Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2009:

Khốn kiếp, ta thề không đội trời chung với ngươi!

Dụ thiếu, bình tĩnh lại.

Chư Cẩn lên tiếng khuyên nhủ, hắn là người sinh sống trong thành Đan Đạo nên rất hiểu rõ quy củ nơi này.

Thông thường mà nói, Lưu Dụ sẽ tìm cách lấy lại thể diện, nhưng cũng chỉ có thể tìm cường giả Trảm Trần Cảnh đến báo thù, hoặc là phải đợi Lăng Hàn tiến vào núi hoang rừng sâu hiểm trở nào đó mới có thể để cường giả Phân Hồn Cảnh ra tay.

Trong khi đó, Lăng Hàn vừa phô bày thực lực áp đảo, thậm chí ngay cả cường giả Trảm Trần nhị trảm như Lưu Dụ cũng không phải đối thủ.

Chỉ sợ phải mời cấp vương giả ra tay!

Chư Cẩn chỉ là Trảm Trần Cảnh bình thường, hắn nghĩ Lăng Hàn chắc chắn phải là cấp vương giả, nếu không làm sao có thể tiến vào tầng này? Mà Lưu Dụ chỉ là người ngoại lai, việc xin tiến vào tầng thứ hai chưa được phê duyệt, hắn chỉ có thể quanh quẩn ở tầng thứ nhất, nếu không đã chẳng đụng độ Lăng Hàn.

Bởi vậy, tuy Lăng Hàn biểu hiện rất kinh người, nhưng Chư Cẩn tin rằng chỉ có vương giả mới có thể trấn áp đối phương.

Vấn đề là, liệu bọn họ có thể mời vương giả ra tay hay không?

Đừng nói Chư Cẩn hắn không có đủ thể diện này, ngay cả Lưu Dụ cũng không được.

– Ngươi cút ngay cho ta!

Lưu Dụ một tay đẩy Chư Cẩn ra, vẻ mặt đầy chán ghét. Hắn cảm thấy Chư Cẩn chẳng qua đang cười nhạo mình, nếu không tại sao lúc trước lại không giúp một tay.

Giả mù sa mưa khuyên vài câu, chuyện này ai mà chẳng làm được!

Tiện nhân!

– Dụ thiếu!

Chư Cẩn vẫn muốn cố gắng khuyên thêm một câu, dù sao Chư gia là gia tộc làm ăn.

– Khốn kiếp, cút hay không cút?

Lưu Dụ trợn mắt. Hắn cảm thấy gương mặt Chư Cẩn cực kỳ đáng ghét, dù sao thì vẫn đỡ hơn Lăng Hàn một chút.

Hắn chịu ủy khuất lớn đến vậy, ngươi lại khuyên hắn bỏ qua, ngươi cho rằng hắn là thánh nhân sao?

Hắn nghĩ mình nhất định phải dựa dẫm vào Chư gia sao?

Hừ, có cả vài gia tộc tranh nhau lấy lòng mình, chỉ vì mắt mình mù mới chọn nhầm kẻ như vậy, thằng khốn không có nghĩa khí!

Hắn hất tay áo, xông ra cửa. Vừa bước đi, mông hắn đau nhói kinh người, không tự chủ được dùng tay che lại, ép chặt hai chân, bước đi một cách khập khiễng, không tự nhiên rời đi.

Nhưng Trảm Trần dù sao cũng là Trảm Trần, cho dù đi bộ cũng có tốc độ nhanh đến kinh người, lập tức không thấy bóng người.

Chư Cẩn thở dài thườn thượt, chẳng biết phải làm sao, cuối cùng cũng không đuổi theo.

Hắn cũng là người sĩ diện, hết lần này đến lần khác ăn nói khép nép, cầm mặt nóng dán mông lạnh, hắn chịu đủ rồi!

Lại nói, Lưu Dụ đi một đoạn liền dừng lại, hắn bắt đầu suy nghĩ.

Tìm ai tốt đây?

Kỳ thật hắn biết quy củ thành Đan Đạo, bởi vậy nếu tìm sự giúp đỡ không đủ mạnh thì cũng chỉ tự chuốc lấy nhục mà thôi.

– Có rồi, đi tìm Tôn Đông!

Ánh mắt hắn sáng ngời, hai tay vỗ vào nhau. Nhưng vì động tác hơi mạnh nên mông đau nhói, hắn kêu lên thảm thiết, lúc này những người đi đường đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn.

Lưu Dụ vội vàng tiến vào không gian thần khí, cho dù thế nào cũng phải thay quần áo trước đã.

– Thực lực Tôn gia vốn rất mạnh, Tôn Đông có danh xưng là tiểu vương, tu vi tứ trảm đỉnh phong, kiêu ngạo, chẳng bao giờ nghe lời ai, nên trước giờ hắn vẫn tránh không tìm đến.

