Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tàn Bào - Chương 274: Lại thấy ánh mặt trời

“Đại sư, ngài đang nguyền rủa tôi đấy ư?” Tả Đăng Phong cười khổ lắc đầu.

“Không có, không có, ngài nhìn chỗ ngài nằm khô ráo thế này, đều là do lão nạp dùng đôi bảo bối che tay này để trừ ẩm ướt giúp ngài đó.” Thiết Hài lắc đầu nói.

Tả Đăng Phong nghe vậy chậm rãi quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện trong động cực kỳ khô ráo, từ đó có thể thấy Thiết Hài mấy ngày nay vẫn luôn loay hoay với đôi bảo bối che tay Thuần Dương.

“Đại sư, mang ngọc trong người ắt mang họa, ngài ngàn vạn lần đừng khoe khoang trước mặt người khác.” Tả Đăng Phong lo lắng dặn dò. Chuyện Tất Phùng Xuân trước đây đến giờ vẫn khiến hắn lòng còn sợ hãi. Đôi bảo bối che tay Thuần Dương, Huyền Âm có thể tăng cường năng lực công kích của bản thân lên rất nhiều, ai gặp cũng sẽ đỏ mắt.

“A Di Đà Phật.” Thiết Hài nghe vậy liền gật đầu lia lịa.

Tả Đăng Phong thấy vậy vẫn không yên lòng, vốn định dặn dò thêm vài câu nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại thôi. Một là Thiết Hài tuổi tác có thể làm ông của hắn, nói nhiều quá sợ y mất thể diện. Hai là Thiết Hài về sau nhất định sẽ đi theo hắn, chắc hẳn cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.

Tả Đăng Phong đi theo pháp môn luyện huyết hóa khí, máu thịt bị hao mòn khiến linh khí trong người hắn cũng suy kiệt đáng kể, một lát sau lại chìm vào giấc ngủ.

Sau đó vài ngày, hai người vẫn ẩn mình dưới lòng đất. Người tu hành sau khi bị thương có tốc độ hồi phục nhanh hơn người thường một chút, dược hiệu của nhân sâm hoang dã cũng cực kỳ rõ rệt. Tả Đăng Phong niệm quyết tụ đủ linh khí rồi vận chuyển linh khí tiêu tan ứ huyết trong phổi, sau đó ngưng tụ linh khí khôi phục tu vi.

Sau khi Tả Đăng Phong có thể đứng dậy đi lại, Thiết Hài liền vội vàng muốn ra ngoài. Tả Đăng Phong thấy thức ăn vẫn còn nên không đồng ý cho Thiết Hài ra ngoài, vì hắn e rằng đối phương sẽ nán lại khu vực này, nhất định phải chờ thương thế hồi phục hoàn toàn mới có thể rời đi.

“Ngài cũng gần như khỏi rồi, tôi vẫn nên ra ngoài thôi, Lão Đại chưa ăn gì hai ngày nay.” Thiết Hài lại bắt đầu giục Tả Đăng Phong ra ngoài.

“Nó hai năm không ăn gì cũng không chết đói đâu.” Tả Đăng Phong lắc đầu nói. Linh thú cũng có thể nhịn ăn lâu ngày, nhưng nếu cho ăn hàng ngày thì chúng vẫn ăn.

Thiết Hài thấy ngữ khí Tả Đăng Phong kiên định thì không nói gì nữa, vừa mới nhận bảo bối che tay Thuần Dương của người ta mà đã đối nghịch thì không hay chút nào.

Tả Đăng Phong lại chuyển tầm mắt về tờ tuyên giấy trong tay. Hắn không nỡ lãng phí thời gian, nhân lúc dưỡng thương chỉnh sửa đôi chút pháp thuật Tử Dương Quan. Ngoài ra, sở dĩ hắn không vội ra ngoài là vì vẫn lo lắng về thực lực của Viên Phi Thiên Đại. Nữ nhẫn giả này cũng có tu vi đỉnh phong, thực lực của nàng không kém hắn là bao, nếu không khôi phục đến trạng thái tốt nhất thì rất khó đánh cho nàng phải khuất phục.

Thiết Hài trước đó vì diện bích mà sợ hãi, y rất không thích những môi trường kín mít như thế này. Để giải khuây bớt nhàm chán, y liền dẫn Lão Đại đi du lịch khắp động đá vôi như mê cung. Nhưng lần nào cũng là y dẫn Lão Đại ra ngoài, rồi Lão Đại lại dẫn y trở về. Lạc đường vài lần, Thiết Hài liền chẳng dám ra ngoài nữa, chỉ ngồi xếp bằng niệm kinh trong sơn động.

