Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 180. Những điều cần làm

Ba mươi phút sau.

Trần Hoài Nam chậm rãi mở mắt.

Tuy không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng Himiko vẫn cảm nhận được ngọn lửa cháy sâu trong ánh mắt và nội tâm cậu. Tất nhiên, đó không phải là ngọn lửa nhiệt huyết hay thứ gì tích cực, mà chính là... phẫn nộ.

"Anh đã thấy gì rồi?"

Himiko trong lòng khẽ lay động, biết bạn trai vừa chứng kiến điều gì đó bất ổn liền cất lời hỏi, dù cô cũng không quá trông đợi vào câu trả lời.

"Học viện Tân Sinh mở cửa, cho phép học sinh ra ngoài rèn luyện. Tôi nghĩ quyết định này không tệ, dù sao thì cũng cần va chạm thực tế một chút mới có thể nắm vững căn bản..."

"Đi thẳng vào vấn đề chính, anh đã nhìn thấy gì?" Himiko nghiêm giọng.

"..."

Vốn là người nhạy cảm, Himiko dễ dàng nhận ra đối phương đang cố tình đánh lạc hướng cô. Anh ta không hề nói dối, chỉ đơn giản là lảng tránh sự thật.

Tuy vậy, cậu biết mình không thể qua mặt được người phụ nữ có giác quan nhạy bén đến mức không cần thiết này.

"Tôi nhìn thấy một giáo phái ẩn náu dưới lòng đất... Chúng đã giam giữ rất nhiều người, từ già đến trẻ... Và những gì chúng làm với họ, có lẽ tôi không cần kể chi tiết ra đâu nhỉ?"

Himiko trầm mặc, bắt đầu suy tư: "Vậy à... Có thể ẩn náu ngay dưới lòng thủ đô và hành sự như thế này, nếu không có ô dù khổng lồ chống lưng thì hẳn chúng phải cực kỳ giỏi lẩn trốn. Nghe có vẻ khá nan giải."

"Chính vì thế tôi mới không tự tin dấn thân vào chuyện này, đành phải nhờ người lớn giải quyết thôi... Hoặc cũng không hẳn là thế."

Trần Hoài Nam tỏ ra u sầu nói tiếp: "Thế giới này vẫn còn rất nhiều điều tàn nhẫn. Cái gọi là hòa bình chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc đẹp đẽ che giấu vô vàn sự thật phũ phàng, xấu xí bên trong..."

"Tôi đã tự mình nhận thức được điều này ngay từ khi đặt chân đến Lãnh Nguyên phía bắc... Nhưng giờ đây, khi phải tận mắt chứng kiến điều đó một lần nữa, tôi lại cảm thấy khó chịu..."

"Phải chăng hỗn loạn và chiến tranh mới chính là bản chất thực sự của con người?"

Himiko khẽ giật khóe miệng, dùng sức tát vào sau gáy cậu một cái rõ đau: "Lại cả nghĩ nữa rồi ông tướng! Anh đâu phải triết gia, suy nghĩ sâu sắc như vậy làm gì chứ? Không sợ bạc đầu à?"

"Nghe em nói này, chỉ cần làm theo những gì anh cho là đúng là được rồi. Còn những vấn đề đại loại như thế giới này sẽ đi về đâu, bản chất nhân loại là gì... Đó rõ ràng không phải vấn đề mà anh có nghĩa vụ hay trách nhiệm phải suy nghĩ đến! Rõ chưa?"

"...Phải ha."

Himiko nói đúng, một kẻ phàm trần và đơn độc như cậu không cần thiết phải suy nghĩ đến những vấn đề vĩ mô như thế.

Nếu bản chất nhân loại chỉ đơn giản là hỗn mang và chiến tranh, vậy thì họ đã sớm bị tuyệt diệt trong thời đại tăm tối nhất rồi. Rõ ràng là bên trong họ vẫn còn điều gì đó khác, và đó cũng là lý do họ vẫn tồn tại, đứng vững cho đến tận bây giờ.

Chỉ cần hiểu như vậy là đủ.

Không cần quá bi quan, cũng không cần quá cả nghĩ... Cậu chỉ đơn giản là một phần của họ, cậu không thể làm điều gì lớn lao đến mức thay đổi tất cả... Nhưng ít nhất, cậu có thể làm những gì mình tin tưởng là đúng đắn và nên làm.

"Có lẽ tôi sẽ thử đột nhập vào đó cứu họ một phen..." Trần Hoài Nam nói: "Mặc dù tỉ lệ thành công không cao, có thể họ đã bị hiến tế trước khi chúng ta kịp đến cứu... Nhưng liệu em có đồng ý..."

