nên em thèm lắm rồi chứ gì?"

"Hì hì hì."

Để đáp lại dáng vẻ mời gọi đầy tinh nghịch của cô bạn gái đáng yêu, Trần Hoài Nam cũng chỉ biết "cắt" thêm một chút năng lượng dự trữ để chiều theo ý cô ấy: "Em đã lên mười chín chưa nhỉ?"

"Kya-!?"

Himiko ban đầu hơi giật mình khi người bạn trai bắt đầu mân mê bộ phận mà cô ấy tự tin nhất trên chính mình. Nhưng ngay sau đó, cảm giác hạnh phúc lại lần nữa lan tràn trong tim cô ấy: "Chỉ ít ngày nữa là đến sinh nhật em rồi..."

"Vậy à..."

Hiện tại, Trần Hoài Nam đã không còn lạnh lùng và bản năng như những ngày đầu mắc bệnh. Sự dịu dàng và lý trí vốn có trong cậu ta đang dần quay trở lại... nhưng chỉ là một chút mà thôi.

Thực tế, cậu ta đang thành thật với bản năng của mình hơn trước kia rất nhiều, do tác động của "Dục Vọng". Chính vì vậy, khi Himiko chủ động làm ra những cử chỉ khiêu gợi như thế, là một thằng đàn ông, cậu ta sẽ không tài nào tịnh tâm được.

"Y? Nó... Chạm vào mông em thì phải...?"

Himiko quay đầu lại nhìn cậu ta, mặt mũi đỏ bừng nhưng vẫn cố khiêu khích: "Tưởng đâu chính trực lắm chứ, hì hì... Đã một tháng trời rồi đó, vừa cô đơn... lại vừa phải chăm sóc anh nữa chứ. Vất vả lắm... Cho nên anh phải thưởng cho em đi chứ?"

"...Có lý."

Thế rồi cậu ta dùng sức nhấc bổng cơ thể Himiko lên, chần chừ một lát rồi lại buông tay, khiến cô ấy vô thức thốt lên một tiếng thổn thức: "Kya-!? Cái thằng này..."

"Hôm nay anh mệt nên cho em "kèo trên" cả trận đấy. Muốn trả thù thì làm mau lên đi!"

"Anh nói cứ như lúc nào anh cũng thắng được em vậy... Hừ! Xem chiêu!"

...

...

Một nơi khác.

Sau một quãng đường khá dài, cuối cùng thì Lục... À không, phải là Gaiahad, cậu ta cũng đã về đến nhà. Nghĩ lại thì hôm nay ở trường cậu ta chẳng nói chuyện mấy, thành ra mấy đứa bạn cùng lớp cũng chưa ai nhận thấy sự thay đổi ở cậu ta.

Đẩy cửa bước vào trong nhà, thứ mùi hương quen thuộc của giấy và mực vẫn thoang thoảng trước sống mũi cậu. Đến thời điểm hiện tại thì cậu đã dọn dẹp thành công cái "chuồng lợn" và biến nó trở thành một căn nhà bình thường rồi... Thế nhưng cái tật xấu của Teria thì vẫn chưa thể nào chữa được.

"Tôi mới đi học có nửa ngày thôi mà... Sao cô lại bày bừa ra một đống nữa rồi!?"

Teria khẽ giật mình, quay đầu lại nhìn cậu ta với một nụ cười ngây ngô: "Thì tại... trong nhà nhiều sách quá, muốn kiếm được tài liệu mà Teria mong muốn thì Teria lại phải bày ra... Thật xin lỗi."

"Tính ra đã sắp xếp đàng hoàng các loại sách rồi đó... Ai da. Đã là thời đại nào rồi mà còn chất cả núi sách trong nhà..."

"Vì tôi sống lâu quá rồi, đầu óc cũng già cả rồi nên nhất thời không theo kịp sự phát triển của thời đại... Hì, nhìn vậy thôi chứ mấy quyển sách này có cả trăm năm tuổi rồi đó!" Teria cười khúc khích tự giễu.

Lần này, Gaiahad đã không mắng mỏ cô nàng nữa... Bởi vì cậu đã tin rằng cô nàng này thật sự là người lớn, lớn hơn cậu rất nhiều là đằng khác!

Ít nhất cũng thuộc tầm cỡ nàng mèo nhà Dạ Trầm Uyên!

Ngoài ra thì... Trên cơ thể cô ấy cũng có một "bằng chứng" thuộc về người lớn nữa... Đó là bộ ngực hơn chín mươi, thông tin mà Teria đã rất tự hào nói cho c��u biết trong một lần đi mua sắm.

Một bộ ngực không hề tương đồng với kích thước cơ thể của cô ấy.

Song, kể ra cũng may là phong cách ăn mặc của cô ấy cứ như mấy bà già vậy, kín đáo và rất hiếm khi chịu để lộ da thịt. Thậm chí đến cả đồ ngủ của cô ấy cũng là một bộ váy dài liền thân tương đối mỏng, và chiếc váy đó cũng gần như là đồng phục thường ngày của cô ấy luôn.

"Vậy, tối nay cô muốn ăn gì?"

"Gì cũng được, nhưng đồ chay vẫn là tốt nhất với tôi. Con biết rõ cặp sừng của tôi thuộc về chủng loài nào mà, có đúng không?"