Ngự Khí Quyết và Quan Khí Thuật của Tử Dương Quan vô cùng tinh diệu, muốn chỉnh sửa chúng nhất định phải toàn tâm toàn ý, giữ được sự tĩnh lặng tuyệt đối. Thiết Hài vừa niệm kinh thì Tả Đăng Phong đã đau đầu, nhưng trong sơn động chỉ có khu vực này là khô ráo, Tả Đăng Phong cũng không thể đuổi y đi, đành phải chịu đựng. Trong lúc rảnh rỗi, hắn bắt đầu suy nghĩ những vấn đề dễ hiểu hơn, đó là tại sao Quốc Dân Đảng lại dung túng Viên Phi Thiên Đại đến địa bàn của mình hoành hành. Nhưng vấn đề này cũng rất khó tìm ra đáp án, vì cho đến nay manh mối có thể cân nhắc quá ít.

Chán đến chết, Tả Đăng Phong bắt đầu quan sát hang động rộng lớn này, vì không lâu sau hắn phải tìm âm chúc thổ ngưu, hiểu rõ động này hơn một chút cũng không phải chuyện xấu.

Hang động được hình thành do nham thạch vôi bị nước ngầm xói mòn quanh năm, địa mạo rất kỳ lạ. Bên dưới là những măng đá chồng chất, bên trên là nhũ đá treo lơ lửng, sắc màu xám trắng. Lối đi trong động đá vôi rộng hẹp bất định, dưới chân rất trơn trượt. Trong động đen kịt không ánh sáng, nếu không có khả năng nhìn trong đêm thì gần như nửa bước khó đi.

Trong động thỉnh thoảng có đầm nước xuất hiện, trong đầm nước cũng có một số loài cá nhỏ kỳ lạ, mắt chúng đã thoái hóa, toàn thân trắng bệch. Ngoài ra, trong động còn có bọ cạp du diên và một số loài rắn. Có nơi trên trần động treo ngược không ít dơi, những con dơi này tạm thời nghỉ ngơi ở đây, đến ban đêm sẽ bay ra ngoài kiếm ăn.

Cuối cùng, Tả Đăng Phong dừng lại trước một đầm nước hình tròn đường kính ba trượng nằm sâu dưới lòng đất, nơi đây là tận cùng của hang động, đi xa hơn nữa thì không còn đường.

Một lát sau, Tả Đăng Phong thở dài, xoay người đi trở về. Hang động này trước mắt tuy chỉ có tác dụng tham khảo, nhưng lại gợi mở về tình huống mà hắn có thể sẽ gặp phải sau này. Đầm nước này tuy nhìn như tận cùng của hang động, nhưng ở phía bên kia đầm nước hẳn là còn có lối đi. Nếu muốn đi đến mặt bên kia thì nhất định phải lặn xuống nước mà đi qua. Tình huống này là điều hắn không muốn thấy nhất, vì hắn không biết phải nín thở dưới nước bao lâu mới có thể tới bờ bên kia.

Ngoài ra, còn có vấn đề khiến hắn đau đầu hơn. Sâu trong đầm nước của động này cũng có cá, nhưng những con cá này bơi rất nhanh. Trong thế giới tự nhiên, năng lực của mọi sinh vật đều có lý do tồn tại. Những con cá này bơi nhanh chứng tỏ trong nước có động vật săn mồi chúng. Những loài động vật săn mồi chúng có thể không quá lớn, nhưng không ai dám đảm bảo rằng những loài ăn cá nhỏ kia đã là kẻ săn mồi ở cấp cao nhất. Trời mới biết trong môi trường kín mít đó sẽ tiến hóa ra loài động vật như thế nào.

Tình huống nơi đây còn nghiêm trọng hơn so với cổ thành Kim Kê, vì sự ngăn cách ở đó không phải là tuyệt đối. Nhật nguyệt tinh tú, gió mưa sấm chớp đều thông với thế giới bên ngoài. Còn những loài động vật trong động đá vôi này lại tiến hóa trong môi trường hoàn toàn khác biệt với bên ngoài. Những quái vật trong cổ thành Lô Quốc còn có bảy phần hình người, còn nếu trong động đá vôi này có động vật, e rằng đến một phần hình người cũng không có.

