Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 117. Reinhard Wens

Vài ngày trước, tại một vùng đất thuộc Đế Quốc Distonia.

Trong một dinh thự rộng lớn hàng nghìn mét vuông, ngập tràn hoa thơm cỏ lạ, một cô hầu gái đang tất bật phơi đồ. Cô tranh thủ chút ánh nắng hiếm hoi mà mặt trời ban xuống lục địa lạnh giá này.

Đây chính là lãnh địa của gia tộc Wens, một dòng họ quý tộc có địa vị rất cao trong Đế Quốc Distonia.

Một lát sau, khi đống quần áo đã được phơi xong xuôi, cô hầu gái mới rảnh tay lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi đưa mắt nhìn về một góc dinh thự, thầm thì: "Dạo này cậu chủ cứ là lạ... Hễ có thời gian rảnh là lại ru rú trong phòng, chẳng còn siêng năng luyện tập như trước nữa..."

"Có nên nhắc nhở cậu chủ rằng Hoàng Đế đang kêu gọi mọi người nhập ngũ không nhỉ? Dù ngài ấy không đích danh gọi cậu chủ... nhưng nếu cậu chủ cứ vắng mặt mãi thế này thì cũng nguy."

"..."

"Ô, có thư đến, là tiểu thư gửi về sao?"

Thật trùng hợp, lá thư này lại trở thành một lý do chính đáng để cô tìm đến phòng cậu chủ hỏi thăm vài câu.

Một lát sau.

Knock knock~

Nghe tiếng gõ cửa, từ bên trong căn phòng, giọng của chủ nhân dinh thự vọng ra: "Là em đó hả? Có chuyện gì?"

"Tiểu thư vừa gửi về một bức thư cho cậu chủ. Dường như tình hình ngoài tiền tuyến không được suôn sẻ lắm... Mong cậu chủ sẽ không làm ngơ."

"..." Người đàn ông trầm ngâm một lát rồi khẽ thở dài: "Vào đi, để tôi xem con nhóc đó muốn nói gì."

Đ��ợc lệnh, cô hầu gái liền đẩy cửa bước vào phòng. Trong phòng, một người đàn ông tóc tím vô cùng điển trai đã ngồi đợi sẵn từ lâu, thế nhưng sự tập trung của hắn không hề đổ dồn vào người vừa bước vào... mà lại dán chặt vào màn hình máy tính đặt trên bàn.

"Cậu chủ... đang xem livestream hả?" Cô hầu gái đặt bức thư xuống cạnh người đàn ông, khóe miệng giật giật: "Đó là lý do khiến cậu chủ không ra khỏi nhà suốt mấy ngày nay sao?"

"Ừ, xem thiên thần chơi game." Người đàn ông cười toe toét: "Em không biết được đâu, tiếng hát của cô bé này thực sự là một sự cứu rỗi đối với tôi đấy..."

"Cậu chủ không sợ bị Hoàng Đế trách phạt hay sao? Tôi lo lắm..."

"Lão Hoàng Đế kia không quản được tôi đâu, em đừng lo gì cả." Người đàn ông cười lành lạnh: "Trước đây ngây thơ không biết gì, giờ thì còn lâu lão ta mới lợi dụng được tôi."

Cô hầu gái tự hiểu đây là chủ đề nhạy cảm, liền không nói gì thêm nữa.

Tạm rời mắt khỏi màn hình, người đàn ông mở phong thư để đọc nội dung bên trong. Sau một hồi trầm tư, trên mặt anh ta nở một nụ cười: "Con bé này... Đợi đến lúc nó nhận ra bộ mặt thật của tên Hoàng Đế kia thì thật chẳng biết nó sẽ có biểu cảm gì nữa."

"Đã có chuyện gì xảy ra sao, thưa cậu chủ?"

"Đúng là có vài chuyện. Tình hình ngoài kia đang không được tốt lắm, có vẻ như sức mạnh của bọn chúng đã vượt xa tưởng tượng của lão Hoàng Đế kia rồi." Người đàn ông khẽ cười: "Thế nhưng, đó không phải điều khiến anh hứng thú. Quan trọng nhất là trong bức thư này, con bé đã nhắc đến "hậu bối" của anh."

"Hậu bối? Tức là..."

"Chính xác, bọn nhóc là một nhóm đàn em đến từ Học Viện Tân Sinh, không hiểu sao lại lạc đến tận chốn đầm rồng hang hổ này." Người đàn ông dở khóc dở cười nói tiếp: "Anh vốn dĩ chỉ muốn giữ vai trò trung lập... Nhưng xem ra chuyến này không đi không được rồi."

