(Đã dịch) Thần Sư - Chương 196. Bại trận
Nghe Himiko cảnh báo, ba người kia chỉ nhìn nhau trong giây lát rồi ngầm hiểu ý, nhanh chóng nấp vào một góc, lôi bỏng ngô ra ngồi xem.
Không ngoa khi nói, quy mô của trận quyết đấu này thậm chí còn lớn hơn cả trận đấu Boss vừa nãy, bởi rất có khả năng Himiko sẽ thực sự dốc toàn lực... Đấy là còn chưa kể đến người được gọi là Sứ Đồ kia.
Một khi cả hai dốc toàn lực, e rằng cả lãnh địa này sẽ biến thành đất hoang. Ngay cả ba người họ, dù đã nấp vào một góc, cũng chưa chắc đã an toàn.
"Đến rồi"
Theo hướng chỉ của Trần Hoài Nam, hai người kia đồng loạt nhìn theo, lập tức thấy một tia sáng từ phía chân trời đang lao thẳng đến đây với tốc độ kinh hoàng.
Himiko ngay lập tức cảm nhận được đối thủ hùng mạnh của mình đang lao tới, thế nhưng cô vẫn không hề nao núng. Khẽ hít một hơi thật sâu, đôi tay chai sạn của cô chạm vào chuôi kiếm, đôi mắt đỏ rực ánh lên chiến ý ngút trời, chính thức bước vào tư thế "đến là đón".
Không quá mười lăm giây sau, Triaina ập tới, dưới chân nàng là ngọn sóng linh lực mơ hồ được ngưng tụ hoàn toàn, trông như đang đạp sóng mà tiến tới.
"Oách xà lách chưa kìa!"
Trong lúc ba vị khán giả đang nấp trong bóng tối kinh hô, Triaina đã nhảy thẳng lên phía trước, tay cầm cây đinh ba vàng bổ thẳng về phía Himiko mà không hề giữ lại chút lực nào.
Himiko nhếch môi, rút thanh katana màu đỏ thẫm ra đón đỡ trực diện. Ngay lập tức, tiếng kim loại va chạm đinh tai nhức ��c vang lên kèm theo một làn sóng xung kích có thể khiến người bình thường bị mất thính lực tạm thời quét ngang qua. Chỉ vậy thôi cũng đủ để thấy hai bà cô này lực điền đến mức nào.
Không dễ dàng bị Triaina áp đảo như lần trước, lần này Himiko chiến đấu mà không hề khinh suất, không để mình bị lật kèo trong thoáng chốc và không thể vùng dậy được nữa.
Sau những tháng ngày luyện tập chăm chỉ cùng nhiều lần thực chiến đến kiệt sức, giờ đây Himiko đã hoàn toàn lột xác, đủ sức để theo kịp tốc độ tấn công nhanh đến vô lý của Triaina.
Tất nhiên, thi thoảng thần kinh phản xạ của Himiko cũng có lúc sai lệch, để rồi phải chịu vài đòn... Thế nhưng, nếu so với trận quyết đấu lần trước, nơi Himiko thậm chí còn không thể ngồi dậy phản kháng, thì ở thời điểm hiện tại, việc cô có thể đối đầu được như vậy đã là rất tốt rồi, không thể đòi hỏi nhiều hơn nữa.
Bản thân Triaina cũng không khỏi ngạc nhiên trước sự tiến bộ thần tốc của Himiko, người từng là bại tướng bị cô dễ dàng hạ gục.
Tất nhiên, cả khi đó lẫn hiện tại, cô vẫn chưa bao giờ thực sự dốc toàn lực, bởi Triaina không chắc liệu mình có thể ngăn bản thân gây ra hậu quả ngoài ý muốn hay không. Thế nhưng...
Hình như... Cô gái này cũng vậy.
Tuy chỉ là linh cảm thôi, nhưng Triaina vẫn cảm nhận được đối phương vẫn còn rất nhiều lá bài tẩy chưa lật.
"Thú vị rồi đây"
Nói rồi, Triaina nhanh chóng vứt bỏ mọi giáp trụ sang một bên, tập trung gần như toàn bộ thể lực và linh lực vào tốc độ và khả năng tấn công.
Ở phía đối diện, Himiko sẽ không lặp lại sai lầm cũ và đã chuẩn bị sẵn cho điều này từ rất lâu. Thấy đối phương muốn tiếp tục dùng tốc độ để áp đảo, cô cũng bắt đầu có ý định bùng phát sức mạnh.
