Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 230. Những cuộc bàn luận

Hôm sau.

Đến giờ nghỉ trưa như thường lệ, Trần Hoài Nam và Himiko đã có mặt tại câu lạc bộ nấu ăn do Nguyễn Mai phụ trách.

Họ cùng các thành viên khác lần lượt đưa ra mẫu thiết kế của bộ đồ hầu gái, để cùng thảo luận xem bộ đồ nào phù hợp nhất cho bản thân họ và cho Lễ Hội sắp tới.

"Bossu, bossu, ông thấy bộ này thế nào?"

Thấy Trần Hoài Nam lại bắt đầu có dấu hiệu ngủ gật, Nguyễn Mai vội vàng đưa vài mẫu thiết kế ra trước mặt cậu trước khi cậu kịp chìm vào giấc ngủ. Cũng may là cậu kịp lướt mắt qua, chứ không thì đã ngủ mất rồi: "Bộ này bỏ, trông lượt thượt quá. Bộ này cũng bỏ, trông thiếu vải quá, mấy người định phục vụ 'đêm khuya' luôn hay sao mà hở hang dữ vậy?"

"...Cũng đâu có lộ nhiều đến vậy?" Nguyễn Mai gãi gãi đầu nhìn lại các thành viên trong câu lạc bộ của mình: "Mọi người có thấy bộ này thiếu vải không?"

"Đúng là hơi thiếu... nhưng không đến mức như Bossu nói đâu."

"Ờ, tôi cũng thấy vậy. Bossu hình như có hơi cứng nhắc thì phải."

Himiko: "Bossu là kiểu người của thời đại trước nên rất coi trọng thuần phong mỹ tục gì gì đấy... Nói chung là cứ kệ ý kiến của hắn đi."

Trần Hoài Nam không bận tâm mấy lời bàn tán về mình, chỉ thấy thắc mắc một vấn đề khác có vẻ vô tri hơn: "Bossu?"

"Gọi như thế nghe thân thiết hơn, đúng không? Cách gọi này là tui nghĩ ra đấy, hì hì." Nguyễn Mai đắc ý cười nói.

Trần Hoài Nam: "Zzz..."

Nguyễn Mai mặt mũi cứng đờ: "..."

Mọi người: "..."

Himiko nhìn bạn trai mình một lát rồi thở dài nói: "Đã bảo là kệ anh ấy đi, gu thời trang của tên này tệ lắm, tốt nhất vẫn là đừng nên hỏi thì hơn."

Mọi người trong phòng nhìn nhau, ngẫm nghĩ một lát rồi đồng loạt gật đầu: "Cũng đúng ha, dù gì thì chúng ta cũng là chủ nhà, đâu thể cái gì cũng dựa vào Bossu được, đúng không?"

"Đúng!"

"Vậy thì Bossu phu nhân, nếu là bà thì bà sẽ chọn cái nào trong những mẫu này?" Nguyễn Mai cười tít mắt đưa tất cả mẫu thiết kế cho Himiko xem.

Được đối phương nịnh hót, Himiko cũng cảm thấy có chút mát ruột. Mặc dù cô ấy vẫn chưa hoàn toàn mở lòng với những người này nhưng ít nhất thì cô ấy cũng đã chấp nhận giao tiếp một cách đàng hoàng.

"Tôi thấy cái này cũng được."

"À, cái đó là của tui đó." Một cô nàng tai thỏ tên Una trong câu lạc bộ giơ tay: "Đây là kiểu thiết kế cổ điển truyền thống bên lục địa phía tây... Cơ mà nghĩ lại thì tui thấy bộ này khá là dày vải, không phù hợp lắm với tiết trời đang dần sang hè."

Nguyễn Mai: "Ừ... Đúng là hơi dày vải thật. Mà chỗ mình thì lại chật chội, chắc lúc phục vụ khách sẽ vướng víu lắm. Mình đổi bộ khác được không Bossu phu nhân?"

Himiko hơi đỏ mặt: "Gọi tên là được, đừng gọi bằng cái biệt danh dở hơi đó nữa."

Nghe thì vui thật đấy... Nhưng nếu người khác nghe thấy thì cô ấy sẽ phải đào hố mà chui xuống cho đỡ xấu hổ mất! Nhất là cái đám bạn học nhầy nhụa kia!

"Vâng~ Vậy thì mời bà, Himiko."

