(Đã dịch) Thần Sư - Chương 226. Trở về thường nhật
Khoảng chừng một tháng sau.
Quá trình tái thiết thành phố đã gần như hoàn tất, mọi thứ bắt đầu trở lại quỹ đạo hoạt động bình thường. Công việc phục hồi sau thảm họa Huyết Nguyệt chính thức khép lại với sự hoàn thiện của tấm bia tưởng niệm khổng lồ đặt tại trung tâm thành phố, khắc ghi tên tuổi của tất cả những người đã bỏ mạng.
Tất nhiên, chỉ một tấm bia tưởng niệm ấy không thể nào khắc tên của hàng chục triệu người. Vì vậy, ở những thành phố khác cũng sẽ có những tấm bia tương tự, cốt để bày tỏ lòng xót thương và tưởng nhớ những người đã khuất, dù vì bất cứ lý do gì đi chăng nữa.
Những căn nhà trống rỗng trong thành phố rồi cũng sẽ sớm có chủ mới, mọi thứ vẫn sẽ tiếp tục vận hành dù những vết đau dường như chỉ mới lành lặn ngày hôm qua. Kể cả khi phải hứng chịu một trận tàn phá bầm dập, mọi sinh vật sống trên thế giới này vẫn sẽ tiếp tục tiến lên, rút kinh nghiệm và học hỏi để không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn.
Phải kiên cường như thế mới chính là "sự sống" đúng nghĩa!
Từ tin tức thầy Phong thông báo trong nhóm lớp mới vài ngày trước, đến hôm nay thì Himiko cùng Trần Hoài Nam đã có thể đi học trở lại. Cơ mà... Dù đã mất cả tháng để tĩnh dưỡng, nhưng bệnh tình của cậu ta vẫn chẳng có dấu hiệu hồi phục gì cả.
Nói cách khác, bây giờ cậu ta vẫn là một thằng lười nhớt thây, cả ngày chỉ biết ăn và ngủ y hệt hồi mới phát bệnh.
Vì sớm biết chuyện này sẽ xảy ra nên Lily đã tinh ý sắm hẳn một chiếc xe lăn cho Trần Hoài Nam ngồi. Trong khi đó, Himiko sẽ phụ trách việc di chuyển cho cậu ta... Hệt như đang chăm sóc một người khuyết tật vậy.
Càng khó chịu hơn là kể cả khi ngồi xe lăn, cậu ta vẫn có thể ngồi ngả ngớn ngủ ngon lành, làm Himiko nhiều lúc cũng bực mình đánh cậu ta mấy cái... Nhưng suy cho cùng thì chuyện đó cũng chẳng ăn thua.
Cứ như vậy, Himiko đẩy cậu ta lên tận trường trong ánh mắt soi mói của những người xung quanh. Ngẫm lại cũng may là hôm nay Lily bận livestream kiếm tiền nên không đi cùng, chứ nếu không... Có lẽ mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn thế nữa.
"Ờ... Cháu ơi, bác hỏi tí này, cậu bé kia có sao không? Nó bị Huyết Nguyệt làm gãy chân đến tận bây giờ vẫn chưa hồi phục hay sao mà phải ngồi xe lăn vậy?"
Đến trước cổng trường, một bác bảo vệ già đánh giá kỹ lưỡng hai người rồi không nhịn được buộc miệng hỏi một câu như vậy... Một câu hỏi mà Himiko không biết mình có nên nói ra sự thật hay không.
"Vâng, cậu ấy bị thương khá nặng nên vẫn chưa hồi ph���c hoàn toàn... Hy vọng thầy cô trong trường sẽ làm được gì đó," Himiko lễ phép đáp lời.
"Vất vả cho con quá nhỉ. Cậu bạn trai, nhớ phải bù đắp cho cô ấy đó."
Trần Hoài Nam: "Zzzz..."
