Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 163. Ngày hoàng đạo

Sau bữa ăn no nê ở nhà Vũ Trường Phong, cùng với vài lời khuyên, Trần Hoài Nam đã có thể ra về với tâm trạng thoải mái hơn đôi chút.

“Tất cả những lựa chọn đó đều nằm ở em, không một ai có quyền can thiệp. Tuy nhiên, với cương vị là một người có kinh nghiệm, tôi có thể cho em một lời khuyên đơn giản...”

“Đừng làm gì hổ thẹn với lòng, cũng đừng làm gì khiến mình cảm thấy hối hận.”

“Em hãy nghĩ xem phải làm sao để khiến họ cảm thấy hạnh phúc, phải làm sao để chính em cảm thấy hạnh phúc... Chỉ cần đơn giản như vậy là được rồi. Đừng suy nghĩ nhiều quá, nghĩ càng nhiều sẽ càng dễ đưa ra những phán đoán và lựa chọn sai lầm. Miễn là em làm được những điều tôi vừa nói, thì cho dù có chết, em cũng sẽ không còn nặng lòng. Hiểu chưa?”

Trần Hoài Nam vừa đi bộ vừa nghiền ngẫm những lời thầy Phong đã nói, rồi nặng nề thở dài.

Dĩ nhiên, cậu hiểu rõ điều đó. Cậu biết đó mới chính là cốt lõi, là thứ cậu cần cố gắng hướng tới... Và thầy Phong chẳng qua chỉ đang gợi nhắc lại điều đó khi cậu có dấu hiệu lạc lối mà thôi.

“Phải làm họ cảm thấy hạnh phúc... Sao?”

“Định hướng thì dễ thật, nhưng vấn đề là phải làm như thế nào đây... Chẳng lẽ cứ thế mà nuông chiều theo những mong muốn ích kỷ của họ?”

“Không, không phải vậy. Mình là đầy tớ chứ không phải nô lệ... Nếu thực sự làm vậy, mình sẽ không còn hạnh phúc, và từ đó đi lệch khỏi định hướng ban đầu...”

“Ha... Rắc rối thật.”

“Nhưng ít nhất là hiện tại... Mình vẫn chưa làm gì đáng gọi là sai lầm chí mạng. Himiko có vẻ rất hạnh phúc khi mình sẵn sàng chấp nhận cô ấy, còn Lily thì...”

“Thôi, đắp chiếu luôn cho lành. Mình sẽ hối hận cực độ nếu lỡ chạm vào em ấy.”

Tạm dẹp đi những bộn bề trong đầu, Trần Hoài Nam quyết định đi dạo thêm một lúc nữa rồi mới về nhà. Dù gì thì nguyên do cốt yếu khiến cậu muốn ra ngoài một mình là để tránh mặt hai con quỷ khát tình kia... Ít nhất là cho đến khi họ qua cơn, cậu mới dám quay trở lại.

“Ô? Nam à? Hiếm khi thấy cậu đi một mình đấy, bộ hôm qua đã cãi nhau à?”

Giữa chừng, một thanh âm quen thuộc đã vang lên bên tai Trần Hoài Nam. Cậu ta xoay đầu nhìn theo hướng âm thanh phát ra nhưng lại chẳng thấy ai, chỉ thấy một nàng Miêu Nữ đang xách một giỏ đồ, điều này khiến cậu nhất thời rất chấm hỏi.

“...”

“A...”

“Nghĩ ra rồi sao? Dạ Trầm Uyên đây.”

Dạ Trầm Uyên tiến đến vỗ vai Trần Hoài Nam, đến lúc này, sự hiện diện của cậu ta mới trở nên rõ ràng: “Sao vậy? Vừa rồi cậu lộ ra bộ mặt đầy tâm sự lắm đấy... Bộ giữa cậu và Himiko đã xảy ra chuyện gì rồi hả?”

“...Tôi hiểu được cái cảm giác bất lực của cậu ngày hôm đó rồi, Trầm Uyên.”

Dạ Trầm Uyên: “...”

Nàng Miêu Nữ: “Nya?”

Không mất quá năm giây để Dạ Trầm Uyên nhận ra ẩn ý trong câu trả lời “vu vơ” của Trần Hoài Nam. Cậu ta chỉ biết thở dài, quàng tay qua cổ đối phương rồi nở một nụ cười thương hại, dành cho chính cậu ta và cả người bạn của mình: “Hiểu rồi... Cả cậu cũng vậy ha...”

