(Đã dịch) Thần Sư - Chương 164. Giấc mộng
Cuối cùng, Trần Hoài Nam vẫn bị tóm gọn khi chưa kịp chạy thoát.
Chưa kể Himiko, riêng khả năng cảm nhận tuyệt đỉnh của Lily đã hoàn toàn áp đảo tài lẩn trốn của cậu ta. Thực tế, ngay từ khoảnh khắc Trần Hoài Nam đặt chân vào khuôn viên nhà mình, cậu đã chính thức chui đầu vào rọ.
"Sao lại chạy? Tụi này cũng đâu có ăn tươi nuốt sống anh đâu?" Himiko một tay choàng cổ Tr���n Hoài Nam, tay còn lại cầm cuốn tạp chí 18+: "Cái này bọn con trai các anh thường gọi là "tư liệu học tập" đúng không? Vậy nên cứ coi như bọn em cũng đang học tập đi..."
Trần Hoài Nam: "..."
Học cái này thì được tích sự gì? Bài vở đâu sao không chịu học?
Nếu mấy môn lý thuyết cậu cũng chịu khó học hỏi như thế này, thì có phải đã sớm thành học sinh giỏi rồi không?
"Ha... Muốn làm gì thì làm, cầm lấy này."
Nói đoạn, Trần Hoài Nam liền ném túi đồ vừa mang về cho hai cô gái. Thấy hai đôi găng tay đen kịt bên trong, cả hai người không khỏi lộ vẻ nghi hoặc nhìn cậu.
"Cứ coi như là quà đáp lễ đi. Tay Himiko chai sạn quá, lúc luyện kiếm nên đeo cái này để dần khắc phục. Còn Lily... Em cũng nên đeo vào khi tập luyện, kẻo da thịt lại thô ráp như chị em."
Lily: "Ồ... Cảm ơn anh. Em nghĩ là em thích món quà này... Mặc dù nó trông không được đặc sắc cho lắm."
Biết ngay mà.
"Em cứ tưởng anh sẽ chẳng để ý đến mấy chuyện nhỏ nhặt này chứ? Dù sao thì tay em có ra sao cũng đâu ảnh hưởng gì đến anh đâu... Hì hì, dù vậy thì vẫn cảm ơn anh, em thích nó lắm," Himiko cười nói.
Trần Hoài Nam: "Sao mà không để ý được... Dù gì thì em cũng là con gái mà. Nếu có thể đẹp hơn thì cứ cố gắng đẹp hơn thôi... Nâng niu đôi tay của mình một chút cũng đâu phải chuyện gì phiền phức quá đâu."
"Anh vẫn chưa chịu đổi xưng hô hả? Nghe xa lạ thật đấy..."
"...Riêng cái này thì tôi chịu."
Tán dóc xong xuôi, Trần Hoài Nam ngáp một cái rồi chuẩn bị về phòng: "Vừa nãy có uống chút rượu, giờ mệt quá, hai người tốt nhất đừng kiếm chuyện làm phiền tôi. Tôi vẫn chưa quên những gì hai người đã làm hôm qua đâu đấy."
"Vâng~"
Dù trong lòng vẫn còn nhiều bất an, nhưng Trần Hoài Nam biết rõ mình đã không thể nào chạy thoát được nữa. Cậu lại ngáp thêm một cái thật dài, gạt hết suy nghĩ sang một bên, quyết định đi thẳng về phòng ngủ bù một giấc cho đã.
Hi vọng đến lúc tỉnh dậy, cậu sẽ không nhìn thấy ai đó đang làm xằng làm bậy với mình nữa. Tổn thọ lắm.
Dù vừa được cô Na "tẩm bổ" rồi... Nhưng cậu vẫn không nghĩ là mình đã bình phục hoàn toàn đâu. Theo lộ trình bình thường, cậu phải cần đến 2-3 ngày để phục hồi "quân số"... Như thế mới có thể đủ sức cho trận đại chiến tiếp theo...
Phi! Phi phi phi! Cái gì mà đại chiến? Mau tỉnh táo lại nào, tuyệt đối không được để mấy bà cô kia thôi miên!
Đầu óc có hơi men rượu, toàn nghĩ ba cái tào lao gì đâu không... Thôi thì cứ vứt não sang một bên rồi đi ngủ cho khỏe!
Ngủ!
Trần Hoài Nam úp mặt xuống chiếc giường thân thuộc, thiu thiu nằm ngủ y hệt một con mèo mệt mỏi.
Zzzzzz...
...
...
Chẳng biết bao lâu sau đó, Trần Hoài Nam chậm rãi mở mắt. Tuy nhiên, trước mắt cậu không phải khung cảnh quen thuộc trong phòng, mà là một địa điểm vô cùng xa lạ, hoàn toàn chẳng có lấy một chút ấn tượng nào.
"???"
Cậu thử cử động một chút, và đúng là cậu có thể di chuyển tự do ở nơi này.