Himiko lông mày giật giật, lập tức đẩy xe rời đi trước khi bị bác bảo vệ phát hiện thêm điều gì: "Vậy bọn cháu đi trước đây ạ, chúc bác có một ngày làm việc vui vẻ!"
Một lúc sau...
Himiko đã đưa Trần Hoài Nam đến lớp học... Và cũng là người đầu tiên có mặt ở lớp ngay khi trường mở cửa trở lại. Đó chính là lợi thế của việc nhà gần trường nhưng vẫn muốn đi sớm.
Tuy nhiên, chỉ một lát sau, những người vốn gần trường hơn họ cũng đã có mặt... Bởi vì họ đã ở trong khuôn viên trường từ trước, đó là Vũ Trung Ngạn cùng với Iris.
"Chào buổi sáng."
Vũ Trung Ngạn thì tương đối trầm tính, nhưng Iris thì lại vui vẻ chào hỏi những người bạn học đã có mặt. Nhưng chưa kịp đợi đối phương đáp lời thì cô ấy đã bước đến chỗ Trần Hoài Nam với vẻ mặt hiếu kỳ: "Xe lăn? Lớp trưởng bị thương rồi à?"
Himiko: "..."
Trần Hoài Nam: "Zzz..."
Vũ Trung Ngạn: "Ngủ rồi."
Iris: "Kìa? Vậy cũng ngủ được luôn hả? Lớp trưởng bình thường có như vậy không ta?"
Himiko lắc đầu: "Không có đâu. Anh ấy đang dính lời nguyền nên mới hóa ra lười biếng đến vậy, ngồi đâu cũng có thể ngủ gật... Thật sự thì tôi cũng chịu thua anh ta rồi."
"Lời nguyền?" Iris thử nhắm mắt lại cảm nhận một lát rồi cau mày: "Không cảm thấy có bất kì lời nguyền nào trong người lớp trưởng cả. Cậu có chắc không vậy Himiko? Có phải cậu đã làm gì khiến cho lớp trưởng giận không?"
"Anh ấy không nhỏ nhen đến mức giận tôi cả tháng trời đâu."
"...Cũng phải. Chuyện này thì tôi đành chịu."
Không lâu sau đó, những người khác cũng lần lượt vào lớp.
Nhìn thấy Trần Hoài Nam nằm ngủ say sưa trên bàn học, mấy đứa trong lớp ai cũng thấy buồn cười, đồng thời còn nảy ra ý định trêu chọc cậu ta một chút... Tại vì nhìn cậu ta ngủ như thế trông đáng yêu quá.
Tất nhiên, kẻ chuyên gây rối trong lớp là Edgar đã thử mon men đến trêu chọc lớp trưởng một chút... Và kết quả là bị Himiko cho một đấm vào mồm, suýt chút nữa thì mất hết răng để ăn uống trong kỳ nghỉ hè.
Thấy Himiko bảo vệ cậu ta như vậy, mấy người trong lớp cũng thôi không còn dám có ý đồ trêu chọc nữa, chỉ là... Cậu ta mà nằm im như vậy thì ai sẽ gánh vác công việc của lớp trưởng đây?
Như nghe được tiếng lòng của cả lớp, thầy Phong đã tiến vào lớp trước tiếng trống vào học chừng hai ba phút gì đấy... Một điều tưởng chừng như bất khả thi đối với ông thầy nổi tiếng là vô tổ chức này, thế nhưng nó đã thực sự xảy ra.
Quét mắt qua cả lớp, thấy không có ai vắng mặt trong ngày đầu tiên đi học lại, hắn ta khẽ lộ vẻ hài lòng. Chỉ là khi nhìn đến vị trí của Trần Hoài Nam, sắc mặt của hắn ta bắt đầu thay đổi: "Tôi đã nghe em kể rồi, thật không ngờ sở thích lớn nhất của thằng nhóc này lại là "Lười biếng" nhỉ? Bình thường nó đâu có lười biếng đến thế... Ha ha."