"Fallen Heaven!"
"Quỷ Đạo - Địa Ngục Biến"
Ầm~ ầm~ ầm~
"Uầy, ngầu điên!"
Vẫn là khung cảnh lần trước, Triaina với những đòn tấn công không thể nhìn thấy bằng mắt thường điên cuồng vùi dập Himiko không chút thương xót, tạo nên những vệt sáng kim loại lấp loé bao phủ cả một vùng xung quanh hai người.
Thế nhưng, lần này lại khác biệt so với lần tr��ớc. Với đệ tam biến - Địa Ngục Biến, Himiko giờ đã đủ sức tiếp chiêu bằng sức mạnh và khả năng phản xạ được đẩy tới mức phi nhân loại, sánh ngang với Triaina.
Tiếng va chạm của kim loại vang lên dồn dập và triền miên, nghe cứ như một chiếc máy cưa sắt vừa được tăng âm lượng lên gấp hàng trăm lần, khiến các khán giả đang ngồi gần đó bắt đầu cảm thấy lùng bùng lỗ tai, mặt mày tái mét.
Trước mặt họ, Triaina và Himiko cứ trong trạng thái người đánh kẻ đón, các vết thương xuất hiện càng lúc càng nhiều nhưng chẳng những không làm họ đau, mùi máu còn khiến họ càng thêm hưng phấn, từ đó, hậu quả họ gây ra cũng ngày càng kinh khủng hơn.
Thấy họ dần dần bước vào một trận chiến tiêu hao, Trần Hoài Nam liền biết hai người này chỉ muốn đọ sức xem ai mạnh hơn chứ chẳng bận tâm đến chiến thuật. Và đối với cậu, điều đó cơ bản chẳng khác nào một cái tát thẳng vào mặt.
Xem đánh nhau thì hay thật, cơ mà không hiểu sao trái tim này thấy đau quá.
"A, hết bỏng ngô rồi? Còn không?"
Edgar dùng phép đốt sạch phần rác còn sót lại của túi bỏng ngô, sau đó lại quay sang nhìn Trần Hoài Nam với vẻ mặt chờ đợi.
Dĩ nhiên, không phụ lòng mong đợi của Edgar, Trần Hoài Nam lại mang ra một túi khác còn to gấp vài lần: "Vốn dĩ tôi mua để làm đồ ăn vặt cho Lily, kẻo sau này lại đòi... Thôi vậy, về rồi mua lại cũng được. Tính nó đâu có ích kỷ đến mức đó."
Chỉ ngoại trừ trong chuyện tình cảm...
Rộp~ rộp~ rộp~
Vài phút trôi qua.
"Ha, vẫn là thua sao?" Trần Hoài Nam khẽ thở dài nhìn Himiko.
Edgar tỏ ra ngạc nhiên hỏi: "Sao lớp trưởng biết hay thế? Tôi thấy cô ấy vẫn còn đứng vững lắm mà?"
"Nhìn vậy thôi chứ tay mỏi nhừ rồi, thở còn không ra hơi chứ đừng nói đến chuyện tiếp tục đánh tay đôi với Triaina. Với tình trạng hiện tại, chắc khoảng hai ba phút nữa Himiko sẽ bại trận," Trần Hoài Nam nói tiếp, "Trong khi đó, nhịp thở của Triaina vẫn khá đều đặn, đánh vẫn rất có lực, không hề kiệt quệ như Himiko."
Lục: "Có niềm tin vào bạn gái mình chút đi chứ? Hơn nữa, nãy giờ sao cậu không cổ vũ cô ấy? Tình nhân gì mà lạnh lùng thế?"
"Không phải tôi không muốn... Mà cô ấy sẽ chửi tôi nếu tôi làm vậy," Trần Hoài Nam khẽ nhún vai. "Để đối đầu với một cường địch như Triaina cần sự tập trung tối đa, vì vậy... Các cậu hiểu chứ?"
"Hiểu, nhưng méo tin"
"Ha... Đằng nào cũng sắp thua rồi, các cậu cứ chống mắt lên mà xem đây."
Trần Hoài Nam đứng dậy, móc ra một chiếc loa rồi chậm rãi cất tiếng: "Cố gắng lên nào Himiko, quay về anh sẽ..."
"Câm miệng đi thằng đần!"
