(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3480:
Một mỹ nữ lắc mông uyển chuyển tiến đến, vươn cánh tay ngọc trắng nõn khoác lên vai Trịnh Đồng Phong:
– Ôi, hóa ra là Trịnh thiếu gia! Đã lâu không thấy công tử ghé chơi.
Hiển nhiên Trịnh Đồng Phong là khách quen. Gã không hề tỏ ra xấu hổ hay hốt hoảng, trái lại còn giở trò sờ mó.
Trịnh Đồng Phong chỉ tay vào Lăng Hàn:
– Hôm nay ta cùng Lăng sư đệ đến chơi.
Mỹ nữ liền gọi với ba cô gái khác đang đứng ở cửa:
– Ái chà, các tỷ muội, mau đến chào Lăng thiếu gia!
Ba cô gái lập tức vây quanh, định vùi vào lòng Lăng Hàn.
Lăng Hàn chỉ mỉm cười, hai tay nhẹ nhàng đẩy ba cô gái ra.
Thật nực cười, hạng nữ nhân phong trần này sao lọt vào mắt hắn được chứ.
Lăng Hàn quay đầu hỏi Trịnh Đồng Phong:
– Trịnh sư huynh, rốt cuộc chỗ này có gì hay ho?
Đúng là một kẻ không hiểu phong tình.
Trịnh Đồng Phong thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cười nói:
– Đừng nôn nóng, ta đảm bảo với sư đệ rằng bên trong chắc chắn rất thú vị!
Trịnh Đồng Phong dẫn Lăng Hàn bước vào, ngay lập tức, một không khí trụy lạc ập thẳng vào mặt.
Bên trong là vô số bàn cược, nơi những con bạc mắt đỏ ngầu, cổ nổi gân xanh đang say máu. Xen lẫn là những nữ lang xinh đẹp, mặc y phục hở hang khêu gợi.
Trịnh Đồng Phong dẫn hắn đến sòng bạc này làm gì?
Ngay sau đó, Lăng Hàn hiểu ra. Chắc hẳn gã muốn dùng cờ bạc để rút cạn tiền bạc của hắn, thậm chí còn khiến hắn mắc một món nợ lớn.
Hắn đã đắc tội Trịnh Đồng Phong ở chỗ nào chứ?
Lăng Hàn thầm phân tích. Hắn vừa đến đã giành được vị trí Đạo tử, lại còn được tông chủ ban cho một trái Dẫn Mạch quả, chắc chắn khiến không ít kẻ ghen ghét. Bởi vậy, trong Cổ Đạo tông ắt hẳn có rất nhiều người đố kỵ hắn, chờ xem hắn làm trò cười.
Tốt thôi, vậy thì cứ chơi xem sao.
Trịnh Đồng Phong cười nói:
– Chỗ này khá ồn ào, sư huynh đưa sư đệ đến nơi yên tĩnh hơn một chút nhé.
Trịnh Đồng Phong dẫn Lăng Hàn đến thang máy, đi lên tầng trên.
Thang máy, lại là một thiết bị sử dụng điện.
Lăng Hàn khẽ gật đầu, thảo nào khi yêu thú trỗi dậy lại gây ảnh hưởng lớn đến nhân loại như vậy. Bởi vì con người quá ỷ lại vào điện, nếu các nhà máy điện bị phá hủy thì toàn bộ thành phố sẽ tê liệt.
Tầng trên quả nhiên yên tĩnh hơn nhiều, với những gian phòng riêng. Trước cửa mỗi phòng đều có một mỹ nữ mang khí chất thanh lịch đứng đợi. Họ không tô son trát phấn đậm, trang phục cũng không hề lố lăng, nhưng bộ đồ ôm sát thân hình lại đủ sức khiến người ta phải sôi máu.
Một mỹ nữ khác đầy khí chất bước lên nghênh đón, cúi đ���u chào hai người:
– Chào mừng hai vị thiếu gia!
Nhìn từ cần cổ xuyên qua cổ áo có thể thấp thoáng thấy một phần ngực trắng nõn, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất, khiến người ta không khỏi tiếc nuối.
Trịnh Đồng Phong nuốt nước miếng ừng ực. Bề ngoài gã trẻ trung, tuổi thật cũng chỉ chừng hai mươi, đúng là lứa tuổi bồng bột sôi sục, một chút gợi tình như thế cũng đủ khiến gã xao động.
Trịnh Đồng Phong vừa nói, mắt vẫn dán chặt vào vòng một của mỹ nữ:
– Mời lão bản nương của các cô đến đây.
Mỹ nữ lại cúi đầu đáp:
– Vâng, thưa thiếu gia.
Mỹ nữ xoay người bước đi, bộ y phục bó sát vòng ba khiến bước chân nàng thêm phần uyển chuyển, gợi cảm. Nàng tuy mới vào làm nhưng biết rõ những người đến đây đều là khách sộp của sòng bạc, bởi vậy không dám chậm trễ.
Rất nhanh, một người phụ nữ với thân hình nóng bỏng bước tới.
Người phụ nữ này có vòng ba nở nang, eo thon gọn đối lập rõ ràng, thêm cặp chân dài miên man thật sự khiến người ta phải "phun máu mũi". Đặc biệt, nàng mặc một chiếc váy xẻ cao, mỗi bước đi đều để lộ cặp đùi trắng nõn, những đường cong tuyệt mỹ trắng đến chói mắt.
– Ô, là Trịnh thiếu gia đây mà! Thứ lỗi cho ta đã không kịp ra đón từ xa.
