Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 165. Hậu Valentine

"Ồ, viết lời nhạc sao...? Thật ra thì em không quá giỏi dùng ngôn từ để châm biếm ai đó hay một cộng đồng nào cả... Những việc như thế này chắc phải giao cho Lycoris rồi."

Bù lại, giai điệu tươi sáng lại là thế mạnh của em. Em tin mình sẽ giải quyết được vấn đề này.

Trong lúc Lily và Trần Hoài Nam bàn bạc về dự án sắp tới, Lily nhanh chóng xác định được phần việc ph�� hợp với mình nhất. Tuy nhiên, bấy nhiêu đó thôi e rằng chưa đủ để làm nên thành công...

"Cơ mà để làm ra một MV hoàn chỉnh không hề dễ đâu anh. Chúng ta thiếu công cụ, trang thiết bị quá..."

"À, cái đó thầy Phong sẽ lo. Chỉ cần em nói một tiếng là thầy ấy sẽ đồng ý ngay thôi."

"Ồ... Có lý, chú ấy đúng là người có thể lo liệu những chuyện này. Chỉ là... Em không muốn mang ơn chú ấy quá nhiều. Dù sao chú ấy cũng đã giúp em rất nhiều rồi... Nhờ thêm nữa thì thật sự ngại quá."

Trần Hoài Nam xoa đầu Lily, khẽ cười: "Không đâu, anh nghĩ ngược lại, thầy ấy sẽ rất vui nếu em chủ động tìm đến nhờ vả đấy. Thầy ấy từng nói nhờ vả người lớn là đặc quyền của con nít mà... Hơn nữa, bản thân em lại còn là một trường hợp vô cùng đặc biệt, nên đừng ngại gì cả."

Lily nghiêng đầu, một mặt suy tư.

"Nếu anh đã nói vậy thì... Ừm. Được rồi. Hiếm khi anh muốn làm gì đó cho em như thế này mà... Có lẽ em nên cố gắng chiều ý anh một chút."

Nói xong, Lily khẽ hôn lên má cậu một cái rồi thong thả rời đi: "Cái đó xem như lời cảm ơn của em nha... Lát nữa nhớ xuống dưới nhà nấu cơm đó~"

Xoạch~

"Cái con nhóc nghịch ngợm này..."

Trần Hoài Nam khẽ thở dài, cố gắng trấn tĩnh, dùng gần như toàn bộ lý trí để nhìn nhận lại những gì vừa diễn ra.

"Giấc mơ đó thực sự quá đỗi bất thường... Nó chân thực đến lạ, cứ như mình đã từng trải qua chuyện đó một lần rồi vậy. Những xúc cảm mình cảm nhận được trong giấc mơ tuyệt đối không thể nào là giả được..."

"Mình sẽ chết... Himiko cũng sẽ chết... Thầy Phong thì mất tích, Lily thì cô độc một mình... Trời ạ, rốt cuộc mình ở thế giới đó đã làm cái quái gì vậy...?"

"Đây liệu có phải là lời cảnh tỉnh mà vận mệnh cố tình mách bảo mình hay không? Nếu đúng là vậy thì... Nó đã thành công rồi. Mình đang sợ hãi, nhưng cũng tràn đầy động lực..."

Trần Hoài Nam lặng nhìn đôi bàn tay đang run rẩy của mình rồi đột nhiên nắm chặt lại một cách đầy quyết tâm.

"Trước tiên thì mình nên hỏi thầy Phong một lúc đã..."

[Nam]: "Thầy ơi, em có chút chuyện muốn hỏi... Nếu rảnh thầy trả lời em nhé."

Một lúc sau...

[Berserk666]: "Lại đản sự? Nhanh thế?"

Trần Hoài Nam mừng rỡ, ngay lập tức kể lại toàn bộ những gì mình đã trải qua một cách chi tiết nhất có thể. Điều kỳ lạ là thầy Phong ở đầu dây bên kia dường như cũng ngồi đó lắng nghe thật kỹ...

