(Đã dịch) Thần Sư - Chương 197. Tội lỗi
Đêm thứ ba vẫn tiếp diễn.
Có Triaina trấn giữ trong đội, chiến lực tổng thể dĩ nhiên tăng vọt. Giờ đây, họ đã có đủ hai người tiên phong kiêm sát thương chủ lực, một tanker cấp S, một hỗ trợ với phong độ bất ổn... và một debuffer cũng thuộc hàng đầu bảng xếp hạng.
Với đội hình này, họ có thể dễ dàng càn quét bất kỳ con boss nào trong đêm thứ ba mà không gặp chút trở ngại, thậm chí là có thể dễ dàng săn giết chúng.
Chỉ chờ có vậy, món nợ của Trần Hoài Nam đã nhanh chóng được mấy người này thanh toán, từ đó hoàn toàn thoát khỏi tình trạng khất nợ bấy lâu... Có nghĩa là bây giờ cậu đã có thể kết nối với các ý chí ở một mức độ nhất định.
Ăn bám đến chết! Ăn bám vạn tuế!
Thời điểm khoản nợ được thanh toán xong xuôi cũng là lúc đêm thứ ba đã trôi qua hơn nửa. Dọc đường, họ cũng chú ý đến tình trạng của các học viên khác đang rèn luyện gần đó... Tuy rằng mấy người đó vẫn chưa đến mức cần giúp đỡ, nhưng chắc là họ cũng sẽ sớm rút lui thôi.
Không phải ai cũng là quái kiệt như Triaina và Himiko, phần lớn học sinh đều sẽ cảm thấy kiệt sức sau khi đã chiến đấu quá nửa đêm. Tất nhiên vẫn còn những cá nhân dị biệt khác nữa, nhưng số lượng đó không đáng kể chút nào.
Thấy Edgar và Lục có dấu hiệu mệt mỏi, Trần Hoài Nam đề nghị tạm nghỉ mười lăm phút trước khi tiếp tục đi săn thêm một con Boss. Dĩ nhiên, không ai trong số họ phản đối cả, bởi vì ai nấy cũng đã có chút m���t và đói rồi.
Vừa mới ngồi xuống, Edgar và Lục đã lập tức lấy mấy lọ thể lực ra uống. Còn Triaina và Himiko thì chỉ đơn giản là lấy thức ăn và nước uống ra, thong thả lấp đầy cái bụng đã đói meo sau những trận chiến với các con Boss.
"Cậu không ăn gì à?"
Thấy Trần Hoài Nam đang làm gì đó, Triaina liền lên tiếng hỏi thăm nhưng chỉ nhận lại cái lắc đầu: "Khỏi, tôi không vận động nhiều nên cũng không đói lắm. Mọi người cứ thoải mái ăn đi, đừng bận tâm tôi."
"Anh đang làm gì vậy?"
Trần Hoài Nam vừa loay hoay vừa trả lời đúng kiểu dân chuyên nghiệp: "Anh đang chuyển dữ liệu thu thập được từ điện thoại sang máy tính để tiện lưu trữ và trao đổi thôi mà. Đợi quay về anh còn phải cung cấp cho mấy ông chú đang đau đầu giải quyết vấn đề ở căn cứ nữa."
Himiko vẻ mặt nghi hoặc: "Chi vậy?"
"Có hai lý do, một là để cứu người, hai là để kiếm tiền."
Trần Hoài Nam khẽ cười rồi tiếp tục giảng giải cho cô bạn gái não cơ bắp: "Theo những gì anh được biết thì quái vật trong Đêm Huyết Nguyệt vô cùng dị thường, mỗi lần xuất hiện đều là những loài quái vật độc nhất vô nhị. Thành ra, việc đối phó với chúng cũng tương đối khó khăn do mọi ghi chép từ những lần trước đều gần như không còn giá trị tham khảo hay ứng dụng."
"Vì vậy, anh nghĩ mình nên cung cấp một chút thông tin tình báo để mấy ông chú đó có thể chiến đấu dễ dàng hơn nếu có thể. Tất nhiên sẽ không miễn phí rồi, vì việc thu thập thông tin về những con Boss này đâu có dễ dàng đâu, ha ha."