Trần Hoài Nam còn chưa kịp nói dứt câu thì đã bị Himiko bật lại một cách dứt khoát, thậm chí có phần... thô lỗ. Thế nhưng điều đó ngược lại còn phù hợp với cái tính cách cá tính mạnh mẽ và hiếu thắng của cô.
"Đấy, thấy không? Sống chung với nhau lâu vậy rồi, tôi lại không hiểu tính cách cô ấy sao?" Trần Hoài Nam nhún vai.
Edgar: "..." Lục: "..." Phong cách giữa hai người này lạ quá, chẳng giống một cặp đôi bình thường chút nào...
Lẽ ra khi được bạn trai cổ vũ, Himiko sẽ lập tức phát huy 200% công lực chứ?
Không thể hiểu nổi.
Ba người ngồi xuống, tiếp tục xem hai người kia so găng cho đến vài phút sau đó. Himiko dường như đã hoàn toàn kiệt sức, đến mức chỉ có thể dùng thanh kiếm để chống đỡ cơ thể, ngăn không cho nó sụp đổ trước mặt đối thủ mà cô khao khát muốn đánh bại.
Lúc này, Trần Hoài Nam tiến tới sau lưng Himiko, kèm theo một tiếng vỗ tay thu hút sự chú ý: "Đủ rồi, Himiko đã thua rồi... Hai người có thể dừng lại được rồi đấy."
"Em..."
"Nghe lời đi," Trần Hoài Nam gõ đầu Himiko một cái: "Thua rõ rành rành thế này thì còn cố chấp làm gì nữa? Ít nhất là nếu so với lần trước, em đã tiến bộ đủ nhiều để tự hào rồi."
"Nghe anh đi, thua keo này thì bày keo khác thôi em."
"...Ừm"
Có chỗ dựa đứng ngay bên cạnh, Himiko không thể giữ được dáng vẻ cứng rắn nữa mà đổ sụp vào vòng tay của cậu. Còn Triaina thì đứng trơ ra đó, trầm mặc nhìn thanh đinh ba trong tay, vẫn chẳng nói câu nào.
Trần Hoài Nam không mấy bận tâm đến dáng vẻ trầm tư của Triaina, chỉ lẳng lặng lấy ra vài lọ thuốc hồi phục cho Himiko uống trước khi lũ quái vật lại kéo đến.
Dù gì thì Himiko cũng là chủ lực của nhóm, thiếu đi sự chống đỡ của cô, cả nhóm rất dễ lâm vào nguy hiểm!
"Xin lỗi... Em lại ích kỷ nữa rồi."
"Không sao, không mấy khi có dịp thế này, mà hôm nay bọn quái cũng không mạnh lắm, đừng suy nghĩ nhiều quá."
"..."
Triaina nhìn thanh đinh ba trong tay mình một hồi lâu rồi đôi tay khẽ run lên. Cô khẽ trừng mắt, nắm chặt tay lại, đáy mắt như ánh lên những tâm tư khó hiểu.
"Hai người đã thành một cặp rồi hả?" Triaina quay sang hỏi.
"Thì... Cũng đại loại thế," Trần Hoài Nam cười khổ trả lời: "Sau những chuyện mà cô nàng này đã làm, tôi có muốn từ chối cũng khó. Hơn nữa, tôi cũng không đủ nhẫn tâm để bỏ mặc Himiko vào những thời điểm như thế này."
"Vậy à?"
Thấy đối phương có vẻ đang rảnh rỗi, Trần Hoài Nam liền chủ động mở lời chiêu mộ: "Nếu không phiền thì cô có thể gia nhập nhóm của tôi không?"
Triaina lặng nhìn Himiko, sau đó lại lườm Trần Hoài Nam gay gắt: "Nói trước luôn nhé, tôi chỉ thích con gái thôi, nên tốt nhất đừng có ý đồ gì với tôi."
Ai hỏi mà cô lại trả lời thế không biết?
Nghe xong câu ấy, khóe miệng Tr��n Hoài Nam giật giật: "Nghĩ gì vậy chứ? Chỉ là một lời mời gia nhập trong sáng và thuần khiết thôi mà? Bộ tôi trông giống mấy gã không đứng đắn lắm sao?"
"Không giống, nhưng cẩn tắc vô ưu."
Trần Hoài Nam cạn lời: "..."
"Vậy, mong được giúp đỡ."
Mọi quyền đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.