(Đã dịch) Thần Sư - Chương 194. Mùi đào hoa
Trên đỉnh một tòa nhà cao tầng nào đó, cách đó không xa.
Ikki, một kẻ vẫn luôn giữ thói quen đơn độc, đã sớm quan sát mọi thứ từ xa. Như bao người trẻ khác trong xã hội hiện đại, hễ thấy chuyện gì hay ho là cậu lại rút điện thoại ra quay chụp. Lần này cũng không ngoại lệ.
"Lớp trưởng đẹp trai ngời ngời thế kia, đem đoạn phim này đi hối lộ Himiko chắc cũng kiếm bộn ti��n rồi ấy chứ nhỉ?"
Trong nhóm lớp.
[ShiroIkki]: "@all, ê tụi bây, xem tao có gì hay lắm này"
Tiếp đó, Ikki liền đăng đoạn video lên nhóm, ngay lập tức thu hút đông đảo bạn học vào xem, bao gồm cả Himiko. Tuy nhiên, trước khi cô ấy kịp đưa ra phản ứng thì nhóm lớp đã bùng nổ với vô số biểu tượng trái tim được thả liên tục và hỗn loạn.
[Limestone]: "Gì đấy? Ai mà đẹp trai ngời ngời thế? Kỹ thuật thượng thừa này quả thực chưa từng thấy bao giờ... Kiểu này chắc Hoshino phải chịu thua rồi."
Sau đó, Limia liền lặn mất tăm, chắc là đã bị Hoshino cằn nhằn cho một trận.
[Kisuzu]: "Đẹp trai thật, ngay cả tôi cũng bị cuốn hút đây này."
[SatanBanzai]: "..."
[Jokerr3]: "Còn ai trồng khoai đất này nữa mấy cậu? Lớp trưởng nhà ta chứ ai!? @Nam, mời chính chủ lên tiếng xác nhận!"
Đúng như ý muốn của mọi người, chỉ vài giây sau, chính chủ xuất hiện, kèm theo một dòng thông báo hiện lên trên màn hình khiến Edgar tái mét mặt mày.
[Hệ thống]: [@Jokerr3 bị chủ nhóm @Nam cấm nhắn tin trong 30 phút]
Vẫn chưa hết.
[Hệ thống]: [@ShiroIkki bị chủ nhóm @Nam cấm nhắn tin trong 3 ngày]
Thấy Trần Hoài Nam ra tay mạnh đến vậy, ai nấy trong lớp đều không khỏi có chút rùng mình. Có ai mà ngờ một thư sinh hiền lành như cậu ta bỗng dưng lại trở nên đáng sợ như thế đâu?
[Nam]: "Chuyện bóc mẽ thì giỏi lắm, nhưng khi cần giúp thì chả thấy mặt đâu. Đây là lần đầu nên tôi nhẹ tay thôi, nhưng lần sau thì chưa chắc đâu nhé. Nói trước luôn, dạo này tôi đáng sợ lắm đấy."
[Nam]: [Sticker giận sôi 1000°C]
[Takahashi Hoshino]: [Sticker cười to]
[Takahashi Hoshino]: "Mới chợp mắt một lát mà nhóm đã nhộn nhịp thế này rồi à? Hay đó, mà công nhận là lớp trưởng nhà ta hôm nay đẹp trai thật."
[Mio]: "Công nhận."
[Đao]: "..."
Thấy chính thất xuất hiện, cả nhóm lại trở nên im bặt, ngay cả chủ nhóm Trần Hoài Nam cũng không dám hó hé nửa lời, chỉ đành ngồi yên chờ đợi phản ứng từ cô ấy.
[Đao]: "@Nam. Câu hỏi: Cô gái đang đứng ở kia chính là người mà chúng ta cứu được tối hôm qua đúng không?"
[Nam]: "Ờ."
[Đao]: "Sao đi không rủ em? Lại còn đi riêng với gái lạ nữa chứ... Anh chán cơm th��m phở rồi à?"
[Nam]: "Ê, đừng có suy bụng ta ra bụng người vậy chứ, cô nương. Em biết rõ lý do vì sao anh đi một mình mà, đúng không?[Icon vỗ trán]"
[Đao]: [Icon mặt cười][Icon con dao]
[Nam]: "..."
[Đao]: "Không giỡn nữa, mau gửi vị trí qua, em sẽ đến ngay đây. Đêm cũng sắp tới rồi, chúng ta còn phải đi săn nữa. À phải, hôm nay chúng ta sẽ phát triển về thực lực đúng không? Thật đáng để mong chờ đó."
[Nam]: "Ờ, để anh gửi riêng."
[Takahashi Hoshino]: "Hả? Sao mấy người có vẻ biết rõ về Huyết Nguyệt quá vậy?"