Đặc điểm sinh học, điểm mạnh, điểm yếu, phong cách chiến đấu... Tất cả những thông tin này đều vô cùng giá trị, đặc biệt là với họ!
"Trong lúc săn Boss còn có thể tranh thủ thu thập thông tin để bán... đây gọi là tư duy của doanh nhân hay là tư duy của người nghèo nhỉ?" Edgar gãi đầu, sau đó nặng nề thở dài một hơi.
"Đúng là gian thương." Triaina thẳng thắn nhận xét.
Himiko: "..."
"Thôi nào, mua trang bị phòng thân tốn kém lắm đấy có biết không? Chỉ riêng túi Hồng Ma Thạch lần trước thôi đã ngang với nửa tháng lương mà Lily đã bơm cho tôi rồi đấy! Bộ mấy người tưởng tôi đây dư dả lắm hả? Bộ việc tôi muốn bán thông tin để kiếm tiền trang trải cuộc sống nó độc ác đến vậy à?!"
Đối diện với những câu chất vấn đầy vẻ túng quẫn và yếu thế của Trần Hoài Nam, mọi người chỉ biết quay mặt đi, vẻ mặt có chút ngậm ngùi.
Cậu ấy nói cũng không sai...
Cậu ấy vừa yếu thế, lại vừa nghèo khó... Khi đã chi lớn như vậy vì việc lớn, việc cậu ấy muốn kiếm thêm chút đỉnh để trang trải cuộc sống cũng chẳng có gì đáng trách.
Chỉ là...
Nhưng những người chú bên quân đội kia cũng đáng thương lắm chứ...
Nhất là ông Tổng Chỉ Huy, ông ta đã bỏ tiền túi ra thuê Hội đến trợ giúp rồi đó... Giờ lại bắt họ móc ví mua thêm tình báo, thì thật là hơi...
"Ha..."
Cuối cùng, cả nhóm chỉ có thể đành tặc lưỡi cho qua. Điều này làm Trần Hoài Nam nhất thời cảm thấy có chút bực bội và khó chịu vì không ai chịu thấu hiểu cho nỗi lòng của một kẻ túng thiếu như cậu.
Tuy vậy, trông cậu vẫn không có vẻ gì là muốn từ bỏ cả. Cùng lắm thì chỉ lấy giá hữu nghị thôi... Chứ miễn phí thì tuyệt đối không được!
Sau một quãng thời gian nghỉ ngơi, cả nhóm lại tiếp tục lên đường săn Boss, và tất nhiên là thu thập cả thông tin nữa. Họ cứ thế mà chiến đấu cho đến tận sáng. Khi mặt trời đã hoàn toàn ló dạng, cả nhóm mới chịu về nhà.
Ngay sau khi đánh bại con Boss cuối cùng, Triaina đã lặng lẽ rời đi, có lẽ cô ấy muốn về lớp báo cáo với giáo viên. Còn Himiko, Lục, Edgar và Trần Hoài Nam thì mau chóng quay trở về khu căn cứ để nghỉ ngơi, đồng thời chuẩn bị cho đợt tiến hóa tiếp theo của lũ quái vật.
Tất nhiên, Trần Hoài Nam cũng đã trích xuất dữ liệu thu thập được và giao cho cơ quan chuyên trách, từ đó có thêm được một khoản tiền nhỏ để mua sắm trang thiết bị phòng thân... Cơ mà điều kiện tiên quyết là cậu phải sống sót qua cái Đêm Huyết Nguyệt chết tiệt này đã.
Dọc đường trở về chỗ nghỉ ngơi, Trần Hoài Nam cũng gọi điện hỏi thăm người nhà, những người lúc này vẫn an toàn ẩn nấp bên dưới lớp kết giới Lily đã dựng lên.