Sau khi nghe xong câu chuyện, hắn nói: "Đó không hẳn là giấc mộng tiên tri đâu. Em chỉ đơn giản là vô tình nhìn thấy một 'khả năng' có thể xảy ra mà thôi. Hãy nhớ rằng, tương lai vốn dĩ là những khả năng, mà khả năng thì vô hạn... Nên em cũng đừng hoang mang quá làm gì."

[Nam]: "Hai chuyện đó thật sự có điểm khác nhau hở thầy?"

[Berserk666]: "Khác chứ em... Dù là không nhiều lắm. Chỉ là giấc mơ của em mang tính tương đối quá cao, khó có thể gọi là tiên tri mà thôi."

[Nam]: "Em hiểu rồi. Chỉ là... Sao tự nhiên em lại sở hữu năng lực này nhỉ? Em nhớ rất rõ là mình chẳng có gì đặc biệt cả mà."

[Berserk666]: "Bản thân em thì đúng là không có gì đặc biệt... Nhưng những người xung quanh em thì có. Nhất là Lily đấy, con bé đã ban phúc cho em rồi, nên việc em vô tình thức tỉnh năng l��c kỳ quái nào đó cũng không phải là chuyện gì quá lạ lùng."

Trần Hoài Nam: "..."

Giờ thì cậu đã dần nhận ra mình hoàn toàn out trình mấy gã bám váy đàn bà trên thế giới này rồi. Cậu, Trần Hoài Nam là một kẻ bám váy Thần Linh!

Nghe oách xà lách ra phết nhề?

...

Chết cha, có một chuyện mãi vẫn chưa hỏi!

[Nam]: "À, nói đến người đặc biệt... Có một người mà em muốn hỏi..."

[Berserk666]: "À... Ý em là cô gái bịt mắt đó sao? Xin lỗi nhé, liên quan đến cô nhóc đó thì thầy không thể tiết lộ được nhiều, chỉ có thể khuyên em tốt nhất là đừng chọc giận con nhóc đó... Nếu không thì cả thầy cũng không cứu nổi em đâu."

Sao ổng biết hay vậy!? Bộ ổng có thể cách không đọc suy nghĩ hả!?

[Nam]: "Cô ấy... Nguy hiểm đến vậy sao?"

[Berserk666]: "Đâu chỉ nguy hiểm... Em có biết sự kiện Huyết Hà Thiên Tai đã từng biến gần một nửa Trung Địa thành một vùng đất chỉ toàn Zombie không? Một tay em nó gây ra đấy... Một cách vô tình."

[Berserk666]: "Nói chung là em nó mệnh khổ lắm, nếu có thể thì cố gắng đối xử với con bé dịu dàng một chút. Việc em có thể chạm vào người con bé mà không bị lời nguyền giết chết, rất có thể là do vận mệnh đã sắp đặt cũng nên..."

[Nam]: "..."

Giờ thì đến cả sự kinh hoàng đó, cậu cũng không dám hình dung.

Cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đó...

Vậy mà lại...

[Berserk666]: "Có khi... Chỉ là có khi thôi. Có thể con bé vẫn luôn quan sát và âm thầm giúp đỡ em từ trong bóng tối đấy. Kể từ ngày em có thể chạm vào con bé, có lẽ con bé đã xem em như một người đặc biệt rồi. Giấc mơ đó của em cũng rất có khả năng là do nó âm thầm giật dây..."

[Nam]: "Nếu việc đó là sự thật thì em đang nợ cô ấy thêm một lời cảm ơn."

[Berserk666]: [Like]

"Thôi nhé, tôi bận chơi game rồi. Em đừng nặng lòng về giấc mơ đó quá, cứ xem nó như một lời gợi nhắc để tiếp tục cố gắng đấu tranh là được."

[Nam]: "Em hiểu rồi, cảm ơn thầy."

Ngay sau đó, Vũ Trường Phong đã offline.

"Ha..."

Lặng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Đúng là mình, một người bình thường, lại được vây quanh bởi quá nhiều kẻ phi thường... Chẳng lẽ đây mới là điều bất thường ở mình?"