“Ờ, vậy đấy. Lúc đầu cô ấy còn ra dáng thiếu nữ lắm... Ngượng đến mức không dám nói lời yêu cơ mà...” Trần Hoài Nam ngẩng đầu nhìn trời, tựa như đang nuốt nước mắt ngược vào trong: “Cơ mà khi về đến nhà thì đấy... Cô ấy thoát khỏi xiềng xích mang tên "lý trí", lao vào hung hăng tẩm quất tôi cả đêm...”

“Haizzzza, cột sống của chúng ta bất ổn quá bạn hiền ơi...”

Dạ Trầm Uyên nửa cười nửa khóc, Trần Hoài Nam thì khóc không ra nước mắt... Trong khi cô nàng mèo thì lại ngượng chín mặt giương nanh múa vuốt, với vẻ muốn cào nát mặt người thương: “Anh im đi, sao lại bêu xấu em giữa đường vậy chứ?”

“A, quên mất không giới thiệu. Cô ấy tên là Hoa, cũng là nàng mèo mà tôi đã nhắc với các cậu đấy. Thế nào? Dễ thương không?”

“Dễ thương.” Trần Hoài Nam khẽ gật đầu: “Còn tôi là...”

“Bé biết rồi, khỏi mất công giới thiệu. Ngày nào bé cũng ngồi trên nóc nhà xem mấy người học hành mà~” Hoa cười “nyahaha” nói: “Mà, dù gì thì đây cũng là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt chính thức nhỉ? Mong được giúp đỡ...”

“Mong được giúp đỡ...”

Bốp~

Dạ Trầm Uyên vỗ tay một cái, cười nói: “Thôi nào, trông khúm núm quá. Cách tốt nhất để làm quen ai đó chẳng phải là đi nhậu hay sao? Vừa hay cậu cũng đang có chút sầu trong lòng, giờ mà nhậu thì còn gì hợp lý hơn nữa chứ?”

“Cũng phải, đang muốn mượn hơi men để đỡ đau đầu hơn một chút...”

“Nói thế có bị ngược quá không?”

Trần Hoài Nam nhún vai: “Tóm lại là mau đi nhậu thôi, tiền ai nấy lo. Dù gì thì dạo này tôi cũng không túng thiếu lắm... Lily vừa mới trả lương cho tôi không ít, chắc là đủ để chơi bời thỏa thích một hôm.”

Nói là không ít thế thôi chứ cũng đủ để tậu nguyên con chiến mã hạng sang đấy! Cơ mà cậu đã lỡ tay chuyển về nhà hơn một nửa số tiền đó rồi... Dù vậy, cậu vẫn sẽ đủ tiền để thoải mái ăn chơi một phen...

Bám váy fuba nó sướng thế đấy, hãy ghen tị đi mấy con hàng nghèo kiết xác này!

...

...

Vài tiếng đồng hồ sau đó, Trần Hoài Nam ra về với vẻ mặt ngà ngà say. Tuy nói là đi nhậu nhưng thực ra họ chỉ nói chuyện trên trời dưới đất là chính. Không những thế, bản thân cậu ta cũng sở hữu tửu lượng khá tốt nên không bị cặp đôi kia chuốc cho say mèm.

“Hừm... Vẫn còn vài việc phải làm trước khi về nhà nữa... Nói đến quà đáp lễ thì mình nên mua gì bây giờ nhỉ...?”

Đợi đến Valentine Trắng để đáp lễ thì chắc mả cậu đã xanh cỏ rồi, thôi thì cứ đợi đến đó rồi tính tiếp. Trước mắt, cậu nghĩ mình vẫn nên kiếm thứ gì đó để đáp lễ đã... Dù gì họ cũng là con gái mà, tặng quà cáp có bao giờ thừa đâu.

“Ô, nghĩ ra rồi.”

Trong đầu vừa nảy ra sáng kiến xong, Trần Hoài Nam đã ngay lập tức lên đường tìm đến tiệm vũ khí nằm bên cạnh khu trung tâm thương mại. Tất nhiên, cả Lily và Himiko đều chả cần vũ khí đâu... Cái cậu muốn tặng họ là thứ khác cơ.

“Chào mừng quý khách.”