Trần Hoài Nam không định kể lại chuyến hành trình đầy nguy hiểm của mình vừa rồi cho họ nghe làm gì, kẻo họ lại lo lắng sốt vó. Cậu chỉ muốn hỏi thăm về tình hình sức khỏe, lương thực cũng như điều kiện sống mà thôi, sau đó liền cúp máy trước khi bị cô em gái hỏi những câu khó trả lời.
Nói gì thì nói, lớp kết giới của Lily thật sự đáng kinh ngạc.
"Oáp..."
"Mình nên chợp mắt vài tiếng thôi... Buồn ngủ quá."
Với cơn mệt mỏi đang xâm chiếm tâm trí, Trần Hoài Nam quay trở về chỗ ngủ quen thuộc của mình, nơi Himiko đã nằm lăn ra ngủ ngon lành. Cậu cũng từ từ nằm xuống, chìm vào giấc ngủ thật sâu.
Hy vọng lần này Himiko sẽ nằm yên.
... ...
Khi cậu mở mắt ra lần nữa, khung cảnh xung quanh cậu lại thay đổi.
Quá quen với cảm giác này, Trần Hoài Nam chỉ ngẩng đầu nhìn trời rồi nặng nề thở dài một hơi: "Lại nữa hả...? Rốt cuộc vận mệnh có dụng ý gì mà lại ban cho mình năng lực quái gở này chứ?"
Đúng thế, cậu lại vô tình nhìn thấy thêm một "cảnh tượng" khác.
Thế nhưng, khác với những lần trước, nơi cậu đang đứng lại mang một bầu không khí âm u, lạnh lẽo. Dù đang là giữa trưa, cảm giác lạnh lẽo vẫn len lỏi sâu vào từng lỗ chân lông, khiến cậu bất giác rùng mình.
Đó là một hồ nước lớn có nhiều cồn đất lớn nhỏ trồi lên khỏi mặt nước, ngày ngày được phù sa bồi đắp và cũng ngày ngày bị dòng nước cuốn trôi. Điều đặc biệt là tại phần cồn đất trung tâm nhất của chiếc hồ, ở đó có một căn nhà nhỏ đơn sơ với một luống rau bên cạnh nhà, điển hình cho căn nhà của một nông dân nghèo.
Nhưng mà tại sao?
Tại sao lại xây nhà giữa lòng hồ?
Lỡ nước dâng, sóng đánh trôi hết mọi thứ thì sao?
Tách~ Tách~
Giữa lúc cậu đang băn khoăn thì một bóng người uyển chuyển xuất hiện, thu hút sự chú ý của cậu, đồng thời còn khiến cảm giác lạnh lẽo trong cậu khuếch đại lên gấp nhiều lần.
Đó là một cô gái có ngoại hình khoảng mười bảy, mười tám tuổi, dáng người trông khá thon gọn, thậm chí là hơi gầy guộc. Nước da tái nhợt không chút sắc hồng, cứ như thể bên trong cơ thể nhỏ nhắn ấy hoàn toàn không tồn tại sự sống.
Bên dưới lớp áo choàng đen trùm kín người, Trần Hoài Nam nhìn thấy thấp thoáng mái tóc màu xám tro và đôi mắt cũng một màu xám thấm đẫm tro tàn. Trên gương mặt xinh đẹp, cô luôn nở một nụ cười cứng ngắc như có lệ, dễ nhìn nhưng lại vô hồn đến mức khiến người ta đau lòng.
"Cô gái này..."
Trần Hoài Nam cau mày, da đầu bắt đầu tê tái. Cậu biết những đặc điểm nhận dạng này không giống ai... Nhưng tại sao cô gái này lại giống Lily phiên bản trưởng thành đến thế?
Cô gái tiếp tục cất bước đến gần Trần Hoài Nam cùng với giỏ trái cây trong tay, miệng ngâm nga những câu hát kỳ quái bằng một thứ ngôn ngữ nào đó, nhưng kỳ lạ thay, cậu lại hiểu được nội dung bài hát.