Mắt Trịnh Đồng Phong sáng rực lên với vẻ tham lam khi nhìn chằm chằm vào cơ thể người phụ nữ, qua một lúc lâu mới lên tiếng:
– Dương tỷ nói vậy là quá lời rồi! Ta chỉ là một tiểu nhân vật, nào dám để Dương tỷ phải ra đón từ xa.
Dương tỷ liếc nhìn về phía Lăng Hàn, cắn nhẹ môi son, ánh mắt đa tình ướt lệ:
– Vị này là...?
Đúng là hoa không mê người, người tự mê.
Lăng Hàn chỉ mỉm cười nói:
– Lăng... Lăng Hàn.
Trong Nguyên Thế Giới, Lăng Hàn đã gặp qua vô số mỹ nữ, nào thiếu những vưu vật tuyệt sắc yêu mị hay ngây thơ, nhưng liệu hắn đã từng động lòng?
Dương tỷ khá bất ngờ. Nàng rất tự tin vào nhan sắc và vóc dáng của mình. Bất cứ người đàn ông nào gặp nàng, dù là quân tử đạo mạo nhất, cũng đều sẽ rung động, tệ nhất cũng phải đỏ mặt tim đập thình thịch, muốn nhìn mà không dám nhìn thẳng. Nhưng người trẻ tuổi trước mắt nàng lại quá đỗi bình tĩnh, trong mắt hắn, nàng chẳng khác nào không khí.
Dương tỷ không chút biến sắc, mỉm cười nói:
– Lăng thiếu gia lần đầu đến đây, chắc chắn ta sẽ chiêu đãi thật chu đáo.
Dương tỷ mời Lăng Hàn và Trịnh Đồng Phong vào một phòng riêng. Ngay lập tức, có mỹ nữ dâng lên rượu ngon và hoa quả.
Trịnh Đồng Phong ngoắc tay gọi Dương tỷ:
– Dương tỷ, ta muốn nói chuyện riêng một chút.
Dương tỷ khẽ lắc hông, cùng Trịnh Đồng Phong ra khỏi phòng riêng, cười hỏi:
– Ô, có chuyện gì mà thần bí vậy?
Trịnh Đồng Phong nói nhỏ:
– Lăng sư đệ là đạo tử tương lai của Cổ Đạo tông chúng ta. Tông chủ đại nhân vô cùng yêu quý sư đệ ấy, thậm chí còn ban cho một trái Dẫn Mạch quả. Cần phải biết rằng hắn mới bái nhập bản tông chưa đến mười ngày đấy.
Mắt Dương tỷ sáng rực, đôi môi hé mở để lộ hàm răng trắng đều mê người.
Trịnh Đồng Phong cảm thấy trong lòng nóng như lửa đốt, ước gì có thể đè ngay mỹ nữ yêu diễm này xuống. Thế nhưng, gã chỉ dám tưởng tượng trong đầu.
Người phụ nữ này không chỉ là cao thủ Lục Mạch, mà nghe đồn người đứng sau nàng còn là Vương Giả Thập Nhất Mạch. Đừng nói Trịnh Đồng Phong không dám trêu chọc, ngay cả Lý Trường Đan cũng chẳng dám động vào. Nếu không, với một nữ nhân quyến rũ đến tận xương tủy, lại còn kinh doanh buôn bán kiếm tiền như thế, làm sao Dương tỷ có thể luôn bình an thuận lợi đến vậy?
Trịnh Đồng Phong cười hì hì nói:
– Vì vậy, Dương tỷ cứ thoải mái kiếm lời từ hắn đi.
Dương tỷ cười khúc khích:
– Trịnh thiếu gia thật xấu xa, đến người nhà cũng gài bẫy sao.
Trịnh Đồng Phong vừa nói vừa thò tay ra định tranh thủ sờ mó:
– Thì cũng vì ta thích Dương tỷ thôi mà.
Dương tỷ khẽ lắc người né tránh, cười nói:
– Rồi rồi, tỷ tỷ sẽ nhớ ân tình này của ngươi. Giảm giá mười phần trăm được chưa?
Trịnh Đồng Phong gật đầu. Nếu Dương tỷ chịu ngủ cùng gã một đêm thì gã chẳng cần bất cứ ưu đãi nào hết, nhưng dù Dương tỷ có chủ động mời thì Trịnh Đồng Phong cũng không có lá gan đó, chẳng khác nào tự tìm cái chết sao?
Một nữ nhân viên chia bài bước vào phòng riêng, nàng nhoẻn miệng cười với Lăng Hàn:
– Lăng thiếu gia muốn chơi trò gì?
Lăng Hàn cười khẽ:
– Ta không có tiền, chẳng chơi được gì.
Mỹ nữ liền nói:
– Không sao đâu ạ. Dương tỷ nói thân phận của Lăng thiếu gia rất đặc biệt, danh dự hoàn toàn đáng tin cậy, nên cho phép Lăng thiếu gia mượn mười vạn Cổ Đạo tệ và một trăm Ngọc tử.
Cổ Đạo tệ là loại tiền tệ do Cổ Đạo tông phát hành cho người thường sử dụng, còn Ngọc tử thì thông dụng toàn cầu, ai ai cũng biết giá trị của nó.
Mỹ nữ đẩy những thẻ cược gồm hai loại màu về phía Lăng Hàn:
– Đây là tiền cược của Lăng thiếu gia. Thẻ bạc có thể đổi ra Cổ Đạo tệ, còn thẻ vàng thì đổi ra Ngọc tử.
Lăng Hàn ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
– Chơi xúc xắc đi, so lớn nhỏ.
Lăng Hàn có một suy đoán cần được chứng thực. Độc giả có thể tìm thấy bản chuyển ngữ chính thức của tác phẩm này tại truyen.free.