Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 158. Tiến lên, Himiko! (1)

Mấy ngày sau.

Cuối cùng thì ngày Valentine mà Himiko hằng mong đợi cũng đã đến! Dĩ nhiên, cô ấy đã lên sẵn kế hoạch cho ngày đặc biệt này từ rất lâu rồi.

Mọi thứ đều đã được cô ấy tính toán và chuẩn bị tường tận, từ những địa điểm hẹn hò lãng mạn đến các cung đường lý tưởng để tỏ tình... Tất cả, tất tần tật đều được cô ấy tìm hiểu vô cùng kỹ lưỡng!

Có thể nói, những gì cô ấy cần làm bây giờ chỉ là đợi tan học rồi bắt đầu triển khai mà thôi!

Hôm nay lên lớp, thầy Phong đã dạy tiết lý thuyết một cách nhẹ nhàng bất ngờ... Cảm giác khác hẳn so với thường ngày.

Sau đó, khi tiết học buổi sáng kết thúc, lão ta nói: "Hôm nay là dịp đặc biệt nên tôi sẽ trốn việc dẫn vợ con đi chơi, vì vậy... Ừm, chiều nay các em sẽ được nghỉ nhé."

"Yahooooo!"

"Đừng có vội mừng, hôm sau tôi sẽ dạy kết hợp giữa lý thuyết và thực chiến luôn. Nhồi nhét nhiều như vậy rồi, phải thực hành mới nhớ bài được chứ~"

Dứt lời, thầy Phong búng tay một cái rồi lập tức chuồn mất, để lại cả lớp cá biệt vừa bị đá thẳng từ thiên đường xuống địa ngục, tức tối đến mức muốn chửi ầm lên.

Kết hợp giữa lý thuyết và thực hành? Như thế có nghĩa là họ sẽ bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần chẳng phải sao!? Làm vậy thì có khác gì hồi đầu năm đâu chứ!?

"Quay về nếp cũ rồi ha..."

Dạ Trầm Uyên khẽ thở dài, thu xếp đồ đạc rồi chuẩn bị về: "Hôm nay là Valentine nên tôi muốn dẫn nàng mèo nhà mình đi chơi một tí, chuồn trước đây."

"Cút!"

"Tôi cũng về đây, lý do tương tự." Edgar cũng đứng dậy về.

"..."

Tiếp sau đó, những người còn lại trong lớp cũng lần lượt về, chỉ còn lại Himiko và Trần Hoài Nam đang kèm cặp nhau học nhóm, chỉ vì cô nàng não cơ bắp nhà mình chậm tiếp thu.

"Valentine à... Hoài niệm thật."

Giữa chừng, Trần Hoài Nam đột nhiên cười nói: "Bảo sao lão thầy giáo đó đột nhiên chuồn nhanh như vậy... Hóa ra hôm nay là Valentine. Nếu bọn nó không nói thì tôi cũng chẳng biết luôn."

"Vậy... Chiều nay đi chơi không?"

Himiko dừng bút lại, nhỏ giọng hỏi với biểu cảm có phần e lệ ngượng ngùng.

"Được thôi, dù gì cũng rảnh, lát nữa đi cũng được." Trần Hoài Nam cười ha ha: "Trước tiên thì học xong phần này đi đã, không thì tối nay sẽ khó ngủ lắm đấy."

"Ừ..."

Kết quả là phải mất thêm tổng cộng một tiếng rưỡi nữa, cả hai người họ mới có thể đứng dậy về.

Khi tiến đến tủ đồ riêng để lấy đồ đạc thì Trần Hoài Nam đột nhiên phát hiện ra bên trong có vật lạ. Đó là một đống phong thư với đủ loại hình thù khác nhau, làm cậu ta không khỏi hoa mắt: "What?"

Đây... Lẽ nào là thư tình?

Từ khi nào mình được giá thế này?

Trần Hoài Nam mặt đầy vẻ khó hiểu. Thay vì cảm thấy vui mừng hay sung sướng như những cậu con trai bình thường ngoài kia thì trong lòng cậu lại ngập tràn nghi hoặc.

Ngay phía bên cạnh, Himiko cũng mở tủ đồ và một cơn lũ phong thư tràn ra từ bên trong. Nếu chỉ tính riêng về số lượng thì chắc cô ấy phải hơn cậu tới mấy chục lần chứ chẳng đùa!

Ha, còn tưởng cuộc đời tươi đẹp lắm... Hóa ra là vẫn bị người ta out trình.

Tỉnh táo lại đi Nam ạ, mày có cửa nào mà so sánh với người ta chứ?

"Chậc, phiền phức thật."