Rõ ràng vừa rồi vẫn còn ngủ ngon lành trong nhà, sao không lại bị dịch chuyển đến cái nơi lạ hoắc này vậy? Cậu thực sự không tài nào hiểu nổi diễn biến này.
Thử đi dạo xung quanh một chút, ấn tượng đầu tiên của Trần Hoài Nam về không gian xa lạ này cơ bản là cực kỳ đẹp. Một ngọn đồi nhỏ đầy nắng và gió, trên đỉnh đồi hoa cỏ tràn ngập, hương thơm nhẹ nhàng cứ thoang thoảng trước mũi, lại còn có chim bay bướm lượn khắp nơi... Khung cảnh này đơn giản là đẹp tựa như tranh vẽ vậy.
"Hửm? Kia là..."
Giữa lúc cậu vừa lên đồi vừa tận hưởng vẻ đẹp, đột nhiên, cậu nhìn thấy một ngôi mộ kỳ lạ nằm đơn độc giữa rừng hoa đầy nắng và gió.
Có vẻ như người lập ra ngôi mộ này đã cố tình khiến cảnh vật xung quanh trở nên đẹp đẽ đến vậy... cốt để trân trọng vị cố nhân đã khuất đang yên nghỉ tại đây.
"Ai mà sướng dữ vậy ta..."
Trần Hoài Nam tiếp tục lân la tiến lại gần, rồi nhận ra một sự thật kinh hoàng rằng vị chủ nhân đang yên nghỉ dưới lớp đất màu mỡ xinh đẹp kia... chính là cậu, chứ không phải ai khác.
Chiếc bia đá khắc tên cậu một cách vô cùng nắn nót, tựa như ẩn chứa linh hồn bên trong mỗi con chữ. Không những vậy, ngay bên cạnh bia đá là một tà áo đẫm máu đang bay phấp phới, khiến Trần Hoài Nam có cảm tưởng như thể những cơn gió xung quanh đang mang theo tiếng khóc mỗi khi chạm vào tà áo này...
Một cảm giác tang thương đến xé lòng chậm rãi dâng lên trong cậu, khiến cậu không nhịn được mà rơi lệ vô thức. Cậu không hiểu vì sao mình lại có cảm giác này nữa... Phải chăng cậu đang đau xót cho cái chết của chính mình?
Không, cậu sẽ không bao giờ như vậy.
Hẳn phải có một lý do nào đó khác...
Khiến cậu cảm thấy hối tiếc cho cái chết của mình.
Không lâu sau đó, một bóng người xuất hiện, phá tan khung cảnh vắng vẻ và tĩnh lặng nơi đây.
Đó là một cô gái với mái tóc trắng muốt, mặc váy dài màu trắng thướt tha theo cơn gió, dáng người uyển chuyển linh động, khuôn mặt xinh đẹp đến mức không cách nào miêu tả được... Thế nhưng lại đang mang nặng một nỗi buồn không thể che giấu.
Dù ngoại hình có trưởng thành hơn một chút nhưng Trần Hoài Nam vẫn nhận ra người đó là ai!
"Lily... Là em đấy ư?"
Càng đến gần, Trần Hoài Nam lại càng cảm nhận rõ ràng hương vị quen thuộc từ cô gái trẻ. Chỉ là... Lily không đến đây một mình, cô ấy đang bế một người khác... một bà lão râu tóc bạc phơ đã qua đời, với biểu cảm so ra cũng chẳng khá hơn Lily là bao.
Đau buồn, ân hận và nuối tiếc. Đó là ba sắc thái biểu cảm cơ bản nhất hiện rõ trên gương mặt cả Lily và bà lão.
"Chị Himiko... Cuối cùng, chị cũng bỏ em mà đi rồi..."
Tựa như không nhìn thấy Trần Hoài Nam đang đứng ngây người, Lily tiến thẳng lên ngọn đồi, ngồi đối diện ngôi mộ rồi ôm lấy thi thể bà lão mà bật khóc thành tiếng.
Trần Hoài Nam nghe xong, nhãn thần tức khắc co rụt lại, nhìn về phía thi thể bà lão với vẻ mặt cứng ngắc: "Himiko...?"
"Tại sao chị vẫn không chấp nhận cái chết của anh ấy? Rõ ràng chính miệng anh ấy đã nói rằng không cần chị phải báo thù... Rõ ràng anh ấy đã hi vọng chị có thể sống hạnh phúc suốt phần đời còn lại... Vì lẽ gì chị lại cố chấp đến vậy?"
"Lycoris cũng vậy... Cả chị cũng vậy... Tại sao mọi người lại ích kỷ đến thế? Mọi người đều bỏ em mà đi rồi... Từ giờ em phải sống vì cái gì đây?"
"Lily!"
Trần Hoài Nam cố gắng chạm vào Lily nhưng cậu lại giống như một hồn ma, không thể nào chạm tay vào một thực thể như cô gái trẻ, càng không thể khiến cô ấy lắng nghe thanh âm của mình.
