Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3481:

Mỹ nữ lấy súc sắc đặt lên bàn:

- Được rồi, Lăng thiếu gia đặt bao nhiêu?

Lăng Hàn ném ra một đồng bạc, đó là mệnh giá thấp nhất:

- Một ngàn cổ đạo tệ.

Mỹ nữ gật đầu nói:

- Lăng thiếu gia nghe rõ đây, theo quy định của sòng bạc, bên nào có điểm lớn hơn sẽ thắng, nếu điểm bằng nhau thì nhà cái được lợi.

Lăng Hàn tùy tay chộp súc sắc ném đi, ra một con một, một con hai, tổng điểm gần như là thấp nhất.

Mỹ nữ mỉm cười. Nàng nghĩ, chỉ cần không gieo ra hai con một là nàng thắng. Với kinh nghiệm được huấn luyện, ngay cả người bình thường cũng có đến chín mươi phần trăm cơ hội thắng huống chi là nàng.

Nàng cầm súc sắc, gieo một cái. Hai viên súc sắc bắt đầu quay tít.

Hai viên súc sắc từ từ chậm lại, sắp dừng hẳn.

Hai viên súc sắc quay với tốc độ khác nhau nên một viên dừng trước, tưởng chừng sắp ngưng ở mặt sáu nút. Thế nhưng, không hiểu sao, viên súc sắc lại nhích nhẹ thành một nút.

Mỹ nữ kinh ngạc đến ngây người, tự hỏi có phải mình đã run tay rồi không?

Không sao, không sao hết, chỉ cần viên súc sắc thứ hai không phải một nút là ổn.

Thế nhưng, không như mong đợi, khi viên súc sắc thứ hai ngừng lại, rõ ràng đang là ba nút, nhưng chẳng hiểu sao lại bị ma xui quỷ khiến rung nhẹ một cái, cũng thành một nút.

Cái này!

Hai con một đương nhiên thua ba nút.

Mỹ nữ miễn cưỡng nói, trong lòng tràn ngập khó hiểu:

- Lăng... Lăng thiếu gia thật may mắn, mở màn đã thắng lợi.

Lăng Hàn cười, hắn đoán đúng, thuộc tính may mắn quả nhiên có tác dụng.

Trong Nguyên Thế Giới, những người sở hữu quầng sáng trong thức hải đều có điểm đặc biệt. Chẳng hạn, Lăng Hàn có thiên phú đan đạo siêu đẳng, Ninh Hải Tâm có tài năng giao thiệp cực mạnh, còn Vương Toàn Hà lại sở hữu may mắn phi thường. Khi Lăng Hàn có được sức mạnh từ Nguyên Thế Giới và Hư Không, những thuộc tính này liền trở thành của hắn.

Nguyên Thế Giới và Hư Không đều được bao hàm trong Thần Thạch. Nếu đã gọi là Thần Thạch thì không thể chỉ có mỗi chức năng thai nghén ra Lăng Hàn. Hắn đoán rằng những năng lực này chắc chắn đều có thể phát huy tác dụng.

Dĩ nhiên Lăng Hàn không dám bảo đảm, nên hắn mới thử một lần xem sao.

Lăng Hàn đẩy tiền cược ra:

- Hai ngàn.

Ván tiếp theo, Lăng Hàn gieo được năm nút, mỹ nữ chỉ có ba nút.

Các ván cược tiếp tục diễn ra, bất kể vận may của Lăng Hàn lúc đó thế nào, hắn luôn thắng đối phương một hoặc hai điểm.

Có lần, mỹ nữ khó khăn lắm mới gieo được hai sáu nút, nhà cái thắng. Nhưng Lăng Hàn lại đột nhiên giảm tiền cược, khiến nàng thắng mà ức chế hơn cả khi thua.

Sau khi hoàn toàn chứng minh được thuộc tính may mắn của mình, Lăng Hàn bắt đầu đặt tiền cược bằng vàng.

Chẳng mấy chốc, mỹ nữ đã thua đến run tay.

Ngọc tử – đó là thứ giá trị liên thành, một viên đủ sức mua đứt cả nàng. Vậy mà giờ đây, nàng ��ã thua hơn trăm viên ngọc tử rồi, sao có thể không đổ mồ hôi lạnh chứ?

Dương tỷ xuất hiện, mặt dù mỉm cười nhưng ánh mắt lại mang theo sát khí:

- Mông Mông, ngươi đi nghỉ ngơi, để ta thay.

Giỏi lắm, Trịnh Đồng Phong dám lừa nàng sao?! Đây nào phải nai tơ gì, rõ ràng là giả heo ăn thịt hổ, đổ thuật của hắn quả thực quá cao minh!

Lăng Hàn chỉ thua tiền nhỏ, còn thắng toàn những ván cược lớn. Bảo hắn không phải cao thủ đổ thuật thì ai tin cho nổi?

Trịnh Đồng Phong đi theo vào, nét mặt kinh ngạc nhìn đống tiền bạc chất thành núi nhỏ trước mặt, trong lòng gã như có vạn con ngựa phi qua.

Bà nội nó! Chuyện quái gì thế này?

Người của sòng bạc đều là dân chuyên nghiệp, vậy mà không thắng nổi một thanh niên sao?

Lăng Hàn gật đầu cười nói:

- Được thôi.

Lăng Hàn chẳng có kỹ thuật cờ bạc gì hết, hoàn toàn ỷ vào vận may. Quan trọng là hắn may mắn đến nỗi không ngán bất cứ ai, gặp đối thủ nào cũng vậy.