Trước con mắt thẫn thờ của Trần Hoài Nam, Himiko lạnh lùng đem đống thư đốt sạch bằng ngọn lửa màu huyết hồng đặc trưng của mình, căn bản chẳng thèm để ý xem nội dung bên trong có gì.

Xong việc của mình, Himiko quay sang nhìn cậu cười hỏi: "Thế nào? Có cần tôi giúp cậu đốt luôn hay không? Tay nghề của tôi điêu luyện lắm, sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào đâu."

"Đợi đã, đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhận được thư tình mà... Ít nhất, tôi cũng phải đọc nó cho tử tế chứ..."

"À... Vậy thì nhanh lên, trước khi tôi không thể nhịn được nữa."

Trần Hoài Nam: "..."

Không tiếp tục chần chừ, cậu ta liền mở lá phong thư đầu tiên ra với một chút hân hoan trong lòng... Ừ. Đó là cho đến khi cậu ta đọc được phần nội dung vừa ngắn gọn, vừa súc tích lại còn "thanh lịch" đến 10 điểm bên trong nó:

[Mày là gì của thiên thần hả thằng khốn!?]

"..."

Đọc xong phần nội dung, cậu không khỏi nhìn lại lá phong thư.

Mả mẹ, thằng khứa nào chơi ác dữ? Ai đời lại đi nhét thư đe dọa vào phong bì hình trái tim cơ chứ? Đây rốt cục là đang chọc tức hay chỉ là một lời đe dọa ngọt ngào vậy?

"Đốt giùm tôi lá này."

"Vẫn chưa chịu bỏ cuộc à?" Himiko cố nén cười mà hỏi.

"Không, tôi không tin... Tôi không thể chấp nhận những lá phong thư nhét tủ đầu đời của tôi lại như thế này được!"

Kết quả là phải mất thêm tận mười lăm phút kiểm kê toàn bộ, Trần Hoài Nam mới đau khổ nhận ra rằng nội dung những lá thư này đều giống hệt lá thư đầu tiên... Đều là những lời đe dọa "ngọt ngào" của ngày Valentine cả...

Himiko thì vừa đốt thư cho Trần Hoài Nam vừa cười đến phát khóc. Điều đó càng làm cho cậu ta cảm thấy ấm ức và thất vọng hơn gấp bội!

"Xem ra cái hôm Lily theo cậu đến trường đã bị không ít người nhìn thấy, phải không?" Himiko vừa lau nước mắt vừa cười ha ha: "Cũng phải nhỉ? Lúc đấy cả bọn còn lao vào xem buổi công diễn của mấy anh Cường cơ mà... Không bị bắt gặp mới là lạ đấy."

Trần Hoài Nam yên lặng ngồi xổm xuống một góc vẽ vòng tròn...

"Mau đi thôi, kẻo bác bảo vệ đánh trống vào tiết thì khỏi về luôn đấy." Himiko vỗ vai Trần Hoài Nam, rạng rỡ nở một nụ cười kèm theo một cái nắm tay.

"Ừm..."

"Chà, thấy cậu xuống tinh thần như vậy... Chắc là tôi nên buff cho cậu một chút hương vị của Lễ Tình Nhân nhỉ?"

Nói rồi Himiko liền tiến sát lại Trần Hoài Nam, yêu kiều thì thầm vào tai cậu ta: "Hôm nay, tôi nhất định sẽ giúp cậu trở thành người hạnh phúc nhất thế giới... Không phải bởi bất kỳ cô gái nào khác mà chính là tôi - Kurogane Himiko."

Trần Hoài Nam nghe xong, mặt mo cũng hơi đỏ lên: "..."

Coi bộ cô nàng này bắt đầu hành động rồi.

... ...

Không lâu sau đó, Himiko đã nắm tay dẫn Trần Hoài Nam ra phố... Nơi mà vô số các cặp đôi khác đang bầu bạn bên nhau.

Mặc dù Himiko vẫn không lộ ra quá nhiều cảm xúc trên mặt nhưng cậu ta vẫn biết cô nàng này đang cảm thấy rất ngại... Từ những giọt mồ hôi tay đang liên tục tiết ra của cô ấy là cậu liền biết.

"Vậy cậu muốn đi đâu chơi?"

"Vừa mới ăn trưa xong mà... Hay là chúng ta đi xem phim một lát nhỉ? Đợi đói thêm chút nữa rồi tôi sẽ dẫn cậu đi ăn. Tôi biết chỗ này ngon lắm." Himiko tỏ ra rất tự tin nói.

Trần Hoài Nam khẽ gật đầu: "Đều nghe cậu sắp xếp hết đấy."

"Fufufu~"

Himiko mỉm cười, lại nắm chặt tay cậu ta, kéo đến tận rạp chiếu phim, trông cứ như thể cô ấy đang cố tuyên bố với cả thế giới rằng người này chính là bạn trai của cô ấy vậy.

