(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3415
Các Tiên Vương khác giật nảy mình, thật quá đáng sợ. Chỉ một cái vẫy tay đã khiến bảy Tiên Vương, trong đó có một vị Bát Trọng Thiên, chẳng kịp kháng cự đã thiệt mạng.
Đây là... Thiên Tôn!
Những Tiên Vương đều hoảng sợ, một số run cầm cập.
Họ đến đây để bái kiến một vị Thiên Tôn, chứ không hề muốn gây thù chuốc oán với Thiên Tôn khác. Với thân phận yếu ớt của mình, làm sao họ có thể đối đầu với một Thiên Tôn đây?
Lão nhân thấp lùn cất tiếng, ánh mắt sắc lạnh lướt qua mọi người:
- Đứng lên hết cho bản tôn!
Đám Tiên Vương không dám trái lời. Mười Tiên Vương đỉnh Cửu Trọng Thiên mới có thể đối phó với một Chuẩn Thiên Tôn, mười Chuẩn Thiên Tôn mới ngang sức một Nhất Bộ Thiên Tôn.
Lão nhân này dù chỉ là Nhất Bộ Thiên Tôn, nhưng cũng cần hơn ba trăm Tiên Vương đỉnh Cửu Trọng Thiên mới có thể chống đỡ nổi.
Đám Tiên Vương ở đây tuy đông đảo, nhưng mấy ai đạt tới đỉnh Cửu Trọng Thiên đây?
Chỉ cần vị Thiên Tôn này muốn, lão có thể chớp mắt quét sạch bọn họ.
Lão nhân thấp lùn nói:
- Mắng chửi cho bản tôn!
Lão già tự trọng thân phận, đương nhiên không thể tự mình xuống giọng mắng chửi. Nhóm Lăng Hàn thấy lão giá lâm mà không chịu ra mặt, lại còn chẳng thèm đáp lời, điều đó khiến lão cực kỳ tức giận. Lão dù gì cũng là một Nhất Bộ Thiên Tôn, vậy mà đám người này lại không chút nể nang gì!
Đám Tiên Vương ngó nhau, bọn họ không dám đắc tội lão già thấp lùn, cũng không dám đắc tội nhóm Lăng Hàn.
Hai bên đều là Thiên Tôn!
Hiện tại, họ vô cùng hối hận. Nếu sớm biết chuyện ở Phá Nhạc đạo tràng vẫn chưa yên ổn, thì đâu có dại mà vội vàng chạy đến đây chứ?
Không lẽ vị này là Phá Nhạc Thiên Tôn?
Lão nhân thấp lùn liếc nhìn, ánh mắt hung tợn và sắc bén:
- Hửm? Không thốt nên lời sao? Tốt, vậy để bản tôn giúp các ngươi!
Lão nhân quét một chưởng, bùm một tiếng, lại một Tiên Vương khác nổ tung thành huyết vũ.
Uy thế đáng sợ lập tức trỗi dậy, những người còn lại không còn do dự nữa, bởi chẳng có gì quý giá hơn cái mạng nhỏ của mình.
- Người bên trong nghe đây, vị đại nhân này kêu các ngươi đi ra!
- Đi ra mau, đừng để vị đại nhân này đợi lâu!
Đám Tiên Vương la ó om sòm, nhưng không ai dám chửi tục. Bởi lẽ, nếu họ đắc tội nhóm Lăng Hàn, kết cục vẫn chỉ là cái chết.
Nhưng mặc cho bọn họ la hét đến khản cổ, chẳng một ai trong khách điếm bước ra. Dường như những người bên trong đang sợ hãi, hoặc cũng có thể là coi thường.
Lão già thấp lùn lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Đường đường là một Thiên Tôn, lão làm gì có thời gian để lãng phí ở nơi này.
Lão chuẩn bị ra tay.
Lão nhân thấp lùn nói:
- Bản tôn tên Thương Viêm.
Thương Viêm Thiên Tôn nhìn chằm chằm vào khách điếm. Một áp lực nặng nề bao phủ, khiến cả ngôi nhà rung chuyển bần bật.
Thương Viêm Thiên Tôn vẫn còn nương tay, nếu không, chỉ cần một ý niệm, cả khách điếm đã sụp đổ rồi.
Thấy nhóm Lăng Hàn mãi không chịu ra ứng chiến, một số Tiên Vương cho rằng họ hèn nhát, tự biết không địch lại Thương Viêm Thiên Tôn.
Thế là bọn họ lao lên quát:
- Mau lăn ra đây, đừng để Thương Viêm đại nhân chờ lâu!
- Đây là Thương Viêm đại nhân!
- Người ở bên trong còn không mau mau đi ra quỳ nghênh!
Thương Viêm Thiên Tôn chắp hai tay sau lưng cười nhạt.
Thương Viêm Thiên Tôn không tin rằng nhóm Lăng Hàn có thể chịu đựng được sự nhục mạ của một đám Tiên Vương.
Nhưng điều khiến Thương Viêm Thiên Tôn ngạc nhiên là mặc cho đám Tiên Vương khiêu khích đến đâu, vẫn chẳng một ai bước ra khỏi khách điếm.
Làm cái quỷ gì?
