(Đã dịch) Thần Sư - Chương 160. Tiến lên, Himiko! (:3)
"Anh về rồi đây..."
Chẳng bao lâu sau khi Himiko về, Trần Hoài Nam cũng đã có mặt ở cửa, tay xách túi đồ ăn tối mua vội trên đường.
Thấy Trần Hoài Nam đã về, Lily nhanh chóng chạy ra đón cậu bằng một cái ôm nồng nhiệt: "Cuối cùng anh cũng chịu về rồi! Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra mà chị ấy hành động lạ thế?"
"A ha ha..."
Trần Hoài Nam chỉ cười trừ, không trả lời mà gượng ép lái sang chuyện khác: "Anh có mua đồ ăn tối cho em đây. Hôm nay anh mệt quá, chắc không nấu cho em được rồi."
"Thì cũng được thôi, mau vào nhà đi, em có thứ này muốn tặng anh."
Nói rồi, Lily ra sức kéo Trần Hoài Nam vào nhà. Trên chiếc bàn phòng khách, cậu thấy một hộp chocolate do cô bé chuẩn bị sẵn, với đủ loại sắc thái kỳ lạ: "Hôm nay là Valentine mà, đúng không? Em cũng muốn tặng anh chocolate tình yêu nữa~"
"Tuy nhiên, vì người đã đích thân đi làm chính là em nên sản phẩm em làm ra cũng phải đặc biệt hơn người khác!" Lily cầm hộp chocolate lên, đưa cho Trần Hoài Nam với vẻ mặt tự đắc: "Em gọi đây là chocolate gacha! Một sản phẩm độc nhất vô nhị trên thế giới này!"
Trần Hoài Nam: "...Hả?"
"Hộp chocolate này có tổng cộng hai mươi bốn viên, mỗi viên đều sở hữu một hương vị khác nhau do em dụng tâm phối chế. Thế nên từ hôm nay trở đi, mỗi ngày anh chỉ được phép ăn một viên thôi!" Lily cười hắc hắc: "Luật chơi là vậy đó! Anh mau ăn đi, xem viên chocolate hôm nay sẽ có hương vị gì nào?"
Trần Hoài Nam hiểu ra ý đồ của Lily, không nhịn được mà vỗ tay thán phục: "Cách chơi này đúng là thú vị thật! Ai mà ngờ em lại kết hợp món chocolate với yếu tố gacha đâu chứ... Ha ha, cảm giác mong đợi này thực sự rất khó tả."
Nghe y hệt mấy con nghiện gacha đang sống vật vờ ngoài kia vậy.
Tán thưởng xong xuôi, Trần Hoài Nam liền ăn thử một viên.
"Chua..."
Chua quá! Chua còn hơn ăn chanh nữa! Cảm giác môi như muốn thụt vào tận sau gáy! Ôi, lưỡi anh sắp mất cảm giác rồi...
...
Từ đã?
Trần Hoài Nam thò tay vào miệng, móc nhẹ một cái rồi rút ra một sợi... tóc?
Khoan đã, đây là tóc thật à? Sao hình thù của nó có hơi lạ lạ?
"Heeheehee" Lily dâng mặt, cười lên một cách kỳ dị: "Heeheehee... Heehee... Em đã bảo là có những lúc anh không nên tin em mà... Trả giá đi..."
Trần Hoài Nam mặt mày tối đen: "...Cho nên đây rốt cuộc là thứ gì?"
"Heeheehee..."
Lily không trả lời, vẫn chỉ đáp lại cậu bằng một nụ cười quái dị.
Tuy không biết sợi màu trắng này là gì, nhưng kỳ thực, Trần Hoài Nam cũng không quá sợ, bởi vì nó không phải là thứ tệ hại và biến thái nhất.
Nguyên do ư? Đơn giản là vì em ấy chưa đủ lớn mà thôi...
Lần trước em ấy đã cho cậu nhìn thấy tất cả rồi, tất tần tật, nên là cậu biết cái sợi màu trắng này tuyệt đối không phải thứ mà người bình thường đang nghĩ tới!
Dù vậy thì... Nó vẫn là một bí ẩn.
Hoặc là không.
"Giỡn thôi, nó là tóc của em đấy. Em đã cố tình biến nó xoăn xoăn như vậy để anh hiểu lầm... Cơ mà em lại quên mất là hôm đó anh đã nhìn thấy hết rồi. Cơ thể em căn bản không có thứ đó."
"Lily, em có thật sự đã dâng hết sự "horny" cho Lycoris chưa vậy?"
"Để xem... Chắc là đã bị lấy đi khoảng ba mươi phần trăm?"
Mới 30% thôi á!?
"..." Trần Hoài Nam tái mặt, chủ động hoàn trả đống chocolate trong tay mình: "Nếu viên nào cũng như viên này thì anh chịu, không ăn nổi đâu. Anh đây không biến thái như em."
"À, đừng lo, anh chỉ không may bốc trúng viên duy nhất ẩn chứa trò đùa nghịch ngợm của em thôi... Nói cách khác, mấy viên còn lại đều bình thường, không có "Easter Egg" nữa đâu~"
Trần Hoài Nam: "..."
