(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3479:
Dẫn Mạch đan, loại đan dược hỗ trợ cảm ứng kinh mạch. Nguyên liệu cần có là Dẫn Mạch quả. Ồ, chỉ cần Dẫn Mạch quả thôi sao? Điều kiện luyện chế là Tam Nguyên trận, không giới hạn thời gian.
Lăng Hàn yêu cầu: - Cho ta xem thông tin chi tiết về Tam Nguyên trận. - Tuân lệnh!
Quang não lập tức hiển thị trận pháp cho Lăng Hàn, đây là hình nổi ba chiều, mỗi chi tiết đều có thể phóng to. Tính năng này thật hữu ích, chẳng khác nào có Ngõa Lý kề bên.
Lăng Hàn bỗng cảm thấy nhớ Ngõa Lý. Với kho tư liệu của thế giới này, kết hợp cùng năng lực phân tích và suy diễn của Ngõa Lý, chắc chắn họ sẽ phối hợp rất ăn ý. Thôi bỏ đi, giờ không cách nào thả Ngõa Lý ra được, đành phải tự dựa vào chính mình vậy.
Lăng Hàn bắt đầu nghiên cứu Tam Nguyên trận. Việc bày trận pháp này không khó, nhưng cần tìm được địa thế phù hợp. Trận pháp này vận dụng địa thế để dẫn dắt năng lượng từ lòng đất, chuyển hóa thành "lửa" dùng để luyện đan. Để bày trận pháp, cần hai điều kiện: một là trận cơ, hai là ngọc tử. Trận cơ là nền tảng của trận pháp, là yếu tố then chốt để dẫn động đại thế. Còn ngọc tử thì cung cấp năng lượng ban đầu.
- Giờ thì cái khó đầu tiên là chế tạo trận cơ, cái thứ hai là ngọc tử. Ta nghèo rớt mồng tơi, ngoại trừ một trái Dẫn Mạch quả ra thì chẳng có một đồng xu dính túi. Làm sao mà bày được trận cơ và ngọc tử đây?
Trận cơ thì còn dễ, chỉ cần cục đá bình thường cũng được, chẳng qua sẽ không bền, có lẽ luyện đan đến giữa chừng sẽ vỡ tan. Còn ngọc tử thì đúng là cần tiền thật.
- Biết đi đâu kiếm tiền đây?
Trịnh Đồng Phong lại xuất hiện trong viện tử của Lý Trường Đan: - Lý sư huynh!
Lý Trường Đan đang uống trà, ngước mắt nhìn về phía Trịnh Đồng Phong: - Lại có chuyện gì?
Trịnh Đồng Phong giận dữ nói: - Ta mới nghe người ta nói Tông chủ đại nhân đã ban một trái Dẫn Mạch quả cho Lăng Hàn!
Lần này Lý Trường Đan không thể giữ bình tĩnh nữa, gã đặt tách trà xuống, cau mày: - Hửm?
Vị trí đạo tử không thể tùy tiện ban cho bất cứ ai. Dù Tôn Kiếm Phương là Tông chủ cũng không thể phớt lờ sự phản đối của các vị trưởng lão mà tùy ý lập một người. Trong lòng các trưởng lão, Lý Trường Đan mới là nhân tuyển thích hợp nhất, nên gã không hề sốt ruột, gã dư dả thời gian để đối phó với Lăng Hàn.
Nhưng... Dẫn Mạch quả?
Mỗi năm Cổ Đạo tông chỉ sinh ra mười trái Dẫn Mạch quả. Không chỉ đệ tử cần, ngay cả các trưởng lão cũng cần đến, bởi vì chỉ cần đả thông mười kinh mạch là có thể trở thành trưởng lão, cực hạn là mười hai kinh mạch.
Đệ tử xuất sắc như Lý Trường Đan cứ hai năm mới được một trái Dẫn Mạch quả. Còn những đệ tử khác, bốn năm năm mới được chia cho một trái đã là phải thắp nhang lạy Phật rồi.
Dựa vào cái gì tặng cho một kẻ lai lịch không rõ?
Lý Trường Đan không tin Thần Tử gì đó.
Lý Trường Đan mở miệng nói: - Đồng Phong, Lăng sư đệ mới đến còn chưa quen thuộc nơi đây, ngươi dẫn hắn đi dạo đi.
Trịnh Đồng Phong suýt nhảy cẫng lên: - Cái gì?!
Kêu gã mang tên đó ra ngoài chơi?
Lý Trường Đan mỉm cười nói: - Trong trấn có nhiều chỗ chơi, ví dụ như... sòng bạc Vạn Thiên.
Trịnh Đồng Phong ngây người ra, sau đó liền hiểu ý: - Vậy ta sẽ mang Lăng sư đệ đi sòng bạc chơi "sướng ngất trời"!
Ý của "sướng ngất trời" đương nhiên là khiến Lăng Hàn thua sạch túi và nợ nần, khi đó hắn vừa mất mặt lại vừa phải lấy Dẫn Mạch quả ra gán nợ.
Lăng Hàn cất Dẫn Mạch quả vào một hộp ngọc. Chiếc hộp có thể niêm phong tinh hoa của trái quý giá, giúp lưu trữ được rất lâu.