Những vấn đề khó giải quyết này khiến Tả Đăng Phong lắc đầu liên tục. Biện pháp ít phiền phức nhất là đuổi vị Đại sư “đầu bóng” này đi, trực tiếp đào từ trên mặt đất xuống. Nhưng con đường này không ổn, vì hắn không dám chọc giận Thiết Hài. Đây không phải sợ quân đội, mà là sợ chọc giận y sẽ làm tổn hại thọ mệnh của mình.

Ngoài ra, đây là tổng bộ của Quốc Dân Đảng, quân đội đông đảo, cũng không thể mô phỏng Chu Lăng tác pháp được. Mọi người đều trọng thể diện, ở Thiểm Tây đào mộ thì Quốc Dân Đảng có thể giả câm vờ điếc, nhưng nếu chạy đến Phủ Tổng thống Trùng Khánh mà đào mộ thì chẳng khác nào tự chuốc họa. Quốc Dân Đảng có biết bao nhiêu máy bay, đại pháo, tùy tiện mang mấy thứ đó đến là hắn đã chịu không nổi rồi.

“Ha ha, ngươi cũng lạc đường à.” Tiếng cười của Thiết Hài cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Tả Đăng Phong lúc này mới phát hiện mình đã đi trở về chỗ hai người dừng chân.

Tả Đăng Phong nghe vậy hơi ngạc nhiên, dừng lại một lát mới hiểu ý Thiết Hài. Trước đây, mỗi lần Thiết Hài ra ngoài, Lão Đại đều trở về trước. Lão Đại chạy phía trước, Tả Đăng Phong biết đó là lúc hắn lạc đường. Lần này, Lão Đại lại chạy phía trước, nên Thiết Hài tưởng rằng hắn bảo Lão Đại dẫn đường, vì thế mới nói “ngươi cũng lạc đường”.

“Thu dọn đi, chúng ta ra ngoài thôi.” Tả Đăng Phong cũng không giải thích. Hắn quen biết vị hòa thượng có vẻ điên khùng này đã ba năm. Ban đầu, hắn dẫn Thiết Hài theo để mượn tu vi của y. Nhưng sau chuyện ở Ngũ Đài Sơn và sự việc lần này, tâm tính Tả Đăng Phong đã thay đổi hoàn toàn, hắn xem Thiết Hài như một người bạn. Đối với một người bạn hơi “điên”, Tả Đăng Phong thực sự khoan dung.

Nghe vậy, Thiết Hài lập tức vác thùng gỗ lên lưng, y đã sớm muốn ra ngoài rồi.

“Đại sư, nữ nhẫn giả Nhật Bản mặc y phục tím kia có thể biến thành bất cứ ai, ngay cả y phục cũng có thể thay đổi. Ra ngoài rồi ngài nhất định phải cẩn thận.” Tả Đăng Phong mở miệng dặn dò.

“Nàng ta biến hóa giống như khỉ vậy, phải chú ý.” Thiết Hài nhíu mày hỏi lại. Nhẫn thuật mà nhẫn giả Nhật Bản sử dụng khác rất nhiều so với võ học và đạo thuật của Trung Quốc. Khả năng biến hóa hình thể của nữ nhẫn giả kia cũng không phải đơn thuần là Huyễn Thuật, còn rốt cuộc nàng làm thế nào thì hai người vẫn chưa hiểu rõ.

“Nàng ta hình như không thể thay đổi giọng nói. Từ nay về sau, khi gặp mặt chúng ta hãy nói một câu ám hiệu trước.” Tả Đăng Phong trầm ngâm một lát rồi nói.

Thiết Hài nghe vậy liền gật đầu lia lịa, rồi dẫn Lão Đại đi ra ngoài.

Tả Đăng Phong và Lão Đại đi theo sau, nhìn Lão Đại tinh ranh bên cạnh Thiết Hài mà Tả Đăng Phong không khỏi lắc đầu cười khổ. Trước đây hắn từng nghĩ Lão Đại là một con vật vô dụng, nhưng giờ thì không nghĩ vậy nữa. Nếu thực sự phải đi sâu vào động, gặp phải đầm nước lớn thì vẫn phải nhờ con chuột nước này xuống dưới dò đường. Hơn nữa Lão Đại dưới nước rất là dũng mãnh, lần này không phải nó thì không còn ai làm tiên phong được.

“Thương thế của ngài thế nào rồi?” Thiết Hài vừa bước đi vừa quay đầu lại hỏi.

“Linh khí đã khôi phục hoàn toàn, vết thương đã lành được bảy tám phần.” Tả Đăng Phong nói.