"Dù gì cũng là đàn em cả, để bọn nhóc bị ăn hiếp thì không phải phong cách của anh... Đúng không?"

Người đàn ông khẽ cười nhìn cô hầu gái nhỏ nhắn đứng bên cạnh, khiến cô không khỏi đỏ mặt, khẽ ho một tiếng: "Cậu chủ, xin ngài đừng trêu ghẹo tôi nữa."

"Cứng nhắc."

Người đàn ông khẽ thở dài, ném bức thư sang một bên rồi tiếp tục xem livestream: "Vẫn là ở nhà xem livestream của thiên thần thích hơn nhiều... Làm gì có ai trên đời này thuần khiết và đáng yêu được như cô ấy cơ chứ?"

Cô hầu gái lặng lẽ nhìn cô bé thiên thần đang cười nói trên livestream, trầm tư một lúc rồi nghiêm túc hỏi: "... Cậu chủ, ngài là lolicon đúng không?"

"Không, tuyệt đối không. Tôi chỉ đơn thuần yêu thích sự đáng yêu và tiếng hát cứu rỗi của cô ấy thôi." Người đàn ông cười ha ha phủ nhận, nói: "Đợi lát nữa đi, khi cô ấy nổi hứng hát vài câu là em sẽ hiểu ý tôi thôi."

Cô hầu gái nghe vậy cũng kiên nhẫn ngồi xem livestream bên cạnh hắn.

Nói gì thì nói...

Cô gái này đáng yêu thật, thật sự là... Cảm giác như cô gái này chính là tác phẩm hoàn mỹ nhất của tạo hóa vậy!

Đó là ấn tượng đầu tiên của cô hầu gái khi nhìn thấy nữ streamer trẻ tuổi.

"Hmm... Sao tự nhiên có hứng ghê nhỉ... Mọi người đợi em một tí."

Dứt lời, cô bé trên sóng livestream liền đứng dậy dời máy quay đi chỗ khác, nơi một chiếc dương cầm cũ kỹ đang đặt ngay sau lưng cô bé: "Hay là để em hát vài câu cho mọi người nghe nha... Tất nhiên, tất cả đều là ngẫu hứng nên nếu có gì sai sót mong mọi người đừng chê."

"Tới rồi!"

Thấy cô gái nhỏ đáng yêu bắt đầu ngồi vào chiếc đàn, "cậu chủ" ngay lập tức tỏ vẻ hào hứng hệt như một fan hâm mộ cuồng nhiệt lâu năm... mặc dù cô bé này thực chất chỉ mới stream được vài ba ngày ngắn ngủi.

Nhìn thấy kênh chat phát nổ trong sự hào hứng của đám đông, cô hầu gái cũng tập trung nghe thử, xem cô bé siêu cấp đáng yêu này sở hữu ma lực gì mà lại khiến người ta si mê đến vậy.

Chỉ vài giây sau, tiếng đàn đã ngân lên.

"..."

Giai điệu này...

Giống như một bản giao hưởng du dương trong giấc mơ vậy...

Như thể không thuộc về thế giới thực...

Lúc nào không hay, cả hai người đắm chìm trong tiếng ca của thiên thần nhỏ, giống như bao người khác trên kênh chat đã bất chợt lặng im... Chỉ bởi vì tất cả họ đều đã quên đi cái gọi là "thực tại".

Chỉ bằng vài câu hát đơn giản, số lượng fan hâm mộ của cô bé lại tăng vùn vụt. Tất nhiên, cả cô hầu gái vốn cứng nhắc kia cũng đã nằm trong số đó.

...

...

Trở về với thời điểm hiện tại.

Sau khi nghe Lithia nói rằng có người cần gặp ngay phía trước, cả lớp cá biệt ngay lập tức rơi vào trạng thái lo lắng sâu sắc. Không phải vì họ không tin tưởng Lithia, mà là vì họ sợ phải đối diện với cấp trên của cô ấy...

Họ sợ đó sẽ là một lão quỷ mưu mô xảo trá nào đó... Thế nhưng bây giờ có muốn rút lui cũng muộn rồi...

Họ đã sớm không còn lựa chọn nào khác ngoài tùy cơ ứng biến, chứ cứ cái kiểu gặp khó khăn là chùn bước thì biết bao giờ mới trưởng thành được?

"Lithia này, họ thật sự là quân chi viện đó sao? Không phải ai đó tính bày trò quỷ với bọn này đâu chứ?"

Dù biết là không nên, thế nhưng Trần Hoài Nam vẫn dè dặt hỏi lại để có thời gian chuẩn bị.

