Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Mệnh Kinh Thiên - Chương 8: Chapter 8: Thiên phú bẩm sinh

Tiếng chuông ngân nga, vang vọng trong tâm thức Hoàng Bạch Thần, tựa hồ âm thanh của thiên đạo giáng xuống.

[ Đinh! Phiên bản 2.0 đã cập nhật hoàn tất. Đã mở khóa vật phẩm, bản đồ, thiên phú thức tỉnh. Ký chủ ghé thăm để biết chi tiết. ]

Nhận được thông báo, Hoàng Bạch Thần chợt mở mắt. Hắn trầm ngâm suy nghĩ, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại. Không chậm trễ, hắn tiến vào không gian hệ thống.

Thế giới bên trong hệ thống vẫn như trước, mênh mông vô tận, không có điểm đầu cũng chẳng có điểm cuối. Dòng chữ kim quang lơ lửng giữa hư không, phản chiếu ánh sáng huyền ảo lên gương mặt trầm tư của hắn.

- Hệ thống, hiển thị cửa sổ trạng thái.

[ Đinh! ]

[ Bách Khoa Vạn Giới – Phiên bản 2.0]

Ký chủ: Hoàng Bạch Thần

Huyết mạch: Nhân tộc, Ma Thần.

Nhục thân & Hồn phách: Thánh Ma Thần Thể (Hiện tại: Phàm Thể) – Cần tu luyện đồng thời cả thân xác lẫn linh hồn để khai mở toàn bộ tiềm năng.

Linh căn: Hỗn Độn Linh Căn

Công pháp:

– ??? – Yêu cầu cảnh giới Thiên Tiên Cảnh mới có thể tu luyện.

– ??? – Không thể tu luyện, không phù hợp vì cần Tiên Thiên Đạo Thể.

– ??? – Tầng 1 viên mãn, có thể tiếp tục tu luyện tầng 2.

Vật phẩm:

Phá Vực Phù (Cực phẩm) – Đã mở khóa.

Ngự Ma Phù (Cực phẩm) – Đã mở khóa.

Huyết Hồn Hoàn Dương Phù (Cực phẩm) – Đã mở khóa.

Hỗn Nguyên Giới Chỉ – Hư hại, cần sửa chữa, chưa mở khóa.

Đạo hiệu: Vô Danh Đại Sư

Thân phận: Con cháu Hoàng gia, gia tộc tam lưu

Cảnh giới: Hậu Thiên Nhất Trọng

Thiên phú thức tỉnh: Thần Nhãn

Bản đồ: Đã cập nhật thêm khu vực.

---

Từng dòng chữ sáng rực phản chiếu trong đáy mắt hắn. Lần cập nhật này không chỉ mở ra những khả năng mới mà còn ẩn chứa nhiều tầng nghĩa sâu xa. Nhất là—Thần Nhãn.

Ánh mắt Hoàng Bạch Thần lóe lên tia sắc bén. Nếu đây là một loại nhãn thuật khai mở từ huyết mạch? Vậy thì nó có thể mạnh đến mức nào?

Không chần chừ, hắn mở miệng:

- Hệ thống, giải thích về nhục thân, vật phẩm và cách sử dụng. Cả thiên phú cùng bản đồ cập nhật.

[ Đinh! ]

[ Giải thích thông tin:

Nhục thân & Hồn phách: Thánh Ma Thần Thể phân chia thành nhiều giai đoạn, mỗi lần đột phá sẽ mở ra một cấp độ mới. Hiện tại ký chủ vẫn ở giai đoạn “Phàm Thể”. Chỉ khi cả nhục thân lẫn hồn phách cùng tăng trưởng, huyết mạch mới có thể hoàn toàn thức tỉnh.

Vật phẩm:

- Phá Vực Phù: Bảo vật hiếm có, có thể phá vỡ không gian, xuyên qua kết giới, mở ra thông đạo. Tuy nhiên, với tình trạng hiện tại, ký chủ chưa có tiên lực để kích hoạt. Nếu cố ép sử dụng, chỉ có thể miễn cưỡng thi triển bằng linh lực và khẩu quyết, nhưng sẽ dẫn đến dịch chuyển ngẫu nhiên đến một địa điểm không xác định.

- Ngự Ma Phù: Dùng để thuần hóa và ký khế ước với ma thú. Một khi đã lập khế ước, ma thú sẽ trở thành bản mệnh thú của ký chủ. Nếu ma thú tử vong, hồn phách ký chủ cũng chịu tổn thương.

- Huyết Hồn Hoàn Dương Phù: Dùng để hồi sinh ma thú đã chết. Tuy nhiên, mỗi loại ma thú cần một tế phẩm riêng biệt để tế lễ.

- Hỗn Nguyên Giới Chỉ: Hiện tại đã hư hại, yêu cầu ký chủ nâng cấp hệ thống để mở khóa.

Thiên phú thức tỉnh – Thần Nhãn: Nhãn thuật đặc biệt khai mở từ huyết mạch, mang đến những khả năng riêng biệt. Chỉ khi tu luyện từng giai đoạn mới có thể phát huy toàn bộ sức mạnh.

