Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 118. Kỵ sĩ đã chết

Lắng nghe em gái kể lại tường tận sự việc, Reinhard khẽ gật đầu ra chiều đã nắm rõ tình hình. Tuy nhiên, dù mọi người đã đợi một lúc lâu, anh ta vẫn không nói thêm lời nào, cứ như thể cái gật đầu vừa rồi chỉ là một động tác xã giao cho có lệ.

"Mọi người nhìn anh dữ vậy? Nói trước luôn là đừng có mong đợi bất cứ điều gì từ anh, thật đó." Reinhard phất tay: "Anh đã từ bỏ chức vụ của mình được một năm rồi, tuy Hoàng Đế không chính thức xác nhận nhưng sự thật vẫn là như vậy."

"Thật ra lần này anh đến đây chỉ để đảm bảo an toàn cho em, tiện thể xem mặt mấy đứa hậu bối trông như thế nào thôi... Chứ anh cũng chả có ý định đánh trận làm gì nữa, quá phí công vô ích."

"Phí công vô ích?" Lithia nổi giận vặn tai Reinhard: "Anh có biết cuộc tấn công của chúng đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng của binh sĩ và người dân hay không? Anh có biết chúng đã chiếm bao nhiêu tấc đất và thành trì hay không? Là một kỵ sĩ, anh nói vậy mà không sợ bị người khác nguyền rủa hay sao?"

"Lith, đạo kỵ sĩ của anh đã chết từ lâu rồi. Anh bây giờ chỉ đơn giản là một lính đánh thuê nấp dưới cái bóng của quá khứ thôi, không hơn không kém." Reinhard vẫn không thay đổi thái độ: "Em có biết rằng những vùng đất chúng vừa chiếm được vốn dĩ đã thuộc về chúng hay không?"

"Hả?"

"Đó là chuyện đã xảy ra từ trước cả khi em chào đời rồi, đồng thời cũng bị giai cấp thống trị bóp méo rất nhiều nên em không hiểu cũng là lẽ thường tình."

Lithia: "Anh đang nói cái quái gì vậy?"

"Anh chỉ đang nói sự thật rằng năm xưa Hoàng Đế của Distonia đã tiến hành xâm lược vương quốc của quái vật, đẩy chúng vào sâu trong nội địa khắc nghiệt chỉ để cướp lấy toàn bộ mảnh đất màu mỡ đấy mà thôi." Reinhard nói: "Mọi sinh vật ở lục địa này đều tuân theo quy luật của tự nhiên, bọn chúng thua trận thì mất đất, anh cũng không bình phẩm thêm gì về chuyện này."

"Mọi chuyện chỉ đơn giản là anh đã không còn đứng về phe nhân loại nữa, cũng không định đứng về phe quái vật nốt. Anh sẽ vĩnh viễn giữ vững thái độ trung lập. Nên là mong em đừng làm khó anh nữa."

"Anh..."

Lithia cứng họng, nhất thời không biết phải nói gì với thái độ của anh trai mình.

"Rõ ràng hồi mới tốt nghiệp trở về, anh đã luôn là một kỵ sĩ tràn đầy nhiệt huyết và phấn chấn... Thế thì vì cái gì chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, anh lại trở thành cái dạng này vậy? Anh trai..."

"Như anh đã nói, kỵ sĩ đạo của anh đã chết từ lâu rồi, Lith."

"..."

Lithia không nói thêm gì nữa, lặng lẽ bước ra ngoài, để lại Reinhard chỉ biết đứng thở dài cùng nhóm bạn vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

"Xin lỗi mấy đứa nhé, xấu hổ thật." Reinhard cười cười nhìn nhóm bạn: "Nghe nói mấy đứa đã lập chiến công không nhỏ dù chỉ là khách qua đường nhỉ?"

"Tình thế ép buộc thôi anh ạ, bọn em không đủ nhẫn tâm để bỏ mặc bao người khác mà chạy... Mà cho dù có chạy cũng chưa chắc đã chạy được."

Reinhard lại cười: "May cho mấy đứa đấy, mấy kẻ dẫn đầu này thường chỉ là tép riu được cử ra với mục đích do thám mà thôi. Đợi đến khi lực lượng chủ chốt thực sự được tung ra thì còn lâu mới có chuyện mấy đứa còn sống trở về."

"Anh đã từng đánh qua những trận tương tự rồi sao? Nghe kinh nghiệm ghê..."

"Ờ, mặc dù anh chỉ tại ngũ khoảng một hai năm mà thôi..." Reinhard cười một tiếng rồi tiếp tục cảnh báo: "Tiếp theo nữa anh mong mấy đứa sẽ không tiếp tục tham chiến, vũng nước đục này không phải nơi để mấy đứa dấn thân vào đâu."

"Tụi em biết."

Lúc này, Trần Ho��i Nam mới lên tiếng thắc mắc điều mà mình nghi ngờ nãy giờ: "Em cũng không hiểu, điều gì đã khiến cho anh đưa ra quyết định quay lưng với người dân của mình như vậy?"