"Ha ha... Vậy cũng không tệ..."

...

...

Cùng lúc đó, tại một địa điểm thanh vắng và lạnh lẽo... Cụ thể là một căn hầm đổ nát còn sót lại từ thời kỳ tăm tối, với hơn ba trăm năm tuổi mà vẫn chưa bị chôn vùi...

"Mắc mớ gì lại rủ tôi đi săn ma nữa vậy cái con nhỏ trời đánh này!"

Vừa bước ra khỏi xe, Limia đã không kìm được mà quát ầm lên. Vốn dĩ cậu còn đang bận mua sắm nguyên vật liệu để sửa lại căn nhà nhỏ của mình, ấy vậy mà hai cô nàng này vẫn không chịu buông tha, nhất quyết phải bắt cậu đi cùng mới chịu!

Má nó, để tôi yên được không vậy!?

"Bố ông cho phép rồi mà?" Hoshino nghiêng đầu, ngón tay xinh xắn đặt lên môi với biểu cảm nghi hoặc: "Vả lại tham gia vào mấy vụ này với tụi tui cũng giúp ông kiếm được một cơ số tiền thưởng... Như thế lời quá rồi còn gì?"

"Còn mạng để hưởng đống tiền đó không mới là vấn đề!"

Dứt lời, Limia liền cốc đầu Hoshino một cái làm cô nàng phải ôm đầu suýt khóc.

"Ui da~ Đừng có xem tôi như em gái ông nha! Tại hôm đó xui quá nên mới gặp phải một vị Thần Linh thôi, chứ dăm ba mấy con ma bình thường làm gì có tuổi mà đọ sức với tôi? Hãy tin tưởng tôi đi mà, địa điểm lần này có mức độ nguy hiểm thấp hơn rất nhiều đó!"

Limia khẽ thở dài.

Dù bằng tuổi nhau nhưng mà nhỏ này bướng bỉnh quá... Thật hết biết mà.

Sau một hồi tập trung khảo sát, Mio quay lại và đưa ra vài dự đoán ban đầu: "Trong hầm này có khoảng hơn 100 hồn ma... Ừm, có vài con khá mạnh nhưng vẫn nằm trong phạm vi có thể xử lý được."

Lúc này thì Hoshino cũng đổi giọng, trở nên nghiêm túc hơn vài phần: "Nếu cưỡng chế siêu thoát tất cả thì chúng ta sẽ thu thập được bao nhiêu nguyên hồn? Em thử tính toán xem?"

"Ừm... Chắc là khoảng vài bình."

"Vài bình à..." Hoshino xoa cằm, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Lần trước khi vị thần minh kia tan biến đã để lại rất nhiều nguyên hồn rồi, chắc là đủ để mẹ cầm cự thêm một đoạn thời gian. Lần này, mục tiêu chính của chúng ta có lẽ sẽ không phải nguyên hồn nữa..."

"Chị tính làm gì vậy?"

"Chị muốn bắt vài hồn ma hùng mạnh về làm tay sai... Nói đúng hơn là biến chúng trở thành khiên thịt cho chúng ta."

Mio: "..."

Limia: "..."

Chỉ nghe thôi là biết chuyện này không hề tốt lành gì rồi...

"Cái này... Chị có làm được không vậy? Dù gì thì chị cũng không phải Âm Dương Sư chính thống, làm sao có thể muốn bắt hồn là bắt được?" Mio tỏ ra nghi ngờ hỏi.

"Không sao, không biết thì học thôi. Dù gì thì... Trong lớp ta cũng có một vị Âm Dương Sư hàng thật giá thật mà~"

Limia: "A... Biết ai rồi."

Shirogane Ikki!

...

...

Ở khu chung cư nơi Edgar đang thuê.

Trong lúc bận bịu giải quyết mớ công chuyện ở nhà thông qua anh quản gia thì đống đồ ngọt mà cậu ta để trên bàn cứ biến mất từng món, từng món một, như thể chúng bị hòa tan vào cõi hư vô vậy.

