Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3414:

Hừ! Thiên Tôn không phải là cứ muốn mời là sẽ ra tay đâu.

Bổn tọa có quen một vị Thiên Tôn, nếu mời danh nghĩa Phá Nhạc đại nhân thì ta tin chắc hắn sẽ ra tay.

Cũng phải, chúng ta tuy không đủ mặt mũi nhưng thể diện của Phá Nhạc đại nhân lớn lắm.

Đi đi đi!

***

Đám người Lăng Hàn quay về. Hắn không vội gặp các hồng nhan tri kỷ mà dừng chân tại một trấn nhỏ gần đó, cụ thể là Phong Lai khách điếm, đúng như lời hắn đã giới thiệu.

Cả đoàn ở lại khách điếm, ai nấy đều háu ăn, gọi đầy bàn sơn hào hải vị, rượu ngon vật lạ rồi vùi đầu vào bữa tiệc.

Lão Tham vừa uống rượu vừa hỏi:

– Các ngươi nói xem khi nào Phá Nhạc sẽ đến?

Lão Tham không uống bằng miệng, mà thò mấy nhánh rễ vào vò hút rượu.

Đại Hắc Cẩu đoán:

– Hắn không nuốt trôi cơn tức này, rất nhanh sẽ đến.

Đinh Bình lắc đầu nói:

– Chưa chắc. Những người này có lẽ sẽ không báo lên cấp trên đâu. Theo ta, rất có thể họ sẽ tự mình giải quyết vấn đề.

Lão Tham khinh thường nói:

– Mấy tên Tiên Vương vặt vãnh thì làm được gì?

Dường như Lão Tham đã quên mình chỉ là một Tiên Vương.

Cửu Yêu góp ý:

– Có lẽ họ mời được Thiên Tôn thì sao?

Đám người Trần Thụy Tĩnh, Giang Dược Phong gật gù đồng ý:

– Ừm!

Lăng Hàn nhàm chán ngáp dài. Hắn đang luyện tâm trong hồng trần, hy vọng có thể sớm ngày đột phá Lục Bộ, nên chẳng ngại đám Tiên Vương giở trò gì. Dù sao, cuối cùng Phá Nhạc vẫn sẽ phải xuất hiện.

Chờ càng lâu, khi giao đấu sẽ càng sảng khoái, biết đâu chừng còn có thể đánh phá xiềng xích, thúc đẩy hắn đột phá.

Mọi người uống đến say bí tỉ. Rượu bình thường dĩ nhiên không thể có hiệu quả đó, nhưng Lăng Hàn đã dùng Tiên Vương đại dược làm nguyên liệu, chế ra loại rượu tiên khiến cả Tiên Vương cũng phải say.

Chỉ có Đại Hắc Cẩu và Ninh Hải Tâm là ngoại lệ. Đại Hắc Cẩu nhàn nhã nhấp rượu, còn Ninh Hải Tâm thì đứng sau lưng Lăng Hàn, cung kính hầu hạ sư phụ.

Ninh Hải Tâm vẫn giữ tấm lòng ban đầu, lúc còn ở cảnh giới Trảm Trần thế nào thì khi đã là Nhất Bộ vẫn y như vậy.

Chưa đầy nửa ngày, bên ngoài khách điếm đã đông nghịt người, từng luồng hơi thở mạnh mẽ bốc lên, đều là những cường giả đẳng cấp Tiên Vương.

Đại Hắc Cẩu đứng bật dậy rống to:

– Hả? Muốn đánh nhau?

Lăng Hàn lắc đầu nói:

– Bình tĩnh đừng nóng.

Con chó to này dù đã đạt tới cảnh giới Thiên Tôn nhưng vẫn nóng nảy, táo bạo, không hề có chút kiên nhẫn.

Bên ngoài truyền đến thanh âm:

– Thượng sư, chúng ta muốn bái sư!

Bái sư?

Đại Hắc Cẩu vui vẻ hắng giọng hỏi:

– Các ng��ơi muốn bái bản tôn làm sư phụ?

Đại Hắc Cẩu cố ý giả bộ nghiêm túc, hơi thở Thiên Tôn khuếch tán trên tận trời, dưới thấu cửu u, vô cùng kinh người.

Quả nhiên, đám Tiên Vương bên ngoài cảm ứng được hơi thở cường đại này liền nhận định Đại Hắc Cẩu không tầm thường.

Bọn họ không nhìn thấy bản thể, nhưng vẫn quỳ gối xuống:

– Xin thượng sư khai ân!

Đại Hắc Cẩu cười gian:

– Pháp không thể truyền dễ dàng, tại sao bản tôn phải truyền cho các ngươi?

Người bên ngoài nhìn nhau. Ồ, "thượng sư" không từ chối ngay.

Có cơ hội!

Bọn họ đã quỳ xuống rồi thì không thể đứng dậy nữa, cung kính quỳ rạp xuống đất để bày tỏ lòng chân thành.

Đại Hắc Cẩu không ngăn cản họ, con chó ranh ma này thích nhất là lừa người.

Đại Hắc Cẩu khó tin hỏi:

– Nhưng đám người này thật can đảm, biết rõ chúng ta đã gỡ bỏ chiêu bài của Phá Nhạc mà còn dám đến đây bái sư sao?

Lăng Hàn cười nói:

– Bởi vì chúng ta gỡ bỏ chiêu bài của Phá Nhạc nên họ mới dám đến.