"Một cơn mưa ẩm ướt" "Ban phát sự sống cho mảnh đất này" "Một cơn gió lạnh lẽo" "Mặt hồ tĩnh lặng đang dậy sóng" "Cơn mưa hôm nay vừa tạnh" "Mùa đông lại đến mất rồi" "..."
Thoạt đầu, bài hát nghe như một bài đồng dao mà những đứa trẻ hay hát... Thế nhưng, khi cô ấy đổi giọng.
"Cơn mưa máu khẽ rơi xuống" "Nhẹ nhàng cướp đi sự ngây thơ trong đôi mắt này" "Em muốn được giữ lấy nó" "Thứ ánh lửa ấm áp tồn tại bên trong trái tim anh" "Chỉ một lần nữa" "Em muốn được nhìn thấy nó" "Dù chỉ một lần thôi" "Em muốn được chạm vào anh" "Em đã chẳng thể chạm tới trái tim anh" "Càng khao khát, trái tim này lại càng thấy đau đớn" "Ấy vậy mà..." "Em vẫn chẳng thể ghét anh"
Miệng vẫn ngâm nga câu hát, cô gái tóc xám lướt qua Trần Hoài Nam rồi thong thả bước vào căn nhà gỗ, bỏ mặc cậu đứng đực ra đó, miệng há hốc vì quá kinh hãi.
Cô gái đó đúng thật là Lily...
Và cái người đang ngồi trong căn nhà gỗ chờ đợi Lily trở về đó chính là thi thể của cậu, đã bị Lily làm gì đó để không mục rữa.
Thi thể cậu ngồi yên vị trên chiếc ghế gỗ, mặt lạnh ngắt, đôi mắt vô hồn nhìn theo Lily, chậm rãi cất tiếng nói cứng nhắc như một robot được lập trình: "Chào mừng em về nhà... Vợ của anh."
"Hì hì hì..."
Lily để giỏ trái cây lên bàn, sau đó tiến đến ngồi lên đùi cậu ta một cách vô cùng thân mật: "Em đã về rồi đây... Hôm nay anh vẫn thấy khỏe chứ? Thật là, con trai gì mà lắm bệnh thế... Nhưng em cũng không ghét cảm giác được nâng niu chăm sóc anh đâu~"
Nói rồi Lily liền lấy khăn tay của mình ra, dịu dàng lau đi thứ chất dịch màu đen rỉ ra từ miệng cậu ta ngay khi cậu vừa mở lời.
Giờ đây, trên gương mặt và cả ánh mắt tưởng chừng như đã mất đi sự sống của Lily, dần dần ánh lên một vẻ đẹp khác...
Vẻ đẹp của một kẻ điên loạn.
"Hôm nay em có vào thị trấn... Nhưng không hiểu sao ở đó lại vắng vẻ quá, chẳng có ai ra đường cả. Thế là em liền lẻn vào vườn, hái đại vài quả táo về cho anh ăn này. Hôm khác có người em sẽ trả tiền sau."
"Cảm... Ơn... Em..."
Phụt~
Thứ chất dịch màu đen ấy lại tuôn ra, văng lên ngực Lily. Thế nhưng kỳ quái là cô ấy lại không hề tỏ ra ghê tởm, trái lại còn vét một miếng cho vào miệng một cách thuần thục, như thể đã làm điều này vô số lần: "Hừm... Có vẻ mình lại phải chỉnh sửa thuật thức một chút."
"Chắc anh cũng đói rồi ha? Để em nấu chút canh cho anh, hôm nay ngoài sông em bắt được khá nhiều cá đó~"
Sau đó, Lily nhảy xuống khỏi người cậu ta, hai chân lon ton đi vào bếp với vẻ mặt hớn hở.
Cứ thế được một lúc, một bóng người nào đó đã bước vào trong nhà, trầm mặc đứng đối diện với thi thể của Trần Hoài Nam.
Một lúc sau, Lily từ trong bếp bước ra với một nồi canh cá nóng hôi hổi. Khi nhìn thấy vị khách lạ có mặt trong nhà từ lúc nào không hề hay biết, cô ấy không giấu nổi vẻ ngạc nhiên: "Ủa? Chị Himiko? Hì hì, lâu quá không gặp, dạo này chị vẫn khỏe chứ?"