Với kế hoạch được chuẩn bị sẵn từ trước, không lạ gì khi Himiko đã sớm đặt trước vé xem phim. Đó là một bộ phim hài lãng mạn với chủ đề học đường, vừa vặn để cô ấy vừa gợi ý vừa tạo không khí cho buổi hẹn hò ngày hôm nay.

Thế nhưng giữa chừng... Một sự kiện không may đã xảy ra.

Khi cả hai còn chưa kịp bước vào bên trong rạp để xem phim thì đã bị anh bảo vệ cao lớn chặn lại với vẻ mặt khó xử: "Xin lỗi... Nhưng liệu hai cô cậu có thể xem phim khác đi được không? Bên trong này vừa xảy ra chút chuyện, và chúng tôi đang phải thu dọn hiện trường. Vì vậy, bộ phim của ngày hôm nay sẽ bị tạm hoãn."

Himiko mặt mày tối sầm: "..."

Trần Hoài Nam vẫn bình tĩnh hỏi: "Bên trong vừa xảy ra chuyện gì vậy anh?"

"À, nghe mấy đồng nghiệp kể lại thì hình như lúc nãy có khách đánh ghen thì phải. Nghe bảo có anh bạn chất chơi nào đó dẫn tiểu tam đến đây chơi Valentine, vô tình bị người tình cùng với bạn trai của cô ta bắt gặp tại trận... Dĩ nhiên, khi cả hai bên phát hiện ra đối phương đều đang ngoại tình, họ liền ngay lập tức lao vào đánh nhau thôi."

Trần Hoài Nam khóe miệng co giật: "Nghe như kịch bản phim Hàn vậy?"

Anh bảo vệ nhún vai một cái rồi cúi đầu xin lỗi: "Hai cô cậu đến quầy lễ tân trình báo sự việc, nhất định sẽ có đền bù. Mong hai người thứ lỗi vì sự bất tiện này."

Trần Hoài Nam khẽ gật đầu, không làm khó anh bảo vệ nữa.

Kết quả chung cuộc: Từ sự kiện xem phim hài lãng mạn bỗng chốc đã trở thành sự kiện xem phim kinh dị tâm lý. Mặc dù cả hai người họ vẫn ngồi xem thật đấy nhưng chẳng có gì đáng nói xảy ra cả.

Trần Hoài Nam yên lặng xem phim như bình thường, còn Himiko thì đã quá quen với mấy chuyện kiểu này nên từ lúc nào đã lăn ra ngủ gật, đến tận khi hết phim mới chịu dậy với vẻ mặt mơ màng: "..."

"Gần hai tiếng đồng hồ trôi qua rồi đó, đã cảm thấy đói bụng hay chưa?"

Himiko đỏ bừng mặt: "..."

"Vẫn chưa đâu! Mau đi mua sắm với tôi!"

Phần tiếp theo trong kế hoạch: Mua sắm!

Himiko lại kéo tay Trần Hoài Nam đi, đến tận khu mua sắm mới chịu buông ra: "Hiếm khi có cậu đi theo xem tôi thử đồ, nhớ phải cho ý kiến thật lòng nhé!"

"...Ờ"

Chị nhân viên nhìn về phía đôi bạn trẻ, trên miệng bắt đầu lộ ra nụ cười tà ác.

Là một người phụ nữ nhạy cảm, làm gì có chuyện cô ấy không nhận ra ý đồ của cô nàng kia cơ chứ? Thế là với trái tim nồng hậu của mình... Chị nh��n viên nọ đã quyết định đẩy thuyền.

Không lâu sau đó...

Rẹt~

Himiko kéo rèm ra, phát súng dạo đầu là một bộ đồ thỏ cực kỳ khiêu gợi.

Trần Hoài Nam che mũi lại, đồng thời giơ ngón tay cái lên: "10 điểm, nhưng nóng mắt quá nên đổi đi được không?"

"Đi chết đi..."

Xoạch~

Lại thêm một lát nữa...

Rẹt~

"Trông thế nào... Thưa... Chủ nhân..."

Lần này là một bộ đồ hầu gái theo như đề xuất của chị nhân viên "tốt bụng". Và tất nhiên, khi được mãn nhãn đã đời như vậy, Trần Hoài Nam cũng không tiếc lời khen ngợi vẻ đẹp của cô nàng: "Quá tuyệt vời, chốt! Phải chốt ngay mới được!"

Himiko đỏ mặt, vì xấu hổ quá nên đành phải đóng rèm trở lại.

Lúc này, Trần Hoài Nam mới đưa mắt nhìn về phía chị nhân viên đang cười một cách cực kỳ quái dị: "Chị cố tình đúng không?"