[Nam]: "Chỉ là suy đoán ban đầu thôi, phải đợi đêm nay mới kiểm chứng được. Tất nhiên, kể cả có đúng thì tôi vẫn không thể đảm bảo được điều gì, tốt nhất vẫn nên học cách tùy cơ ứng biến thì hơn."
[Limestone]: "Có bí kíp gì thì nhớ nhắn lên nhóm đấy, càng nhiều bí kíp thì tỷ lệ sống sót càng cao. À, nghe nói đêm nay trường vẫn sẽ mở cửa cho học sinh ra ngoài rèn luyện đấy, có khi ta sẽ vô tình gặp được người quen chăng?"
[Nam]: "Quen ai mà gặp? Về cơ bản, lớp cá biệt chúng ta chẳng khác gì một lũ tự kỷ bị cô lập khỏi các lớp khác... Mà công lao lớn nhất thuộc về ai thì tôi nghĩ mọi người cũng tự hiểu rồi."
[Iris]: "Gan thật đấy, không sợ bị ông ta để bụng sao?"
[Nam]: "Để bụng thì cũng đành chịu thôi. Dám nói ra thì người ta mới sửa được, tôi đoán vậy."
Tán gẫu thêm vài câu chuyện phiếm, mọi người trong lớp ai nấy đều cũng phải trở về với công việc của mình. Dù gì thì đêm cũng đã sắp sửa buông xuống, bọn họ đã không còn thời gian để làm những chuyện ngớ ngẩn nữa.
Đêm thứ ba đã tới rồi.
Không lâu sau đoạn tin nhắn đó, Himiko đã có mặt bên cạnh Trần Hoài Nam. Đi cùng cô tất nhiên còn có Lục và Edgar.
Edgar trông có vẻ khá thất thần sau khi bị Trần Hoài Nam lạnh lùng cấm ngôn, dù án phạt chỉ kéo dài đúng ba mươi phút ngắn ngủi. Còn Lục thì... Chẳng hiểu vì sao cậu ta hôm nay trông có hơi u ám.
"Cô nàng Ma Cà Rồng kia đâu rồi?"
Quan sát một lúc vẫn không thấy người cần tìm đang ở đâu, Himiko liền cất giọng hỏi. Tuy nhiên, ngoài ý muốn, cậu ta đáp lại Himiko bằng một cái nhún vai: "Không biết nữa, sau khi tôi làm xong việc thì cô ấy đã lủi đi mất từ lúc nào rồi."
Himiko cau mày, một lúc sau mới thở dài một hơi: "Thôi vậy, chắc là cô ấy cũng đủ sức tự bảo vệ bản thân. Chỉ cần giữa hai người không có gì mờ ám là được rồi."
"Em nhạy cảm quá đấy."
"Có một tên bạn trai sặc mùi đào hoa như anh, không nhạy cảm chắc em mọc tám tấc sừng mất." Himiko trừng mắt.
"Anh mà đào hoa á?" Trần Hoài Nam chỉ tay vào mình, đoạn nhìn về phía những người ngoài cuộc bằng vẻ mặt hoài nghi: "Mấy cậu có thấy vậy không?"
Lục và Edgar nhìn nhau, mất khoảng hai giây rồi thống nhất ý kiến bằng cách đồng loạt gật đầu: "Không đào hoa thì làm sao Tiểu Thiên Thần có thể thích cậu đến mức không màng tất cả như vậy? Còn cả Himiko nữa chứ... Chuyện đó rõ ràng hơn cậu nghĩ nhiều đấy."
Trần Hoài Nam: "..."
Cậu nào ngờ bản thân lại sở hữu sức hút ghê gớm đến vậy chứ?
Tính cách thì hướng nội, ngoại hình không mấy nổi bật, tài năng thì không có gì nổi trội, thậm chí cả sức mạnh cũng đều là vay mượn. Người như cậu thì đào hoa chỗ nào được hay vậy?
Thật khó hiểu.
Nhưng dù gì thì Himiko cũng không mọc sừng được đâu. Điểm này cậu đủ tự tin và khí phách để đảm bảo.
"Được rồi, không nói chuyện ngoài lề nữa, kế hoạch của hôm nay rất đơn giản... Đó là đi săn và rèn luyện khả năng chiến đấu, chỉ đơn giản vậy thôi." Trần Hoài Nam nói: "Ngoài chuyện ấy ra thì tôi còn phải tìm cái gì đó ngon ngon để trả nợ cho ý chí của gió nữa... Kh��t nợ lâu quá sẽ bị giảm uy tín đó nhé."
"Cái gì đó ngon ngon?" Cả ba cùng trưng ra vẻ mặt đầy thắc mắc.
