Tà Mệnh Kinh Thiên - Chương 9: Chapter 9: Phệ Huyết Đế Kinh
Giữa đêm tịch mịch, ánh trăng lạnh lẽo bao phủ Vạn Bảo Nhị Viện. Sau khi sắp xếp cho Hoàng Bạch Linh an giấc, dặn dò nha hoàn lui xuống, Hoàng Bạch Thần chậm rãi bước vào tu luyện thất, lặng lẽ đóng cửa, bắt đầu bế quan.
Hắn tiến vào không gian hệ thống, nói:
- Hệ thống, ta muốn tu luyện Thần Nhãn.
Một âm thanh vô cảm vang lên trong thức hải:
[ Đinh! Thiên phú Thần Nhãn: Sơ giai - Âm Dương Thần Mục. Có hai cách khai nhãn: một là trải nghiệm sinh tử để lĩnh ngộ, hai là dùng bí pháp kích hoạt nhãn mạch. Với tình trạng hiện tại của ký chủ, đề nghị dùng bí pháp.]
[ Khi khai nhãn thành công, ký chủ có thể nhìn thấu linh thể, ma, yêu, quỷ, tà. Thấy được căn cốt, linh căn của tu sĩ. ]
[ Lưu ý: Ký chủ tu vi còn yếu, sử dụng quá độ sẽ tiêu hao linh lực nghiêm trọng, thậm chí dẫn đến mù lòa vĩnh viễn. ]
Ngay khi lời hệ thống dứt, một luồng huyết quang bỗng tràn vào thức hải của Hoàng Bạch Thần. Trong đầu hắn lập tức hiện lên những ký tự cổ xưa, một vòng pháp trận huyền bí và khẩu quyết kích hoạt.
Phương pháp khai nhãn này quá mức tà môn, chẳng khác nào nghi thức triệu hoán quỷ vật trong những bộ phim kiếp trước.
Hắn thầm cảm thán nhưng vẫn dứt khoát thoát khỏi không gian hệ thống, bắt đầu tu luyện.
Dựa vào trí nhớ, Hoàng Bạch Thần cắn rách đầu ngón tay, từng giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống nền đá lạnh, chầm chậm vẽ nên một vòng tròn huyết sắc. Bên trong, hắn khắc lên từng ký tự cổ, tà dị đến khó lường. Khi pháp trận hoàn tất, hắn khoanh chân ngồi vào trung tâm, nhắm mắt tĩnh tâm, một tay dẫn linh lực chảy dọc theo những đường vẽ, miệng lẩm nhẩm khẩu quyết.
Ngay lập tức, linh lực trong cơ thể hắn như bị rút cạn, cơ bắp tê dại, đầu óc choáng váng. Một cơn đau buốt từ hai mắt ập đến, như thể có hàng nghìn mũi kim đâm xuyên qua. Hơi thở gấp gáp, mồ hôi rịn ướt lưng áo, nhưng hắn cắn răng kiên trì.
Máu nhuộm đỏ mặt đất, tạo thành một làn huyết vụ bao trùm lấy hắn. Sương máu lạnh lẽo mang theo mùi tanh nồng, xoáy động quanh cơ thể rồi cô đọng lại, chảy dọc vào hai mắt hắn.
Khoảnh khắc đó, ở nơi sâu thẳm ngoài Thần Thiên Chân Giới, giữa vũ trụ đen kịt vô tận, một con mắt khổng lồ lặng lẽ mở ra.
Không có đồng tử, cũng không có ánh sáng, chỉ là một hố đen sâu thẳm nuốt trọn mọi thứ. Một giọng nói không cảm xúc vang lên:
" Hắn đã thức tỉnh. "
Sau đó, con mắt từ từ khép lại, trả lại sự tĩnh mịch cho bóng đêm vũ trụ.
Cùng lúc đó, trong thức hải của Hoàng Bạch Thần, giọng hệ thống đột ngột vang lên:
[ Đinh! Cảnh báo! Thiên cơ của ký chủ bị truy tung. Hệ thống đã che đậy thiên cơ, ký chủ không cần lo lắng. ]
Hoàng Bạch Thần giật mình mở mắt. Một giọt huyết lệ từ khóe mắt hắn lặng lẽ rơi xuống. Nhìn xung quanh, hắn có thể cảm nhận được điều gì đó đã thay đổi, nhưng chưa rõ ràng.