"Coi anh kìa, mau chào chị ấy đi chứ?"
Nghe Lily nhắc nhở, thi thể Trần Hoài Nam ngồi dậy, nở một nụ cười miễn cưỡng rồi cất lời: "Lâu rồi không gặp, Himiko."
"Ờ, lâu rồi không gặp..."
Himiko nước mắt tuôn rơi, sau đó cô ấy rút kiếm ra, một nhát đâm thẳng vào trái tim đã không còn đập của Trần Hoài Nam. Mặc dù thực ra đó cũng không hẳn đã là trái tim nữa, bởi vì nó đã bị thay thế bằng một viên đá kỳ dị rồi.
"Eh?"
Trước vẻ mặt ngẩn ngơ của Lily, những gì còn lại của Trần Hoài Nam bị lực lượng từ thanh kiếm của Himiko tàn phá, dần dần biến thành tro bụi.
Tiếp đó, Himiko cất bước tiến đến trước mặt Lily, đau khổ chĩa thẳng mũi kiếm vào cô gái điên loạn: "Nhắm mắt lại đi, Lily... Có lẽ khi mở mắt ra lần nữa, em sẽ thật sự được nhìn thấy anh ấy."
"Thật sao chị?"
Lily ngã quỵ xuống, đôi tay nhỏ kéo lưỡi kiếm của Himiko kề sát cổ mình với vẻ mặt tươi cười: "Em là một đứa tham lam... Nên em cũng muốn được nhìn thấy chị nữa, Himiko... Em yêu chị nhiều lắm."
"..."
"Chị cũng yêu em, Lily."
Himiko lệ nóng tuôn trào, miệng nở nụ cười ngập tràn tình yêu và thống khổ đáp lại cô gái nhỏ... Rồi ngay sau đó, cô chậm rãi nâng kiếm lên cao, khắc sâu nụ cười của đối phương vào tâm trí rồi dứt khoát chém xuống.
Xoẹt~ một tiếng, cô lại kết liễu thêm một người mà mình yêu thương nhất.
"Xin lỗi, Lily... Bởi lẽ nơi em và anh ấy đang đến sẽ không có bóng dáng chị đâu. Một kẻ như chị... có lẽ sẽ bị đày thẳng xuống luyện ngục, vạn kiếp bất phục mất rồi."
Himiko ôm lấy thi thể Lily, ôn nhu đặt cô bé ngồi lên chính chiếc ghế nơi Trần Hoài Nam đã ngồi. Cô ấy chậm rãi quỳ xuống trước Lily, lần nữa sử dụng thanh kiếm đó, với mục đích rất rõ ràng là kết liễu chính mình.
"Chị đã cố gắng bảo vệ thế giới, bởi vì đó là điều mà người chúng ta yêu, điều mà Trần Hoài Nam sẽ làm... Nhưng chị đã thất bại rồi, chị đã không thể chiến thắng dù đã hy sinh tất cả..."
"Nếu khi đó chị quyết đoán hơn... Có lẽ em đã không phải đánh mất chính mình, có lẽ câu chuyện của chúng ta đã khác, ngay cả khi anh ấy đã không còn..."
"Tất cả đều do chị mà ra..."
"Hãy hận chị đi, Lily... Và hãy hận em đi, Trần Hoài Nam, bởi vì ngay cả em cũng không thể tha thứ cho chính mình nữa."
"Cái mạng sống đầy tội lỗi này phải kết thúc ở đây rồi."
"..."
Himiko khẽ nhắm mắt lại, tự mình thực hiện nghi thức Seppuku, đơn độc ôm theo nỗi dằn vặt và thống khổ mà chết ngay trước mặt Lily, và cả một người không nên tồn tại ở đó nữa.
Ngay khi sinh mạng của cả Himiko và Lily chấm dứt, từ bên ngoài căn nhà, một màn sương máu quỷ dị chậm rãi tràn vào...
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện được kể lại bằng tất cả tâm huyết.