Himiko khẽ thở dài, nhìn đi nhìn lại vài lượt rồi chọn một bộ khác ít vải hơn, và cũng ít hoạ tiết hơn rất nhiều so với những bộ khác: "Tôi thấy bộ này cũng được, đơn giản, lại linh động... Và quan trọng nhất là có vẻ như chi phí không quá cao."

Nguyễn Mai: "Đúng là có vẻ chi phí rất thấp so với mấy bộ khác ha. Mặc dù trông không quá rực rỡ... Nhưng ít nhất thì nó vẫn ra dáng hầu gái đấy chứ?"

"Mai, chọn cái đó đi." Anh chàng đầu sói quyết đoán đồng tình với Himiko: "Câu lạc bộ chúng ta không quá đông thành viên nên kinh phí có hạn. Nếu bà quá chăm chút vào ngoại hình thì sẽ không còn tiền để lo khoản thức ăn nữa đâu."

"Anh sói cô độc nói đúng đó." Thành viên nam giới thuộc tộc Lizardman tên Luka cũng gật đầu đồng tình: "Chúng ta là câu lạc bộ nấu ăn, vậy nên chúng ta phải tập trung vào chuyên môn chính là các món ăn. Phải không?"

Nguyễn Mai nghe vậy cũng thấy hợp lý, không do dự quá lâu liền gật đầu cái rụp: "Vậy chốt bộ này. Chiều về tôi sẽ đi đặt hàng nên những bạn nữ phục vụ hãy cho tôi biết size nhé."

"Ồ!"

"Được rồi, giờ thì đến lượt hai bạn nam phục vụ. Fufufu, nên chọn mẫu nào đây nhỉ...?" Nguyễn Mai lại nở một nụ cười tinh quái.

"Ê, bọn này không mặc váy đâu nhé!"

"Vậy sao? Tiếc thật." Nguyễn Mai tỏ ra thất vọng rồi nói: "Thế thì hai người mau tự chọn mẫu thiết kế mà mình thích đi... Sau đó cứ mang ra đây để bọn con gái chúng tôi 'khách quan và công bằng' đánh giá cho nhé."

"...Ờ, nhớ là phải "khách quan" và "công bằng" nhé. Thật ra thì, tụi tôi không hề tin tưởng gì bà đâu Mai à."

Nguyễn Mai như bị ăn một nhát dao chí mạng: "Hự, chưa gì đã tổn thương lẫn nhau rồi ư?"

...

...

Khá lâu sau đó, Trần Hoài Nam tỉnh dậy.

Dường như trong lúc cậu ngủ gật, câu lạc bộ nấu ăn đã tự mình quyết định rất nhiều thứ mà không cần hỏi ý kiến cậu. Thực ra thì cậu không quá bận tâm đến chuyện này lắm, dù sao thì bị gọi tỉnh giấc để nói chuyện cũng rất hao tốn năng lượng.

Hơn nữa, cậu tin là những người này hoàn toàn có thể thành công mà không cần đến sự chỉ đạo của cậu. Và tất nhiên, cậu cũng tin tưởng vào khả năng và sức hút của cô bạn gái nhà mình nữa...

Cô ấy cái gì cũng giỏi, chỉ không giỏi nấu ăn và kiềm chế cảm xúc. Điểm yếu thứ nhất thì cậu đã giúp cô ấy khắc phục rồi... Nhưng điểm yếu thứ hai thì cậu không biết.

Với thân hình nóng bỏng thế kia, một khi đã bắt đầu phục vụ thì kiểu gì cũng sẽ bị quấy rối. Thực ra thì cậu cũng không sợ Himiko sẽ bị người ta làm gì... Chỉ là, cái cậu lo là liệu Himiko có nổi khùng lên mà đấm khách hay không thôi.

Học Viện Tân Sinh này là nơi hội tụ đủ mọi thành phần trên đời chỉ bởi vì chiêu trò tuyển sinh hết sức quái gở và mang tính "tùy duyên" của họ. Cũng vì vậy mà thành phần học sinh trong trường cũng rất hỗn tạp, đủ loại học sinh, từ học sinh ngoan kín tiếng đến dân ngổ ngáo đầu đường xó chợ.

Vì vậy, cậu sẽ không thể dám chắc điều gì sẽ xảy ra trong Lễ Hội sắp tới.

Chỉ hi vọng là những gì cậu lo lắng sẽ không xảy ra.