"Chả biết, người ta nói sao thì mình nghe vậy." Trần Hoài Nam lại nhún vai: "Đợi đến khi họ bắt gặp thứ gì ưng ý thì mình phải săn lùng cho bằng được. Chuyện trả nợ chỉ đơn giản thế thôi."
"Hiểu rồi, phải săn 'cái gì đó' nhỉ? Cũng được thôi, một công đôi việc mà."
"Thì đấy, mau đi thôi."
Nhóm ba người lên đường, chờ đợi những vết nứt hư không mở ra, nơi lũ quái vật tràn xuống tàn phá thế giới, giống như những ngày trước.
Không lâu sau, mặt trăng trên bầu trời chậm rãi chuyển đỏ, báo hiệu tai họa sắp sửa ập tới. Tuy nhiên, lần này có vẻ không giống như những ngày trước... Không chỉ là sắc đỏ trở nên đậm hơn, mà áp lực vô hình mà nó tạo ra cũng mạnh lên đột biến, khiến không ít người bị ngạt thở chỉ trong thoáng chốc.
Thậm chí, những phàm nhân không có nhiều sức mạnh trong người còn bị áp lực thoáng qua đó đánh ngất ngay lập tức, chẳng kịp chống cự!
Trần Hoài Nam hơi run lên, khóe miệng nở một nụ cười khổ sở: "Có khi nào sắp có boss xuất hiện không nhỉ? Cái cảm giác gia tăng đột ngột này..."
"Có boss thì vui, vừa trả nợ vừa luyện tay luôn nha, tuyệt thế còn gì?" Himiko đáp lời với tâm trạng tương đối vui vẻ.
Dù áp lực đã mạnh hơn rất nhiều nhưng xem ra chừng đó vẫn chẳng nhằm nhò gì với cô gái này... Thật không hổ danh là quái vật số một trong lớp cá biệt!
"Thật lòng mà nói, tôi cũng thích đánh boss hơn là đi farm lũ creep. Đánh boss thì chỉ cần tập trung vào đúng một mục tiêu thôi, không cần phải xử lý quá nhiều thứ cùng lúc, đúng không?" Edgar tỏ vẻ đồng tình với Himiko.
"Mấy người thích choảng nhau thật..." Lục thì khẽ thở dài, trông có vẻ khá bất lực.
Cậu ta bắt đầu toát ra cái khí chất "sói cô độc" của Trần Hoài Nam.
Một tín hiệu khá là bất thường.
...
...
Ở một góc nào đó.
Dạ Trầm Uyên đã tìm thấy nhóm Trần Hoài Nam, cơ mà cậu ta lại không vội tiếp cận bọn họ làm gì. Ít nhất là lúc này, cậu cảm thấy mình không nên lộ diện.
Với năng lực ẩn thân trời sinh, việc cậu trốn thoát khỏi khả năng cảm nhận của cả nhóm kia cũng không hề khó khăn. Thậm chí, cậu còn có thể nghe lén được một số thông tin hữu ích từ họ.
"Ra vậy, mỗi đêm trôi qua là bọn quái sẽ lại tiến hóa theo nhiều hướng khác nhau..." Dạ Trầm Uyên hơi cau mày: "Cũng phải, chả trách lũ quái vật ở đêm thứ hai lại hành động khác hẳn đêm thứ nhất."
"Sao anh không chịu đến gặp họ đi? Vất vả tìm kiếm đến vậy, giờ gặp được rồi lại không muốn hội họp là sao?" Cô nàng mèo nghi hoặc.
Dạ Trầm Uyên khẽ lắc đầu: "Việc anh xuất hiện trước mặt họ sẽ thiếu đi yếu tố bất ngờ, em hiểu không? Yên tâm đi, khi nào họ cần anh thì anh sẽ xuất hiện ngay thôi."
"Vậy hả? Hay chẳng phải anh có ý đồ muốn chiếm spotlight của người ta?"
Cô nàng mèo ngồi vắt chân, miệng nở một nụ cười tinh ranh: "Biết thừa tính anh rồi. Cảm thấy bản thân mờ nhạt quá nên muốn tìm cơ hội làm cái gì đó thật nổi bật chứ gì? Trời ạ, anh đúng là..."
Dạ Trầm Uyên đỏ mặt: "Im đi..."
"Nya haha~ em không có trêu chọc gì anh đâu. Thậm chí nếu anh muốn, em có thể giúp anh một tay đó~ Tuy nhiên, tất nhiên rồi, em muốn phần thưởng từ anh nhé."
Dạ Trầm Uyên: "Muốn cái gì?"
"Một thùng pate, và cả cỏ mèo nữa~"
"Điên à? Em điên quá rồi đấy, cái con mèo vừa béo vừa nghiệp ngập này!"
Miêu nữ: "..."
Chỉ khoảng năm giây sau, Dạ Trầm Uyên bị cô nàng mèo cào rách mặt.
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.