(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3416:
Thương Viêm Thiên Tôn sải bước.
Bùm!
Tinh khí thần trong phút chốc lên cao đến đỉnh điểm, Thương Viêm Thiên Tôn đã sẵn sàng cho một trận đại chiến.
Vèo!
Một bóng đen bay ra khỏi khách điếm.
Thương Viêm Thiên Tôn ngước lên nhìn, lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì đây là một chiếc ly rượu.
Ly rượu?
Làm gì? Ném ly làm ám hiệu, định cùng xông lên vây công lão sao?
Thương Viêm Thiên Tôn vừa lóe lên suy nghĩ thì thấy chiếc ly rượu đã đập xuống đầu. Lão hừ lạnh, định một đấm đánh nát chiếc ly.
Ong ong ong ong ong!
Chiếc ly rượu phát ra lực lượng khủng bố như sức nặng vạn cổ tinh tú giáng xuống.
Thương Viêm Thiên Tôn cảm thấy lưng chợt nặng nề, mồ hôi vã ra không kiềm được. Hai chân không chịu nổi sức mạnh tựa trời đất vạn cổ, lão quỳ sụp xuống.
Chuyện gì thế này?
Thương Viêm Thiên Tôn vừa kinh vừa giận. Đường đường là một Thiên Tôn lại phải quỳ giữa đường, làm sao lão chịu nổi? Nhưng Thương Viêm Thiên Tôn càng sợ hơn. Người ở bên trong không ra mặt, chỉ ném một chiếc ly đã trấn áp lão. Đây là thực lực đến mức nào?
Bộp!
Chiếc ly rượu rơi trúng ngay đỉnh đầu Thương Viêm Thiên Tôn, vững vàng dựng đứng.
Thương Viêm Thiên Tôn không thể đứng dậy. Chiếc ly rượu nặng trịch, dù lão có sức mạnh đặc trưng của vị diện mình cũng không cách nào đối kháng, chỉ có thể quỳ như vậy, không thể ngã gục cũng chẳng thể đứng dậy nổi.
Thực lực cách biệt lớn như trời.
Thương Viêm Thiên Tôn thầm thở dài, lão thua chắc rồi.
Ai bảo lão chưa biết rõ mọi chuyện đã mù quáng xông đến? May mắn người ta chỉ khiến lão phải quỳ chứ không ra tay sát hại, không thì lão chết chắc.
Vèo!
Một nhóm Tiên Vương ra khỏi khách điếm, vẻ mặt hoang mang.
Bọn họ đi vào khách điếm liền bước vào không gian tối tăm vô ngần, đi mãi cũng không tìm thấy lối ra. Mãi đến vừa rồi họ bỗng thấy một luồng sáng, đi theo ánh sáng đó rồi tự nhiên được đưa ra ngoài.
Nhưng rồi họ bỗng hít một hơi khí lạnh.
Mợ ơi, tình huống gì đây?
Thương Viêm Thiên Tôn quỳ trước cửa khách điếm!
Ôi chao ơi!
Vừa nãy còn vênh váo kiêu căng như cao thủ số một thiên hạ, vậy mà giờ lại quỳ sụp xuống?
Khó tin thật.
Bọn họ đều hoảng sợ. Khi họ vào khách điếm, họ không hề cảm nhận được sự chuyển đổi không gian. Một vị Thiên Tôn thì quỳ xuống, đủ chứng minh người trong khách điếm mạnh đến mức nào.
Một số Tiên Vương quỳ xuống hét to hướng khách điếm:
– Đại nhân uy vũ!
Tiên Vương giải thích:
– Đại nhân, chúng tôi chỉ là bị ép buộc!
Những Tiên Vương từng mở miệng mắng chửi thì giờ đây run cầm cập. Có ai ngờ nhóm Lăng Hàn phớt lờ Thương Viêm Thiên Tôn không phải vì không đánh lại, mà là do coi thường lão.
Xem Thương Viêm Thiên Tôn kìa, có lẽ lão ta định tấn công nhưng còn chưa kịp vào cửa khách điếm đã trực tiếp quỳ sụp xuống. Đương nhiên dù Thương Viêm Thiên Tôn có chật vật đến mức nào, bọn họ cũng không có tư cách mà vung tay múa chân được.
Trong khách điếm truyền ra giọng nói kiêu ngạo:
– Xéo, đừng để Cẩu gia nhìn thấy ngươi nữa!
Vèo!
Chiếc ly rượu trên đỉnh đầu Thương Viêm Thiên Tôn lập tức bay trở về.
Thương Viêm Thiên Tôn đứng dậy, vái hướng khách điếm rồi xoay người đi. Lão không còn mặt mũi nào mà ở lại nữa. Được giữ lại một mạng đã là may mắn, phải cảm ơn đối phương đã nương tay, đâu còn dám nghĩ đến chuyện báo thù.
Đại Hắc Cẩu đắc ý mượn uy vũ của Lăng Hàn. Tuy Đại Hắc Cẩu là Nhị Bộ, thực lực cao hơn xa Thương Viêm Thiên Tôn, nhưng không thể chỉ bằng một chiếc ly rượu mà trấn áp được đối phương, chỉ có Lăng Hàn mới làm được.
Đám Tiên Vương lại quỳ xuống, biểu tình cuồng nhiệt:
– Thượng sư!
Tuyệt quá! Nếu được bái nhập môn hạ của một Thiên Tôn như vậy làm sư phụ, tương lai ắt sẽ xán lạn!
