Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 181. Sẵn sàng

Mãi một lúc sau, mọi người mới sẵn sàng tiến vào triệt phá hang ổ của đám dị giáo.

Thực chất, kế hoạch họ đề ra chẳng mấy chỉnh chu do lượng thông tin thu thập được quá ít ỏi. Bởi vậy, họ đành phải tùy cơ ứng biến theo tình hình thực tế.

Khi mọi người đang đứng dậy chuẩn bị xâm nhập, Trần Hoài Nam đột nhiên hoa mắt chóng mặt, cảm giác như cả thế giới xung quanh đang bị bóp méo. Không còn lạ lẫm với cảm giác này, cậu vẫn giữ được sự tỉnh táo mà nói: "Đợi tôi, tôi phải đi đến nơi này một lát."

Vừa dứt lời, cậu ta đột nhiên ngã quỵ. Nếu không có Himiko kịp thời đỡ lấy, chắc chắn cậu đã u đầu trước khi kịp ra trận rồi. Cô giải thích: "Thi thoảng anh ấy sẽ bị như vậy, nhưng cũng không lâu lắm đâu... Mong mọi người thông cảm một chút."

Edgar nói bổ sung: "Yên tâm đi, mỗi khi cậu ta như vậy, đều có chuyện tốt lành xảy ra... ít hay nhiều thì cũng vậy."

"Mọi người không lo lắng cho sức khỏe của anh ấy sao?" Elaina sốt ruột hỏi.

"Cái này không liên quan đến sức khỏe."

...

Khi mở mắt lần nữa, cậu lại bị 'ai đó' đưa vào một thế giới tối tăm và chết chóc.

Tuy nhiên, lần này mọi thứ xung quanh cậu không còn là bầu không khí tĩnh lặng và đơn điệu nữa. Chẳng biết từ đâu, tiếng dương cầm u buồn cứ văng vẳng bên tai, khiến cậu không tự chủ đưa tay lên ngực mình: "Quái? Cái cảm giác rung động này là sao vậy?"

Tiếng đàn tuy trầm lắng và du dương, nhưng thi thoảng, sự ổn định ấy lại bị phá vỡ bởi những nốt cao vút. Dù vậy, những nốt cao đó cũng không mang lại sự thăng hoa cảm xúc cho người nghe, mà trái lại còn mang vẻ gượng gạo... Tựa như ai đó đang cố gắng mỉm cười trong khi nước mắt vẫn tuôn rơi thảm thiết.

Men theo tiếng đàn, Trần Hoài Nam nhanh chóng tìm đến người đã đưa cậu vào thế giới này. Quả nhiên, đó chính là A Thất.

Tuy đã chạm mặt nhau, nhưng Trần Hoài Nam không vội vàng cất tiếng chào hỏi cô ấy. Cậu không muốn làm phiền người nghệ sĩ đang say sưa trên những phím đàn và giai điệu của riêng mình, vì điều đó là vô cùng bất lịch sự.

Đứng lặng im lắng nghe cho đến khi tiếng đàn dần yếu đi, cậu mới lên tiếng: "Lâu rồi không gặp... Thì ra cô cũng biết đánh đàn. Mà, cũng không bất ngờ lắm."

A Thất nhẹ nhàng mỉm cười.

Vẫn như vậy, một nụ cười khẽ khàng, như chỉ để cho có lệ.

"Kéo tôi vào đây làm gì vậy?"

A Thất nhẹ nhàng rời ghế, chỉnh trang lại quần áo đôi chút rồi tiến đến ngồi xuống cạnh Trần Hoài Nam như mọi khi: "Sắp tới sẽ có biến lớn nên em muốn nhắc nhở anh một chút... Để anh đỡ phải chết oan."

"Hả?"

"Một tổ chức dị giáo... Ừm, nghe ông ấy bảo là Huyết Giáo thì phải? Bọn chúng đang muốn làm gì đó liên quan đến Huyết Nguyệt, và nếu như chúng thực sự thành công thì ngay cả ban ngày cũng không còn an toàn cho sinh vật sống nữa..."

"...Huyết Giáo?" Trần Hoài Nam nhéo cằm: "Giáo phái như vậy có tồn tại sao? Vậy chúng muốn làm gì?"

"Em không biết. Em chỉ muốn nhắc nhở anh hãy chú ý an toàn, đừng chủ quan vào ban ngày bởi vì tai họa thật sự có thể ập tới bất cứ lúc nào."

"Vậy sao...? Cảm ơn em."

Trần Hoài Nam nói lời cảm ơn rồi bắt đầu trầm tư. Có vẻ như cậu đã đoán không sai, đêm Huyết Nguyệt này không hề đơn giản như cậu nghĩ...

