Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 116. Cốc trà ô long ấm áp

Vài ngày sau đó.

Cả lớp cá biệt đã được Lithia đích thân đưa về khu vực an toàn, đồng thời giữ đúng lời hứa sẽ không ép họ phải ra trận thêm lần nào nữa.

Cũng nhờ vậy, họ đã được nghỉ xả hơi sau một thời gian dài lao lực và tận mắt chứng kiến những điều khủng khiếp trong cuộc chiến tranh vừa rồi.

Ngay cả Trần Hoài Nam – người bị thương nặng nhất trong số họ, giờ cũng đã có thể rời giường và tự đi lại được. Tuy vậy, Himiko vẫn cứ kè kè theo sát cậu không rời, quyết không để cậu bị đám bạn lôi kéo vào mấy trò ngớ ngẩn, làm ảnh hưởng đến tiến độ hồi phục.

Hễ kẻ nào dám mon men rủ rê Trần Hoài Nam uống rượu hay làm gì đó tương tự, kẻ đó sẽ lập tức bị Himiko tẩn cho một trận rồi ném thẳng ra ngoài, không hề nhân nhượng một chút nào.

Dù biết Himiko làm vậy chỉ vì muốn tốt cho cậu... Thế nhưng, cứ mãi ở trong nhà nghỉ ngơi cũng chán lắm. Cậu đã vài lần đề nghị muốn ra ngoài đi chơi cho khuây khỏa đầu óc nhưng đều bị cô từ chối với lý do cậu vẫn còn rất yếu, không thể đi lại lung tung.

Kết quả là những ngày dưỡng thương vừa qua cũng là những ngày cậu buồn chán đến sắp chết.

Nhận thấy thái độ chán nản của Trần Hoài Nam qua những tiếng thở dài hết lần này đến lần khác, Himiko cuối cùng cũng mềm lòng: "Đành vậy, hôm nay cho phép cậu ra ngoài chơi, nhưng phải có tôi bên cạnh mới được."

"Thật á?"

"Ừm, nhưng cũng đừng vội mừng."

Có được sự cho phép c��a Himiko, Trần Hoài Nam mừng rỡ vội vàng thu xếp đồ đạc rồi chuẩn bị rời đi.

Tuy nhiên giữa chừng, cậu bị Himiko giữ tay lại, không rõ lý do. Thế nhưng, ánh mắt nghiêm túc của cô thật sự khiến cậu cảm thấy lo lắng.

"Ngoài trời lạnh lắm, trước tiên cứ quàng cái này lên cổ đi đã."

"Khăn len?"

Cảm nhận được sự ấm áp bao quanh yết hầu, Trần Hoài Nam không khỏi ngạc nhiên: "Cậu lấy đâu ra vậy? Ở đây làm gì có đồ len cơ chứ? Mấy cái áo khoác lông thú đã là xa xỉ lắm rồi..."

"Tôi tự mình mang theo vài cuộn len đan cho cậu dùng đấy, hàng thủ công chứ không phải đồ mua ngoài chợ trời đâu," Himiko có chút tự đắc ưỡn ngực: "Tôi có thể là một kẻ hủy diệt nhà bếp, nhưng như thế đâu có nghĩa tôi hoàn toàn là một phế vật trong chuyện nữ công gia chánh. Cậu thấy có đúng không?"

À... Ra vậy... Mang từ nhà đi hả...

Tại sao những thứ quan trọng như điện thoại hay quần áo thì không mang theo, trong khi mấy thứ ngớ ngẩn như cuộn len và dụng cụ may vá thì lại cất rất kỹ trong không gian trữ vật? Cô nàng này thật kỳ quái...

Dù vậy thì...

"Cảm ơn, tôi sẽ trân trọng nó."

Chết tiệt, cậu thật sự không thể từ chối món quà này được! Mặc dù cậu cũng đang ngại gần chết!

Himiko nhoẻn miệng mỉm cười, xinh đẹp đến mức làm Trần Hoài Nam có hơi choáng ngợp, dù cậu đã từng nhìn thấy cô cười như thế này không ít lần.

"Mà này... Đừng bảo là cậu làm thứ này trong thời gian chăm sóc cho tôi đấy..."

"Ừ, nó đó. Những lúc cậu ngủ say cũng thường là khoảng thời gian tôi rảnh rỗi... Thế là tôi liền lấy mấy cuộn len ra để giết thời gian," Himiko cười nói: "Đừng bất ngờ quá, vì hồi nhỏ tôi thường được mẹ dạy may vá để nâng cao khả năng tập trung, thành ra tay nghề cũng không đến nỗi tệ. Thế nhưng về sau thì không thèm động đến nữa, mãi đến gần đây mới chịu lôi chúng ra dùng lại... Hì, cảm giác thật hoài niệm."

Vừa nói, Himiko vừa lấy hộp dụng cụ may vá của mình từ trong không gian trữ vật ra cho Trần Hoài Nam xem thử: "Đây là một trong những kỷ vật hiếm hoi mà mẹ đã để lại cho tôi đấy... Đó là lý do tại sao nó luôn ở bên cạnh tôi mọi lúc mọi nơi."