Gaiahad khẽ gật đầu, sau đó trèo lên gác mái dọn đồ, thay bộ thường phục rồi mới xuống nhà nấu cơm tối: "Vốn dĩ còn định tìm lớp trưởng học hỏi kỹ năng bếp núc một chút... Ai ngờ cậu ta lại "phát bệnh" đúng lúc này. Chán thật."

Xèo~ xèo~

Trong lúc Gaiahad bận rộn làm bếp, Teria chợt nhớ ra một chuyện quan trọng liền nhắc nhở: "Phải rồi con yêu, tối nay nhà ta có khách nên con nhớ nấu thêm một phần ăn nữa đó."

"Ai vậy?"

"Một bà già rất khó tính với tôi."

Rầm!

Ngay khi Teria vừa dứt lời, cánh cửa ra vào đã bị ai đó đá sập. Người kia nhanh chóng tiến vào nhà với tốc độ kinh hồn, lao thẳng đến chỗ Teria mà chẳng thèm cho đối phương một cơ hội phản ứng: "Cô vừa nói ai là bà già hả cái con nhỏ hikikomori này!?"

"Au... Ora..."

Teria bị Aurora véo má hệt như cục bông, mềm mại lại dễ thương cực kỳ. Chỉ tiếc là bấy nhiêu đó vẫn không đủ để làm nguôi giận người bạn già: "Uổng công tôi hôm nay đến đây để xem thử cô có dẫn sói về nhà hay không... Hừ!"

"Sói? Gaiahad ấy hả? Hì hì, đứa trẻ đó ngoan lắm nha, ít nhất là thằng bé biết nấu cơm cho tôi đó~" Teria trả lời một cách đầy tự hào.

Nghe vậy, Aurora cũng bắt đầu ném ánh mắt đánh giá đến chỗ Gaiahad, người vốn đang bận rộn làm bếp. Và tất nhiên, khi bị đối phương soi mói gắt gao như vậy, bản thân Gaiahad cũng không thấy dễ chịu chút nào.

"Aurora, đừng có hung dữ với thằng bé. Nhờ có nó mà nhà tôi mới đỡ bừa bộn đi đó, bà biết tính tôi xưa giờ mà đúng không?" Teria chủ động bênh vực: "Bà cứ coi thằng bé như trợ lý riêng của tôi là được rồi, không có gì mờ ám đâu."

"Nhưng nó là một thằng con trai đã đến tuổi trưởng thành rồi đó, bà không sợ nó sẽ "lên cơn" rồi tấn công bà à?" Aurora tỏ ra nghi hoặc.

Gaiahad: "..."

Không hổ là thú tộc, cô ấy có thể mở miệng nói về chủ đề này mà không chút ngượng ngùng luôn. Ngưỡng mộ thật.

Teria nghe vậy cũng nhìn đến chỗ Gaiahad, im lặng một lúc rồi nói: "Tôi sẽ phản kháng nên bà đừng lo. Hơn nữa, tôi là "ma ma" của thằng bé nên nó sẽ không làm gì tôi đâu."

Aurora: "..."

"Ê nhóc!" Aurora hướng mắt về phía Gaiahad rồi hỏi một cách thật nghiêm túc: "Nhóc có thấy Teria nhà chị siêu cấp đáng yêu không?"

"Có." Gaiahad không hề do dự đáp lời.

Teria: "Eh?"

Không để tâm đến biểu cảm của Teria, Aurora tiếp tục đặt câu hỏi: "Vậy nhóc có cảm thấy "hứng tình" với cô ấy hay không?"

"Hên xui." Gaiahad thành thật trả lời: "Bé không thích mấy người ăn ở bừa bãi nhưng lại cực thích mấy thiếu nữ văn học. Teria hội tụ cả hai đặc điểm này nên cảm xúc của bé cũng lưng chừng lắm."

Teria: "...Hở? Thiếu... Thiếu nữ?"

"Rất tốt, câu hỏi cuối cùng."

Aurora nói đến đây, trên miệng bắt đầu lộ ra một nụ cười không mấy lương thiện: "Vậy nếu như được trao một cơ hội hoàn hảo thì nhóc sẽ làm gì với cô ấy?"

"Aurora!"

Teria xấu hổ đỏ mặt, vùng dậy dùng tay đập đập vào ngực Aurora. Nhưng hai người kia thì chẳng quan tâm gì mấy, Aurora thì phải chờ đợi câu trả lời từ đối phương, còn Gaiahad thì trầm tư suy nghĩ.

Mất khoảng một lúc do dự, Gaiahad mới trả lời với thái độ vô cùng chắc nịt: "Bé sẽ úp mặt vào tóc của cô ấy, ngủ đến khi nào không ngủ được nữa thì thôi."

Teria: "..."

Aurora: "...Hả?"

"Thì... nó mềm lắm mà có đúng không? Nhìn nó vừa mềm mại vừa bồng bềnh tựa như một đám mây vậy... Cho nên bé nghĩ nếu được ngả vào đó nằm ngủ chắc là sẽ thoải mái lắm, nhất định là còn tuyệt vời hơn cả gối bông!" Gaiahad chân thành nói.

Aurora há hốc mồm trước câu trả lời đầy vô tri của Gaiahad, còn Teria thì ôm bụng cười vang như tiếng chuông bạc.

"Cái thằng nhóc kỳ quái."

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với sự tỉ mỉ trong từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free