(Đã dịch) Thần Sư - Chương 182. Thư viện cổ
Bịch~ Bịch~
"Trong này đúng là hơi lạnh nhỉ? Fu~"
Sau khi cùng nhau tiến vào mật đạo được một đoạn, quý cô Thượng Tinh linh với khứu giác nhạy bén đã bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi của nhiệt độ môi trường.
"Theo lý mà nói, càng vào sâu trong lòng đất thì nhiệt độ sẽ càng tăng lên... Ngược lại, mọi chuyện đang diễn ra theo chiều hướng ngược lại. Thật lòng mà nói, tôi không thích điều này chút nào." Lão già người lùn cũng lên tiếng.
Edgar, Lục và Himiko đồng loạt nhìn về phía Trần Hoài Nam. Họ đều cảm nhận Trần Hoài Nam đang giấu giếm điều gì đó, hoặc ít nhất là cậu ta vẫn chưa kịp tiết lộ.
Trần Hoài Nam dĩ nhiên nhận ra những ánh mắt ấy. Cậu ta chỉ thở dài, không nhanh không chậm nói: "Dưới này có rất nhiều người đã chết một cách bi thảm. Tôi không muốn nói chi tiết, đợi lát nữa... Mọi người sẽ hiểu ngay thôi."
Nghe Trần Hoài Nam nói vậy, mọi người cũng bắt đầu chuẩn bị tâm lý. Elaina, với tư cách là người nhỏ tuổi nhất nhóm, tỏ ra đôi chút chần chừ, nhưng rồi cô bé cũng mạnh mẽ vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu để có thể bắt kịp bước chân của mọi người.
"Có cần tôi đốt đuốc lên không?" Lizu hỏi.
"Tốt nhất là đừng, cứ để cho mắt dần quen với việc quan sát trong bóng tối đi. Đối thủ của chúng ta không dễ chơi đâu, tuyệt đối đừng làm gì để bọn chúng phát hiện ra quá sớm."
"Theo như cậu nói thì dưới này có tồn tại giáo sĩ cấp Siêu Việt nhỉ? Đúng là không dễ ăn thật, nhưng cá nhân tôi không ngại bọn này cho lắm. Thân là lính đánh thuê, chúng tôi đã từng đánh qua rất nhiều cường địch rồi, kể cả cấp Siêu Việt."
"Tôi hiểu, nhưng cũng đừng quá chủ quan. Chúng ta vẫn chưa nắm rõ số lượng của chúng đâu."
Himiko không nói gì, chỉ chạm vào thanh kiếm được giắt bên hông, trong miệng khẽ lẩm bẩm: "Cấp Siêu Việt sao...? Nếu có thể giết được thì mình sẽ no bụng trong một khoảng thời gian nhỉ...?"
Theo như nhận xét của nhiều người thì thực lực của cô ấy cũng sắp chạm đến ngưỡng cửa Siêu Việt rồi... Ấy là còn chưa tính đến trường hợp cô ấy lật hết bài tẩy!
Thế nên, cô ấy đang khá tự tin là mình sẽ đủ sức để giết chết cấp Siêu Việt!
"Càng lúc càng lạnh hơn rồi..."
Nhóm người tiếp tục thâm nhập sâu vào bên trong mật đạo cho đến khi những đám rong rêu và tường đá dần biến mất, thay vào đó là những tạo tác ghê rợn từ bộ phận cơ thể người... Chính lúc đó, họ kinh hoàng nhận ra sự khủng khiếp của giáo phái đã ẩn nấp ngay dưới lòng thủ đô bấy lâu nay.
"Thật... Kinh tởm."
Cô nàng Thượng Tiên, Elaina và Lục không nhịn được mà nôn oẹ, trong khi những người còn lại đều lặng người đi, không thốt nên lời.
"Bảo sao chỗ này lạnh đến vậy..." Edgar không khỏi rùng mình: "Bị chế tác thành những thứ như này... Dù có là thánh nhân cũng chẳng thể siêu thoát nổi. Tôi thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng than khóc của những người đã chết..."
Himiko: "Lily mà thấy cảnh này... Thật không biết em ấy sẽ nổi giận cỡ nào nữa... Khả năng là một tay thổi bay tất cả luôn chứ chẳng đùa."
Lục: "..."
Lizu vỗ vai Trần Hoài Nam, hai người nhìn nhau một lát rồi khẽ gật đầu: "Đừng có đứng đó cảm thán nữa, mau tập trung vào chuyên môn đi. Chúng ta xuống đây là để dọn sạch cái lò sát sinh này... Tuyệt đối không được quên điều đó."
"Mẹ kiếp, dù đã gần trăm tuổi rồi nhưng lão chưa bao giờ thấy giáo phái nào dám làm đến mức này... Lũ bọn chúng đúng là nên giết thật. Cậu bạn nói đúng đó."
Mọi người khẽ hít sâu một hơi, ai nấy đều phải cắn răng mà vượt qua con đường đầy xác thịt, xương và cả tiếng than khóc của oan hồn này. Cũng may là đoạn đường đó không quá dài, chứ không thì... lý trí của họ sẽ bị che lấp bởi sự phẫn nộ mất!