"Hả?! Tất nhiên rồi!" Himiko chống nạnh, trưng ra vẻ mặt hiển nhiên nói: "Chẳng phải chúng ta đã hứa với nhau rồi sao? Đã săn thì phải đi cùng nhau, chỉ cần như thế, chúng ta sẽ bất khả chiến bại!"

"...Tôi không nhớ mình từng nói như vậy bao giờ, nhưng thôi được rồi. Lần này chúng ta không thể đi một mình được." Trần Hoài Nam cười nói: "Tuy ý chí của gió có thể giúp chúng ta tẩu thoát chỉ trong nháy mắt... nhưng riêng lần này, tôi chỉ muốn thắng chứ không muốn chạy, nhất định phải thắng!"

"Hiểu rồi, anh muốn nhờ giúp đỡ nhỉ?" Himiko tỏ ra đôi chút tiếc nuối nhưng vẫn tôn trọng ý muốn của đối phương: "Vậy anh tính nhờ ai đây? Chúng ta không nên mang cả một đội quân đánh ập vào trong đó đâu nhé... Bọn quái trong đêm Huyết Nguyệt không phải hàng trưng bày đâu."

"Một nhóm dưới mười người là đủ. Tôi biết mình nên nhờ cậy ai rồi."

...

...

Không quá lâu sau đó, cụ thể là chỉ mất khoảng một tiếng đồng hồ, những người mà Trần Hoài Nam muốn nhờ cậy đã tập hợp đầy đủ. Kỳ thực trong số này cũng chẳng có ai lạ mặt, ngược lại còn khá dễ đoán ấy chứ...

Trần Hoài Nam, Himiko, Lục, Edgar và nhóm bốn lính đánh thuê gồm Elaina, Lizu Lizardman, ông lão bợm rượu người lùn và quý cô Thượng Tiên tuổi thì lớn nhưng phẳng còn hơn cả Lily.

Tổng cộng có tám người, không hề phá hủy chỉ tiêu mà cậu đề ra.

"Là một con chiên ngoan đạo, tôi tuyệt đối không cho phép chúng tiếp tục tồn tại. Những gì chúng làm hoàn toàn đi ngược lại với tín ngưỡng của tôi, đó là lý do tôi sẽ cố gắng giúp đỡ mọi người bằng tất cả những gì mình có." Lizu Lizardman chắp tay thành tâm nói.

Lizu có phong cách ăn mặc hoang dã. Bản chất chủng tộc của anh ta cũng là một bộ tộc săn bắn với những chiến binh hùng mạnh, kiêu hãnh. Vì vậy, khi một tồn tại nào đó đe dọa lý tưởng mà họ tuân theo, họ sẽ không ngần ngại săn lùng đến cùng.

Elaina tay cầm cây trượng nặng trịch, miệng khẽ thở dài: "Em cũng hơi bất ngờ khi anh đột nhiên đưa ra yêu cầu giúp đỡ như vậy... Cũng may là đêm thứ hai này vẫn chưa đến nỗi gay gắt, nên bọn em vẫn có thể tự ý hành động được."

"Xin lỗi, tôi sẽ trả tiền." Trần Hoài Nam nói.

"Nhóc con làm đúng đấy, đó mới là cách cậu sai khiến một lính đánh thuê." Lão già người lùn cười ha hả: "Mà thật ra cũng chẳng cần tiền nong gì... Bọn người lùn bọn ta chỉ cần rượu thơm và đồ ăn ngon thôi! Ha ha~"

"Bảo sao bọn người lùn đứa nào đứa nấy đều như cái thùng phuy, chỉ biết ăn uống rượu chè thì được tích sự gì?" Cô nàng Thượng Tiên kiêu ngạo hất cằm.

"Nói cái gì đó hả cái đe!?"

Bốp~

Lão già người lùn không hề khách khí tát vào mông cô Elf khiến cô ta đau điếng, bật lên chửi: "Lão già không ra gì! Ông nghĩ mình đang chạm vào cái gì vậy!?"

"Người phẳng lì như thế, có đánh vào chỗ nào thì cũng chỉ là cái đe!"

"Ông... Chết chắc rồi!"

Elaina khẽ thở dài, trong khi Lizu cố gắng hết sức làm trung gian hòa giải giữa hai người.

"Nhóm của em ngày nào cũng như thế này à?"

"Vâng, ngày nào cũng vậy... Xin lỗi."

Trần Hoài Nam đưa tay xoa xoa đầu Elaina trong vô thức rồi cười nói: "Cũng không phải việc gì lớn. Tuy cãi nhau khá to nhưng anh không thấy giữa họ có bất kỳ sự sứt mẻ tình cảm nào cả..."

"A ha ha..."

"Ấy? Xin lỗi, anh lỡ tay."

"Không sao, em không ghét điều này."

