Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 195. Sứ Đồ đến chơi

Nửa đêm.

Đêm thứ ba đã trôi qua được một thời gian, sức mạnh của lũ quái vật cũng dần bộc lộ sự tiến hóa rõ rệt.

Mấy ngày trước, lũ quái vật nhìn chung không mấy đáng ngại. Những người có khả năng sử dụng linh lực có thể dễ dàng tiêu diệt chúng, miễn là không bất cẩn, và chúng cũng dễ dàng bị hủy diệt trước vũ khí nóng của nhân loại.

Tuy nhiên, đêm thứ ba đã thay đổi cục diện rõ rệt. Mặc dù chúng vẫn có thể bị đánh bại, nhưng tình thế đã trở nên khó khăn hơn rất nhiều, bằng chứng là ngay cả các học viên của Học Viện Tân Sinh cũng đã bắt đầu đuối sức.

Khác hẳn với đêm qua khi họ có thể chiến đấu đến tận sáng, bây giờ chỉ mới nửa đêm mà ai nấy đều đã thấm mệt. Có vẻ như các học viên năm nhất và năm hai đã dần chạm đến giới hạn của mình.

Hiệu Trưởng dự đoán quá chuẩn xác, đêm thứ tư chắc hẳn chính là giới hạn chịu đựng cuối cùng của lớp học viên trẻ tuổi này... Đó là cơ hội vàng để họ tiến bộ mạnh mẽ nhất, đồng thời cũng là lúc đội ngũ giáo viên giám sát phải tập trung cao độ vào công tác bảo vệ.

Tất nhiên, không chỉ riêng lớp cá biệt, trong lứa học viên này cũng tồn tại một vài cá nhân có sức mạnh vượt trội so với phần còn lại. Đối với họ mà nói, sự tiến hóa này kì thực cũng không đáng kể, và họ hoàn toàn có thể giải quyết mọi chuyện dù chỉ có một mình.

Điển hình như Triaina, Sứ Đồ của biển cả.

Cũng giống như Himiko, cô ấy là kiểu người rất dễ bị mọi người xa lánh. Điều này không chỉ xuất phát từ bên ngoài mà còn từ chính bản thân cô ấy nữa...

Triaina rất mạnh, lại còn xinh đẹp và cá tính nữa... Điều đó khiến cho cánh con trai mê cô ấy như điếu đổ, trong khi các bạn nữ thì lại nhìn không vừa mắt. Hơn nữa, bản thân cô ấy cũng không thích giao du với người ngoài, cả ngày chỉ lủi thủi đến lớp rồi lại về, như một vòng lặp, căn bản không để tâm đến ánh mắt của người khác.

Ngày hôm nay cũng vậy. Dù thuộc đội săn, cô ấy vẫn thích hành động một mình, chẳng buồn để ý đến suy nghĩ hay hành động của người khác.

"Chán thật, chắc mình xin phép được ra ngoài một mình những đêm sau đó luôn quá... Vác đinh ba đi xiên mấy đám quái vật lởm chởm này chẳng có gì thú vị cả, hừm..."

Nằm gọn trên cành cây ngắm trăng, cô ấy vừa dùng một bên tay gối đầu, vừa dùng tay còn lại cầm thanh đinh ba xiên chết từng con quái vật đang tấn công về phía mình.

Kể cả có ở trong trạng thái bất cẩn như vậy, cô ấy vẫn cứ bất khả chiến bại, không một sinh vật bóng tối nào có thể tiếp cận được. Đó chính là thực lực và sự tự tin của một Sứ Đồ như cô ấy.

"Nhớ ông già quá đi..."

Vụt~

"Éc~"

"Đột nhiên đẩy mình đến đây rồi bỏ đi đâu mất tăm... Miệng thì nói mình sẽ có được những bài học quý giá tại nơi này, nhưng mà đã gần nửa năm trôi qua vẫn chẳng thấy gì cả. Ông ta có lừa mình không vậy?"

Vụt~

"Gào~"

Trong lúc vừa tự lẩm bẩm vừa vung tay dọn quái, dường như đã có một luồng cảm giác lạ lướt qua tâm trí cô ấy, khiến cô ấy không khỏi giật mình bật dậy: "Cảm giác này... Xung quanh đây cũng có Sứ Đồ sao? Không chỉ một... Mà còn là hai người?"

Triaina vừa ngạc nhiên tự hỏi, nhưng rồi cô ấy cũng lập tức biến sắc, khẽ liếm môi, ánh mắt ánh lên đầy chiến ý: "Hi vọng là hai người đó sẽ giải trí được cho mình! Dù chỉ một chút thôi cũng được!"