Thương Viêm Thiên Tôn rất thận trọng, lão chỉ là Nhất Bộ Thiên Tôn, đụng phải Nhất Bộ khác thì chẳng có ưu thế nào. Bởi vậy, lão khiêu chiến bên ngoài là để trước tiên xác nhận thân phận của đối thủ. Trên đời chỉ có vài Thiên Tôn, trừ một vài vị cực kỳ ẩn dật ra, còn lại lão đều quen mặt, hoặc ít nhất cũng đã từng nghe tên.
Nhưng đối phương mãi không chịu ra mặt khiến Thương Viêm Thiên Tôn bắt đầu nghi ngờ.
Chẳng lẽ đối phương không phải Thiên Tôn mà là Chuẩn Thiên Tôn, nên không dám ra gặp người?
Rất có thể, vậy chắc bây giờ đối phương đang chuẩn bị chạy trốn.
Thương Viêm Thiên Tôn vẫn thấy khó hiểu. Nếu những người này chỉ là Chuẩn Thiên Tôn, tại sao lại gan to tày trời đến Phá Nhạc đạo tràng gây sự? Hay là họ muốn nổi tiếng nên ngu ngốc đến mức dám vuốt râu hùm của một Thất Bộ Chí Tôn?
Vì khó hiểu nên Thương Viêm Thiên Tôn mãi không dám hành động.
Có thể trở thành Thiên Tôn tất nhiên là tràn đầy kiên nhẫn.
Nhưng sau nửa ngày chờ đợi, Thương Viêm Thiên Tôn không thể kiềm chế thêm được nữa.
Chẳng lẽ cứ để dây dưa mãi thế này được sao?
Thương Viêm Thiên Tôn nhìn về phía một Tiên Vương:
- Ngươi, vào xem.
Vị Tiên Vương sợ đứng tim:
- Ta?
Vị Tiên Vương thầm nghĩ: Các vị Thiên Tôn tranh đấu, liên quan gì đến Tiên Vương nhỏ bé như ta đây?
Thương Viêm Thiên Tôn lạnh nhạt hỏi:
- Ngươi không đi?
Tuy giọng nói không gay gắt, nhưng sự lạnh lẽo toát ra đủ khiến người khác phải sợ hãi.
Tiên Vương không dám nói thêm lời nào, lập tức co cẳng chạy vào khách điếm.
Thương Viêm Thiên Tôn từng là kẻ sát phạt vô số, vị Tiên Vương này đương nhiên không muốn bị giết ngay tại chỗ.
Mới đầu, vị Tiên Vương còn chạy nhanh, nhưng được một đoạn thì chậm dần lại, lộ rõ vẻ do dự.
Tiên Vương muốn dừng lại, nhưng nghe thấy tiếng hừ lạnh của Thương Viêm Thiên Tôn từ phía sau, gã đành cắn răng bước vào trong khách điếm.
Sau đó không có tiếng động gì nữa.
Thương Viêm Thiên Tôn nhướng mày, tại sao không có phản ứng?
Tình huống gì?
Thương Viêm Thiên Tôn chỉ vào một Tiên Vương:
- Ngươi, đi vào.
Vị Tiên Vương kia méo mặt. Tiên Vương trước đó đi vào đã như trâu đất xuống biển, bặt vô âm tín, nếu gã cũng bước vào thì sống chết khó lường.
Vị Tiên Vương muốn lắc đầu, nhưng nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng không biểu cảm của Thương Viêm Thiên Tôn, gã nào dám thốt lên một chữ 'không'? Đành cắn răng bước đi.
Một bước, hai bước, vị Tiên Vương chầm chậm bước vào khách điếm.
Sau đó không có động tĩnh gì.
Đệt, rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì vậy?
Thương Viêm Thiên Tôn trầm tư. Đám Tiên Vương còn lại lặng lẽ rụt rè lùi lại, muốn rời đi.
Thương Viêm Thiên Tôn lạnh lùng nói:
- Trước khi bản tôn mở miệng, nếu kẻ nào dám rời đi, hãy tự gánh lấy hậu quả.
Đám người vừa định nhấc chân lên lại đành rụt chân về.
Ai dám phớt lờ uy hiếp của một Thiên Tôn chứ?
Thương Viêm Thiên Tôn chỉ tay liền một mạch vào bốn người:
- Ngươi, ngươi, ngươi, còn có ngươi, cùng nhau đi.
Bốn người kia đứng chết lặng, không biết phải làm sao, đành phải kiên trì bước về phía khách điếm.
Khi bọn họ bước qua ngưỡng cửa khách điếm, thì cũng như lạc vào cái hang không đáy, không còn một chút động tĩnh gì.
Y hệt như những người trước, họ cũng bặt vô âm tín.
Bốn phía im ắng lạ thường. Trời trong mây trắng, vậy mà nơi đây lại mang đến cảm giác ghê rợn như một động quỷ.
Thương Viêm Thiên Tôn khẽ nhíu chặt mày. Rốt cuộc đây là chuyện gì? Thật quá quỷ dị. Thương Viêm Thiên Tôn hơi hối hận vì đã đồng ý đi chuyến này, chỉ vì muốn làm thân với một Thất Bộ Chí Tôn.
Thương Viêm Thiên Tôn thầm thở dài, ông ta đã quyết định.
Mọi quyền lợi sở hữu đối với bản văn này đều thuộc về truyen.free.