“Lành nhanh vậy sao?” Thiết Hài nhíu mày quay đầu lại. Người thường nếu bị chủy thủ đâm trúng ít nhất cũng phải mất một tháng mới có thể hồi phục. Người tu hành có thể nhanh hơn một chút, nhưng không thể nhanh đến mức đó.

Tả Đăng Phong thở dài gật đầu. Sau này, bất cứ điều gì, chỉ cần chịu động não đều sẽ có thu hoạch. Trong lúc dưỡng thương, hắn đã giữ lại một phần dương khí dư thừa trong cơ thể, vận chuyển nó đến vết thương ở ngực trái. Dương khí dư thừa khiến nhiệt độ cơ thể xung quanh vết thương tăng cao, đẩy nhanh quá trình khép miệng vết thương. Sở dĩ hắn vừa gật đầu vừa thở dài là vì linh cảm này đến từ món trứng vịt muối mà mẫu thân hắn sinh thời thường làm: mùa hè trời nóng nửa tháng là có thể ướp xong, mùa đông thì cần một tháng.

“Đã lành không tệ rồi, ngài thở dài làm gì?” Thiết Hài nghiêng người tránh thoát một khối nhũ đá rủ dài xuống. Mông y trước đó bị phi tiêu bắn trúng, đến giờ vẫn chưa lành hẳn.

“Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi nhưng cha mẹ chẳng còn.” Tả Đăng Phong lại thở dài. Khi mẫu thân còn sống, mỗi tháng hắn chỉ có bốn đồng bạc lớn, cuộc sống gia đình vô cùng khó khăn. Nếu mẫu thân giờ còn sống, hắn nhất định sẽ để bà có cuộc sống tốt đẹp nhất.

Thiết Hài không hiểu lời Tả Đăng Phong nói là gì, tâm trí y không đặt vào những chuyện đó, y chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đây. Lúc này y đã khôn ngoan hơn, biết rõ phải đi theo phân dơi mà ra ngoài.

“Đợi đã.” Tả Đăng Phong cảm nhận được ánh sáng lờ mờ phía trước, vươn tay kéo Thiết Hài lại.

“Các cô ta vẫn chưa đi ư?” Thiết Hài nghe vậy quay đầu nhìn.

“Có khả năng.” Tả Đăng Phong gật đầu nói. Trên thực tế, lúc nãy hắn giữ Thiết Hài lại là để hai người có thời gian thích nghi với ánh sáng mạnh bên ngoài, nhưng những nhẫn giả kia cũng quả thực có khả năng chưa rời đi.

“Đã bảy tám ngày rồi, sao các cô ta còn chưa đi?” Thiết Hài lộ vẻ nghi hoặc.

“Lý lẽ ‘đánh rắn không chết ắt để lại hậu họa’ thì các cô ta vẫn hiểu. Huống hồ các cô ta biết chúng ta đang ẩn náu gần đây, rất có thể sẽ ‘thủ châu đãi thỏ’, chờ chúng ta không chịu nổi đói khát mà rời khỏi sơn động rồi chặn giết chúng ta.” Tả Đăng Phong nói.

“A Di Đà Phật, lũ người Nhật Bản xấu xa!” Thiết Hài nghe vậy lộ vẻ giận dữ. Lúc này, ý nghĩa đằng sau câu niệm Phật này có lẽ không phải là ‘Phật từ bi’, mà y muốn nói đến vài từ khác.

Hai người dừng lại một lát rồi nhanh chóng đi về phía cửa động. Lúc này bên ngoài là giữa trưa, cảnh vật ngoài động khiến Tả Đăng Phong không kìm được muốn vận khí thét dài một tiếng, trút bỏ nỗi bức bối trong lòng.

Nhưng dù có ý nghĩ đó hắn cũng không làm vậy, vì hắn nghe được tiếng hít thở chậm rãi truyền đến từ bụi cỏ phía sườn đông.

“Các cô ta thật sự không đi, giờ phải làm sao?” Thiết Hài hỏi nhỏ. Vị trí hiện tại của hai người vẫn chưa lộ ra trong tầm mắt của địch.

“Chưa đi thì càng hay, báo thù thôi.” Tả Đăng Phong cười lạnh, sờ lên vết thương ở ngực trái của mình, rồi sải bước về phía cửa động.

“Lão nạp cũng nghĩ vậy.” Thiết Hài gãi gãi mông rồi nhanh chóng đi theo…

Đây là bản dịch độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free