Thế là đến khi cậu ta dặn dò xong xuôi, quay đầu lại thì đống đồ ngọt đã hết nhẵn, không còn lấy một món nào.

Edgar: "...Lại nữa à."

Đời người đáng sợ nhất không phải cảm giác cô độc... Mà là không chắc là mình có đang cô độc hay không.

Kể từ ngày đầu tiên chuyển đến đây, cậu đã luôn bị "ai đó" làm phiền. Từ những việc nhỏ nhặt như ném đồ lung tung, giật tóc, đá mông hay làm nhiễu các thiết bị điện tử... Đến bây giờ thì những trò đùa đó đã trở nên quá quắt hơn, ví dụ như trò ăn cắp vặt này chẳng hạn...

"Này, đừng có phá nữa... Valentine hôm qua đã không được yên lành rồi, bây giờ cô mà còn phá nữa thì tôi gọi thầy đến đánh chết cô luôn đấy."

Dường như bị dọa sợ thật, hồn ma vô hình lập tức trả lại cho Edgar một chiếc bánh donut... Đã bị cắn mất một nửa.

Edgar: "..."

"Ngoàm!"

Thấy cậu dứt khoát ăn luôn phần bánh đã bị ăn dở, một tiếng Kya~ đột nhiên xuất hiện giữa hư không làm cậu hơi giật mình. Có vẻ như hồn ma đó bị bất ngờ bởi việc cậu vừa làm... Và điều đó vừa hay giúp cho cậu cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.

Píng pong~

"Chuyển phát nhanh đây."

Tiếng nhân viên chuyển phát nhanh vang lên ngoài cửa đã phá vỡ bầu không khí lúng túng bên trong nhà. Edgar mau chóng chạy ra mở cửa, ký xác nhận rồi đem hộp bưu kiện vào với vẻ mặt hết sức nghi hoặc.

"Là ai gửi quà cho mình vậy nhỉ?"

Về cơ bản thì đây là một bưu kiện nặc danh, cậu chẳng biết là ai đã gửi cho mình. Điều này lại càng khiến cậu phải dè chừng.

Mà thôi, cứ khui hàng coi thử rồi tính.

Bắt tay vào khui hàng, Edgar cẩn thận gỡ từng lớp giấy xốp đóng dày đặc, từ từ lấy ra một món bảo vật khiến cậu mừng đến phát khóc... Đó chính là một hộp chocolate hình trái tim cỡ lớn!

"Quà Valentine muộn sao? Là cô nào đã crush mình vậy ta? Ha ha~ đống chocolate ở trường hôm qua đã đủ no rồi, hôm nay lại thêm một bánh nữa, quá đã~"

Mặc dù hầu hết trong số chúng đều đã vào bụng "ai đó" hết rồi...

Tuy nhiên, bánh này thì cậu nhất quyết không nhường!

"Ăn luôn kẻo bị hớ!"

Cẩn thận mở nắp hộp ra, một hương vị quen thuộc lập tức xộc thẳng vào chóp mũi khiến cậu tỉnh cả người. Mùi hương chocolate thoảng hoa cỏ này thực sự khiến cậu không khỏi nhớ tới một người...

Cùng lúc đó, một mảnh giấy cũng rơi xuống lòng bàn tay cậu với một thông điệp đơn giản: "Đoán xem em là ai nào?"

"..."

"Thư Hoàn... Là em hả? Kỳ quái, em ấy đang ở phía tây mà, làm sao có thể chuyển hàng đến tận đây được? Thậm chí còn biết chính xác địa chỉ của mình nữa..."

"..."

"Kệ đi, ăn cái đã."

Vừa mới đưa một miếng chocolate vào miệng thì chiếc bánh to tướng đã bị một bàn tay vô hình giật lấy, cũng may là Edgar đã kịp thời giật lại... Nếu không thì chắc là nó cũng trôi vào hư không luôn rồi.

"Hơi quá quắt rồi đấy... Đành vậy."

Khẽ thở dài, Edgar từ trong túi áo móc ra một chú thằn lằn...

"Kya!"

Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free