Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3482

Sau nửa tiếng, Lăng Hàn ngừng lại. Thời gian tu luyện đã kết thúc, có luyện thêm nữa cũng vô nghĩa.

Trên người Lăng Hàn đào thải một ít tạp chất, nhưng rõ ràng ít hơn mấy hôm trước rất nhiều. Điều này cho thấy thể chất của Lăng Hàn đã cải thiện, nên tạp chất cũng không còn nhiều.

Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: – Phải cảm ơn Trịnh Đồng Phong. Ta đang thiếu tiền, hắn ta liền mang đến cho ta.

Đợi thực lực của mình tăng lên, hắn chắc chắn sẽ "cảm tạ" đối phương thật nhiều.

– Giờ thì ta có thể tạo dựng Tam Nguyên Trận, luyện chế Dẫn Mạch Đan rồi.

Vấn đề tiền bạc khó khăn nhất nay đã được giải quyết, Lăng Hàn quyết định chế tạo trận cơ thật tốt. Hắn không muốn luyện chế Dẫn Mạch Đan một cách qua loa. Vật liệu tốt nhất để làm trận cơ là Địa Hóa Nguyên Thiết – loại vật liệu kiên cố nhất được biết đến hiện nay, với độ dẻo cao, khả năng chịu nóng chịu lạnh đều xuất sắc. Vật liệu này vô cùng quý giá, trước kia dùng cho chiến hạm, giờ đây lại được dùng để chế tạo vũ khí lạnh, có thể phát huy uy lực cực kỳ đáng sợ trong tay võ giả.

Lăng Hàn đi đến thị trấn nhỏ để mua sắm. Tam Nguyên Trận khá đơn giản, chỉ cần ba trận cơ, nên hắn không cần quá nhiều Địa Hóa Nguyên Thiết.

Trong một tiệm vũ khí, Lăng Hàn mua một khối Địa Hóa Nguyên Thiết chỉ to cỡ nắm tay mà đã tốn đến ba mươi viên ngọc tử.

Rất mắc.

Địa Hóa Nguyên Thiết cực kỳ kiên cố, chịu nóng, chịu lạnh, nên rất khó gia công.

May mắn thay, "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", Địa Hóa Nguyên Thiết sợ nhất là axit. Chỉ cần ngâm vào axit một ngày, nó sẽ mềm nhũn ra, có thể dễ dàng nắn thành bất kỳ hình dạng nào, thậm chí muốn điêu khắc thêm hoa văn cũng không thành vấn đề.

Rất nhanh, khối Địa Hóa Nguyên Thiết được cắt thành ba khúc, nắn theo hình dạng Lăng Hàn mong muốn. Sau đó là phần then chốt nhất: vẽ trận văn lên Địa Hóa Nguyên Thiết.

Trận cơ của Tam Nguyên Trận khá dễ làm. Nghe nói, ở cấp độ cao hơn, chỉ khắc trận văn thôi là vô dụng, còn phải vận dụng địa thế, thiên uy, vô cùng cao thâm.

Lăng Hàn tạm thời không cần để tâm đến điều đó, hắn cứ làm ra trận cơ trước. Việc tiếp theo sẽ đơn giản hơn nhiều: luyện đan là được.

Lăng Hàn quay về Cổ Đạo Tông. Hắn muốn xem kỹ lại quá trình luyện chế Dẫn Mạch Đan, trong lòng đã nắm chắc đến chín mươi phần trăm thành công.

Đối với một thiên tài Đan đạo, đây chỉ là thay đổi cách luyện đan. Dù biến đổi cỡ nào cũng không lệch khỏi nguyên lý cốt lõi, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Dẫn Mạch Đan là đan phương rất đơn giản.

Một mình Lăng Hàn đi đến nơi đã chọn sẵn từ trước, cắm ba cây trận cơ xuống rồi đặt một ít ngọc tử.

Bùm!

Ba cây trận cơ phát sáng.

Trận pháp là một loại thủ đoạn điều động lực lượng thiên địa.

Trong lòng Lăng Hàn dâng lên cảm giác hiểu ra. Theo một khía cạnh nào đó, trận pháp ở Nguyên Thế Giới và nguyên lý ở nơi này giống nhau, chỉ khác về chi tiết cụ thể.

Ngọc tử, vì được gọi là "tử" (hạt), nên kích cỡ dĩ nhiên không lớn, mỗi viên chỉ to cỡ hạt đậu tương. Khi trận pháp vận chuyển, từng viên như bốc cháy, tỏa ra làn khói mờ ảo.

Ngọc tử đốt cháy một lúc sau, thiên địa có phản ứng.

Bùm!

Có lực lượng cường đại sôi trào hóa thành một cái lò màu bạc.

Thật là thần kỳ.

Lăng Hàn ngạc nhiên, cái này hoàn toàn khác với Đan đạo của Nguyên Thế Giới.

Lăng Hàn không do dự, lập tức ném Dẫn Mạch Quả ra, vừa lúc rơi vào cái lò màu bạc.

Rõ ràng thứ này do năng lượng hình thành, nhưng lúc này lại như hóa thành thực chất, có thể nâng đ��� Dẫn Mạch Quả, không để nó rơi xuống.

Việc tiếp theo Lăng Hàn cần làm là thêm vào và lấy ra ngọc tử để khống chế "hỏa hậu".