Sau cùng, cậu chỉ có thể đứng trơ ra đó, tận mắt chứng kiến Lily vừa than khóc vừa tự tay chôn cất người thân duy nhất còn lại của mình.
"..."
"Mọi người đều là những kẻ thất hứa."
"Chú ấy mồm thì bảo sẽ cố gắng bảo vệ mình hết mức có thể, rồi đột nhiên lủi đi mất, đến nay vẫn bặt vô âm tín."
"Lycoris thì ích kỷ, không chịu chấp nhận cái chết của anh... Tự mình tách khỏi chủ thể rồi tan biến, nhất quyết không muốn sống trong một thế giới thiếu vắng anh."
"Chị Himiko còn điên cuồng hơn. Chỉ vì muốn báo thù rửa hận cho anh mà ngày đêm học cách chơi với lửa... Để rồi đến khi mục đích sắp sửa hoàn thành, chị ấy lại bị chính nguồn sức mạnh đó nuốt chửng trong gang tấc... Rồi kết cục là như thế này đây: tuổi thọ mất hết, linh hồn cũng vỡ vụn, trở thành một cái vỏ rỗng cuồng sát... để em phải đến và tự tay kết liễu..."
"Em đã cố gắng lắm rồi... Cố gắng vượt qua cái chết của anh... Cố gắng tìm kiếm một "anh" khác trong vô vọng... Nhưng thế giới này chỉ có anh là duy nhất... không một ai có thể thay thế được..."
"Tại sao vậy... hở anh?"
"Tại sao anh lại chấp nhận cái chết dễ dàng đến vậy?!"
"Tất cả... Là tại anh hết."
"!!!"
Trần Hoài Nam choàng tỉnh dậy khỏi giấc mơ chân thực đến khủng khiếp, vừa hay đầu cậu đập thẳng vào sọ não của Lily lúc này đang ngồi yên vị trên lồng ngực cậu: "Ui da~ Đau chết em rồi!"
Bản thân Trần Hoài Nam cũng phải ôm đầu trước cơn đau đến choáng váng. Dẫu vậy, cơn đau này đã chứng minh rằng những gì vừa diễn ra thực sự là mơ... Và cậu vừa tỉnh dậy khỏi giấc mơ kinh khủng đó để trở về thế giới thực.
"Anh đổ nhiều mồ hôi quá... Bộ anh vừa gặp ác mộng hả?"
Lily vẫn nắm chặt tay Trần Hoài Nam kể cả khi bị đập thẳng vào đầu một phát đau điếng người. Có vẻ như cô bé biết cậu đang gặp ác mộng nên mới cố tình có mặt ở đây, ngồi lên ngực cậu, đồng thời nắm chặt lấy tay cậu?
Thực sự thì cậu chẳng biết nữa... Cậu đang rối trí lắm rồi...
"Có vẻ như em đoán đúng rồi. Anh đã mơ thấy gì vậy?"
"...Không có gì..."
Lily tròn xoe mắt nhìn Trần Hoài Nam, trông như đang chờ đợi câu trả lời từ người trước mặt. Thế nhưng chờ mãi vẫn không thấy cậu ta chịu mở miệng, Lily cũng đành buông bỏ: "Anh hét tên em lớn quá nên em phải vào đây xem thử... Ừm, biết mình quan tr��ng với anh như vậy... Em cảm thấy vui lắm."
"Em không biết nội dung giấc mơ của anh cụ thể là gì... Nhưng chẳng sao cả, vì đây là thế giới thực, và em đã ở đây, nguyên vẹn và hạnh phúc, nên anh cứ mặc kệ cơn ác mộng vừa rồi đi."
Vừa nói, Lily vừa nắm lấy đôi tay Trần Hoài Nam đặt lên má mình rồi nở một nụ cười rạng rỡ: "Anh có cảm nhận được không? Em vẫn nguyên vẹn, khỏe mạnh và vô cùng hạnh phúc đó~"
Trần Hoài Nam ngẩn ra trước nụ cười rực rỡ như mặt trời của Lily, trong lòng lại lần nữa dâng lên cảm giác muốn khóc. Nhưng thật may là lần này cậu đã nhịn được.
Đúng vậy...
Thiên sứ của cậu, Lily... Chỉ có con bé này mới có thể cười rực rỡ đến vậy.
Cậu nhất định phải bảo vệ nụ cười của Lily bằng mọi giá!
Nghĩ đến đây, Trần Hoài Nam nựng nựng má Lily một lúc rồi ôm cô bé vào lòng: "Cảm ơn em, Lily."
"Ồ... Dù vẫn không hiểu anh đang cảm ơn em vì chuyện gì, nhưng ổn thôi..."
Truyen.free hân hạnh giới thiệu những câu chuyện hấp dẫn, kính mời quý độc giả theo dõi.