"Mình nên để ý đến tên gián điệp của Huyết Giáo kia một chút nhỉ...?"

Thấy Trần Hoài Nam tỉnh lại nhưng vẫn ngáp ngắn ngáp dài, Himiko thật không biết nói gì cho phải lúc này: "Sao anh không ngủ luôn đi chứ? Giờ nghỉ trưa sắp hết luôn rồi, còn bàn bạc gì nữa đâu mà tỉnh dậy?"

Trần Hoài Nam: "Zzz..."

Himiko: "..."

Ông thần này ngủ thật đấy à?!

Cảm thấy cơn thịnh nộ bên trong Himiko đã dần đạt đến đỉnh điểm, Nguyễn Mai vội vàng xoa lưng cô ấy, cố gắng làm đối phương bình tĩnh lại trước khi tiến vào trạng thái "sát phu": "Ổng đang dính lời nguyền, đúng không? Cố gắng chịu đựng nhé? Tui khá chắc là ổng không cố ý đâu."

"Tên đó hoàn toàn là cố ý đấy." Himiko nghiến răng nghiến lợi: "Từ ngày không còn là chính mình, anh ấy càng ngày càng trở nên gợi đòn. Hừ!"

"A ha ha..."

"Thôi, bọn này về đây." Himiko lại cúi đầu chào theo đúng thủ tục rồi đẩy xe chở Trần Hoài Nam trở về lớp: "Cứ chuẩn bị từ từ đi thôi, kẻo không kịp."

"A, nhân tiện mới nhớ... Bà có thể cho tui xin địa chỉ liên lạc được không Himiko? Tui sẽ thêm bà vào nhóm câu l���c bộ để dễ bàn bạc hơn, như vậy sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian đấy."

"Hợp lý." Himiko mở điện thoại, đưa thông tin liên lạc cho Nguyễn Mai: "Mã QR đây."

"Cảm ơn~"

...

...

Ở nhà.

Nhân lúc hai người kia còn chưa trở về, Lily tạm gác lại công việc sáng tác nhạc, mặc tạp dề vào rồi lại chuẩn bị làm bếp núc. Cô bé đã làm những điều này mà không cần suy nghĩ gì cả, cứ như thể chúng đã trở thành một loại phản xạ không điều kiện ăn sâu vào máu thịt cô bé vậy.

Pính pong~

Nghe thấy tiếng chuông cửa, Lily ngay lập tức nhận ra đối phương không phải là hai người mà cô bé đang đợi, vì tiếng chuông đến sớm hơn bình thường, và bọn họ cũng chẳng có lý do gì để bấm chuông.

Điều đó cũng có nghĩa là hôm nay Lily có khách đến thăm.

Không đợi cô bé kịp chạy ra mở cửa, người đàn ông kia liền đi xuyên qua bức tường rồi tiến vào trong nhà. Thấy đối phương lù lù xuất hiện, Lily cũng thoáng có chút giật mình: "Chú? Gió nào đưa chú đến đây chơi vậy?"

"Chú đến nói chuyện riêng với con. Có mặt hai đứa kia thì phiền lắm."

"Ồ, vậy mời chú vào nhà ngồi. Con sẽ lập tức đi pha trà."

"Không cần đâu. Hai đứa kia cũng sắp về rồi nên chúng ta nói nhanh cho hết việc."

Ngồi vào ghế sofa cùng Lily, Vũ Trường Phong đi thẳng vào vấn đề: "Quả nhiên là con đã không lựa chọn kế thừa Thần Vị của mẹ con nhỉ? Vậy con đã quyết định được con đường của mình hay chưa?"

Lily lắc đầu: "Chưa ạ... Một phần cũng vì con muốn giữ lại chút gì đó thuộc về con người trong mình... để còn có cơ hội sinh em bé với anh ấy nữa chứ."

Vũ Trường Phong dở khóc dở cười.

Ít nhất thì sau vụ đó, con bé đã lấy lại được rất nhiều sức mạnh. Giờ thì con bé hẳn đã đủ sức để bắt nạt những vị Thần cấp thấp ngay cả khi chưa chính thức trở thành một vị Thần rồi.

"Thực ra thì chú không có ý cấm cản gì tụi con. Sinh sản vốn dĩ là bản năng của mọi sinh vật sống, điều đó không có gì sai cả. Chỉ là... Con đã nghĩ kỹ chưa đấy? Có khi thằng Nam còn chưa kịp thấy mặt con mình thì đã 'xuống lỗ' rồi đấy."