...

...

Phía bên kia.

Sau mấy tiếng đồng hồ lùng sục, cuối cùng thì cả nhóm đã xác nhận được rằng từ đêm thứ ba trở đi sẽ bắt đầu xuất hiện những con quái vật có sức mạnh đột biến, đồng thời sở hữu khả năng thống lĩnh đám quái vật yếu hơn... Hay nói một cách đơn giản thì chúng chính là Boss.

Nhưng mà tin tốt là chúng không xuất hiện quá phổ biến, phải mất mấy tiếng đồng hồ họ mới may mắn tìm thấy một con. Tất nhiên, không làm họ thất vọng, con Boss này sở hữu thực lực cấp Siêu Việt, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn.

Theo phân tích của Trần Hoài Nam, con Boss này mạnh hơn hai gã giám mục kia cả về sức mạnh thể chất lẫn lượng linh lực trong cơ thể. Nhưng mà nó lại khá đần độn, phương thức tấn công đơn điệu nên dễ bị bắt bài... Hoặc nói thẳng ra là dễ đối phó hơn hai gã kia nhiều.

Himiko vốn giỏi nhất trong việc đối đầu với những tên ngốc chỉ biết dùng cơ bắp, thế nên riêng loại quái vật này chỉ cần một mình cô ấy thôi cũng giải quyết được rồi.

Tuy nhiên, Edgar lại lựa chọn tham chiến cùng Himiko, chắc là vì cậu ta muốn chiến đấu một chút cho đỡ ghiền.

Trong khi đó, phần nhiệm vụ của Trần Hoài Nam và Lục thì lại khá nhàn hạ. Họ chỉ cần dọn dẹp đám quái con do con Boss kia chi phối, tránh để chúng làm phiền hai người kia là được... Và khi công việc dọn dẹp hoàn tất, họ hoàn toàn có thể lôi bỏng ngô ra, thảnh thơi ngồi xem trận chiến.

"Hôm nay cậu ít nói hơn bình thường nhỉ?"

Trong lúc ngồi chơi xơi nước, Trần Hoài Nam đã lên tiếng hỏi Lục, người đang ngồi ngay bên cạnh cậu với vẻ mặt trầm tư.

Lục ngẩng đầu, nhìn Trần Hoài Nam một lát rồi mới mở miệng: "Dạo gần đây tôi có vài giấc mơ rất kì lạ... Chắc là cậu biết chuyện này nhỉ? Tôi nhớ là mình đã từng tâm sự với cậu rồi..."

"Nó vẫn chưa kết thúc hả?"

Lục khẽ lắc đầu, khổ sở đáp: "Không hề, thậm chí còn càng lúc càng khốc liệt hơn. Không chỉ ngày càng trở nên méo mó, nó lại còn cho tôi cảm giác chân thật đến mức khó tin."

"Đồng thời, một nguồn sức mạnh... Chẳng biết có phải của tôi hay không đang dần thức tỉnh. Nhớ cái vòng tròn pháp thuật có hình ngôi sao mười sáu cánh kia không?"

"Nhớ."

"Là nó đó."

Nói đến đây, Lục khẽ nhắm mắt một chút rồi lại mở mắt ra, để lộ chính cái vòng tròn đó đang xoay chuyển ngay bên trong tròng mắt của cậu: "DECAGRAMMATON. Đó chính là tên của nó... Mặc dù tôi cũng chẳng hiểu vì sao mình lại biết."

Trần Hoài Nam hơi nghiêng đầu, suy nghĩ một chút rồi cũng nhún vai: "Quả nhiên tôi vẫn không biết g�� cả. Đợi Huyết Nguyệt kết thúc rồi nhờ ông ta nghiên cứu đi."

"Ủa? Ông ta không biết gì mà?" Lục tỏ ra nghi ngờ hỏi.

"Có thể, chỉ là phỏng đoán thôi... Có thể Cô Na, vợ thầy ấy sẽ biết gì đó đấy. Tất nhiên đây chỉ là linh cảm của tôi thôi, cậu tin hay không thì tùy..."

"...Ờ."

Có Trần Hoài Nam ngồi bên cạnh tâm sự, dường như aura xung quanh Lục đã bớt u ám đi phần nào. Cậu ta không biết Lục đã mơ những giấc mơ như thế nào, nhưng từ biểu hiện của Lục, cậu có thể đoán được những giấc mơ đó không hề dễ chịu chút nào...

Hệt như những "khả năng" đen tối mà cậu từng thấy trong những giấc mơ vậy.

Theo những gì thầy Phong đã nói, khả năng vô hạn, và việc cậu vô tình nhìn thấy một trong số đó thật sự không có nhiều ý nghĩa, thậm chí ngay cả để tham khảo cũng không đáng.