Đại Hắc Cẩu kinh ngạc hỏi:

– Ý ngươi là họ cho rằng chúng ta có thể đối kháng Phá Nhạc?

Ai cũng biết Thất Bộ là vô địch. Dù Lăng Hàn cũng là Thất Bộ, nhưng ai dám kẹp ở giữa để làm vật hy sinh?

Mạo hiểm đắc tội một Thất Bộ để ôm đùi một Thất Bộ khác là một hành động cực kỳ không khôn ngoan.

Lăng Hàn lắc đầu nói:

– Chắc họ không biết lai lịch thật sự của Phá Nhạc đạo tràng.

Đại Hắc Cẩu sửng sốt, sau đó chợt hiểu ra.

Không phải tất cả Tiên Vương đều có tư cách biết về Thất Bộ Chí Tôn. Ngay cả Lăng Hàn, dù đã bước vào Thiên Tôn, ban đầu cũng không rõ trên đời có bao nhiêu Thất Bộ, ai là ai.

Vậy thì bằng vào cái gì mà Tiên Vương biết được thông tin này? Bọn họ chỉ biết Phá Nhạc đạo tràng cực kỳ không tầm thường, có Thiên Tôn tọa trấn. Vậy mà nhóm Lăng Hàn dám đến đá quán, điều này nói lên điều gì? Ít nhất, Lăng Hàn cũng không hề thua kém Thiên Tôn của Phá Nhạc đạo tràng.

Bọn họ đến đây là để ôm đùi. Nếu được Thiên Tôn thu làm đệ tử, biết đâu chừng sẽ có cơ hội bước được một bước cuối cùng.

Lăng Hàn không quan tâm, bọn họ thích quỳ thì cứ để họ quỳ.

Một ngày trôi qua, rồi hai ngày, ba ngày. Nhóm Lão Tham đã tỉnh rượu nhưng vẫn thấy đau đầu. Không đạt đến cảnh giới Thiên Tôn thì vẫn sẽ bị quy tắc trói buộc, nên bị say cũng không có gì lạ.

Bọn họ trông thấy vô số Tiên Vương đang quỳ ngoài khách điếm thì giật nảy mình: chuyện gì đang xảy ra vậy?

Mỗi ngày trôi qua, lại có thêm nhiều Tiên Vương tìm đến. Họ đều nghe danh mà chạy lại bái sư. Sau khi biết tình huống, họ liền quỳ xuống bất chấp tất cả, cầu xin vị Thiên Tôn trong nhóm Lăng Hàn thu nhận làm đệ tử.

Đối với Tiên Vương, đừng nói quỳ mấy ngày, cho dù quỳ một kỷ nguyên cũng chẳng có gì khó chịu. Vì vậy, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, không ai bỏ cuộc, bởi được bái vào môn hạ của Thiên Tôn là một may mắn lớn lao hiếm có biết bao.

Huống chi đây chỉ là quỳ, chứ không phải xông vào nơi hiểm nguy, không hề có nguy hiểm đến tính mạng.

Hơn mười ngày sau, Tiên Vương tụ tập càng lúc càng đông, thậm chí một số tu sĩ cảnh giới Thăng Nguyên, Tiên Phủ cũng đến thử vận may, biết đâu Lăng Hàn lại nhìn trúng bọn họ thì sao?

Lăng Hàn đang rảnh rỗi nên dùng thần thức soi xét đám người này. Với thực lực của hắn, chẳng cần ra mặt, có thể từ xa tra xét. Hắn muốn xem thử liệu có thể tìm được đốm sáng trong thức hải c��a bọn họ hay không.

Hiển nhiên đây là chuyện không thể nào.

Người có đốm sáng trong thức hải cực kỳ hiếm hoi, nếu không thì mật mã sinh mệnh thật sự chẳng đáng tiền. Việc Lăng Hàn có thể gặp được Ninh Hải Tâm, mở ra hình thức ban đầu của loại lực lượng thứ tám, đã là siêu may mắn rồi.

Lại qua mấy ngày nữa, điều cần đến cuối cùng cũng đã đến.

Một giọng nói từ xa xôi vọng lại:

– Cuồng đồ to gan, còn không mau ra đây xin tha mạng!?

Có mấy người trong đám Tiên Vương đang quỳ quanh khách điếm liền nhảy dựng lên, hét lớn:

– To gan, dám vô lễ với thượng sư, không mau cút đi chịu chết!

– Ha ha ha! Phải không?

Vừa rồi còn nghe tiếng từ xa xăm, nhưng chớp mắt một lão nhân lùn tịt đã xuất hiện trên đường cái, lưng hơi gù, tay dài, mặt mũi chẳng có gì đặc sắc.

Lão già nhìn mấy Tiên Vương vừa đứng ra, phất nhẹ tay phải:

– Tiên Vương con con cũng dám càn rỡ trước mặt bản tôn!

Nhìn như chỉ nhẹ vẫy tay, nhưng vài tiếng "bùm bùm" vang lên, vài Tiên Vương liền vỡ nát thành từng khối thịt nát, máu chảy đầy đất.

Keng!

Thiên địa rung động, mưa máu rơi, một nỗi đau thương vô tận lan tràn, tiếc thương cho các Tiên Vương vừa biến mất.

Chuyện này...! Đoạn truyện này, với sự chỉnh sửa kỹ lưỡng, được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free