Hắn lập tức tiến vào không gian hệ thống, lên tiếng hỏi:
- Vì sao ta chưa khai nhãn thành công? Kẻ nào đang tìm ta?
[ Đinh! Ký chủ chưa đủ huyết mạch, vui lòng bổ sung để hoàn tất khai nhãn. Ngoài ra, hệ thống khuyến nghị ký chủ thôn phệ huyết mạch để cường hóa nhục thân và hồn phách. ]
[ Về kẻ truy tung thiên cơ, quyền hạn ký chủ chưa đủ, cần nâng cấp hệ thống để biết thêm thông tin. ]
Thôn phệ huyết mạch?
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hoàng Bạch Thần. Ý niệm này tà ác đến mức khiến hắn nổi da gà.
Hắn cố giữ bình tĩnh, tiếp tục hỏi:
- Làm thế nào để thôn phệ huyết mạch?
[ Đinh! Ký chủ cần tu luyện tầng hai của Hỗn Nguyên Thập Thần Quyết. ]
Hoàng Bạch Thần im lặng. Tất cả những điều này... diễn ra quá hoàn hảo. Lẽ nào...
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu, nhưng Hoàng Bạch Thần lập tức dập tắt. Hắn nở một nụ cười gằn:
“Dù là ai muốn toan tính ta, ta sẽ giết kẻ đó. Xuyên không kiếp này, ta là ta, không phải con cờ của bất kỳ ai.”
Không chần chừ, hắn lên tiếng:
- Hệ thống, ta muốn học tầng thứ hai của Hỗn Nguyên Thập Thần Quyết.
Âm thanh hệ thống vang lên trong thức hải:
[ Đinh! Hỗn Nguyên Thập Thần Quyết – Tầng thứ hai: Phệ Huyết Đế Kinh. ]
[ Ký chủ dẫn động linh lực vào kinh mạch Thủ Thái Dương Minh Kinh, thi triển ấn pháp và niệm kinh quyết. Khi nhập môn thành công, ký chủ có thể thôn phệ huyết mạch đối thủ, chuyển hóa thành khí huyết cường hóa nhục thân. Đồng thời, hồn phách đối thủ bị hấp thụ, tinh luyện linh hồn ký chủ. ]
[ Hiện tại, ký chủ đã đủ điều kiện tu luyện chiêu thức. Có muốn học không? ]
Hoàng Bạch Thần không chút do dự đáp:
- Ta muốn học!
[ Đinh! Ký chủ lưu ý: Cần tu luyện chiêu trước đến đại thành mới có thể tiếp tục học chiêu sau. ]
[ Thức thứ nhất: Khung Thương Bất Diệt – Nhập môn bằng cách dẫn động linh lực vào Thái Dương Kinh, kết hợp ấn pháp để thi triển. Khi tu luyện đến viên mãn, đồng cảnh giới, ký chủ sẽ sở hữu phòng thủ tối thượng—bất hoại, không thể phá vỡ, đồng thời phản kích mạnh mẽ. ]
Vừa dứt lời hệ thống, một luồng tử quang mạnh mẽ tràn vào thức hải Hoàng Bạch Thần. Trong chớp mắt, đầu hắn choáng váng. Ký tự cổ xưa xoáy sâu vào linh hồn, từng hình ảnh, từng đoạn kinh văn khắc họa rõ ràng như đã khắc cốt ghi tâm từ vạn kiếp.
Hắn hít sâu, trấn tĩnh lại rồi rời khỏi không gian hệ thống. Từ trong Hoàng Kim Giới Chỉ, hắn lấy ra một viên Hồi Khí Đan, nuốt xuống để khôi phục linh lực hao tổn.
Lần này, hắn nhập môn tầng hai dựa theo trong trí nhớ. Nhưng ngay sau khi niệm kinh quyết, một cơn đau xé toạc kinh mạch hắn như hàng vạn lưỡi dao cứa vào da thịt. Toàn thân run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm, từng thớ cơ co rút dữ dội.
“Khốn kiếp... Đau quá...”
