Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 166. Valentine muộn

Nhiều ngày sau.

Cuối cùng, ngày kiểm tra cũng đã đến.

Mặc dù đây chỉ là kỳ kiểm tra giữa kỳ, nhìn chung không quá gay gắt, nhưng không học sinh nào muốn bị điểm kém. Dù sao, nếu có thể cố gắng thì cứ cố gắng, chủ yếu là để có thể yên tâm tận hưởng những ngày nghỉ sắp tới.

Lớp cá biệt, sau một thời gian ra sức ôn luyện, củng cố kiến thức, giờ đây cũng có đủ tự tin để đương đầu với phần thi lý thuyết. Còn về thực chiến thì khỏi phải bàn, họ đã thừa sức "out trình" phần lớn sinh viên năm nhất nên càng chẳng cần lo lắng.

Tiếng trống bắt đầu vang lên, đến giờ phát đề, cả lớp lập tức ngồi ngay ngắn chờ đợi thầy Phong.

Vũ Trường Phong đứng dậy, tay ôm chồng đề tiến về phía các học sinh rồi nói: "Đề nhìn chung không khó, mong các em cố gắng đạt điểm cao nhất có thể. Lý do ư? Bởi vì đề cuối năm là do tôi ra, nên các em sẽ không còn cơ hội kiếm điểm cao nữa đâu."

Lớp cá biệt: "..."

"Giờ thì thể hiện cho tôi thấy suốt thời gian qua đã có bao nhiêu thứ chui vào được cái bộ não phẳng lì của các em."

Vũ Trường Phong cười ha hả, ngón tay khẽ phe phẩy, từng tờ đề thi liền bay chính xác đến tay từng người cần. "Đây là bài kiểm tra tổng hợp giữa năm, thời gian là 180 phút, không tính thời gian phát đề. Bắt đầu tính giờ!"

Bốp~

Lớp cá biệt lần lượt lật đề lên, đọc sơ qua một lúc rồi bắt đầu nhăn mặt.

Đề gì mà tới tận hai trăm câu hỏi vậy?! Điên rồ thật ư? Hay đúng hơn, quả không hổ danh là bài kiểm tra tổng hợp tất cả các môn?

Chậc, không còn cách nào khác...

"Im lặng và làm thôi."

...

...

Một lúc lâu sau, khi tiếng trống hết giờ vang lên, thầy Phong liền nhanh chóng thu toàn bộ chồng đề rồi lặng lẽ rời đi mà không nói một lời, khiến cả lớp nhất thời cảm thấy vô cùng nghi hoặc.

Vài phút sau đó, một người khác đã xuất hiện từ ngoài cửa. Đó là một ông lão râu tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt đục ngầu vẫn ẩn chứa sự sắc bén: "Ồ, thì ra đây chính là lớp cá biệt danh tiếng lừng lẫy đây sao? Đúng là có hơi ít học sinh thật..."

"Ông là..."

"À, quên mất không giới thiệu... Lão già này là giáo viên được cử đến đây để kiểm tra khả năng thực chiến của mấy đứa." Ông lão khẽ vuốt râu, cười khà khà: "Mau đi theo tôi, thầy Phong sẽ không ý kiến gì đâu."

"Tụi em sẽ không được kiểm tra chung với các lớp khác sao thầy?" Trần Hoài Nam lên tiếng hỏi.

"Không, mỗi lớp sẽ có một giáo viên được cử đến kiểm tra riêng, không gộp chung như kỳ kiểm tra chất lượng đầu năm đâu. Về cơ bản thì Hiệu trưởng làm việc khá tùy ý, bọn thầy cũng chỉ có thể tuân theo chỉ thị của cô ấy thôi..." Ông lão giáo sư cười ha ha: "Có thể cô ấy đang có ẩn ý gì đó chăng? Ai mà biết được?"

Lớp cá biệt: "..."

Đúng là không thể dùng thước đo bình thường để nhìn vào cái trường này.

"Vậy thầy định sẽ kiểm tra bọn em như thế nào?"

Ông lão chỉ cười cười, cho đến khi cả lớp theo chân lão đến tận sân tập, ông mới chịu nói: "Mỗi người một vai trò, đúng không nào? Vậy thì ai tự tin đánh bại được tôi thì mau bước lên đây, điểm số sẽ được tính dựa trên biểu hiện của các em."

"Ngoài ra, những người có chức nghiệp không thiên về chiến đấu như Lưu Hiên thì mau bước sang một bên, tôi sẽ có chiến lược khác để kiểm tra."

Cả lớp cá biệt nhìn nhau, trầm mặc một lát rồi mới hỏi: "... Thầy có quen biết gì với thầy Phong không vậy? Sao cách làm việc của hai thầy lại giống nhau đến mức này..."

"Thế này chẳng phải là nhanh nhất sao? Yên tâm đi, lão già này không có tàn nhẫn như ông ấy đâu."