"Cảm ơn cũng phải làm sao cho thiết thực chứ anh? Em đâu có giúp anh để anh nói lời cảm ơn đâu?"

"...Hiểu rồi."

Trần Hoài Nam khẽ thở dài, đặt tay lên xoa xoa đầu cô gái nhỏ. Ban đầu A Thất không biểu lộ cảm xúc gì nhiều, nhưng chẳng mấy chốc, cô ấy bắt đầu nở một nụ cười thỏa mãn...

"Ấy chết, lại nữa rồi."

Trước con mắt hoảng sợ của Trần Hoài Nam, từ chỗ A Thất, một vầng hào quang màu đen bất chợt xuất hiện rồi quét qua cơ thể cậu, để lại cho cậu một cảm giác vô cùng khó chịu.

Vầng hào quang màu đen này giống như lần trước, mà thật ra cũng chẳng giống gì cả. Thay vì giết sạch sinh vật rồi tạo ra zombie như hồi ở Lãnh Nguyên phía bắc, thì bây giờ nó lại... tạo ra một mảnh đất xanh tươi và tràn đầy sức sống.

"Hả?"

"Đây là lời nguyền trên người em, tạm gọi là lời nguyền nghịch đảo..." A Thất giải thích: "Khi bất cứ sự vật nào bị hào quang ấy chạm trúng, trạng thái của chúng sẽ ngay lập tức bị đảo ngược... Những thứ đã chết đi sẽ sống lại, và những thứ còn sống sẽ chết đi. Cứ hiểu đại khái là vậy."

"...Nghe có vẻ nguy hiểm."

"Vâng, rất nguy hiểm. Anh hiểu mà, những thứ chết đi được sống lại... Nhưng chúng sống mà chẳng giống đang sống chút nào. Khi linh hồn đã hoàn toàn bị hủy diệt thì dù có sống lại cũng chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, vô hồn, chỉ biết hành động theo bản năng."

Bảo sao... Những người lính đó tuy đã sống lại nhưng lại chẳng khác gì đám zombie sống dở chết dở.

Như vậy còn tệ hơn cả một cái chết thực sự đấy!

Thử nghĩ xem lời nguyền này tác động lên cả một vùng đất rộng lớn đi? Hự, sức đe dọa của A Thất còn kinh khủng hơn cả một vũ khí hủy diệt hàng loạt nữa!

"Đừng suy nghĩ quá nhiều về nó," A Thất khẽ mỉm cười, đôi tay nhỏ nhắn khẽ đặt lên má Trần Hoài Nam: "Quả nhiên... Anh là người đặc biệt. Anh không hề bị nó hủy diệt... Đúng như em đã nghĩ."

"Ê..."

"A, xin lỗi, em có hơi cao hứng quá."

Trần Hoài Nam nhíu mày, trong đầu bắt đầu xâu chuỗi lại một số điều.

Huyết Giáo, Huyết Nguyệt... Một lũ tà giáo âm thầm bắt cóc con tin để thực hiện nghi thức quỷ quái gì đó...

Thôi nào, chuyện này sẽ không trùng hợp đến vậy chứ?

"Thật ra thì... Anh nghĩ là anh đã chạm trán với lũ Huyết Giáo đó rồi."

A Thất không tỏ ra mấy phần bất ngờ, chỉ khẽ nghiêng đầu: "Ở đâu?"

"Ngay tại nơi anh đang đứng... Ngoài kia."

"..."

"Ồ, vậy là anh đang định triệt phá cái hang ổ đó hả? Ừm, không tệ chút nào... Vậy là em có thể mượn tay anh rồi, khỏi cần phải ra mặt cho mất công, lỡ lời nguyền kích hoạt thì cả đám toi đời hết."

Trần Hoài Nam: "Để anh làm, xin em đấy..."

Fufufu~

Huỵch~

Lời nguyền lại kích hoạt, khiến cho đất rừng xanh mướt trở thành một mảnh đất chết khô hệt như ban đầu... Kèm theo đó là cảm giác buồn nôn trào lên trong Trần Hoài Nam.

Có vẻ như lời nguyền này hoạt động dựa trên cảm xúc của A Thất, và còn thuộc dạng không thể tự khống chế!

"Vì em sẽ phải nhờ đến anh... nên em sẽ cố gắng giúp đỡ anh một chút. Tuy dấu hiệu không quá rõ ràng nhưng bên trong cái hang ổ đó có tồn tại giáo sĩ cấp Siêu Việt, mong anh hãy cẩn thận."