Lily khẽ cười, thế nhưng trong ánh m���t lại lộ vẻ phức tạp: "Ít nhất thì... Có một phần cốt nhục của anh ấy bên cạnh sẽ giúp con đỡ thấy cô đơn hơn."

"Vậy à..."

"Chú, con rất thắc mắc liệu có cách nào để một người bình thường có thể sống trường thọ hay không?"

"Quả nhiên vẫn là câu hỏi này. Thôi, để chú giải quyết lần cuối luôn nhé."

Vũ Trường Phong nhìn Lily, im lặng một lúc rồi cũng trả lời: "Có khá nhiều cách... Nhưng đều là những lựa chọn không hề dễ dàng như con nghĩ đâu, Lily. Sinh vật sinh ra rồi chết đi chính là quy luật tất yếu của tạo hóa, vì vậy, không chấp nhận cái chết cũng chính là đi ngược lại bản chất của sự sống trên thế giới này."

"Con biết chứ, nhưng con không cam tâm. Nếu sự thật là như vậy... Thà rằng con trở thành một người bình thường còn hơn. Con muốn được sống rồi chết đi cùng với người con yêu... Thay vì bị bỏ lại một mình chỉ vì sự trường thọ của bản thân."

"Mấy gã Tiên Nhân hồi xưa cũng nghĩ y chang con vậy. Ban đầu vì sợ chết nên mới tu tiên, tu xong rồi thì lại muốn chết vì đủ thứ lý do trời ơi đất hỡi. Nhưng kẻ chống lại quy luật của tự nhiên khó mà có kết cục tốt đẹp, kể cả chú cũng không phải ngoại lệ."

"Tuy nhiên, nếu con vẫn muốn giúp họ trường sinh thì chú sẽ đưa ra cho con ba con đường."

Lily ngẩng đầu lên, chăm chú lắng nghe.

"Thứ nhất là theo cách tự nhiên nhất, đó là từ từ tiến hóa trở thành Thần Linh. Thần Linh là những kẻ đã hoàn toàn thoát khỏi vòng tay tạo hóa để trở thành một phần của thế giới, nên họ sẽ không bị chi phối bởi quy luật sinh tử... Bù lại, họ sẽ bị chi phối bởi rất nhiều yếu tố khác, dễ thấy nhất là con đường đã chọn khi thành Thần."

"Thứ hai là vứt bỏ thể xác con người, trở thành một thứ gì đó bất thường để gia tăng tuổi thọ. Ví dụ cụ thể như dẫn máu rồng vào cơ thể chẳng hạn... Mặc dù độ rủi ro cực cao nhưng nếu thành công, tuổi thọ sẽ tăng thêm vài nghìn năm chứ không ít đâu."

"Thứ ba là tu luyện những pháp môn đặc biệt... Giống như mấy gã Tiên Nhân ở Trung Địa chẳng hạn. Cơ mà vì bất mãn với đạo thống của mình nên họ đã biến mất từ lâu rồi, muốn tu cũng chẳng ai chịu dạy đâu nên cứ bỏ qua đi."

Lily suy nghĩ một lát rồi nói: "Cái thứ hai là nhanh nhất... Nhưng cảm giác nó không được hay cho lắm."

"Rõ ràng. Vứt bỏ những gì thuộc về mình để trở thành một thứ gì đó khác thì chưa bao giờ là điều hay cả." Vũ Trường Phong khẽ cốc đầu Lily: "Chắc con sẽ không muốn nhìn thấy thằng Nam hay Himiko trở thành một đám dã thú cuồng loạn khát máu không còn biết đến nhân tính đâu, nhỉ?"

Lily trầm mặc.

"Những chuyện như trường sinh này thì tính sau đi con. Trước mắt thì, con vẫn nên tìm cách để giúp thằng bé vượt qua tai kiếp thì hơn."

Lily khẽ gật đầu: "Chú yên tâm, con nhất định sẽ làm được!"

Vũ Trường Phong chỉ cười cười rồi xoa đầu Lily.

Lily: "Không được đối xử với con như con nít chứ!"

Mọi quyền tác giả đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free, tựa như hơi thở của mỗi câu chuyện vẫn luôn được gìn giữ tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free