Lão giáo sư lại cười khà khà rồi lấy ra một chiếc gậy phép. Khí chất hiền hòa ban nãy liền biến mất, thay vào đó là vẻ bá đạo gấp nhiều lần so với vài giây trước: "Vậy từng người một lên hay là lên cùng lúc?"

"Cùng lúc cho nhanh!"

Dứt lời, các thành viên có sở trường chiến đấu lập tức rút vũ khí ra, chiến ý ngút trời tức thì bao trùm cả khu vực sân tập rộng lớn.

Thấy đám học sinh máu lửa như vậy, lão giáo sư liền cất tiếng cười dài sảng khoái: "Giỏi! Lão già này thích mấy đứa rồi đấy!"

Lớp cá biệt chính là như vậy...

Bị cô lập, nhưng không hề ngại va chạm!

Kết quả chung cuộc:

Himiko: 10 điểm.

Hoshino: 10 điểm.

Edgar: 10 điểm.

Dạ Trầm Uyên: 10 điểm.

Iris: 10 điểm.

Vũ Trung Ngạn: 10 điểm.

Đó là tất cả những thành viên đạt điểm tuyệt đối, trong khi những người còn lại đều là 9 điểm cả. Tuy nhiên, họ vẫn rất hài lòng với kết quả này, bởi vì họ hoàn toàn hiểu rõ khả năng của bản thân.

Hai trường hợp đặc biệt là Lưu Hiên và Trần Hoài Nam. Riêng Lưu Hiên, cậu ta thuộc hệ trị liệu, cần được đánh giá lại bằng những phương pháp chuyên môn riêng biệt.

Còn Trần Hoài Nam thì... Khó nói.

Năng lực của cậu ta cơ bản giống như một trò chơi gacha. Ngày đẹp trời, cậu có thể kết nối với ý chí mạnh mẽ, từ đó "out trình" gần như mọi đối thủ. Còn ngày xấu trời thì khỏi phải bàn, gọi cậu là phế nhân cũng chẳng sai.

Tất nhiên, cậu ta vẫn sở hữu một vài khả năng khá thú vị để hỗ trợ đồng đội, ví dụ như giúp đồng đội phân tích điểm yếu của kẻ địch, như cậu từng làm với Himiko. Thế nhưng, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để thuyết phục vị giáo sư già cho cậu một điểm cao.

Sau một hồi suy nghĩ, vị giáo sư già đã đưa ra quyết định: "Thôi thì hôm nào kiểm tra thì cứ lấy hôm đó làm thước đo luôn đi. Nam, hôm nay năng lực của em là gì?"

"Trọng lực, thưa thầy." Trần Hoài Nam thử cảm nhận một chút rồi trả lời: "Vậy thì... Thầy định lấy điểm ngay bây giờ luôn có đúng không thầy?"

"Đúng."

"Vâng, đã vậy thì em xin phép thất lễ."

Trọng lực x2!

Vị giáo sư già vẫn đứng yên trong khu vực chịu ảnh hưởng, bình thản và thong dong nói: "Ít nhất cũng phải x20 mới tác động được đến tôi. Nam, em có thể làm được, đúng không?"

"Vâng, em làm được."

Trọng lực x20!

Ngay khoảnh khắc trọng lực thay đổi, vị giáo sư nọ đã suýt chút nữa chúi đầu xuống đất vì lực hút quá sức nặng nề. Lượng vật chất dưới chân lão không ngừng bị nén chặt, sụp sâu xuống, để lại một cái hố lớn ngay giữa sân tập.

"Ôi, cái bộ xương già của tôi..."

Vị giáo sư dùng gậy phép hóa giải sức ép của trọng lực rồi vừa đấm lưng vừa hoảng hốt nói: "Lão chỉ đang nói chơi thôi mà, có nhất thiết phải làm thật không hả thằng nhóc này!?"

"Con... Xin lỗi?"

"Vậy, tối đa thì con có thể thi triển phép thuật này gấp bao nhiêu lần so với trọng lực thực tế hiện tại?"

"Khoảng... Gần một trăm... Nhưng sẽ phải trả giá không ít."

Lão giáo sư vỗ trán một cái: "Năng lực này đúng là không theo lẽ thường chút nào... Trên đời làm gì có phép thuật nào làm được thế này? Lão không đùa đâu, hôm nay em là vô địch luôn đấy... Chậc, đúng là một ngày "đẹp trời" đó ha?"

Trần Hoài Nam gãi gãi đầu: "Không đâu ạ, năng lực này chỉ mang tính tạm thời thôi, cũng không thuộc về em, nên em không cảm thấy tự hào gì về chuyện này đâu. Mong là thầy đừng có trêu em nữa..."

"Ha ha... Vậy thì 10 điểm nhé. Còn đứa bé đằng kia mau đi theo tôi."