"Nghỉ ngơi vài phút đi."
Thấy mọi người có vẻ đang khá mất ổn định về mặt tâm lý, Lizu và Trần Hoài Nam liền đưa ra quyết định cho cả bọn nghỉ ngơi một khoảng ngắn để hồi phục.
Dù vậy, việc cảnh giác vẫn là không thể nới lỏng... Ngay sau đó, quý cô Thượng Tiên đã nói: "Tôi là một Ranger, không thể cứ ngồi yên được. Mọi người cứ nghỉ ngơi đi, tôi trinh sát một lát rồi về."
Dứt lời, thân pháp nhanh nhẹn lạ thường của cô ấy đã biến mất trước cả khi hai vị thủ lĩnh kịp nhận ra.
"Để cô ấy đi như vậy có ổn không?"
"Không sao đâu, mỗi người một công việc. Điều này thật ra cũng không quá nặng nề đối với cô ấy... Đừng lo quá." Lizu nói.
"Thế thì ta cũng phải bắt tay vào việc luôn thôi nhỉ? Không thể để thua cái đe được."
Dứt lời, lão già người lùn nhấp một ngụm Hoả Tửu rồi cúi người xuống, giống như đang quan sát gì đó trên sàn đá: "Dấu chân và mức độ bào mòn này... Có vẻ như có một nhóm lớn vừa di chuyển đi đâu đó... Ở hướng kia."
Trần Hoài Nam đảo mắt nhìn theo hướng mà lão người lùn chỉ, ngay lập tức lông mày khẽ nhíu lại: "Chỗ đó là... Sảnh chính? Đừng có bảo là bọn chúng đang chuẩn bị thực hiện nghi thức rồi đi?"
Edgar: "Tám chín phần mười."
Lizu xoa cằm, suy ngẫm một lát rồi nói: "Muốn thực hiện nghi lễ thì phải có tế phẩm trước... Chúng ta nên tấn công bọn chúng từ điểm này. Hiện tại ở sảnh chính có lẽ đang có khá nhiều tín đồ, chúng ta không nên trực tiếp xông vào đâu."
Elaina: "Thế thì chúng ta đành phải đợi tin tức của chị ấy rồi... Thân là một Ranger, chắc là chị ấy sẽ nhanh chóng biết được nơi nào đang giam giữ con tin."
"Được, đợi thôi."
...
...
Không lâu sau đó, cô nàng Ranger Thượng Tiên đã quay trở lại với vẻ mặt không mấy vui vẻ.
"Biểu cảm đó... Chắc là chị ấy đã nhìn thấy những gì mình không nên thấy rồi đấy." Elaina cười khan nói.
"Có tìm thấy gì hay không?"
Thượng Tiên khẽ lắc đầu: "Tôi không đi được xa lắm, nhưng ít nhất là tôi đã tìm ra được vài manh mối. Ở ngay con đường phía trước, tôi đã nghe thấy tiếng bước chân của vài tên tín đồ... Cả một vài âm thanh kỳ lạ khác, mà linh tính mách bảo tôi không nên tìm hiểu sâu hơn."
Nhóm người nhìn nhau một lát rồi đồng loạt gật đầu. Không chỉ cô nàng Ranger có dự cảm không lành, bản thân bọn họ cũng biết rõ những điều đó có ý nghĩa gì.
"Đi thôi, trước khi quá muộn."
Thống nhất ý kiến xong, nhóm người lập tức đứng dậy khởi hành với sự dẫn đường của cô nàng Thượng Tiên.
Chỉ mất khoảng vài phút đi bộ ngắn ngủi, quang cảnh xung quanh bọn họ đã bắt đầu thay đổi, dường như sạch sẽ hơn đôi chút so với lúc trước. Có vẻ như đây là khu vực khá là quan trọng trong lăng mộ này... Thế nên Huyết Giáo mới giữ gìn một cách kỹ lưỡng như vậy.
"Cánh cửa đó dẫn đến thư viện." Thượng Tiên nói.
"Lăng mộ cổ mà cũng có thư viện sao? Bên trong đó nhất định sẽ chứa đựng rất nhiều tri thức quý giá... Cơ mà đây không phải lúc để chúng ta bận tâm đến lúc này." Edgar vội vã nói.
Trong khi đó, Trần Hoài Nam và Lizu thì lại nhìn nhau thấu hiểu, rồi đồng thanh lên tiếng: "Phòng thư viện này đã sớm bị lũ Huyết Giáo trưng dụng rồi, thế nên tôi nghĩ bên trong sẽ có thông tin gì đó hữu ích cho chúng ta... Dù có đang vội thật, thế nhưng đó không phải là lý do để bỏ qua nơi này."
"Chia nhóm đi." Trần Hoài Nam tiếp lời: "Những người có khả năng đọc hiểu tốt sẽ ở lại đây cùng một người có sức chiến đấu mạnh mẽ đề phòng trường hợp bị phát hiện... Còn lại hãy tiếp tục đi sâu vào bên trong để giải cứu con tin."
"Đọc hiểu tốt...? Chắc là ta không làm được rồi." Lão người lùn nói.