Trần Hoài Nam vừa bước vào tiệm liền nghe thấy tiếng chào mừng của một ông chú ngoài bốn mươi với làn da đen kịt do tiếp xúc với lửa quá nhiều.

Không gian trong tiệm nhìn chung khá ngăn n��p và bài bản, có lẽ điểm trừ duy nhất chỉ là mùi kim loại trong không khí khá nồng mà thôi.

Bất quá, dù sao thì đây cũng là tiệm vũ khí, nên chút mùi kim loại đó vẫn có thể chấp nhận được.

“Chú có bán găng tay dành cho mấy người hay luyện võ không? Không phải dạng găng tay để gia tăng khả năng đánh nhau, mà là dạng găng tay chuyên về nâng niu và chăm sóc đôi tay hơn ấy.”

“Hiểu. Cậu muốn mua tặng bạn gái hả? Bình thường thì mấy tên đực rựa thích luyện võ sẽ chẳng bao giờ mua loại đồ chơi này đâu.” Chủ tiệm cười sang sảng: “Đợi một chút, tôi sẽ lấy ra vài mẫu.”

“Nhờ chú vậy...”

Không lâu sau đó, chủ tiệm quay ra với một đống găng tay, có loại bằng vải, có loại bằng da, nhìn chung cực kỳ đa dạng về mẫu mã, màu sắc và chất liệu.

Vừa hay, chúng đều đánh trúng điểm yếu của Trần Hoài Nam.

Himiko tính tình khá đơn giản, cậu nghĩ là mình sẽ chọn được cho cô ấy... Cơ mà Lily thì sao? Chẳng lẽ cứ mua bao tay hình con thỏ về tặng em ấy?

Có lẽ em ấy sẽ thích, cơ mà... Thứ này cùi bắp quá, hoàn toàn không có công năng chăm sóc đôi tay tử tế như những loại còn lại.

“Hừm...”

Thấy Trần Hoài Nam phân vân mãi vẫn không chọn được, ông chủ tiệm liền hỏi: “Bạn gái cậu là người luyện môn gì? Kiếm, cung hay thương?”

“Kiếm.” Trần Hoài Nam trả lời: “Người còn lại thì luyện cung... Nên con đang định mua hai đôi găng tay.”

“Cậu bắt cá hai tay hả?” Chủ tiệm cười quái dị hỏi.

“Không phải, chỉ có một trong hai người là bạn gái con thôi. Người còn lại chắc là... Em gái con. Mà dạo này nó lấn lướt quá nên con cũng chẳng biết đâu mà lần.”

Chủ tiệm: “...?”

Là sao!?

Nghe có vẻ rất phức tạp... Khụ.

Thôi thì vẫn nên ưu tiên yêu cầu của khách hàng đi.

“Nếu mục đích của cậu là muốn chăm sóc đôi tay của họ thì cậu nên chọn đôi này. Mấy người luyện kiếm thường sẽ bị chai tay, mà loại này rất êm, lại còn có khả năng tự điều tiết nhiệt độ nên có thể khắc phục hoàn toàn chuyện đó. Vấn đề duy nhất là nó hơi mắc, và bề ngoài cũng chả có gì nổi bật cả...”

Đó là một đôi găng tay đen xì, đen tuyền từ đầu đến chân lại không có bất kỳ họa tiết nào nên cánh con gái chắc cũng chả ai thích loại này....

Ngoại trừ Himiko.

“Vậy cho con đôi này đi.”

“Mại dô!” Chủ tiệm ngay lập tức gói hàng lại như thể vừa vớ được món hời, sau đó lại hỏi: “Vậy người còn lại thì sao? Cô gái đó có gu thẩm mỹ như thế nào?”

“Không biết nữa chú ạ... Tính tình con nhóc đó thay đổi rất nhanh, nhìn thì dễ đoán nhưng thực ra lại vô cùng khó nắm bắt nên con cũng chẳng biết đâu mà lần.”

“Thôi thì chú cứ gói cho con một đôi tương tự luôn. Size nhỏ hơn một chút. Lỡ con bé ấy chê thì con sẽ mang ra đổi lại nguyên vẹn.”

“Mại dô!”

...

...

Dọc đường về, Trần Hoài Nam lại tiếp tục lao đầu vào công việc.