"Vâng~"

Lưu Hiên lon ton chạy tới, theo chân vị giáo sư già rời đi.

Sau buổi kiểm tra thực hành, các học sinh trong trường đều được cho phép ra về. Edgar khoác vai vài người bạn trong lớp, miệng cười ha hả: "Này, hôm nay làm bài tốt lắm chứ? Muốn đi nhậu ăn mừng không? Tôi bao!"

Tất nhiên, khi được người khác bao ăn thì mấy cái tên kẹt xỉ trong lớp cá biệt làm gì có chuyện từ chối. Chỉ có vài người bận việc riêng nên không thể tham gia. Trong số đó có Trần Hoài Nam và Himiko.

Thấy Trần Hoài Nam từ chối, Edgar liền không kìm được hỏi: "Sao vậy? Tôi thấy cậu cũng khá rảnh rỗi mà? Hiếm khi có dịp ăn uống thả cửa như vậy, cậu thật sự không muốn đi sao?"

"Dù sao đây cũng chẳng phải lần cuối đi nhậu, tôi vẫn nghĩ mình nên ưu tiên Lily lên hàng đầu." Trần Hoài Nam xấu hổ cười nói: "Tôi đã hứa với con bé sẽ dẫn nó đi chơi bù hôm Valentine rồi, nên không thể thất hứa với nó được."

"Ồ? Vậy thì dẫn em ấy đến chỗ bọn này chơi cùng đi?"

"Chậc, không được. Bia rượu sẽ làm hỏng hết hình tượng. Để hôm khác đi."

"Đành vậy..."

Cả lớp biết hai người đó chỉ muốn đi riêng với nhau nên cũng không ép buộc làm gì.

Ngay sau đó, Trần Hoài Nam và Himiko liền cùng nhau ra về.

Đến nhà, Himiko đột nhiên vỗ vai Trần Hoài Nam, đồng thời cất giọng vừa ngọt ngào lại vừa nguy hiểm nói: "Lily đã giúp em rất nhiều nên em mới đồng ý cho em ấy độc chiếm anh một ngày... Thế nhưng, sau ngày hôm nay, anh nhất định phải bù đắp "tổn thương tinh thần" cho em đấy nhé... Không thì..."

"Này, cậu đang vòi vĩnh quá đà đó hả? Người đưa ra quyết định là cậu thì cớ gì tôi lại phải chịu trận?"

"Sao? Không được hả? Nghĩ đi nghĩ lại, người được lợi nhất vẫn là anh rồi còn gì?"

...

Trần Hoài Nam nặng nề thở dài, sau đó ngẩng đầu nhìn trời.

Bảo sao hôm nay gacha ra viên chocolate vị đắng... Đúng là đắng cay thật mà!

"Ồ, hai người về sớm vậy?"

Trong sân vườn, Lily xuất hiện trong bộ trang phục làm nông lấm lem bùn đất vì vẫn đang bận chăm chút cho đám cây trồng của mình.

Thế nhưng, khi thấy hai người họ trở về, cô bé vẫn đắc ý khoe thành quả của mình: "Hai người mau lại đây nhìn nè, trông ngon ngọt lắm có đúng không?"

Trần Hoài Nam và Himiko tiến tới xem những cây cà chua mà Lily đã trồng, liền không nhịn được há hốc mồm: "Cà chua còn có thể to đến mức này ư?!"

Chúng to gấp năm lần quả cà chua bình thường! Bảo sao con bé phải vất vả gia cố thân cây, nếu không, chính những đứa "con" của nó sẽ đoạt mạng nó mất thôi!

"Hì hì, quả mọng lắm anh... Lấy nó làm nước sốt thì ngon phải biết."

Trần Hoài Nam ngắm nhìn Lily tươi cười đắc ý, khuôn mặt lấm lem bùn đất không khỏi bật cười, sau đó nhẹ nhàng xoa đầu cô bé: "Thôi được rồi, mau đi tắm đi rồi còn đi chơi với anh."

"Ồ... Suýt thì quên mất." Lily đứng dậy, phủi phủi người rồi cười nói: "Chị Himiko không được ghen đâu đấy nhé... Đã hứa rồi đấy nhé, tuyệt đối không được phép làm phiền tụi em!"

Himiko trầm ngâm một hồi lâu rồi mới gật đầu xác nhận. Có vẻ cô ấy đã phải khó khăn lắm mới đưa ra được quyết định này.

"Hai người các em đã hứa với nhau từ khi nào vậy?"

"Fufufu~ cơ mật của con gái đó, anh sẽ không biết được đâu!"

Trần Hoài Nam: "..."

Đã vậy thì thôi, không hỏi nữa.

Có trời mới biết hai người này còn làm bao nhiêu chuyện bí mật sau lưng cậu.

Haizzz...

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, giữ nguyên chất lượng cao nhất cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free