Trong khách điếm.
Đinh Bình nói:
– Sư phụ đoán chuẩn xác nhất, quả nhiên lão già Phá Nhạc không xuất hiện.
Đại Hắc Cẩu cáu kỉnh đạp Đinh Bình sang một bên:
– Bớt vuốt mông ngựa đi, ý của ngươi là Cẩu gia đây đoán không chuẩn xác ư? Tiếp theo chắc chắn Phá Nhạc sẽ xuất hiện.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Chưa chắc.
Đại Hắc Cẩu trợn to mắt hỏi:
– Chưa chắc? Cái mặt già của Phá Nhạc bị vả đến bao giờ mới chịu đủ?
Lăng Hàn cười nói:
– Hiện tại Phá Nhạc chưa nhận được tin tức này. Khi Nhất Bộ thất bại quay về thì tiếp theo có thể sẽ có Tam Bộ, Tứ Bộ xuất hiện, rồi sau đó Phá Nhạc mới nhận được tin tức.
Đại Hắc Cẩu thất vọng:
– Ài, vậy là Cẩu gia muốn xem kịch vui còn phải đợi?
Lăng Hàn nói:
– Dù bây giờ Phá Nhạc đến, ngươi cũng không thể đứng bên cạnh mà xem kịch được.
Sức chiến đấu Thất Bộ đánh nhau thì dư chấn cũng đủ đánh chết Lục Bộ, nên không ai có thể đứng ngoài bàng quan được.
Một ngày, rồi hai ngày, ba ngày trôi qua lặng lẽ. Khoảng ba tháng sau, đúng như Lăng Hàn đoán, lại có một Thiên Tôn đến nhưng không phải Phá Nhạc mà là Tam Bộ.
Đại Hắc Cẩu khó chịu càu nhàu:
– Chết tiệt, thật sự bị tiểu tử nhà ngươi đoán trúng.
Lúc trước Đại Hắc Cẩu không phản bác lời Lăng Hàn đó nhưng trong lòng vẫn mong đợi Phá Nhạc đến.
Kết quả là... Ài.
Tam Bộ thái độ khách sáo, vái chào hướng khách điếm:
– Bản tôn tên Tam Tiễn, không biết vị đạo hữu nào đang ngụ tại đây?
Lăng Hàn chỉ nhấp một ngụm rượu, đám người Ninh Hải Tâm không được hắn ra lệnh thì không ai dám lên tiếng đáp lời.
Đại Hắc Cẩu thầm bực mình nên lười trả lời.
Tam Tiễn Thiên Tôn đợi một lúc không thấy ai đáp lại thì lộ vẻ khó chịu.
Tam Tiễn Thiên Tôn là Tam Bộ, trong đẳng cấp Thiên Tôn thuộc hàng trung đẳng, vậy mà Nhất Bộ lại chẳng thèm đáp lời một câu?
Sĩ diện hơi quá đáng.
Tam Tiễn Thiên Tôn lên tiếng:
– Đạo hữu, oan gia nên gỡ không nên gút.
Không biết thực lực sâu cạn của đám người Lăng Hàn nên Tam Tiễn Thiên Tôn nói chuyện vẫn rất khách sáo, chủ yếu là hòa giải:
– Nên biết Phá Nhạc đại nhân là Thất Bộ Chí Tôn, lực lượng hùng mạnh nhất cõi đời, chẳng ai có thể sánh bằng.
Cái gì? Phá Nhạc là Thất Bộ?
Nghe câu đó những Tiên Vương đang quỳ đều run rẩy bần bật.
Tiêu đời, chẳng phải việc bọn họ đang quỳ phục Lăng Hàn là công khai đối địch với Thất Bộ Chí Tôn sao?
Tam Tiễn Thiên Tôn ngừng lại một lát, thấy khách điếm vẫn không có động tĩnh gì, tiếp tục bảo:
– Hiện tại Phá Nhạc đại nhân vẫn chưa nhận được tin tức, cho nên đạo hữu cứ việc trả lại món đồ đã lấy, kèm theo chút lễ vật xin lỗi thì có thể giải quyết trong hòa bình.
Tam Tiễn Thiên Tôn ngừng lại, chờ đợi trong khách điếm trả lời.
Nhưng vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.
Tam Tiễn Thiên Tôn càng bất mãn, gã đã nói đến mức này rồi mà vẫn không nhận được bất kỳ lời đáp nào.
Gã là Tam Bộ Thiên Tôn, là Tam Bộ!
Tam Tiễn Thiên Tôn tiến lên trước một bước.
Bùm!
Khí thế bùng lên. Tam Tiễn Thiên Tôn tiên lễ hậu binh, nếu khuyên nhủ không có hiệu quả, vậy đành phải dùng vũ lực thôi.
Trong khách điếm, Lăng Hàn quay đầu nói với Ninh Hải Tâm:
– Hải Tâm, ngươi đi đuổi hắn.
Ninh Hải Tâm cung kính nói:
– Vâng thưa sư phụ.
Đinh Bình vội nói:
– Sư phụ, Ninh sư muội chỉ là Nhất Bộ, e rằng không đánh lại được người đó.
Đại Hắc Cẩu nói:
– Đúng rồi, ngươi tự mình ra tay đi.
Nhất Bộ đụng Tam Bộ chẳng khác nào tự nộp mạng.
Văn bản này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.