Mất một lúc để gọi điện, rốt cuộc thì đầu dây bên kia cũng chịu bắt máy. Thanh âm của anh hàng xóm xưa cũ vang lên làm cậu nhất thời cảm thấy ấm áp đôi chút trong lòng: “Gì vậy nhóc? Không mấy khi mày gọi cho anh nha... Sao rồi, dạo này mày v���i hai đứa nó sống ổn chứ?”

“Ổn.”

“Thật ra anh biết trước rồi, hỏi vậy cho có lệ thôi em ạ. Con bé Lily lên stream cười tươi thế cơ mà, làm gì có chuyện bọn mày không ổn được?” Anh hàng xóm cười ha ha nói thêm vài câu rồi đột nhiên xoáy thẳng vào chuyện chính: “Vậy, mày kiếm anh có chuyện gì muốn nhờ?”

“Hôm trước em với Lily có làm video QnA. Em tính nhờ anh tạo model 3D để video sinh động hơn chút... Về lĩnh vực biên tập video lẫn dựng animation thì anh là đại tài mà, đúng không?”

Đâu phải tự nhiên mà thằng cha này có thể ở lì trong nhà cả năm mà không sợ chết đói đâu? Tất cả đều có nguyên do!

“Ờ, miễn là có lương, anh sẽ làm. Với lượng fan và donate khủng như thế kia thì chắc anh cũng không cần đàm phán về tiền lương với bọn mày làm gì. Khi nào vào việc thì gửi video qua, anh làm cho.”

“À, ngoài ra, em còn một dự án nữa muốn làm. Chẳng là trên kênh của con bé có nhiều thành phần kinh tởm quá... Nên em muốn đáp trả một chút.”

“Bằng cách nào cơ?” Anh hàng xóm hỏi.

“Dĩ nhiên là làm MV rồi. Không phải rap diss gì cả, chỉ đơn giản là một bài hát mang tính châm biếm thôi.” Trần Hoài Nam nói: “Khi nào trở về em sẽ nhắc con bé ấy bắt tay vào soạn nhạc. Đến lúc đó lại nhờ anh những việc tương tự lần này... Mỗi cái sẽ yêu cầu sự công phu hơn thôi.”

“Ờ, và tiền lương cũng tăng lên nhé em. Có tiền thì mua tiên cũng được, em bơm càng nhiều cho anh thì video ra lò sẽ càng chất lượng thôi... Ha ha ha!”

Trần Hoài Nam: “...”

“Đúng rồi, có chuyện anh muốn nói với mày đây.” Anh hàng xóm cười ha hả nói: “Vừa nãy anh có gửi đến nhà mày một lô hàng nóng hổi mà anh vừa sưu tập được. Không biết đã đến chưa nhỉ? Anh tin là mày sẽ thích nó đấy...”

Trần Hoài Nam: “...!?”

Hàng... Hàng nóng?

Phải chăng chúng là...

...

Thôi bỏ mẹ rồi!

Không lựa ngày nào tử tế, sao lại đi lựa đúng cái ngày hoàng đạo như thế này!?

Trần Hoài Nam dứt khoát dập máy rồi chạy thẳng về nhà với một nỗi bất an dâng trào tột cùng... Cậu biết rằng một khi lô hàng đó về đến nhà, nó sẽ không rơi vào tay cậu mà sẽ là hai cái bà cô đó...

Hai người họ phải khó khăn lắm mới qua được cơn khát tình mà, tại sao cái thằng cha đó lại báo đời đến thế chứ! Làm vậy thì khác gì ông ta đang gián tiếp bẻ gãy cái cột sống vốn đã bất ổn của cậu đâu!?

Và cậu đã đúng.

Về đến nhà, Trần Hoài Nam nhìn thấy Lily và Himiko đang ngồi ngay ngắn trên sofa, trên tay cầm quyển tạp chí khiêu dâm vừa được lấy ra từ kiện hàng...

Uuu... Wuohhhh...

Lắng nghe những thanh âm trầm trồ của hai người họ, Trần Hoài Nam chỉ có thể lặng lẽ bỏ đi... Trước khi bản thân bị phát hiện và bị "làm thịt" không thương tiếc.

Rón rén...

Chuồn!

“Hôm nay tuyệt đối không được về nhà! Dù có ăn nhờ ở đậu ở đâu cũng được, tuyệt đối không được về!”

Bản dịch này là một phần của thư viện truyện tại truyen.free, nơi những câu chuyện tiếp tục được kể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free