Lăng Hàn giữ Dẫn Mạch quả bên mình, vì nó quá quý giá. Đặt trong phòng thì sợ lúc hắn ra ngoài sẽ bị người khác trộm mất.
Hoán Tuyết không có sức chiến đấu, lỡ có cao thủ nào đến thì thừa sức thần không biết quỷ không hay mà trộm mất.
Lăng Hàn nghiên cứu Tam Nguyên trận, quyết định tìm địa thế phù hợp với điều kiện trận pháp trước, rồi mới luyện tập chế tạo trận cơ. Dù sao thời gian tu luyện mỗi ngày có hạn, luyện tập quá nhiều cũng chỉ phí công.
Cổ Đạo tông rất lớn, chiếm trọn một ngọn núi. Nơi này chỉ có dã thú thông thường, không có yêu thú biến dị; cho dù có thì giờ cũng đã bị dọn sạch.
Dưới núi có một thị trấn. Nhờ được Cổ Đạo tông che chở, nơi đây chủ yếu là người thường sinh sống để phục vụ cho Cổ Đạo tông.
Lăng Hàn vừa đi vừa cầm khúc gỗ, dùng dao điêu khắc để luyện tập chế tạo trận cơ. Hắn hoàn toàn có thể làm hai việc cùng lúc mà không hề ảnh hưởng.
Lăng Hàn mất nửa ngày rốt cuộc phát hiện một chỗ phù hợp yêu cầu.
Lăng Hàn cảm khái: - Bây giờ ta chỉ nhỉnh hơn người bình thường một chút, mới đi nửa ngày mà đã mệt thế này rồi.
Toàn thân Lăng Hàn ướt đẫm mồ hôi, hắn vội vã về nhà tắm rửa.
Khi Lăng Hàn về đến chỗ ở thì thấy một thanh niên đang ngồi trong nhà. Hoán Tuyết pha trà cho gã, nàng cung kính đứng hầu một bên.
Lăng Hàn nhướng mày. Hắn là người rất bao che, Hoán Tuyết là thị nữ của hắn, dựa vào cái gì mà lại bị người khác sai khiến chứ?
Trịnh Đồng Phong lập tức buông tách trà, cười lớn nói: - Lăng sư đệ! Ta tên Trịnh Đồng Phong, vào sư môn bảy năm trước. Trước đây luôn bận rộn tu luyện nên không có thời gian đến thăm sư đệ, hôm nay đặc biệt đến đây xin lỗi.
Lăng Hàn cười thầm trong bụng, tưởng hắn là nít ranh hôi sữa mới vào đời sao?
Lăng Hàn cười hờ hững: - Vậy xin cảm tạ sư huynh.
Trịnh Đồng Phong kéo Lăng Hàn ra khỏi nhà, không để hắn kịp phản đối, gã dùng sức kéo mạnh bạo: - Nào nào, để ta dẫn sư đệ đi dạo. Tuy thiên địa thay đổi lớn, nhưng cũng có nhiều chỗ chơi rất vui đấy.
Lăng Hàn gật đầu với Hoán Tuyết, ra hiệu nàng đừng căng thẳng. Tuy Trịnh Đồng Phong mạnh hơn hắn nhiều, nhưng ở trong Cổ Đạo tông, cho đối phương cả lá gan cũng không dám động đến hắn.
Hai người xuống núi, rất nhanh vào trong trấn.
Nơi này người qua lại tấp nập, rất náo nhiệt. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là xung quanh trấn, trừ một lối đi lên núi ra, những phía khác đều dựng bức tường cao màu đen, dưới ánh trăng lóe lên tia sáng kim loại.
Trịnh Đồng Phong giải thích: - À, tuy có các cường giả như Tông chủ đại nhân tọa trấn, nhưng ngẫu nhiên vẫn có yêu thú xâm chiếm, nên bức tường này dùng để phòng ngự yêu thú. Nó không đơn giản là tường thường, mà có lắp điện cao thế, yêu thú dưới lục mạch chỉ cần đụng vào sẽ lập tức bị thiêu cháy.
Lăng Hàn gật đầu. Điều này hơi giống chiến trường vực ngoại, nơi nhân loại luôn ở vào thế yếu tuyệt đối, phải luôn lo lắng cho sự an toàn tính mạng.
Trịnh Đồng Phong cười nói: - Nào nào, hôm nay chúng ta hãy chơi thật vui.
Nhưng khi ngừng cười, khóe môi Trịnh Đồng Phong lại ẩn hiện một nụ cười nhạt.
Lăng Hàn được mở rộng tầm mắt. Nơi này mọi thứ đều dùng "điện".
Có "ngọn đèn" không cần đốt lửa vẫn phát sáng, có "xe" không cần dùng sức người cũng có thể tự động chạy. Tất cả đều nhờ có điện.
Trịnh Đồng Phong dẫn đường đến trước một tòa nhà lớn năm tầng, trước cửa đèn màu lấp lóe. Những mỹ nữ mặc áo hở hang uốn éo mời gọi những người qua lại.
Mọi quyền hiệu đính và phát hành văn bản này đều thuộc về truyen.free.