Cậu có nên tin tưởng em ấy không nhỉ?
Ngay cả một kẻ cuồng tín như cậu cũng bắt đầu có chút mất lòng tin vào thiên thần nhỏ nhà mình rồi.
"Mau ngồi xuống đây, kể cho em nghe về buổi hẹn hò của hai anh chị đi." Lily cười tít mắt nói: "Em có hỏi chị Himiko nhưng chị ấy đã trốn lên phòng rồi... Giờ chỉ có thể nhờ anh thôi. Bữa cơm hôm nay ngon hay dở đều do anh cả đấy."
"..."
Kết quả là Trần Hoài Nam đã kể lại toàn bộ diễn biến buổi hẹn hò, trong lúc Lily bận rộn thưởng thức đống đồ ăn cậu vừa mang về.
"Cơm này hơi ngọt, nhưng không sao." Lily cười ha ha, chọc chọc vào má Trần Hoài Nam: "Chà chà, coi ai đó đang ngượng kìa~ Chị Himiko nhà mình dễ thương lắm, đúng không anh~"
"Ờ, anh cũng không nghĩ tới cái bà chằn lửa đó có thể trở nên dễ thương đến vậy." Trần Hoài Nam không hề do dự gật đầu đồng tình: "Thú thật là... Lúc đó anh có chút rung động vì cô ấy."
"Một chút? Là bao nhiêu ta?"
Lily dí sát mặt vào Trần Hoài Nam, như thể muốn đọc hết cả tâm tư lẫn suy nghĩ của cậu vậy.
Tất nhiên, vì tôn trọng nên cô bé không làm vậy, chỉ dựa vào trực giác để phán đoán: "Anh có thích chị Himiko đó, em nghĩ vậy."
"Dĩ nhiên, nếu đem so với tình yêu chị Himiko dành cho anh thì chút tình cảm vừa chớm nở đó còn kém một quãng xa lơ xa lắc... Càng không thể so sánh với tình cảm em dành cho anh."
"Nên là..."
"Hãy tận hưởng ngày Valentine này nhé."
Nói rồi, Lily lại giở trò cưỡng hôn nhân lúc cậu không để ý. Lần này không phải do Lycoris chi phối hay gì cả... Mà chính là Lily. Giờ cô ấy đã đủ gan góc để làm điều đó mà không sợ bất kỳ điều gì nữa.
Dù vẫn ngại một chút...
"Lily, em... Ư...
Ý thức của mình... đang sụp đổ... ư? Tại... sao..."
Chỉ vài giây sau khi rời môi, bằng cách nào đó Trần Hoài Nam đã ngất đi ngay trên chiếc ghế sofa mềm mại. Còn Lily thì khẽ mỉm cười, lẩm bẩm: "Em đã hứa với chị Himiko rồi... Mong anh sẽ thứ lỗi cho cô bạn gái nghịch ngợm như em."
"Em yêu anh, anh Nam..."
"Và em cũng giống như anh... Em nhất định sẽ khiến cho ba người chúng ta mãi mãi bên nhau..."
"Mãi mãi..."
"Bằng mọi giá..."
...
...
Tựa như bản năng mách bảo điềm chẳng lành, Trần Hoài Nam chậm rãi tỉnh dậy trong tư thế hình chữ đại trên chiếc giường, trong một căn phòng vừa xa lạ... lại vừa quen thuộc.
Phòng của Himiko.
Ngay lúc này, tứ chi cậu đều bị thứ gì đó trói chặt đến mức không thể nhúc nhích, thậm chí miệng cũng bị dán băng, cảm giác cứ như thể cậu vừa bị "ai đó" bắt cóc v���y.
Chính cái cảm giác bất lực này đã khiến cậu bắt đầu nảy sinh nỗi sợ hãi từ sâu trong nội tâm.
"Fufufu~ Tỉnh rồi nha..."
Một tiếng cười quen thuộc vang lên bên tai cậu, trong thanh âm giòn tan dường như ẩn chứa sự điên cuồng. Cậu biết rõ người đó chính là Himiko, cũng đồng thời là kẻ chủ mưu đằng sau chuyện này...
Đã làm đến mức này rồi thì không thể nào là một trò đùa được nữa...
Cô ấy đã điên rồi.
"Nam~"
Himiko, trong bộ đồ ngủ tơ lụa gần như trong suốt, xuất hiện rồi nằm xuống, chống tay đối diện trước mặt cậu. Miệng cô nở nụ cười, nhưng đáy mắt lại u ám như đang bị thứ gì đó chi phối: "Cảm ơn cậu vì đã thức tỉnh tôi nhé... Nên hãy cố mà chịu trách nhiệm đi."
"Himiko sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại... Đúng vậy. Tôi muốn chuyển bại thành thắng bằng cách này... Có thể cậu sẽ giận tôi lắm, nhưng tôi không sợ."
"Dù gì thì cậu cũng sẽ thuộc về tôi thôi."
