(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2008:
Hiện tại Lăng Hàn lại dám ra tay với hắn? Lẽ nào lại cho rằng xuất thân từ thế gia đan đạo thì sức mạnh chiến đấu sẽ yếu ư? Ngươi cũng thật quá ngây thơ rồi.
Lăng Hàn căn bản chẳng thèm để tâm. Đừng nói Lưu Dụ không phải vương giả, hơn nữa còn chỉ là một tên gà mờ Nhị Trảm, cho dù là vương giả Tứ Trảm đỉnh phong thì thế nào?
Lăng Hàn đánh ra một chư��ng, tóm lấy cổ Lưu Dụ nhấc bổng hắn lên.
– A…
Lưu Dụ đau đớn vùng vẫy tứ chi loạn xạ, nhưng chỉ là phí công vô ích. Trong mắt Lăng Hàn, hắn chỉ là một đứa trẻ con mà thôi.
– Bằng hữu! Bằng hữu!
Chư Cẩn lo lắng đến phát khóc. Vạn nhất Lưu Dụ bị đánh trọng thương, Chư gia không thể làm ăn với Lưu gia cũng chẳng sao, nhưng nếu Lưu gia còn tung tin đồn, kêu gọi các đan sư tẩy chay, vậy thì Chư gia sẽ gặp đại họa.
Hắn không hề quen thân với Lăng Hàn, mà khí thế áp bách từ đối phương đang bộc phát quá mạnh, khiến hắn chỉ dám đứng cách Lăng Hàn ba trượng, không thể tiến lại gần.
Lúc này, hắn mới nhận ra Lăng Hàn cường đại đến mức nào. Chư Cẩn thở dài thườn thượt trong lòng: Tự hỏi Lưu Dụ tại sao đang yên đang lành lại đi trêu chọc người ta làm gì? Người ta đã nhường phòng tu luyện cho ngươi rồi, vậy mà ngươi còn hống hách dọa dẫm người khác như thế, không đánh ngươi thì đánh ai đây?
Hắn cũng hiểu rõ chuyện này, tuy bản thân hắn cũng chán ghét Lưu Dụ, ước gì đối phương bị đánh cho một trận nhừ tử, nhưng ít ra cũng đừng làm trước mặt mình chứ.
Hắn không ngừng khuyên can, nói về thân phận của Lưu Dụ, mong Lăng Hàn đừng làm càn.
Lăng Hàn có thèm nghe đâu, chỉ nhìn chằm chằm Lưu Dụ rồi nói:
– Cái miệng thối thế này, là ăn bùn mà lớn à?
Đại Hắc Cẩu không có ở đây, hắn cũng chẳng có ý tưởng mới mẻ nào, đành phải lấy một tảng đá, bóp nát rồi nhét vào miệng Lưu Dụ.
– A…
Lưu Dụ muốn nhổ ra nhưng không được như ý, chỉ có thể thống khổ lắc đầu.
Kỳ thật với tu vi của hắn, ăn tảng đá cũng chẳng nhằm nhò gì, cái chính là quá mất mặt.
Có người vừa kết thúc tu luyện, đúng lúc đi ngang qua, nhìn thấy cảnh này liền bật cười thành tiếng.
Lưu Dụ xấu hổ đỏ bừng mặt, cảm thấy ánh mắt của người kia như đao kiếm đâm xuyên qua người hắn.
Cho tới bây giờ, hắn chưa từng mất mặt như thế này!
Hắn dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, thề rằng nhất định phải giết chết người này.
– À, vẫn chưa chịu nghe lời à?
Lăng Hàn lạnh lùng nói, rồi giáng cho hắn một cái tát.
Phốc!
Lưu Dụ phun tảng đá trong miệng ra, không chỉ vậy mà còn có mấy chiếc răng của hắn. Một bên mặt sưng vù lên, có thể thấy cái tát này mạnh đến nhường nào.
Đương nhiên là Lăng Hàn không dùng toàn lực, nếu không thì đối phương đã thần hồn câu diệt rồi.
Ầm!
Lăng Hàn lại ấn xuống một cái, đầu Lưu Dụ cắm phập xuống nền gạch. May mà trong quá trình Trảm Trần, Lăng Hàn đã dành rất nhiều thời gian và nguyên lực để rèn luyện khí lực cho mình đến độ cường hoành, nếu không, chỉ cú va chạm này thôi cũng đủ khiến Lưu Dụ không chết thì cũng mất nửa cái mạng rồi.