Dương tỷ cười hỏi:

- Chúng ta đổi cách cược được không?

Lăng Hàn thản nhiên nói:

- Được thôi.

Họ đổi sang chơi bài cửu. Sau khi giới thiệu sơ qua quy tắc, cuộc chơi bắt đầu.

Lát sau, trên vầng trán trắng như ngọc của Dương tỷ đã lấm tấm mồ hôi.

Mới nhìn qua, họ đã chơi mười ván, thắng thua chia đều năm năm. Nhưng Lăng Hàn chỉ thua tiền nhỏ, còn thắng một ván thì lời đậm, thế nên dù tỷ số thắng thua ngang nhau, hắn vẫn bỏ túi mấy trăm ngọc tử.

Dương tỷ không chịu nổi, nàng biết mình đã gặp phải cao thủ thật sự.

Chắc chắn là vậy, vì nàng thua mà không hiểu tại sao, chỉ có thể kết luận đó là vận khí.

Vận khí ư? Một thứ mơ hồ mịt mờ, liệu có thể xem là thật sao?

Thế nên, chỉ có thể nói đổ thuật của Lăng Hàn quá cao siêu, cao đến mức không thể nhận ra.

Dương tỷ nói:

- Ta hơi mệt. Lăng thiếu gia có đổ kỹ rất giỏi, chi bằng hôm nay Lăng thiếu gia dừng lại đây đi? Trời đã gần sáng rồi, ta cần nghỉ ngơi chút, phụ nữ thức khuya không tốt cho sức khỏe.

Lăng Hàn không ý kiến. Nếu tiếp tục cược, chỉ e cả sòng bạc cũng phải đền bù cho hắn, nhưng liệu hắn có thể lành lặn rời khỏi đây không lại là chuyện khác.

Dù sao bây giờ Lăng Hàn vẫn còn quá yếu.

Lăng Hàn gật đầu, gom tiền cược rồi rời đi.

Khi đi ngang qua Trịnh Đồng Phong, hắn mỉm cười nói:

- Đa tạ Trịnh sư huynh.

Nói rồi Lăng Hàn nghênh ngang bỏ đi.

Quả nhiên!

Dương tỷ liếc nhìn Trịnh Đồng Phong, ánh mắt sắc bén tràn ngập sát khí.

Đêm nay sòng bạc đã lỗ bao nhiêu? Gần bảy trăm ngọc tử, đó là cả một gia sản khổng lồ!

Tất cả đều do Trịnh Đồng Phong dẫn đến, vậy mà gã còn dám nói Lăng Hàn là con mồi béo bở đến dâng tiền.

Đưa cái con khỉ!!!

Trịnh Đồng Phong, chuyện này sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu!

Trịnh Đồng Phong mếu máo. Gã đâu ngờ cái tên từ đâu chui ra này chẳng những chơi cờ bạc giỏi mà còn có đổ thuật cao siêu đến thế, khiến sòng bạc thua te tua?

Trịnh Đồng Phong không sợ Dương tỷ. Tuy gã yếu thế hơn một chút nhưng dù gì cũng là đệ tử của Cổ Đạo tông, cho đối phương mười lá gan cũng không dám động đến gã. Nhưng lão bản thật sự của sòng bạc lại là Cổ Thang!

Cổ Thang là ai? Là Tam trưởng lão của Cổ Đạo tông!

Đắc tội với Cổ Thang thì gã chết không toàn thây cũng chẳng hay biết gì!

Trịnh Đồng Phong không biết mình đã ra ngoài bằng cách nào, gã ngồi bệt xuống ven đường, mồ hôi lạnh đổ như tắm.

Về thôi, về thôi, phải tìm Lý Trường Đan hỗ trợ. Là Lý Trường Đan xúi giục mà, giờ xảy ra chuyện thì không thể bỏ mặc gã được! Đúng vậy, phải nhanh chóng về xin Lý Trường Đan ra mặt điều giải mới được.

Trong khi Trịnh Đồng Phong vội vàng tìm Lý Trường Đan điều giải, Lăng Hàn đã đổi tiền và quay về Cổ Đạo tông.

Đây là lần đầu Lăng Hàn thấy ngọc tử. Chúng to cỡ hạt đậu tương, trông như những mảnh ngọc mỹ bị đập vỡ.

Một viên ngọc tử rất nhỏ, nhưng bảy trăm viên cộng lại thì khá nặng.

Lăng Hàn xin sòng bạc một chiếc túi vải. Hắn vất vả vận chuyển về, chẳng khác gì đang bốc vác hàng nặng.

Lực lượng hắn vẫn còn quá yếu.

Lăng Hàn nghỉ ngơi một lúc thì mặt trời cũng đã ló dạng.

Lăng Hàn vội vàng luyện quyền, kinh mạch thứ nhất lại được khơi thông thêm một chút. Theo lời Tôn Kiếm Phương, dù cùng là mở kinh mạch nhưng vẫn có sự phân chia rộng hẹp. Nếu tính theo con số, độ rộng kinh mạch của người này là một, người kia là một trăm, thì khi cùng tràn ngập lực lượng, sự chênh lệch giữa hai người lớn đến mức nào?

Đây chính là cơ sở để tạo nên sự khác biệt.

Lăng Hàn muốn mở rộng kinh mạch đến tột độ rồi mới tiếp tục khai mở kinh mạch thứ hai. Nếu chỉ ham tiến độ mà bỏ qua chất lượng, sau này hắn sẽ phải hối hận.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, và họ giữ quyền sở hữu với từng con chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free