"Ai bảo thế? Anh chỉ đang quay lưng với cuộc chiến mà thôi. Nếu người dân gặp nguy hiểm thì anh sẽ ra tay, và đó tuyệt đối không phải thời điểm này." Reinhard cười ha hả: "Đừng có thắc mắc mấy chuyện đó như em gái anh, anh sẽ đánh mấy đứa đấy."

Khi dứt lời, nụ cười của Reinhard thoáng mang chút hiểm nguy, tựa như một thanh kiếm sắc bén vẫn còn nằm trong vỏ.

"..."

Thế thì thôi, không hỏi nữa.

"À, anh nghe nói đứa nào đó trong mấy đứa em đang tàng trữ Vodka hả? Mau đem ra xem nào, lâu lắm rồi anh chưa được uống rượu... Ở nhà cứ hễ lôi ra là lại bị ai đó ngăn cản, thế nên anh phải nhân cơ hội này uống cho thoả thích mới được." Reinhard lại cười ha hả nói.

Cả nhóm: "..."

Người phương Bắc ai cũng là tín đồ của Vodka nhỉ? Kẻ nào kẻ nấy đều bợm rượu như nhau, không sót một người nào...

"Thì đúng là bọn em có một ít... Cơ mà anh đừng nói như ki���u bọn em đang phạm tội như vậy chứ?"

"Tàng trữ Vodka trong quân đội cũng là tội đó em ạ. Giữ làm của riêng mà không chia cho người khác càng là tội chồng thêm tội. Lithia mà xen vào chuyện này thì các em đừng mong được tự do như bây giờ... Ừm, tốt nhất vẫn là nhân cơ hội lần này tẩm quất cho hết luôn đi mấy đứa."

"Thôi được rồi, nhậu thì nhậu..."

Thấy Trần Hoài Nam rục rịch muốn nhấp chút cồn, Himiko đã ngay lập tức vịn vai cậu ta lại với nụ cười vô cùng "thân thiện": "Không được uống."

"Hôm nay cũng không được sao? Tôi đã khoẻ lắm rồi mà?"

"Không là không, cậu toàn tự ý thôi."

"Thôi mà cô nương, hiếm khi có dịp gặp được đàn anh như thế này... Chỉ uống một tí xíu thôi cũng không được sao?"

"Không."

"Đi mà~"

Trần Hoài Nam vừa năn nỉ vừa đấm lưng bóp vai cho Himiko, thái độ nịnh nọt đã lộ ra rất rõ ràng.

"... Không."

"Đi~ mà~"

"..."

Reinhard đứng nhìn cảnh này được một lúc rồi thì thầm vào tai Edgar: "Này nhóc, hai đứa đằng đó là một đôi hả? Úi chà, trông dễ thương chết đi được ấy chứ."

"Không phải... Chỉ gần như vậy thôi. Mà thật ra thì anh hiểu như vậy cũng được, nó không hẳn là sai."

Reinhard: "..."

Là sao? Nghe phức tạp vậy? Thế rốt cục là có hay không?

Từ từ đã...

Nhìn mấy người còn lại ai nấy đều trán nổi gân xanh, kẻ thì cắn móng tay, kẻ thì run run người, Reinhard liền biết là mấy đứa nhóc này đang lên cơn ghen tị với cậu trai đang phải khổ sở nài nỉ ở đằng kia...

Đấy, tác hại của âm thịnh dương suy đấy. Nhóm gì mà có mỗi hai đứa con gái...

Ủa khoan?

Như có linh cảm kỳ quái nào đó, Reinhard chợt đưa mắt nhìn về phía Lưu Hiên, một mặt trầm tư, nửa ngày vẫn không thể suy nghĩ thông suốt được.

Cái đứa này là trai hay gái vậy?

Mà tại sao mình lại nghi ngờ chuyện đó?

Dường như cảm nhận được ánh mắt soi mói của Reinhard, Lưu Hiên chỉ nhẹ nhàng mỉm cười đáp lại: "Em có shotgun ạ."

Cả nhóm: "..."

Reinhard: "À... Ok."

Hẳn là cậu ta thủ sẵn nguyên cây shotgun đơn nòng.

Đứa nhóc này hẳn cũng là nỗi khiếp sợ của không ít người trong lớp đây...

"Cái nhóm này kỳ quái thật đấy," Reinhard thầm nghĩ.

***

Vài tiếng sau.

Lithia quay trở lại lều chỉ huy và chứng kiến cảnh tượng không khác gì một bãi chiến trường.

Nhìn thấy mấy gã bợm nhậu nằm lăn lóc với mấy chai Vodka đã trống rỗng, Lithia lập tức nổi khùng lên, điên cuồng đá tên anh trai đang nhàn hạ ngồi nốc rượu ở ngay ghế chỉ huy: "Anh trai khốn kiếp, anh định làm gì chỗ làm việc của em vậy!?"

"Quậy tí thôi làm gì căng? Anh mà đem rượu ra bên ngoài thì mấy tên lính của em còn làm cho mọi thứ hỗn loạn hơn thế này nhiều đó em ạ."

"Lí do lí trấu, anh chỉ muốn phá rối em thôi có đúng không? HẢ!?"