Đó là một chiếc hộp dụng cụ trông đã cũ, mang đậm hương vị của năm tháng nhưng không hiểu sao lại khiến người nhìn thấy nó bất giác cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong trái tim. Ngay cả Trần Hoài Nam cũng đang cảm thấy như vậy.

Thì ra đó chính là lý do sao...

"Ha ha ha, không ngờ một cô nàng cục súc như cậu lại có bộ mặt này đấy... Các cụ nói chẳng sai, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong nhỉ?" Trần Hoài Nam cười cười.

"Nói cái gì đấy?"

"Không có gì, tôi chỉ đang khá vui khi vừa khám phá ra một khía cạnh khác của cậu thôi... Ừm, một khía cạnh rất thiếu nữ, rất dễ thương."

"..." Himiko hơi đỏ mặt, giận dỗi đập vào ngực Trần Hoài Nam một cái: "Mau đi thôi ông tướng, đứng nói nhảm hoài, coi chừng bà đây đổi ý đấy."

Trần Hoài Nam gãi gãi má, cười khan vài tiếng rồi cũng lẽo đẽo đi theo sau lưng Himiko, trong khi cô nàng lúc này vẫn đang nóng hết cả mặt dù ngoài trời vẫn giá lạnh và đầy tuyết phủ.

Heeheehee.

Xem ra công sức mấy ngày qua hoàn toàn không hề uổng phí nhỉ?

Cuối cùng thì... Cô ấy cũng chạm được đến trái tim cậu rồi... Dù chỉ một chút...

...

...

Không lâu sau đó, hai người đã tìm đến tụ điểm ăn chơi của nhóm bạn.

Vì nơi đây là một thị trấn nhỏ yên bình nên nguồn sống nhìn chung cũng khá ổn định, cung cấp đủ cho tất cả mọi người, hoặc ít nhất là không thiếu thốn như hồi cả bọn còn vất vả chạy nạn.

Về phần lũ quái vật, sau khi chiếm được một vài tòa thành gần biên giới thì chúng cũng đã dần im hơi lặng tiếng, hiếm khi tổ chức thêm những cuộc tấn công nhằm mục đích xâm chiếm vào sâu trong nội địa của Đế Quốc Distonia.

Theo lời của Lithia, có vẻ như bọn chúng đang có ý định tập hợp thêm lực lượng để tổ chức những cuộc chinh phạt với quy mô lớn hơn nhiều lần so với trước đó. Đó cũng chính là lý do vì sao chúng cần thêm thời gian để chuẩn bị và tạm thời không muốn gây sự.

Về phần Đế Quốc Distonia, họ dường như cũng đang ở trong tình trạng tương tự phe đối địch. Lời hiệu triệu của Hoàng Đế đã được truyền đi khắp đất nước, từ đó kêu gọi được thêm rất nhiều binh lính nhập ngũ để phục vụ cho chiến tranh... Và lẽ dĩ nhiên, họ cũng cần thêm thời gian để tiến hành công tác chuẩn bị.

Tóm lại, có thể nói quãng thời gian chạy đua này chính là khoảng lặng ngắn ngủi trước khi khúc cuồng ca tang thương và hủy diệt trỗi dậy.

Và tất nhiên, nhóm bạn trong lớp cá biệt đều đã nhận thức được điều đó. Chính vì thế nên họ mới ra sức ăn chơi xả láng một phen, kẻo sau này hối tiếc thì đã quá muộn.

Đã là chiến tranh thì không chừa một ai, cho dù họ có cố gắng trốn tránh đến đâu cũng sẽ không thể tránh khỏi vòng vây của khói lửa.

Huống hồ, sự im lặng đầy bí ẩn của thầy Phong về mục đích của cuộc huấn luyện lần này đã càng khiến họ nảy sinh cảm giác rằng cuộc chiến tranh sắp tới mới chính là khóa huấn luyện thật sự mà thầy Phong muốn dành cho họ.

Một khóa huấn luyện không nói rõ mục đích nhưng lại có mức độ sống sót ở cấp độ Địa Ngục!

Thấy hai người đột nhiên đến chơi, Edgar liền mặt mày niềm nở chạy ra đón, trên tay cầm hai cốc nước màu nâu: "Lâu rồi không gặp lại hai người nhỉ? Thôi thì làm một cốc trà ô long cho ấm người ha?"

Trà ô long?

Không đợi Trần Hoài Nam kịp phản ứng, Himiko đã tự mình lấy ra một chiếc bật lửa rồi tách một tiếng, hai cốc trà ô long trên tay Edgar liền bùng lên cháy dữ dội tựa như ngọn đuốc thánh quang.

"Bằng cách nào mà trà ô long có thể bắt lửa vậy?" Himiko cười lạnh hỏi.

Edgar khẽ lắc đầu, mặt mày tỉnh bơ đáp lại: "Ai mà biết? Chắc là loại có cồn."