Himiko nghe thầy Phong cười mỉa, trong lòng đột nhiên chỉ muốn rút kiếm ra chém ông ta một nhát. Cơ mà ngẫm lại... Bản thân cô lúc đầu cũng đã bất ngờ như thầy Phong, và cả chút thất vọng nữa.
"Thôi bỏ qua chuyện đó đi, tôi sẽ bổ nhiệm Edgar làm lớp trưởng tạm thời vì nó khá giỏi trong việc giấy tờ sổ sách, không ai được ý kiến."
Edgar: "Sao thầy biết hay vậy?"
"Tôi trốn dưới gầm giường nhà em."
"!!?"
"Đùa thôi, em tưởng thật đấy à?"
"Nếu là thầy thì cũng có thể lắm chứ."
Vũ Trường Phong: "..."
Không nói hai lời, Vũ Trường Phong mở cửa sổ ra, nhanh chóng tóm cổ Edgar rồi tung một cước đá thẳng xuống lầu.
Cả lớp: "..."
Ông thần này vẫn hung tàn ngang ngược như ngày nào.
Tùng~
"Mới nói chuyện dăm ba câu mà đã vào học rồi sao?" Vũ Trường Phong khẽ thở dài: "Được rồi, tôi sẽ vào thẳng vấn đề chính đây. Vì Huyết Nguyệt và những chuyện không đáng có nên chúng ta đã bỏ lỡ gần một tháng học, làm chậm tiến độ đáng kể. Vì vậy, tuần thi sẽ lùi lại khoảng hai đến ba tuần, tức là phải một tháng rưỡi đến hai tháng nữa mới tổ chức kiểm tra tổng hợp cuối năm."
"Cuối năm?"
"Ờ, vì thời gian khá gấp rút nên nhà trường sẽ chỉ tổ chức một kỳ thi duy nhất thôi. Còn những điểm số khác sẽ được giáo viên sắp xếp tùy ý."
Cả lớp: "...?"
Thế thì khác gì ăn trứng ung tới chết? Toang rồi, liệu cả lớp cá biệt này có bị lưu ban hết không?
"Biết gì không? Để lấy lại tinh thần cho học sinh nên tuần tới trường sẽ tổ chức Lễ Hội Văn Hóa đấy," Vũ Trường Phong nói tiếp: "Học sinh đến từ nhiều vùng đất khác nhau sẽ được tự do dàn dựng các tiết mục mang đặc trưng văn hóa của quê hương mình. Việc thành lập hội nhóm sẽ không bị giới hạn gì cả, miễn là sản phẩm đạt chất lượng tốt và có tính sáng tạo là được, còn điểm số sẽ được chấm trực tiếp tại chỗ. Đó chính là quyết định của hội đồng ngay sáng hôm nay."
"Lễ Hội Văn Hóa à... Theo cách nói của thầy thì kiểu này lớp ta chắc sẽ chia năm xẻ bảy rồi," Edgar lê lết vào lớp, người vẫn còn nhếch nhác dính đầy lá cây, nhưng cũng may là vẫn kịp nắm bắt thông tin quan trọng.
"Ờ, mục đích của Hiệu Trưởng là muốn tăng cường giao lưu giữa các lớp mà. Nhất là cái lớp cá biệt này đấy, chỉ biết ru rú trong xó thì làm sao có bạn bè?"
"CÁI ĐÓ LÀ LỖI CỦA THẦY ĐẤY!!!"
Đây chính là giây phút ngắn ngủi cả lớp thực sự đồng lòng. Cơ mà cũng ngay sau khi đồng lòng phản đối, họ đã phải trả giá tương tự như Edgar vừa rồi. Mười mấy người đều bị lão thầy giáo độc tài đá văng xuống lầu... Chỉ ngoại trừ Trần Hoài Nam vẫn nằm ngủ ngon l��nh trên bàn học.