"Ồ? Em không thích à?"

"Không, em rất thích."

"Trung thực là tốt, có bạn gái đẹp như vậy thì phải nhân cơ hội mà ngắm chứ." Chị nhân viên cười nói: "Sẵn tiện thì bên kia có bán bao cao su đấy, vị dâu... Rất đắt hàng. Em có thể chạy đi mua ngay trong lúc cô bạn của em chưa thay đồ xong."

Trần Hoài Nam khóe miệng giật giật: "Cái đó có hơi... nhanh quá thì phải?"

"Em đang sống ở thời nào vậy? Càng trẻ thì sức càng khỏe chứ sao? Phải nhân cơ hội này cố gắng thể hiện bản lĩnh đàn ông của mình đi chứ?"

Trần Hoài Nam trầm mặc.

Vấn đề là... Họ có phải một cặp chính thức đâu mà làm vậy...

Rẹt~

"Bộ này... Trông thế nào?"

Lần này, Himiko đã chọn một chiếc váy dài màu trắng để khoác lên người. Tạm trút bỏ vẻ cá tính và mạnh mẽ, cô ấy lúc này trông như một thục nữ đang độ tuổi nở rộ vậy... Một phong cách khác hẳn với trước kia, và cũng không tệ chút nào.

"Đẹp! Siêu đẹp luôn! Đẹp như tiên nữ giáng trần vậy! Không giỡn đâu!" Trần Hoài Nam gật đầu lia lịa: "Hay là hôm nay cậu mặc bộ này đi, vừa hay tôi có ý này không tồi... Đợi một chút."

Dứt lời, Trần Hoài Nam liền chạy đi chỗ khác tìm kiếm cái gì đó.

Chỉ khoảng vài phút sau, cậu ta nhanh chóng quay trở lại cùng với một chiếc kẹp hoa màu đỏ trong tay. Mặc dù cậu ta không rõ đây là loại hoa gì... Nhưng cậu lại có cảm giác thứ sắc thái này hoàn toàn hợp với Himiko!

Dường như cũng hiểu ý Trần Hoài Nam, Himiko khẽ cúi người xuống để cậu ta có thể cài tóc với chiều cao có phần khiêm tốn so với cô ấy.

Mái tóc của Himiko vốn rất dài, chỉ cần không để ý một chút là có thể che phủ cả một bên mặt. Tuy nhiên, khi đã có chiếc kẹp tóc này giữ lại, giờ đây đôi mắt màu đỏ như hồng ngọc của cô ấy đã có dịp phô bày vẻ đẹp rực rỡ của nó.

"Hai gam màu đen đỏ rất hợp nhau nhỉ? Quả nhiên lựa chọn của tôi là hoàn toàn đúng đắn." Trần Hoài Nam gật đầu đầy hài lòng trước vẻ Himiko của hiện tại.

"Vậy... Vậy sao...?"

Himiko thì vô thức quay mặt đi chỗ khác, không tài nào nhìn thẳng vào mắt cậu ta mà nói chuyện được... Ít nhất là tại thời điểm này.

"Chị ơi, mau gói hết chỗ này lại cho em! Mặc dù có vài bộ cô ấy chưa mặc thử thật nhưng không sao hết, người đã đẹp thì dù mặc cái gì cũng đẹp thôi!"

Himiko đỏ bừng mặt, bên trên mái tóc đen dài dường như đang bốc khói.

Chị nhân viên giơ ngón tay cái tán thưởng: "Lựa chọn sáng suốt đấy em trai, là đàn ông thì phải dứt khoát như vậy, con gái nó mới thích chứ chú em?"

"A ha ha..."

Không lâu sau đó, khi Trần Hoài Nam đang bận thanh toán thì chị nhân viên nọ đã lân la đến gần Himiko, vừa nhỏ giọng thì thầm vừa nhét vào túi xách của cô ấy một vật gì đó rất khả nghi: "Cố lên em gái, cậu ta rất có triển vọng đó. Đây coi như món quà nhỏ chị tặng để cổ vũ em nhé..."

Himiko thoáng nhìn vào bên trong túi, mặt mũi đều muốn bốc hỏa.

"Đã là tuổi trẻ thì phải tận hưởng một chút đúng không? Loại bao này da mỏng lắm, lại còn thơm nữa... Nhất định sẽ cho em những ký ức khó quên!" Chị nhân viên vỗ vai buông vài lời tâm tình: "Nên là phải cố gắng lên đấy. Loại con trai mà ta có thể hoàn toàn dựa dẫm vào như cậu nhóc đó giờ không còn nhiều nữa đâu."

"...Vâng."

Mọi quyền sở hữu với bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free