Trần Hoài Nam: "..."

Himiko: "..."

Từ trong quán rượu, giọng của Dạ Trầm Uyên vọng ra với giọng điệu tràn đầy sự tùy tiện: "Chỉ là trà ô long bình thường thôi mà hai người... Có chút cồn thôi mà khác biệt gì đâu chứ, miễn sao có màu sắc giống nhau là được rồi."

"..."

"Chết dở, cháy hết rồi, để tôi lấy cốc mới."

Quay vào trong quán rượu, Edgar nhanh chóng lấy hai chai rượu ra, pha chế hai loại rượu Vodka và Whiskey với tỷ lệ 9:1 để tạo ra thêm hai cốc trà ô long có cồn.

Hai người: "..."

Mấy thằng cha này phân biệt đồ uống chỉ thông qua màu sắc thôi đấy à?

Lần trước xem Vodka như nước lọc thì còn tạm được... Lần này bọn chúng còn trở nên quá quắt hơn nhiều! Cái thứ đó mà bọn chúng dám gọi là trà ô long á? Chết người đấy chứ không đùa đâu!

Đừng có xúc phạm khái niệm mỹ miều của trà ô long!

"Rốt cuộc thì lũ chúng mày đang bị cái quái gì vậy?"

"Ô? Bất giác đổi xưng hô luôn kìa, có vẻ ai đó bắt đầu nổi giận rồi ha?"

Thấy tâm trạng của Trần Hoài Nam hôm nay hơi căng, Edgar cũng không muốn đùa thêm nữa, liền một mình nốc cạn hai cốc trà ô long phiên bản có cồn. Sau đó, cậu mới vào chuyện chính: "Ra được ngoài này tức là cậu khỏe rồi đúng không?"

"Phần nào đó..."

"Khỏe lại là tốt rồi, bọn này còn tưởng cậu đã ngỏm củ tỏi luôn rồi ấy chứ... Mà, chắc mấy ngày qua cậu cũng đã nghe được những gì Himiko kể lại rồi đúng không?" Edgar thở phì một hơi đầy mùi cồn: "Tình hình không được ổn lắm, có lẽ mấy ngày nữa chúng ta sẽ được đưa đi nơi khác."

"Chuyện đấy có vấn đề gì sao?"

"Lithia không nói rõ, nhưng có vẻ như cấp trên của cô đang muốn gặp chúng ta... Còn về vị cấp trên đó cụ thể là ai, thân phận như thế nào thì cô lại không nói," Edgar lại thở dài thườn thượt: "Chuyện này nghe có vẻ buồn... Nhưng nhiều khả năng là chúng ta sắp sửa trở thành những quân cờ chính trị."

"Như trong dự liệu... Dù gì thì chúng ta cũng đến từ Học Viện Tân Sinh, vì vậy việc chúng ta lựa chọn đứng về phe n��o cũng mang lại những ảnh hưởng rất lớn trên bàn cờ chính trị..." Trần Hoài Nam khẽ gật đầu xem như đã hiểu.

"Chúng ta vẫn chưa biết các nước tham chiến đang có âm mưu gì nên tốt nhất là đừng có chủ quan," Edgar tiếp lời.

"Đúng vậy... Tình hình là nguy hiểm như vậy đấy," Trần Hoài Nam vừa nói, vừa lộ ra một biểu cảm trông như cười lại như không cười: "Rồi lý do gì khiến cho các cậu ăn chơi thả ga trong khi nguy cơ đang từ từ ập tới như vậy chứ? Lạc quan? Hay là quẫn trí luôn rồi?"

"Ở Trung Địa, quê hương tôi có một câu nói rất hay," Lưu Hiên cũng ợ ra hơi cồn nồng nặc rồi nói: "Đại Trí Nhược Ngu... Cậu đã nghe qua lần nào hay chưa?"

"Đừng đem nó ra để biện hộ cho sự ham chơi ngớ ngẩn của các cậu!"

"Thì đúng là có phần vậy thật... Nhưng nếu tỏ ra quá đề phòng ngược lại cũng có phần nguy hiểm đấy, cậu không nghĩ vậy hả?"

"... Nghe cũng có lý."

"Vậy thì mau vào đây nhậu thôi!"

"Đ*ch, về thôi Himiko."

Himiko: "Ừm..."

May quá, cậu ta sẽ không gia nhập cái hội bợm nhậu này... Bằng không cô lại phải ra tay tẩn cả bọn một trận mất.

Đi được một đoạn, Himiko lại hỏi: "Mà cậu muốn về thật hả?"

"..."

"Ờ nhỉ? Mắc mớ gì lại phải về ta?" Trần Hoài Nam gãi gãi đầu, cười ngây ngô một tiếng: "Thôi thì... Đi chơi một tí không? Ngắm cảnh thôi cũng được, tôi không muốn nằm lì ở nhà thêm nữa đâu."

"Cũng được thôi... Lạnh quá thì nhớ nói một tiếng nha."

"..."

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free