Trần Hoài Nam: "..."

"Elaina, nếu em còn ăn nói như thế... Lỡ có chuyện gì xảy ra thì anh không chắc em sẽ toàn mạng đâu."

"Eh?"

"E hèm!"

Trước khi ai đó sau lưng cậu mất kiểm soát, Trần Hoài Nam bắt đầu vào việc: "Đầu tiên vẫn là phải bàn bạc chiến thuật. Tiếp theo, chúng ta sẽ chiến đấu trong một lăng mộ... Cấu trúc cơ bản giống một mê cung, nhưng tôi đã thăm dò trước nên cũng biết đại khái lối đi rồi."

"Lăng mộ à... Đây đúng là một không gian hẹp, nhưng lại không thích hợp để những chiến binh như tôi lăn xả..." Lizu xoa cằm: "Nhưng ít nhất, tôi thấy thế này vẫn tốt hơn đánh nhau giáp lá cà. Thực chất, lính đánh thuê chúng tôi không quen tác chiến quy mô lớn như những gì đang diễn ra ở Huyết Nguyệt."

"Tôi hiểu."

Trong các nhiệm vụ, lính đánh thuê phải học cách tận dụng mọi thứ xung quanh để đưa ra chiến thuật, từ đó hoàn thành nhiệm vụ nhanh chóng và hiệu quả nhất.

Tuy nhiên, khi bước ra chiến trường quy mô lớn như trận địa phòng thủ ngoài kia, những chiến thuật và tri thức của họ sẽ phần nào mất đi hiệu quả. Nguyên nhân đơn giản vì họ không biết cách tác chiến kiểu đó, chỉ có thể dựa vào kỹ năng và kinh nghiệm để xoay sở.

Nhưng bây giờ thì khác...

Nhiệm vụ mà Trần Hoài Nam đưa ra đã giúp họ quay trở về với con đường mình thành thạo nhất!

"Mọi người giới thiệu một chút về khả năng của mình đi... Để tôi trước nhé..."

"Khỏi, bọn này biết hết rồi." Nàng Elf trực tiếp chặn lời Trần Hoài Nam: "Và cả cô nàng trông có vẻ rất u ám này nữa. Hôm đó bọn này đã chứng kiến hết rồi."

"Nhưng mà..."

"Nếu có mánh khác thì cứ giữ lại xem như một lá bài tẩy. Lỡ như ai đó trong chúng ta bị bắt, bị tra tấn rồi khai ra tất cả... Đến lúc đó mọi thứ sẽ trở nên rất nguy hiểm. Đây là thường thức thôi, đừng lấy làm lạ."

Hớp một ngụm Hỏa Tửu, lão già người lùn nói tiếp: "Điển hình như tôi, ngay cả khi đã làm việc với nhau lâu rồi, chúng tôi cũng chưa từng để những người còn lại biết hết về khả năng của mình."

Nhóm bốn người bạn trẻ nghe xong, cảm giác tựa như được khai sáng.

"Ý ông là... Chỉ cần hiểu sơ bộ về đối phương để có thể lập kế hoạch là được rồi đúng không?"

"Đúng vậy, chỉ cần hiểu sơ bộ là được... Tất nhiên là vẫn phải thể hiện ra những gì mình có khi cảm thấy cần thiết chứ đừng có giấu nhẹm đi luôn nhé?"

"Cháu hiểu rồi."

Nhóm Trần Hoài Nam gật đầu lia lịa, chậm rãi tiếp thu kiến thức mới.

"Để xem, nếu tôi đoán không lầm thì hai cậu thanh niên có phần lạ mặt này đều thuộc tuýp chiến đấu à? Có ai sử dụng được phép thuật không?" Lizu hỏi.

Edgar khẽ lắc đầu: "Phép của tôi phần lớn đều là tự cường hóa để gia tăng khả năng chiến đấu... Tôi không nghĩ mình sẽ thích hợp cho vai trò pháp sư đâu."

"Đã hiểu. Vậy còn cậu?"

"Tôi có thể khiến kẻ địch rơi vào trạng thái bất lợi, ví dụ như câm lặng, ru ngủ... Thậm chí là chi phối vận rủi, khiến chúng chết một cách ngẫu nhiên."

"Đã hiểu. Năng lực này sẽ rất hữu ích."

Lizardman khép mắt lại, mất một khoảng thời gian suy nghĩ rồi nhìn về phía Trần Hoài Nam: "Vậy giờ thì... Chúng ta bắt đầu bàn chiến thuật thôi nhỉ? Hãy nói ra tất cả những gì cậu thu thập được, chúng tôi sẽ cố gắng lắng nghe."

"Được."

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, để mỗi câu chuyện đều được truyền tải một cách trọn vẹn nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free