Lithia mỉm cười, như nhìn thấu tâm tư của Trần Hoài Nam, lên tiếng giải thích: "Yên tâm đi, người đó không phải mấy tay chính trị gia xảo quyệt ở Kinh Đô đâu... Thế nhưng về việc anh ta có bày trò quỷ hay không thì tôi lại không dám chắc."

Cả lớp: "..."

"Tuy nhiên, tôi có thể đảm bảo anh ấy sẽ không làm hại mọi người nên đừng lo."

"... Thôi được rồi, mau đi thôi."

Cuối cùng, cả lớp cá biệt vẫn theo chân Lithia tiến đến nghênh đón đội quân chi viện vừa tìm đến nơi. Dẫn đầu là một chàng kỵ sĩ mặc áo choàng trắng, đầu không đội mũ, không mặc giáp, chỉ độc một thanh trường kiếm gác bên hông, trông khác hẳn với những kỵ sĩ khác phía sau.

Nói sao nhỉ? Dù là lãnh đạo nhưng anh ta... Có phong thái của một kẻ tùy tiện.

"Lâu rồi không gặp, anh trai."

"Ồ, lâu rồi không gặp, Lith." Người kỵ sĩ áo trắng đáp lại: "Đây là đàn em của anh sao? Nhóm này có vẻ dương thịnh âm suy nhỉ? Sao chỉ có mỗi hai đứa con gái thôi vậy?"

"Thực tế là chỉ có một thôi... Nhưng chuyện đó có phải trọng điểm không?"

Đàn em là ý gì?

Chàng kỵ sĩ mỉm cười, nhảy xuống khỏi lưng ngựa, chậm rãi tiến đến bắt tay hữu nghị với Trần Hoài Nam: "Như những gì anh đây đã nói, anh đây chính là tiền bối của mấy đứa... Hừm, tính đến hiện tại thì anh đã tốt nghiệp được ba năm rồi..."

"Hả?"

Trần Hoài Nam hơi ngây người ra, một lát sau mới hiểu được: "Anh đã từng học tại H��c Viện Tân Sinh sao? Thật chứ?"

"Cô Nguyệt vẫn khỏe chứ? Cô ấy có dạy riêng lớp nào không?" Chàng kỵ sĩ xoa mũi, cười khan vài tiếng: "Nhớ hồi đó được cô ấy huấn luyện mà thấy sợ... Nhưng cũng nhờ vậy mới có anh của bây giờ đấy, thật hoài niệm."

"Cô Nguyệt hiệu trưởng sao? Cô ấy vẫn khỏe, và bọn em cũng đang bị chồng cô ấy bón hành thay cơm đây anh, chẳng khá khẩm gì hơn đâu." Trần Hoài Nam nhún vai: "Anh nghĩ lý do vì sao bọn em lại lạc tới tận vùng cực bắc cơ chứ?"

"Ha ha ha~"

Anh chàng cười lớn một trận rồi nhẹ nhàng vỗ vai Trần Hoài Nam, sau đó nghiêm túc giới thiệu: "Thôi nói chuyện đủ rồi, giờ thì mau khai báo danh tính đi mấy đứa. Anh là Reinhard Wens, đồng thời là anh trai của Lithia."

"Em là Trần Hoài Nam."

"Em là Edgar, anh cứ gọi em là Ed."

"..."

Sau một màn giới thiệu ngắn, Lithia lại dẫn cả bọn đến lều chỉ huy để tiếp tục bàn bạc công việc sắp tới. Reinhard tỏ vẻ không mấy tình nguyện về chuyện này, nhưng cuối cùng hắn vẫn không phản đối đề nghị của cô em gái tài giỏi.

Những người khác trong lớp cá biệt lặng lẽ đi theo sau hai người họ, và âm thầm đánh giá tình hình.

Từ việc Reinhard có quen biết cô Nguyệt, họ khá chắc rằng anh ta đã thực sự tốt nghiệp ở Học Viện Tân Sinh, cũng chứng tỏ anh ta là người có thể tin tưởng.

Ít nhất là vài người trong số họ đang nghĩ vậy.

Nhớ lại những gì Lithia đã nói, có vẻ như anh chàng Reinhard này cũng thuộc dạng người tinh quái chứ không hề chính trực như những kỵ sĩ bình thường. Điều đó cũng thật sự đáng để họ cảm thấy lo ngại và đề phòng.

Lỡ đâu anh ta âm thầm đào một cái hố rõ to cho họ thì sao? Ai mà biết có lấp được không?

Tóm lại, cứ cẩn thận cái đã...

Nội dung biên tập này được truyen.free giữ bản quyền, như một nỗ lực để mang đến trải nghiệm đọc hoàn hảo nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free