"Fufufufufu~"
Himiko vươn tay lên, nhẹ nhàng tháo băng bịt miệng cho Trần Hoài Nam. Thế nhưng lúc này cậu lại sợ quá, nhất thời đầu óc hỗn loạn đến mức không biết nói gì...
"Himiko, cô nhất thiết phải làm vậy sao? Tỏ tình thì không đủ dũng khí... Nhưng chuyện này thì cô lại dám sao?"
"Tôi yêu cậu, Nam."
"...!?"
Himiko đặt tay lên mặt Trần Hoài Nam, khóe miệng chậm rãi nâng lên thành một nụ cười đầy khí vị hắc ám: "Đó, tôi nói được rồi đó. Khi bức tường lý trí bị hạ xuống, tôi sẽ hoàn toàn bị bản năng chi phối... Vì vậy, đối với tôi mà nói, chuyện này đã không còn khó khăn như hồi chiều nữa..."
"Bị bản năng chi phối, nghĩa là..."
Himiko... Cô ấy đã hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ và hành động bình thường, trở thành một kẻ chỉ biết xuôi theo dục vọng của mình...
"Fufufufufu~"
Himiko lại cười quái dị, tay cầm vật gì đó rất khả nghi, đặt lên miệng rồi ngậm lấy nó: "Con trai các cậu rất thích chúng tôi ngậm thứ này rồi thực hiện những cử chỉ khiêu gợi, đúng không?"
"Không phải ai cũng thế..."
"Nhưng cậu thì có. Cơ thể cậu đang phản ứng rất dữ dội." Himiko vừa nói vừa bắt đầu sờ soạng lung tung: "Thật may quá, tôi cứ tưởng cậu không có hứng thú với cơ thể con gái chứ..."
Trần Hoài Nam: "..."
Ý gì?
"Ăn mặc như vậy thì ai mà nhịn nổi?"
Đúng vậy, thân hình của Himiko vốn đã cực kỳ nóng bỏng! Bây giờ cô ấy lại chỉ đang mặc đúng một bộ đồ ngủ bằng vải lụa trong suốt như thủy tinh, thậm chí không hề có một mảnh đồ lót nào đằng sau lớp vải mỏng dính đó...
Chỉ cần nhìn kỹ một chút là thấy hết tất cả... Mặc mà như không mặc... Cái cảm giác vừa bí ẩn vừa khiêu gợi này thì ai mà chịu nổi chứ!?
"Hôm nay khá là an toàn với tôi, nên có lẽ tôi sẽ bấm bụng ban cho cậu một "lần đầu tiên" thật trọn vẹn."
Nói rồi Himiko dứt khoát vứt vật khả nghi kia sang một bên. Miệng thì nói thế thôi, chứ thật ra cô ấy chỉ đang hành xử theo những gì mình mong muốn.
"Thật ra đây không phải lần đầu tiên chúng ta tiếp xúc da thịt đâu... Hồi còn lưu lạc ở Lãnh Nguyên phía Bắc, tôi đã dùng cơ thể mình để sưởi ấm cho cậu... Theo đúng nghĩa đen đó."
"Vì vậy, cái gì nên thấy... tôi cũng đã thấy hết rồi. Cậu sinh ra là để "đo ni đóng giày" cho tôi... Tôi cảm nhận được điều đó."
"À, đừng quên hôm nay chỉ "khá là" an toàn thôi nhé. Lỡ như tôi thật sự có thai... Chắc cậu sẽ không bỏ rơi tôi đâu nhỉ? Đúng không? Có đúng không? Cậu sẽ không bỏ rơi cô gái đáng thương này, đúng không?"
Trần Hoài Nam toát mồ hôi lạnh.
Càng nói nhiều, vẻ mặt lẫn khí chất của Himiko lại càng lúc càng trở nên đáng sợ. Khi bức tường mang tên lý trí bị phá vỡ, cô ấy đã và đang thể hiện bộ mặt trần trụi nhất của mình... Theo mọi nghĩa.
Và nó thật sự khiến cậu cảm thấy sợ hãi.
Yêu một con quỷ, hay bị một con quỷ đem lòng yêu... Cả hai việc đó đều mang ý nghĩa tương tự, đều là khiêu vũ trên lưỡi dao!
Chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ... người vũ công đó sẽ phải trả cái giá thật đắt...
"Tôi yêu cậu."
Himiko cúi đầu, đặt môi hôn Trần Hoài Nam bằng cách nồng nhiệt nhất, mạnh bạo nhất, so ra còn hung hăng gấp nhiều lần những gì Lily đã làm.
Sau đó, cô khẽ liếm môi, hai tay nâng mặt lên, đôi mắt đỏ như ánh lên thứ ánh sáng cuồng loạn và khát tình: "Yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu..."
"Tôi..."
"Yêu..."
"Cậu..."
"Heeheehee~"
"Giờ thì..."
"Hãy trao cho tôi..."
"Tất cả..."
Truyện này được biên tập và xuất bản độc quyền bởi truyen.free, xin quý bạn đọc vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.