Cho dù như thế, đầu óc hắn cũng choáng váng, đến cả mình là ai cũng không nhớ rõ.
Hai tay hắn vô lực buông thõng, cái mông nhô cao, tư thế này có chút mập mờ.
Lăng Hàn lại nghĩ đến Đại Hắc Cẩu, nếu nó ở đây chắc chắn sẽ làm y hệt.
Hắn lộ ra nụ cười như ác ma, nói:
– Phượng lão bà, ngươi tránh ra một chút.
Thiên Phượng Thần Nữ gật gật đầu, tiến vào Hắc Tháp.
Lăng Hàn lấy ra một cây trúc. Cây trúc này là thánh vật, Cửu Trúc Tía, có độ bền dẻo kinh người, cứ một ức năm mới dài thêm một đốt, vô cùng trân quý. Hắn cười hắc hắc một tiếng, sau đó cầm cây trúc đâm vào mông Lưu Dụ.
– A…
Cho dù Lưu Dụ đang ngơ ngác nhưng cơn đau đến từ việc bị ‘bạo cúc’ đã khiến hắn tỉnh táo trở lại. Hắn dốc sức liều mạng lắc lư cái mông, cố gắng đẩy dị vật ra ngoài, nhưng liệu có được như ý muốn không?
Chư Cẩn chóng mặt, thôi rồi đời! Lưu gia đại thiếu gia bị người ta ‘bạo cúc’ ngay trước mặt hắn, lần này hắn không thể thoát khỏi liên can rồi.
Hắn khóc không ra nước mắt.
Tuy Lăng Hàn làm như vậy có phần hơi quá đáng, nhưng thật sự có thể trách người ta sao? Tự hỏi lương tâm, nếu như đổi lại là mình, liệu có nổi giận hay không?
Lăng Hàn dựa vào đâu mà phải chịu thiệt thòi? Bản thân mình cũng đâu phải thánh hiền.
– Về sau hãy sống cho tử tế đi! Trên đời này, người có thực lực cao hơn ngươi nhiều lắm, người có gia thế hiển hách cũng không ít đâu. Ngươi nên cảm thấy may mắn vì nơi này là Thành Đan Đạo, nếu không, với tính tình của ta, đã sớm làm thịt ngươi rồi!
Lăng Hàn vỗ vỗ vào thân cây trúc, một cái lay nhẹ của hắn khiến Lưu Dụ phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Chuyện như vậy không ảnh hưởng gì tới Lăng Hàn cả.
Trong phạm vi quy tắc của trò chơi, hắn thực sự không sợ ai. Điều kiện tiên quyết là hắn cũng chơi đúng luật, không vượt quá giới hạn.
Phân Hồn không ra tay, có ai làm gì được hắn?
Lăng Hàn vỗ vỗ tay. Cây thánh liệu này coi như đã được ban cho Lưu Dụ rồi, rút ra e rằng cũng mang tiếng xấu muôn đời.
Hắn dùng tín phù mở phòng tu luyện, rồi bước vào trong, chuẩn bị luyện đan.
– Dụ thiếu!
Chư Cẩn vội vàng chạy tới đỡ Lưu Dụ, rồi kéo đầu hắn ra khỏi nền gạch.
– Mông ta! Mông của ta!
Lưu Dụ muốn sờ vào mông mình, nhưng tay hắn vừa chạm vào đã bị cơn đau dữ dội hành hạ. Hắn không ngừng lắc lư cái mông, nhưng cây trúc vẫn còn nằm trong đó, khiến hắn đau đến muốn chết.
Chư Cẩn gật đầu, hắn nắm lấy cây trúc kéo ra ngoài.
– Đau quá…
Lưu Dụ vội vàng kêu to, tay hắn run rẩy, 'cúc hoa' đã bị tổn thương nghiêm trọng.
Chư Cẩn ra sức rút mạnh, cuối cùng cũng kéo được cây trúc ra ngoài, sau đó "phốc", một dòng máu tươi từ mông Lưu Dụ bắn ra.
– Ah…
Lưu Dụ kêu thảm thiết lần nữa. Tuy đau dài không bằng đau ngắn, nhưng sau khi cây trúc được rút ra, dù đau tê tâm liệt phế, thì cuối cùng hắn cũng không còn bị tra tấn thêm nữa.
Hắn một tay ôm lấy mông, không màng đến bàn tay dính đầy máu tươi, trong mắt hắn tóe ra lửa giận.
Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được sự cho phép.