Với Đan sư, công lực quan trọng nhất và cơ bản nhất là gì?

Là điều khiển lửa.

Nên hiện tại tuy thủ đoạn cụ thể khác nhau nhưng đạo lý thì giống nhau.

Lăng Hàn lúc thì bỏ ngọc tử xuống, lúc lại cầm lên; khi thì đưa từ trận cơ thứ nhất sang thứ hai, khi thì từ thứ hai sang thứ ba, rồi lại từ thứ ba trở lại thứ nhất.

Khoảng một tiếng sau, ngọc tử đã đốt cháy gần hết. Những viên còn lại bề mặt chỉ bị nứt rạn, nhưng chỉ cần bóp nhẹ một cái là sẽ hóa thành phấn.

Bộp bộp bộp!

Có bảy viên đan dược từ giữa không trung rơi xuống.

Lăng Hàn nhanh chóng lao tới, đón lấy bảy viên đan dược.

Hắn nhoẻn miệng cười: – Đan phương ghi là, hễ thành đan thì một lò có thể luyện ra đến mười viên đan dược. Bảy viên này... xem như đủ tiêu chuẩn rồi.

Đâu chỉ đủ tiêu chuẩn, ít ai lần đầu luyện chế Dẫn Mạch Đan đã thành công. Ngay cả những trận đan sư rất nổi tiếng cũng chỉ luyện ��ược bảy, tám viên mỗi lò. Mười viên chỉ là con số tối đa trên lý thuyết.

Lăng Hàn là đế vương Đan đạo, trước kia là thế, hiện tại cũng vậy.

Lăng Hàn cất đan dược đi, rất vừa lòng. Nếu bán chúng, hắn ít nhất sẽ đổi được hơn một nghìn ngọc tử.

Dẫn Mạch Đan có hiệu quả tốt hơn Dẫn Mạch Quả rất nhiều. Nếu Dẫn Mạch Quả chỉ bán một trăm ngọc tử, vậy Dẫn Mạch Đan tăng gấp mười lần thì cũng không quá đáng chứ?

Lăng Hàn về chỗ ở, thầm nghĩ nên làm sao để bán Dẫn Mạch Đan đây. Hắn bây giờ đang hơi nổi bật. Vừa mới thắng bảy trăm ngọc tử, nếu để người khác biết hắn bán ra bảy viên Dẫn Mạch Đan thì chẳng khác nào tự mời gọi kẻ cướp.

Quan trọng nhất là hắn quá yếu.

– Đúng rồi!

Lăng Hàn mở quang não ra.

Ong ong ong ong ong!

Hình ảnh thiếu nữ xinh đẹp hiện ra.

Lăng Hàn hỏi: – Chỗ này có phòng đấu giá không?

Thiếu nữ quang não trả lời: – Thật xin lỗi, mạng lưới thông tin quảng vực bị phá hủy, không thể thẩm tra máy chủ. Nhưng nơi này có một chợ đen giấu tên, có lẽ phù hợp với yêu cầu của ngài.

Lăng Hàn gật đầu nói: – À, đưa tư liệu ra đây.

Quang não liền hiển thị tư liệu. Lăng Hàn xem kỹ, lộ nét đăm chiêu.

Chợ đen này chắc hẳn do các đệ tử Cổ Đạo Tông tạo ra từ trước. Khi đó, một số đệ tử ra ngoài mạo hiểm, kiếm được vài báu vật nhưng không muốn bị ai biết, nên đã giao dịch trong bí mật. Theo thời gian, càng ngày càng nhiều người sử dụng cách này, dần dần hình thành quy mô và có địa điểm cố định.

Giao dịch chợ đen thì phải có con mắt tinh đời, nếu lỡ mua phải hàng giả thì sẽ không tìm được ai để hoàn trả.

Lăng Hàn lẩm bẩm: – Phía tây Hải Bình Sơn, đi thêm chút nữa về phía tây sẽ là địa bàn của yêu thú.

Nơi này thật hẻo lánh.

Có đi hay không?

Lăng Hàn hơi do dự, nhưng sau đó vẫn quyết định đi, vì hắn cần mua một Tụ Linh Trận.

Cái gọi là Tụ Linh Trận, là thứ có thể rút ra lực lượng từ ngọc tử, giúp tăng tốc độ tu luyện cho võ giả.

Nhưng trong quang não không thể điều tra ra cách chế tạo trận cơ Tụ Linh Trận, chỉ có những trận đan sư mới chế tạo được. Nó còn bị hạn chế sử dụng, sau vài lần bổ sung ngọc tử, Tụ Linh Trận sẽ bị hư hại. Nếu muốn tiếp tục dùng thì phải mua cái mới.

Lăng Hàn chuẩn bị một chiếc mũ rộng và một bộ đồ mới cho mình. Khi ánh trăng rắc xuống, hắn đi về phía tây ngọn núi.

Chợ đêm chỉ mở vào ban đêm, từ không giờ đến ba giờ.

Địa điểm cách đó ba mươi dặm, nhưng đường núi gập ghềnh khó đi. May mắn là mấy ngày nay thể chất Lăng Hàn đã tăng lên rất nhiều, thể lực cũng mạnh hơn người thường.

Toàn bộ bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free