"Ngoài ra thì... Ừm, cho anh cái này."

A Thất vừa nói, vừa lấy ra một bộ bài trông khá quen thuộc. Hình như trước kia cậu từng rút một lá bài khuyến mãi từ cô ấy thì phải? Ừm, và nó đã thực sự cứu cậu một mạng...

"Thứ này quá quý giá để có thể cho không..."

"Anh cứ rút đi, với trình độ của anh thì khó mà đánh lại giáo sĩ cấp Siêu Việt nổi đâu. Đó là còn chưa kể đến trường hợp số lượng nhiều hơn một người, vậy nên một món bảo hiểm là cần thiết, phải không?"

"...Thì cũng đúng."

"Ừm ừm, thế nên mau rút đi. Còn về ân nghĩa gì đó, cứ để lần sau gặp rồi tính tiếp nhé? Kỳ thật, đối với em mà nói, mấy lá bài này cũng chẳng đáng gì."

Nghe A Thất hối thúc, Trần Hoài Nam do dự mãi rồi cũng rút một lá... Lá bài đó trông cũng quen thuộc không kém: "Lại là lá này hả? Có duyên đến vậy sao?"

Chẳng biết vì lý do gì, A Thất khẽ nở một nụ cười rạng ngời.

Huỵch~

Và đúng như dự đoán, lời nguyền lại lần nữa kích hoạt, khiến phong cảnh xung quanh tiếp tục bị đảo ngược.

"...Em thật sự không nên đi đâu cả, A Thất... Khi nào cảm thấy tâm trạng không tốt thì cứ kéo anh vào, đừng để lời nguyền phát tác lung tung như vậy."

"Hì..."

A Thất khúc khích cười rồi đặt ngón tay lên môi đối phương: "Em sẽ coi đó là một lời hứa... Và anh cũng đừng cảm thấy mắc nợ em làm gì. Anh đã giúp em lấy lại một phần sự sống, vậy nên... Em mới là người đang mắc nợ anh."

"Mặc dù đối với một kẻ như em... Sự sống lẽ ra là thứ nên được vứt bỏ."

"Hả? Em đang nói gì vậy?"

A Thất không đáp trả, chỉ đưa tay lên nhấn vào giữa trán cậu một cái rồi ngay tức khắc, cậu quay trở về với hiện thực cùng lá bài kỳ lạ lơ lửng trong tay.

"..."

"Xin lỗi vì đã làm trễ tiến độ."

Đó là những lời đầu tiên Trần Hoài Nam thốt ra sau khi mở mắt, đối mặt với ánh nhìn dò hỏi của tất cả mọi người.

"Vậy, cậu thu thập thêm được gì rồi?" Edgar tỏ ra tinh ý hỏi.

"Giáo phái đó dường như được gọi là Huyết Giáo thì phải... Và nghi thức mà chúng muốn thực hiện có tác động nhất định đến Huyết Nguyệt, từ đó khiến tình hình dần xấu đi... Hoặc ít nhất thì đó là suy đoán của tôi."

Lizu nghe xong, hai tay chắp lại với vẻ mặt quyết tâm: "Hỡi tổ tiên của tôi... Giờ thì tôi lại càng có thêm lý do để tận diệt tất cả bọn chúng rồi. Tuy nhiên, có một điều tôi muốn hỏi..."

"Liệu các cậu có sẵn sàng để giết người hay chưa?"

Edgar khẽ gật đầu: "Chuyện vặt."

Himiko: "Quá quen rồi."

Lục chần chừ một lúc rồi cũng gật đầu: "Tuy vẫn chưa quen lắm nhưng ít nhất thì cũng không còn là lần đầu nữa."

Trần Hoài Nam nhìn về phía đám bạn.

Cái lũ này rốt cuộc đã trải qua những chuyện gì trong quá khứ vậy?

"Xem ra có ai đó ở đây vẫn chưa sẵn sàng lắm nhỉ?" Lizu cười tít mắt: "Nếu vẫn không thông suốt được thì cứ giao chuyện đó cho bọn tôi đi."

"Không hẳn là vậy... Tôi nghĩ là mình sẽ làm được thôi. Dù gì thì... Cái lũ khốn kiếp đó không xứng đáng được gọi là con người, thành ra tâm lý của tôi cũng không cảm thấy nặng nề đến vậy," Trần Hoài Nam nói.

Elaina: "Anh thông suốt được thì tốt rồi... Chúng ta chuẩn bị đánh vào thôi."

"Được, vậy thì..."

"Dọn sạch cái hang ổ dị giáo này thôi!"

Bản chuyển ngữ này là thành quả thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free