Dù đã chuẩn bị trước, hắn vẫn không thể ngờ mức độ đau đớn lại đáng sợ đến vậy. Cảm giác như kinh mạch sắp nổ tung khiến hắn phải cắn chặt răng, gân xanh nổi đầy trên trán. Hắn không kìm được mà gầm lên, tiếng rống trầm thấp vang vọng trong tu luyện thất.
May thay, nơi đây có trận pháp cách âm, nếu không e rằng đã kinh động đến mọi người trong viện lạc.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, sau vô số lần chịu đựng đau đớn, Hoàng Bạch Thần cuối cùng cũng thành công nhập môn tầng hai: Phệ Huyết Đế Kinh.
Hắn lấy ra thêm một viên Hồi Khí Đan, rồi uống Tích Cốc Đan để duy trì thể lực, sau đó tiếp tục tu luyện thức thứ nhất: Khung Thương Bất Diệt.
So với Phệ Huyết Đế Kinh, quá trình tu luyện lần này nhẹ nhàng hơn nhiều. Linh lực vận hành trơn tru, ấn pháp thi triển thành công ngay lần đầu tiên.
Thời gian lặng lẽ trôi, trong tu luyện thất, bóng dáng Hoàng Bạch Thần vẫn lặng lẽ ngồi đó, chìm đắm trong tu luyện...
---
Bước ra khỏi tu luyện thất, Hoàng Bạch Thần nheo mắt khi ánh nắng giữa trưa chiếu rực qua tán lá, kéo theo làn gió nhẹ mang theo hương hoa thoang thoảng qua cửa sổ. Vừa đi ngang qua phòng Hoàng Bạch Linh, hắn thấy nàng đang ngồi ngay ngắn bên bàn, tay cầm bút, cẩn thận luyện chữ.
Hắn mỉm cười, chắp tay sau lưng, bước đến gần:
- Chà, muội muội ta thật ngoan ngoãn.
Nghe giọng nói quen thuộc, Hoàng Bạch Linh lập tức ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên:
- Ca ca! Huynh tu luyện xong rồi à?
Nàng vui mừng lao tới, nhưng khi đến gần lại nhăn mũi, lùi ra sau vài bước, vẻ mặt đầy chê bai:
- Aiii, ca ca có mùi gì mà khó ngửi quá! Mau đi tắm ngay đi!
Hoàng Bạch Thần bật cười, vươn tay chọt nhẹ vào trán muội muội:
- Cái mũi nha đầu này thính thật.
Hắn bế quan khổ tu suốt một tháng, quanh quẩn trong thất, lại trải qua không ít lần dày vò, nên bị ám mùi huyết tinh là điều khó tránh. Lại thêm ánh mặt trời chiếu rọi, mùi càng nồng hơn.
Hoàng Bạch Linh vẫn bịt mũi, mắt long lanh nhìn hắn:
- Muội đang học mà, không có chơi đâu!
- Vậy sao? - Hoàng Bạch Thần cười mỉm, búng nhẹ vào chóp mũi nhỏ nhắn của nàng - Được rồi, muội cũng nghỉ tay đi, rửa mặt rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm thôi.
Hoàng Bạch Linh phồng má, hậm hực đánh vào tay hắn. Nhưng rất nhanh, nàng lại tươi tỉnh, nghiêng đầu hỏi:
- Ca ca, muội có thể tu luyện được không?
Câu hỏi đột ngột khiến Hoàng Bạch Thần thoáng sững sờ. Trước nay, muội muội của hắn chưa từng đề cập đến chuyện này, sao hôm nay lại có hứng thú?
Hắn thu lại nụ cười, điềm đạm hỏi:
- Vì sao muội muốn tu luyện?
Đôi mắt Hoàng Bạch Linh tròn xoe, lấp lánh ánh mong chờ. Nàng siết tay thành nắm đấm, nghiêm túc nói:
- Muội muốn trở thành một nữ hiệp như Nhậm Doanh Doanh trong Tiếu Ngạo Giang Hồ! Như vậy, sau này có thể bảo vệ ca ca, đánh đuổi bọn người ức hiếp chúng ta!
Hoàng Bạch Thần thoáng ngẩn người, rồi bật cười lớn xoa đầu nàng:
- Được, ca ca đợi ngày muội trở thành nữ hiệp, đến bảo vệ huynh.
Lời hắn nói như trêu ghẹo, nhưng trong mắt lại ẩn chứa một tia ôn nhu cùng phức tạp khó tả.
