Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 159. Tiến lên, Himiko! (QAQ)

Phần tiếp theo, đi khu vui chơi!

Lúc này trời đã xế chiều, có lẽ những khu vui chơi xung quanh đây sẽ sớm đóng cửa thôi. Tuy nhiên, đó lại là điều Himiko mong muốn, bởi vì trong lòng cô có một mong ước nhỏ...

Himiko muốn được ngắm hoàng hôn cùng Trần Hoài Nam trên chiếc đu quay khổng lồ của khu vui chơi. Khung cảnh đó nhất định sẽ vô cùng lãng mạn cho mà xem... Ừm, biết đâu cô ấy tức cảnh sinh tình, rồi có thêm dũng khí để bày tỏ lòng mình?

Đã làm đến mức này rồi, Himiko không thể qua loa được nữa! Một khi đã đâm lao thì chỉ có thể theo lao thôi, tuyệt đối không được phép quay đầu lại!

"Nam, chúng ta đi khu vui chơi đi."

"Hả? Nhưng bây giờ là năm giờ chiều rồi, cô nương à... Có khi chỉ một, hai tiếng nữa là họ đóng cửa rồi, thì làm sao chơi được gì?"

"Không sao, chẳng phải chính miệng cậu đã bảo sẽ nghe theo tôi sao? Cứ làm theo đi, đừng có hỏi nhiều."

"...Ờ, ừm."

Chẳng bao lâu sau đó, Himiko đã thành công dẫn Trần Hoài Nam đến khu vui chơi trước khi mặt trời lặn. Để có thể chạy đua với thời gian như vậy, có thể nói cô ấy đã khá là vất vả...

Nhìn thấy đôi nam nữ trẻ đến vào đúng lúc sắp đóng cửa, một số nhân viên trong khu vui chơi lẫn du khách đang chuẩn bị ra về đều không khỏi nhìn nhau đầy vẻ ngờ vực.

Tất nhiên, họ không hiểu ý Himiko, họ chỉ buông vài lời nhắc nhở đầy thiện chí. May là họ không có ý định ngăn cản hay đuổi khách. Có lẽ là do hôm nay là một ngày đặc biệt chăng?

Cũng không hẳn.

Trước chiếc đu quay khổng lồ, cả hai nhìn thấy một vài cặp đôi khác cũng đang nán lại với ý đồ tương tự. Himiko vốn đã nghĩ giờ này sẽ không còn ai... Hay ít nhất là đủ yên tĩnh để cô không phải quá xấu hổ, nhưng... có vẻ cô đã đoán sai rồi.

Không sao, vẫn có thể làm được!

Sau khi mua vé xong, rốt cuộc cả hai cũng ngồi được vào một cabin trên chiếc đu quay, yên lặng chờ đợi nó bắt đầu hoạt động.

Trần Hoài Nam chống cằm nhìn ra ngoài trời, trong khi đó Himiko lại đang phải cố gắng khống chế nhịp thở của mình chỉ vì trái tim đang quá đỗi rộn ràng.

Bằng cách nào đó, Trần Hoài Nam đã nhận ra tâm tư của Himiko lúc này... Chắc là do ý đồ của cô đã quá rõ ràng? Hay là do cậu đã thông minh lên rồi? Cậu không biết, chỉ là... Có lẽ cậu không nên nói gì ngay lúc này.

Vài phút sau đó, chiếc đu quay bắt đầu vận hành lần cuối cùng trong ngày, chầm chậm đưa hai người lên trên cao.

Càng lên cao, tầm nhìn của hai người lại càng được mở rộng. Cũng đúng vào lúc này, tại phía đường chân trời, mặt trời đỏ rực như lòng trứng gà khổng lồ đang từ từ lặn xuống, chỉ còn lại những tia sáng dịu nhẹ, yếu ớt đến độ có thể nhìn thẳng bằng mắt thường.

Thật đẹp.

"Nè, Nam... Cậu biết lý do tôi đưa cậu đến đây mà, đúng không?"

"Chắc là vậy..."

Trần Hoài Nam tinh ý, không trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Himiko mà lại tỏ ra vẫn đang mải mê ngắm mặt trời. Có vẻ việc này đã thực sự hiệu quả, bằng chứng là tiếng sột soạt không ngừng vọng đến tai cậu.

"Cái này... Tôi đã cố gắng lắm mới làm ra đấy. Tôi biết nó sẽ không ngon bằng đồ mua sẵn... Nhưng vẫn mong là cậu sẽ không chê."