"...Thằng này ăn trứng ung chắc rồi."
...
...
Ở nhà.
Lúc này, Lily vẫn đang bật livestream nhưng chủ yếu trò chuyện với fan cho vui chứ không chơi game. Chủ yếu là vì Trần Hoài Nam đang mắc bệnh, không có người chơi cùng nên cô bé cũng chẳng còn hứng thú gì mấy.
Tần suất super chat hay donate hiện lên trên màn hình khoảng mười lăm đến ba mươi giây một lần với rất nhiều mức độ khác nhau. Có vẻ như fan của cô bé không tiếc tiền, chẳng qua họ chỉ muốn giao lưu với Lily qua phương thức "quý tộc thượng lưu" như vậy thay vì nhắn trong kênh chat và bị trôi đi ngay lập tức mà thôi.
Ting~
Vừa mới nói được đôi ba câu thì một super chat đỏ rực đã hiện lên, và Lily vẫn phải bắn rap cảm ơn như thường lệ: "Cảm ơn anh chị "Vì tôi quá yêu Lily nên tôi đã bán hai quả thận để wescan" đã donate cho em 1000 đô ạ, cảm ơn nhiều... Mà khoan, anh chị bán thận thật đấy à?"
Tất nhiên, đó chỉ là lời nói đùa thôi. Anh ta chỉ đơn giản là một kẻ lắm tiền nhưng không biết tiêu tiền vào đâu, thành ra giờ có dịp vung tiền để trở nên nổi bật trước mặt idol.
Trong một buổi stream của Lily, thế nào cũng sẽ có vài người như thế này... Và họ cơ bản không khác gì những con cừu béo cho cô bé vặt lông để kiếm tiền mua nhà cả.
"Oh, cảm ơn anh chị "Tôi muốn liếm chân thiên thần" đã mua 100 gói hội viên ạ... Hể? Chỗ đó bẩn lắm, không được đâu ạ."
Lily biết rõ mình đang bị cái cộng đồng này quấy rối tình dục... Cơ mà vì tiền, cô ấy sẽ tạm nín nhịn cho qua. Đợi đến khi anh chàng mà cô bé yêu tỉnh táo trở lại, cô bé nhất định sẽ vòi vĩnh anh ta khởi động lại cái dự án kia...
Lily cũng biết dự án đó sẽ không cứu chữa được cái cộng đồng này đâu... Nhưng ít nhất thì nó vẫn giúp Lily hả giận! Hừ!
Thật xin lỗi nhưng cơ thể xinh đẹp này đã có chủ mất rồi!
Mà thật ra thì cũng khỏi cần Lily phải nhọc lòng gì mấy, ngay sau khi vừa hiện hồn lên mua gói hội viên và ban phát cho kênh chat thì tên đó đã lập tức bị những fanboy khác dìm xuống tận lõi trái đất mất rồi. Dù có lợi dụng để kiếm fame đi chăng nữa, thì idol của mình vẫn phải bảo vệ... Đó ngược lại là điểm sáng hiếm hoi của cái giáo phái ấm dâu này.
"Tội lỗi của mình coi bộ hơi nặng rồi," Lily đã thầm nghĩ như vậy trong lòng. Nhưng rất nhanh thôi, cô bé lại nghĩ: "Thôi, tội đã nặng rồi, có nặng thêm chút nữa cũng chẳng sao. Trước tiên phải hoàn thành mục tiêu mua nhà đã."
"Elden Ring thì ta đợi ngài Mr.X trở lại rồi tiếp tục chơi ha? Giờ em muốn chơi cái gì đó nhẹ nhàng một chút cho đỡ chán... Không biết mọi người có đề xuất gì cho em không? Nếu không có thì đành hát karaoke vậy."
Sau đó, kênh chat đã ra sức spam từ "karaoke" một tỷ lần.
Ngôn từ trong đoạn văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được diễn giải lại theo phong cách tự nhiên nhất.