Lizu nhìn về phía mọi người, trong đầu chọn lọc một lát rồi nói: "Nhóm tiếp tục đi giải cứu con tin sẽ bao gồm tôi, quý cô Thượng Tinh linh, lão lùn và Lục. Mọi người cảm thấy sự phân chia này như thế nào?"
"Ổn, mau hành động thôi, đừng lãng phí thời gian nữa." Trần Hoài Nam nhắc nhở.
"Bảo trọng."
Ngay sau khi nhóm Lizu cất bước rời đi, Trần Hoài Nam đã lập tức tiến hành phân chia công việc: "Himiko trông chừng phía bên ngoài đi, Elaina và Edgar mau theo tôi vào trong làm việc."
Bước vào trong phòng thư viện, ngay lập tức một luồng không khí cổ kính và xưa cũ ập vào mặt ba người. Niên đại của thư viện này ít nhất cũng phải một hai trăm năm tuổi... Thậm chí có thể là nó đã tồn tại ngay từ những ngày đầu tiên sau cái thời điểm Kỷ Nguyên Tăm Tối kết thúc.
Một thư viện cổ xưa như vậy nhất định sẽ để lại những thông tin vô cùng giá trị về rất nhiều mặt. Ấy vậy mà bây giờ nó lại rơi vào tay lũ dị giáo độc ác và tàn nhẫn... Như thế hẳn là anh linh của những người đã khuất trong lăng mộ này đang cảm thấy uất hận lắm.
"Mau vào việc thôi, nhớ ưu tiên những quyển khả nghi trước nhé."
"Rõ!"
Không tiếp tục nghĩ nhiều, nhóm ba người lập tức bắt tay vào việc.
Ngón tay chạm qua những trang sách thấm nhuần hương vị của thời gian, Trần Hoài Nam thầm cảm thấy tiếc nuối khi chúng đã không còn toàn vẹn nữa. Những nét mực bị lu mờ, những trang giấy bị thứ gì đó gặm mất... Ngay cả những thứ được gọi là "kho lưu trữ tri thức" cuối cùng cũng không thể chống lại sức mạnh của thời gian.
Mất khoảng mười lăm phút tìm kiếm, cả nhóm vẫn chưa thu được thông tin gì liên quan đến giáo phái tà ác này.
"Quái lạ, ngay cả một mảnh giấy cũng không để lại luôn sao? Thế thì bọn chúng quét dọn chỗ này làm gì vậy? Không để cất gi�� sách vở thì dùng để làm gì? Ngủ hả?"
Kỳ lạ thật, sử dụng thư viện mà không hề để lại bất kỳ ghi chép nào... Bọn chúng cẩn thận đến thế luôn cơ á?
"Ê, mau lại đây, tôi tìm thấy những quyển này trông còn rất mới, có thể là đồ mà bọn khốn đó cố ý giấu đi."
Giữa lúc Trần Hoài Nam đang băn khoăn thì tiếng Edgar vang lên bên tai, khiến cậu ta giật mình tỉnh táo: "Sao cậu tìm được hay vậy?"
"Chúng được giấu trong cơ quan... Tôi vô tình chạm vào cơ quan của chúng nên mới tìm được thôi, mà cũng không hoàn toàn do may mắn đâu... Ha ha." Edgar gãi gãi đầu cười xấu hổ: "Tại hồi xưa cũng từng lục lọi khu dinh thự nhà mình ấy mà."
"Kinh nghiệm trộm cắp đã giúp anh nhỉ?" Elaina khẽ cười nói.
Trần Hoài Nam thì không mấy bận tâm đến quá khứ của Edgar. Cậu ta chỉ nhìn thẳng vào hốc đá ẩn sau cơ quan trong thư viện, ở đó có một chồng sách mới tinh được xếp rất gọn gàng... Cơ mà vì một lý do gì đó, mùi máu tanh kỳ lạ lại thoang thoảng xộc vào mũi cậu.
Có lẽ nào...
Trần Hoài Nam thử chạm tay lên bìa sách, yên lặng một lúc rồi đồng tử co rụt lại.
"Mẹ kiếp..."
"Sao vậy?"
Thấy Trần Hoài Nam đột nhiên lên tiếng nói tục, cả hai người bên cạnh đều giật mình, đơn giản bởi vì họ đều cảm nhận được sự phẫn nộ bùng lên từ cậu ta.
"Bìa sách được làm từ Huyết Tinh... Hay nói đơn giản hơn là máu thịt được bọn chúng tinh luyện." Trần Hoài Nam vừa nói vừa nghiến răng: "Cái lũ man rợ đó dám giết người vô tội để làm bìa sách sao? Không thể tha thứ được!"
Elaina che miệng, sắc mặt hơi tối lại, cảm giác buồn nôn lại lần nữa dâng lên: "H~"
Edgar cau mày, nụ cười xấu hổ lập tức biến thành vẻ mặt điềm tĩnh, đầy kiềm chế: "...Bình tĩnh, ít nhất cũng phải xem thử bên trong có gì đã."
"Yên tâm đi, tôi vẫn chưa nổi điên đâu."
Đoạn văn này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.