– Hắc hắc, Tôn gia là thế lực ủng hộ Thánh Tử Lỗ Tiên Minh, nếu như Tôn Đông còn không có biện pháp xử lý tên tiểu tử kia, khẳng định sẽ đi tìm Lỗ Tiên Minh xin giúp đỡ.

– Nếu Lỗ Tiên Minh cũng không có cách gì với tên đó… thì ta cũng đành chịu thiệt thòi.

– Đi tìm Tôn Đông!

Lưu Dụ ra khỏi không gian thần khí, hắn dùng tư thế khập khiễng đi tới thanh lâu.

Tôn gia là thế lực tam tinh, bổn gia ở tầng thứ tư. Nếu Lưu Dụ muốn đi Tôn gia thì phải liên hệ với người Tôn gia trước, do Tôn gia ra mặt mới có thể mang hắn đi.

Nhưng Lưu Dụ có nhiều thời gian như vậy sao?

May mắn thay, Tôn Đông ngư���i này ưa thích lưu luyến bụi hoa, thanh lâu tầng năm là nơi sầm uất nhất, ít nhất tám tháng trong năm hắn đều ở đây.

Bởi vậy Lưu Dụ biết rõ đường đi lối về mà tới đây, dù sao hắn cũng từng lui tới đây một thời gian ngắn nên rất quen thuộc.

Trong thanh lâu, có người nhận ra khách quen VIP, thấy hắn tiến vào liền cười nói.

– A, Dụ thiếu, sao lại kẹp chặt mông thế kia, chẳng lẽ đêm qua chơi lớn, bị người ta thông mông à?

Hai cô gái phục vụ chào đón, còn dùng khăn trong tay quét lên ngực Lưu Dụ.

Nếu đổi lại lúc bình thường, Lưu Dụ tất nhiên cười ha hả, thừa cơ sờ mó, chiếm tiện nghi, nhưng bây giờ hắn giận không kiềm được. Bốp, hắn tát thẳng vào mặt hai cô gái.

– Ai bị thông cúc hoa hả?

Hắn gằn giọng, trong lòng dâng lên sát ý.

Lúc này tất cả mọi người câm như hến, không ai lên tiếng đáp lời.

– Ha ha ha ha, Lưu Dụ, nóng nảy thế, thật sự bị người ta thông sao?

Có tiếng cười to vang lên, chỉ thấy một người trẻ tuổi hai tay khoác vai hai thiếu nữ ăn mặc lẳng lơ, thong thả bước tới.

Chính là Tôn Đông.

– ��ông thiếu!

Lưu Dụ vội vàng nghênh đón. Trước mặt đối phương, hắn không dám có chút tự đại nào, đây cũng là nguyên nhân hắn không muốn tìm Tôn Đông, bởi vì cảm thấy mình kém hơn.

– Lưu Dụ, chẳng lẽ ngươi thật sự bị người ta thông mông đấy chứ?

Tôn Đông khẽ giật mình, thấy dáng vẻ đối phương không ổn nên hỏi thăm.

Mặc dù hắn chưa từng thông mông đàn ông nhưng cũng từng qua lại với không ít phụ nữ.

Sắc mặt Lưu Dụ đỏ bừng, biểu hiện vô cùng tức giận.

– Ha ha ha ha!

Tôn Đông cười to, chẳng hề để tâm đến cảm xúc của Lưu Dụ.

Trong thanh lâu, những người khác không dám cười ra tiếng, cả đám cố gắng lắm mới nín cười, che miệng mình lại.

– Lưu Dụ, đúng là không ngờ khẩu vị của ngươi nặng đến vậy.

Tôn Đông cười nói, đương nhiên không chút tán thưởng đối phương.

Lưu Dụ vội vàng nói:

– Đông thiếu, ngươi hiểu lầm, ta bị người ta ức hiếp.

– Cái gì, mạnh hơn ngươi?

Tôn Đông nhìn Lưu Dụ vài lần, sau đó buông hai nữ tử đang ôm ra, đi đến bên cạnh đối phương. Hắn lập tức kéo quần Lưu Dụ xuống, rồi hít khí lạnh.

Không chỉ có hắn, đám người trong thanh lâu cũng cả kinh.

Chà, cũng quá mãnh liệt mà, không ngờ bị tổn thương nặng đến vậy, là thứ gì mà thô to đến thế?

– Khốn kiếp, lão tử thấy 'thứ đó' của mình đã lớn rồi, mà so với cái này thì chẳng đáng là gì.

Tôn Đông cảm thấy mình bị đả kích nặng nề, đàn ông rất chú ý tới phương diện này, mặc dù mọi người ít có cơ hội đem ra so đo kích thước nhưng sẽ âm thầm so sánh với nhau, hơn nữa cũng có tính háo thắng.

Đám nữ nhân thanh lâu khiếp sợ, vừa thô vừa to như thế, các nàng không chịu nổi, chắc chắn sẽ bị hành đến tàn tạ.

Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free