Những gì cậu cần quan tâm và cần làm chính là ở hiện tại. Chỉ cần cậu cố gắng hết sức ở hiện tại thì cậu sẽ đón nhận một tương lai tươi sáng hơn. Đến khi đó, mọi khả năng đen tối mà cậu đã nhìn thấy sẽ trở thành trò cười...

Nhìn thấy "khả năng" và nhìn thấy "tương lai" là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Cậu hiểu rõ điều đó... Thế nhưng, việc nhìn thấy những khả năng như thế vẫn làm cậu cảm thấy khó chịu và lo lắng. Lỡ như cậu chết thật đi, liệu hai người họ sẽ có khả năng trở thành như vậy sao?

Biết là không nên quá để tâm vào những khả năng đó, nhưng sự thật là sâu thẳm trong lòng cậu, cậu vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Thế nên cậu mới thấu hiểu cảm giác của Lục, người cũng đã và đang trải qua những giấc mơ vô cùng bất thường. Tuy rằng bản chất của hai vấn đề khác nhau, thế nhưng nỗi sợ của cả hai trước những giấc mơ kì quái lại giống nhau một cách kì lạ.

Trong lúc hai người đang ngồi tâm sự thì phía bên kia, Himiko và Edgar đã thành công tiêu diệt con Boss sói đầu đàn trông vô cùng kì dị. Tất nhiên, Himiko vẫn là MVP, trong khi Edgar chỉ có thể nằm im chịu đòn chứ chẳng đánh đấm được gì nhiều.

Dù vậy, việc cậu ta có thể ăn đòn trong thời gian dài như vậy nhưng vẫn không bị thương nặng vẫn chứng tỏ cậu ta không hề yếu, chỉ là do Himiko quá đỗi khác biệt mà thôi.

"Xong rồi xong rồi, nhờ cậu lo hết mớ vết thương này đấy lớp trưởng."

"Ờ, đưa đây xem."

Đánh đấm xong xuôi, cả nhóm liền bắt tay vào quá trình chữa trị và hồi sức.

Cũng may là họ đang ở trong lãnh địa con Boss sói nên không có bất kì quái vật ngoại lai nào dám xâm phạm trước khi chúng đánh hơi được cái chết của nó... Thành ra, ít nhất trong khoảng nửa tiếng tới, họ sẽ tạm thời an toàn.

"Lẽ ra nên vác Lưu Hiên theo nhỉ?"

Thấy Trần Hoài Nam chữa trị tương đối chật vật khi hôm nay không "bật hack", Edgar liền nở một nụ cười nhạt nhòa.

"Năng lực chữa trị của cậu ta tốt như vậy, tốt nhất vẫn nên ở lại khu quân y để tập trung cứu người. Mạng sống của các quân nhân, vốn chỉ có thể dựa vào công nghệ, mong manh hơn chúng ta rất nhiều."

"Mà... Chắc cũng không hẳn."

Trần Hoài Nam vừa nói, vừa tự mình phủ định lại những gì mình vừa nói: "Kể cả có là cấp Siêu Việt đi chăng nữa, ăn một phát đạn vào đầu vẫn sẽ ngỏm củ tỏi thôi. Khoa học kỹ thuật nếu biết cách sử dụng cũng không thể xem thường."

"Ha ha."

Mất khoảng vài phút chữa trị, cuối cùng thì Edgar cũng có thể nhảy nhót trở lại. Còn Himiko thì... Khỏi phải nói. Trong lúc chờ đợi, vết thương của cô ấy đã tự lành hoàn toàn rồi.

Cơ bản là con quái đó dễ bắt bài nên Himiko cũng không bị thương gì mấy, chỉ có Edgar trong vai trò tanker, bị ăn đòn hơi nhiều nên mới cần phải chữa trị thôi.

Khịt~

Giữa lúc mọi người đang suy nghĩ tiếp theo nên làm gì thì Himiko đột nhiên hít một hơi thật sâu, kèm theo nụ cười cực kì tà ác: "Ngửi thấy rồi... Nhất định cô ta muốn đến đây kiếm chuyện."

"Ai cơ?" Trần Hoài Nam tỏ ra nghi hoặc.

"Một đối thủ mà em muốn đánh bại bằng mọi giá," Himiko chạm vào thanh katana, khóe miệng càng lúc càng nhếch cao: "Sứ Đồ của biển cả... Triaina."

"Oh?"

Đây là sản phẩm dịch thuật thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, được tạo ra từ sự kết hợp của ngôn ngữ và nghệ thuật.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free