Nói đoạn, Himiko chậm rãi đưa cho Trần Hoài Nam một bọc chocolate lấp lánh được gói ghém rất đẹp mắt. Bên trong là những miếng chocolate đủ loại hình thù với thiết kế không được... đẹp cho lắm.

Dù vậy, cậu ta lại không hề nghĩ rằng đây là điều đáng chê trách: "Cảm ơn. Tôi sẽ trân trọng nó bằng cách... Ừm, chắc là đem đi hút chân không rồi làm tiêu bản đi."

"Tôi đánh cậu đấy."

"Giỡn tí thôi mà."

Trần Hoài Nam cười ha hả, rồi cất gói chocolate đi, sau đó lại tiếp tục ngồi yên vị, ra vẻ đang chờ đợi điều gì đó từ phía đối phương.

"Nam, tôi..."

Himiko hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt Trần Hoài Nam, dồn hết dũng khí mình vừa thu thập được: "Tôi... Th..."

"Thi..."

"..."

Cứ mỗi giây do dự trôi qua thì dũng khí của Himiko lại vơi đi một nửa. Kết quả là chỉ sau vài giây trầm mặc, mặt Himiko đã không thể nào đen hơn được nữa... Bởi vì cô ấy biết đây chính là dấu hiệu cho sự thất bại của mình.

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa... Mọi thứ đều đang ủng hộ cô! Ấy vậy mà đến cuối cùng... Cô vẫn thiếu chút dũng khí để nói ra lòng mình... Dù chỉ một chút thôi, nhưng cô ấy lại gục ngã trong gang tấc.

Chỉ vẻn vẹn ba chữ ngắn ngủi nhưng lại nghẹn cứng ở cổ họng, cứ ra đến miệng rồi lại chui vào trong bụng!

Himiko nắm chặt tay lại, ấm ức và thất vọng đến mức phải rơi lệ.

"Vẫn không nói được hả?"

Trần Hoài Nam ngồi đối diện với Himiko, vẻ mặt vẫn điềm nhiên, tim không hề loạn nhịp, nhẹ nhàng cười khẽ một tiếng: "Việc này cũng nằm trong dự tính của tôi. Không nói được thì thôi vậy, dù sao tôi cũng đã hiểu được tâm ý của cậu rồi, nghi thức đó cũng không còn cần thiết nữa."

"Cậu thì biết cái quái gì chứ?"

Nghe những lời Trần Hoài Nam nói, Himiko càng thêm tức giận. Cô ấy vừa giận cậu ta, lại vừa giận cả sự hèn nhát của bản thân: "Có mỗi ba chữ th��i mà cũng không nói được... Như thế thảm hại lắm, cậu hiểu không?"

"Chuyện đó... Đâu phải chỉ là hình thức đơn thuần? Ý nghĩa của nó lớn hơn thế rất nhiều... Cậu từng tỏ tình rồi mà... Vẫn không hiểu sao?"

Trần Hoài Nam lặng nhìn Himiko không ngừng rơi lệ, trong lòng cũng bắt đầu hoảng loạn.

Đây không phải lần đầu tiên cậu nhìn thấy Himiko khóc, chỉ là rất nhanh sau đó... Cô ấy đã vực dậy tinh thần vô cùng mạnh mẽ! Điều đó làm cậu cứ ngỡ lần cuối cùng cậu thấy cô khóc đã là từ rất lâu rồi...

Nhưng lần này thì khác...

Trần Hoài Nam biết rõ nếu như cậu không xử sự khôn khéo, có lẽ Himiko sẽ vĩnh viễn thay đổi!

Lily, nếu là em thì em sẽ làm gì?

...Không... Đây là việc của mình... Đừng để bị Lily ảnh hưởng.

"Xin lỗi, tôi vẫn không hiểu lắm về những tầng ý nghĩa cậu vừa nhắc tới. Tôi quá đần độn để tự mình hiểu được..."

"Tuy vậy..."

"Nhưng có một điều này tôi có thể làm vì cậu."

Dứt lời, Trần Hoài Nam đứng dậy, chậm rãi bước tới rồi tiến đến ôm chặt Himiko: "Tôi đang nợ cậu rất nhi���u lời xin lỗi... Himiko. Chắc là thời gian qua cậu đã ấm ức lắm phải không? Nhưng cũng không còn quan trọng nữa, vì giờ tôi đã thực sự hiểu cậu muốn gì từ tôi rồi..."