Ngay lúc ấy, hắn khẽ nhắm mắt, trong tâm niệm:
“Âm Dương Thần Mục.”
Một tia sáng nhàn nhạt lóe lên trong đáy mắt. Khi hắn mở mắt nhìn về phía Hoàng Bạch Linh. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, một luồng lực lượng vô hình bỗng trào ra từ hư không!
Ầm!
Giống như có một bàn tay vô hình đập thẳng vào hồn phách hắn! Một cơn đau nhói như lưỡi dao xuyên qua đại não, kéo theo cảm giác như bị xé rách!
“Phản phệ?!”
Hắn trợn trừng mắt, sắc mặt tái nhợt, máu từ khóe miệng trào ra. Trước mắt tối sầm, linh lực trong cơ thể hỗn loạn, gần như mất kiểm soát.
Cố gắng cắn chặt răng, vận linh lực trấn áp cơn đau, Hoàng Bạch Thần thầm rùng mình.
Hắn không dám tiếp tục nhìn, vội vàng thu hồi thần nhãn. Nhưng dư âm của phản phệ vẫn còn, khiến hắn cảm thấy hư thoát, gần như ngã quỵ tại chỗ.
Hoàng Bạch Linh kinh hãi, lo lắng chạy tới đỡ lấy ca ca, đôi mắt ngập tràn sợ hãi:
- Ca ca! Huynh làm sao vậy?!
Nhìn muội muội hoảng hốt, Hoàng Bạch Thần gắng gượng trấn định, miễn cưỡng lắc đầu:
- Huynh không sao…
Nhưng trong lòng hắn sóng gió cuồn cuộn.
" Thiên Linh Căn... Tiên Thiên Đạo Thể..."
Hắn không ngờ muội muội mình lại mang trong người hai loại thể chất tuyệt thế. Nếu tin tức này truyền ra, e rằng toàn bộ tiên môn sẽ tranh nhau thu nhận nàng làm đệ tử! Nhưng điều khiến hắn lo lắng hơn chính là, thiên tài càng rực rỡ, càng dễ trở thành mục tiêu của kẻ ghen ghét, thậm chí có thể rước họa sát thân.
Hắn cau mày suy tư, rồi khẽ thở dài, cố che giấu tâm trạng. Sau cùng, hắn nhẹ nhàng xoa đầu Hoàng Bạch Linh, mỉm cười nói:
- Để huynh chuẩn bị rồi chỉ muội tu luyện sau. Nhưng muội nhớ kỹ, không được tự ý rời khỏi viện lạc, nếu ra ngoài phải có huynh hoặc Lệ chưởng quỹ đi cùng, nhớ chưa?
Hoàng Bạch Linh ngoan ngoãn gật đầu:
- Muội biết rồi, ca ca!
Hoàng Bạch Thần gật đầu, lấy từ trong người ra một viên Hồi Khí Đan rồi nuốt xuống để khôi phục linh lực. Sau đó, hắn trở về phòng, tắm rửa sạch sẽ và thay một bộ y phục tinh tươm. Hoàng Bạch Linh cũng vui vẻ rửa mặt, rửa tay.
Lát sau, Hoàng Bạch Thần đích thân vào bếp chuẩn bị bữa trưa.
---
Mặt trời đã lên cao, ánh nắng gay gắt trải dài khắp viện lạc. Hoàng Bạch Thần cẩn thận kiểm tra trận pháp bảo vệ, dặn dò kỹ lưỡng nha hoàn và hộ vệ, rồi quay sang muội muội.
- Muội ngoan ngoãn ở đây, Lệ chưởng quỹ sắp đến rồi. Huynh có chút việc cần ra ngoài, sẽ về nhanh thôi.
- Vâng, ca ca. - Hoàng Bạch Linh ngoan ngoãn đáp.
Một tháng bế quan, nói dài không dài, nói ngắn chẳng ngắn.
Suốt thời gian trước, Hoàng Bạch Thần chuyên tâm tu luyện, không bước chân ra ngoài. Giờ đây, hắn cần rời đi để làm một số việc.
Vừa bước ra cổng, hắn liền thấy Lệ Ngân vừa đến. Hai người trao đổi vài câu, Hoàng Bạch Thần gật đầu rồi sải bước rời đi.