"Đừng đá anh nữa, còn lâu em mới làm đau được anh, nhóc con." Reinhard vẫn nhàn hạ uống tiếp: "Mà mấy đứa hậu bối này tửu lượng kém thật, đứa nào đứa nấy đều gục cả r-... Hả?"

"Em ngồi đó nãy giờ hả, Himiko?"

Bên trong góc tối, Himiko bận bịu chăm sóc cho Trần Hoài Nam vừa bị đánh ngất mới không lâu trước đó nên cô ấy không quá để tâm đến hai anh em Reinhard. Mãi cho đến khi được gọi, cô ấy mới mở miệng đáp lại: "Đừng để tâm đến em, cũng đừng đánh đồng em với mấy thằng bợm đó."

Trước đó Trần Hoài Nam đã nài nỉ mãi mới được cô ấy cho phép uống một ít, chỉ một ít mà thôi... Nhưng cuối cùng thì cậu ta vẫn uống đến quá đà, buộc cô ấy phải dùng đến biện pháp mạnh đó chính là đánh ngất trước khi cậu ta trở nên say sỉn.

Người vẫn chưa khoẻ mà uống rượu là không được!

"Anh lờ đi kiểu gì được hả em?" Reinhard khóe môi khẽ giật: "Lúc nãy em uống cũng không ít đâu, làm sao em có thể tỉnh bơ như uống nước lã vậy?"

"Em được huấn luyện để không thể say... Hoặc ít nhất là không dễ dàng để bị người ta chuốc say." Himiko cười lạnh: "Muốn chuốc say em thì phải cỡ Spirytus 96% mới được, chứ như Vodka thì còn khuya."

Spirytus 96%... Reinhard nghe xong không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Thứ đó để cho người uống ư? Không phải dùng để sát trùng sao?

"Đùa thôi, có điên mới đi uống cái thứ lẽ ra không nên tồn tại đó. Nói tóm lại là tửu lượng của em không tệ, anh chỉ cần hiểu đơn giản như vậy là được." Himiko lại nói.

Reinhard: "Một cô gái tr��m tính như em còn biết đùa ư?"

"Tại sao lại không?"

"Anh chỉ cảm thấy hơi lạ thôi, không có ý gì cả." Reinhard khẽ thở dài cười nói: "Mà nói gì thì nói, em trông rất giống một người bạn cũ của anh. Anh ta cũng tóc đen mắt đỏ, mang họ Kurogane, đã từng đồng hành cùng anh một đoạn thời gian ngắn."

"Hả?"

Himiko hơi ngây ra, trầm tư một lúc rồi lên tiếng hỏi lại: "Anh chắc chắn rằng người đó mang họ Kurogane không?"

"Ít nhất là chính miệng anh ta đã nói vậy."

Thấy vẻ mặt của Himiko có phần kỳ lạ, Reinhard liền hỏi: "Sao vậy? Em có hứng thú với bạn của anh sao? Xin lỗi nhưng tất cả những gì anh biết về anh ta cũng chỉ có thế thôi, bởi vì quãng thời gian tụi anh đồng hành là rất ngắn, và bản thân anh ta cũng không có ý định tiết lộ quá nhiều về bản thân ngoài cái tên."

"Kiếm thuật của người bạn đó của anh..."

"Mạnh, rất mạnh, ngay cả anh cũng không chắc mình đánh bại được anh ta." Reinhard nốc thêm một miếng rồi lau mép: "Khà~ Anh ta ít nhất cũng ngang bằng với các thực thể siêu việt rồi... Hoặc có thể hơn."

"Thực thể siêu việt?" Lithia cả kinh.

"Cỡ anh hoặc hơn chứ không có kém." Reinhard nhún vai: "Cơ mà từ khi chia tay đến giờ bọn anh cũng không gặp lại nhau nữa, chả biết bây giờ anh ta đang ở đâu."

Nghe vậy, Himiko chỉ biết thở dài.

Tộc nhân hiếm hoi còn sót lại sao...

Là ai được nhỉ?

Himiko tự hỏi, nhưng có lẽ phải rất lâu nữa cô ấy mới có được câu trả lời.

"Em mang cậu ấy về đây, anh ở lại uống vui vẻ."

Thấy Himiko cõng Trần Hoài Nam lên định đi về, Reinhard liền lên tiếng: "Himiko."

"?"

"Nó là một cậu con trai tốt đấy, nên là em hãy chú ý canh chừng kỹ một chút, đừng để bị người ta cuỗm đi mất."

"Còn đợi anh nhắc chắc?"

Nói xong, Himiko cùng Trần Hoài Nam liền rời đi.

"Rồi tụi này thì anh tính sao?" Lithia chỉ về phía mấy người khác đang nằm lăn lóc trong chiếc lều chật hẹp.

Reinhard nhàn nhã uống tiếp, tỏ ra không quá để tâm đến chuyện này: "Cứ để bọn nó ngủ đi, cứ xem như bọn nó không hề tồn tại là được."

Lithia: "..."

Ngay sau đó, Reinhard đã bị em gái mình đánh một trận nên thân.

Truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free