Himiko cắn răng, chỉ nhẫn nhịn được thêm một lúc rồi oà khóc.

"Cậu là đồ đần, đại ngốc! Đần độn!"

"Hết lần này đến lần khác... Cậu cứ thế, phớt lờ mọi gợi ý của tôi..."

"Đau lắm Nam ạ, đau lắm đấy!"

"Nhiều lúc tôi chỉ muốn đánh cậu một trận... Tôi muốn đánh cho cái đầu toàn bã đậu của cậu khôn ra chút... Nhưng tôi lại sợ làm cậu tổn thương..."

"Tôi không muốn bị ghét..."

"Lily, em ấy cứ như mảnh ghép hoàn hảo dành riêng cho cậu vậy... Tôi càng lúc càng sợ hãi nhiều hơn... Dù rằng trái tim tôi vẫn yêu em ấy."

"Tôi phải làm sao bây giờ?"

"Đinh ninh hôm nay nhất định sẽ thành công... Cuối cùng lại nhận phải thất bại trong gang tấc. Tôi đã cố gắng nhiều như vậy để làm cái gì chứ?"

"Có lẽ nào... Tôi đã lựa chọn sai rồi chăng? Lẽ ra tôi nên đi theo con đường vô tình của tổ tiên..."

Trần Hoài Nam cắn răng, lại khẽ thở dài rồi cốc đầu Himiko một cái: "Tỉnh táo lại một chút đi cô nương!"

Cốp~

"Bình thường thì cậu mới là người thông não cho tôi mà... Sao hôm nay vai vế lại đảo ngược rồi? Chẳng phải chỉ là không nói được ba chữ đó thôi mà? Chỉ cần làm lại cho đến khi nào làm được thì thôi chứ? Sao tự nhiên lại đi nói đến mấy chuyện không liên quan gì thế?"

"Tôi đần, đúng, tôi không phủ nhận. Cậu muốn đánh tôi, tôi cũng chịu, vì ngay cả tôi cũng thấy mình đáng bị đánh mà!"

"Lily là mảnh ghép hoàn hảo cho tôi sao? Có lẽ vậy, nhưng đó không phải lý do để cậu từ bỏ. Cậu đã luôn rất ngoan cường mà, sao tự nhiên lại trở nên bi quan đến thế? Cậu đã làm những gì để sống đến ngày hôm nay? Cậu đã tồn tại với thứ quyết tâm nửa vời này thôi sao?"

"Còn về con đường của cậu, chẳng ai có thể khẳng định nó đúng hay sai ngoài chính cậu. Cuộc hành trình của cậu sẽ không bao giờ kết thúc, miễn là cậu không tự đặt dấu chấm hết cho mình... Tôi đã được "ai đó" dạy điều này đấy!"

"Vậy nên đừng có nghĩ ngợi linh tinh nữa, Himiko." Trần Hoài Nam lại cốc đầu Himiko thêm một cái: "Himiko, cậu cứ tiếp tục là chính mình là được rồi. Himiko mà tôi biết sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại thế này đâu, đúng không?"

Himiko ngẩng đầu nhìn Trần Hoài Nam, cô ấy dường như đã hết khóc thật... Thay vào đó là ánh mắt tràn đầy oán niệm.

Thụp~

Himiko giơ nắm đấm nhỏ lên, đấm vào lồng ngực cậu một cái.

...

Thụp~

Lại thêm một cái.

Thụp~

Thêm một cái nữa...

"Ê, hơi đau rồi đấy."

Thụp!

"Oạc-"

Lần này là một cú rõ mạnh, làm Trần Hoài Nam phải vô thức buông cô ấy ra mà ôm ngực ho sặc sụa.

"Cứ đợi đấy!" Himiko đứng dậy, chỉ thẳng mặt Trần Hoài Nam với vẻ kiêu ngạo nhất có thể: "Lần này tôi sẽ bỏ qua cho, nhưng lần sau thì đừng mong sẽ được yên thân với tôi!"

"Himiko, hai chữ "yên thân" này có mấy lớp nghĩa vậy?"

"Hứ!"

Himiko quay ngoắt người, mạnh mẽ mở cửa cabin rồi phóng thẳng xuống mặt đất từ độ cao cả trăm mét, để lại Trần Hoài Nam vẫn đang ở lại đó với vẻ mặt ngây ngốc chưa hiểu chuyện gì vừa x���y ra.

"Không hổ là con gái. Mới mấy giây trước còn đang khóc sướt mướt, vậy mà bây giờ đã muốn quay sang đánh mình rồi... Đúng là lật mặt nhanh kinh khủng."

Trong thời gian đợi cabin của mình hạ xuống, Trần Hoài Nam rảnh rỗi liền mang chocolate ra thử một miếng. Hương vị nhìn chung không tệ chút nào, có lẽ cô ấy đã rất nỗ lực để có thể làm ra mẻ chocolate này, chỉ là...

"Ngọt quá, ngọt đến mức... thừa thãi. Nhưng đây chắc hẳn cũng là dụng ý của cái cô bé đó..."

"Trời ạ..."

"Mình phải làm gì với cái sự dễ thương này bây giờ...?"

...

...

Ở nhà.

Rầm~

Trong lúc đang bận rộn làm món chocolate đặc biệt thì Lily đột nhiên nghe thấy cửa bị đẩy rất mạnh. Biết rằng đã xảy ra chuyện, cô gái nhỏ nhanh chóng chạy ra xem thì thấy Himiko đang tiến đến chỗ mình với gương mặt đỏ bừng.

"Chị Himiko? A..."

"Lily! Chị lại thất bại rồi!"

Bịch~

Himiko úp mặt về phía bộ ngực chưa kịp phát triển của Lily, ra sức cọ xát, hệt như một đứa trẻ đang nhõng nhẽo: "Chị vô dụng quá đi mà... Có vậy thôi mà mãi vẫn chẳng l��m được! Kết quả thì sao? Bị một tên ngốc như cậu ta thông não mới nhục nhã chứ! Aaaaaa~ chị chết mất!"

Lily nhanh chóng vào vai người chị, vừa xoa đầu vừa an ủi Himiko: "Nhưng ít nhất thì anh ấy cũng đủ thông minh để nhận ra tâm ý của chị rồi, đúng không? Được như thế thì cũng coi như thành công một phần rồi... Chưa hẳn là thất bại toàn tập..."

"Ừm... Chắc vậy... Bộ đồ mà chị đang mặc... Và cả chiếc kẹp tóc này cũng là một chút thành công của chị..."

Nói đến đây, Himiko lại cọ xát bộ ngực khiêm tốn của Lily: "Nhưng đây không phải điều chị muốn đâu, Lily! Chị cứ tưởng hôm nay sẽ trút bỏ được kiếp đồng trinh cơ... Hay ít nhất cũng phải trao cho cậu ta nụ hôn đầu đời... Nhưng kết quả thì đã rõ rồi đó, chẳng làm được gì cả!"

"Oa~ Thảm hại quá! Thật thảm hại! Tại sao cứ lựa đúng thời khắc quan trọng là chị lại yếu mềm thế này chứ..."

"Thôi thôi, ngoan nào, ngoan nào, chúng ta vẫn còn thời gian mà. Nhất định chị sẽ làm được thôi. Đừng học theo cái thói vội vàng thái quá của em chứ."

"Oa~"

"Đừng c�� nữa, em có ngực đâu cho chị cọ, nhột lắm đó nha."

Lily khẽ thở dài, đành phải để cho bà chị của mình tự tung tự tác một lúc.

Dày công chuẩn bị rồi lại thất bại trong gang tấc như vậy... Chị ấy hẳn là đang tức lắm! Nếu là Lily, chắc cũng tức muốn nổ phổi cho xem!

"Không thể như thế này được... Mình phải làm gì đó để cứu vãn thất bại này..."

Himiko ngẩng đầu lên, vịn chặt vai cô gái nhỏ trước mặt, vẻ mặt khẩn thiết nói: "Lily! Không... Lycoris! Hãy giúp chị lần này đi! Chỉ lần này thôi cũng được!"

Một bên mắt Lily chậm rãi chuyển sang màu tím, tượng trưng cho sự xuất hiện của Lycoris, đồng thời giọng nói cô bé cũng trở nên u ám vài phần: "Em có thể giúp chị, tất nhiên rồi... Nhưng sẽ không phải là miễn phí đâu."

"Được, sao cũng được!"

"Hì, cái giá phải trả để em giúp thì dễ thôi... Nhưng một khi đã làm rồi thì không thể quay đầu lại đâu." Lycoris chậm rãi nở nụ cười hắc ám: "Chị dám chắc là mình sẽ không hối hận chứ?"

...

"Được, vậy thì triển thôi!"

Bản biên tập này được thực hiện b���i truyen.free, nơi cảm xúc thăng hoa trên từng con chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free