Bản đồ cập nhật: Hiện tại, ký chủ đang ở Nhất Giang Hạ Giới, bao gồm:

- Đông Sơn

- Tây Hải

- Nam Hoang

- Bắc Nguyên

- Trung Vân Đình – nơi giao thoa giữa tứ phương đại địa, cũng là nơi quyền lực của Nhất Giang Hạ Giới. ]

Lời giải thích vừa dứt, không gian hệ thống lại trở về tĩnh lặng. Hoàng Bạch Thần nhắm mắt, nội tâm dậy sóng.

Thiên Tiên Cảnh...

Khoảng cách giữa hắn và ngưỡng sức mạnh ấy còn bao xa?

Ma Thần? Nếu vậy, bản thân hắn chính là nửa người nửa ma?

Hệ thống vừa hoàn tất nâng cấp, hé lộ một phần bí mật khiến Hoàng Bạch Thần trầm ngâm suy nghĩ.

[ Đinh! Kiểm tra phát hiện ký chủ còn quà phúc lợi chưa mở từ khi hệ thống nâng cấp hoàn tất. Ký chủ có muốn quay thưởng không? ]

Giọng nói máy móc đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy tư. Không chút do dự, Hoàng Bạch Thần chọn quay thưởng.

Vòng quay sáng rực khởi động, kim chỉ lia qua từng ô màu. Ánh mắt hắn chăm chú dõi theo, không rời. Khi vòng quay dần chậm lại, kết quả hiện ra trước mắt.

Lam – Lam – Hoàng kim.

Một âm thanh máy móc vang lên:

[ Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được: ]

Lam sắc: Nhã văn

Lam sắc: Cố sự

Hoàng kim sắc: Vật phẩm Huyễn Diện Vô Ảnh – ???

Tức thì, một luồng sáng tràn vào thức hải. Những dòng chữ từ nhã văn Thiên Long Bát Bộ và cố sự Tây Du Ký khắc sâu vào tâm trí, từng câu từng chữ tái hiện hoàn hảo.

Hoàng Bạch Thần gật đầu hài lòng, rồi cất tiếng hỏi:

- Hệ thống, giải thích vật phẩm.

[ Đinh! Huyễn Diện Vô Ảnh: Mặt nạ dịch dung giúp ký chủ thay đổi và mô phỏng khuôn mặt, vóc dáng, giọng nói của bất kỳ nhân vật nào từng tiếp xúc ở thế giới này. Lưu ý: mục tiêu mô phỏng chênh lệch một đại cảnh giới sẽ không thể dịch dung. ]

Ánh mắt Hoàng Bạch Thần lóe sáng. Đây là một bảo vật tốt! Trong thế giới tu tiên hiểm ác, che giấu thân phận chính là quy tắc sinh tồn quan trọng bậc nhất.

"Người thông minh thường bị ghen ghét, kẻ tầm thường dễ bị lợi dụng, còn kẻ xuất chúng... sẽ bị tiêu diệt."

Khẽ thở dài, hắn tạm gác suy nghĩ sang một bên, mặc niệm:

“Rời đi.”

Khi mở mắt, hắn đã trở lại thực tại.

---

Rời khỏi gian tu luyện thất, trời đã đứng bóng, Hoàng Bạch Thần bước vào lương đình. Hắn trông thấy Lệ Ngân đang dạy Hoàng Bạch Linh học chữ, cụ thể hơn là cố sự Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa.

Lệ Ngân đặt quyển sách trước mặt muội muội, dịu dàng khuyên nhủ:

- Linh Nhi ngoan, hôm nay tỷ dạy muội một đoạn này, nhớ phải học chăm chỉ, không được lười biếng đâu đấy.

Hoàng Bạch Linh nhìn cuốn sách, bĩu môi đầy ủ rũ. Nàng không thích học chữ, nhưng bị ánh mắt nghiêm túc của Lệ Ngân ép buộc, đành phải vâng lời:

- Dạ…

Nàng bắt đầu đọc, nhưng cứ ba chữ thì vấp một, thỉnh thoảng còn đọc sai nghĩa. Sắc mặt Hoàng Bạch Thần khẽ biến đổi, có phần kinh ngạc:

- Những chữ này, Linh Nhi đều không biết sao?

Hoàng Bạch Linh nghe vậy, lập tức chu môi, vẻ mặt tủi thân:

- Phụ thân chỉ dạy cho muội đọc chữ một năm rồi qua đời. Giờ muội sắp quên sạch hết rồi…

Nghe lời này, Hoàng Bạch Thần giật mình. Những ký ức đã bị chôn vùi tận sâu trong tâm trí bỗng như dòng nước tràn về. Đúng rồi, muội muội từ nhỏ đã bám lấy phụ thân, nhưng khi người mất, cũng không còn ai dạy bảo. Lúc ấy muội chỉ mới năm tuổi, học được một chút đã sớm quên sạch sẽ.

Hắn lặng lẽ thở dài. Một năm qua hắn mải mê tu luyện, chẳng mấy khi để ý đến chuyện này. Nếu không phải hôm nay tình cờ nghe được, hắn cũng không biết muội muội lại chịu thiệt thòi đến vậy.

Lệ Ngân dịu dàng xoa đầu Hoàng Bạch Linh, trấn an:

- Vậy để tỷ dạy muội đọc.

Nàng chậm rãi đọc trước một đoạn, rồi để Hoàng Bạch Linh đọc theo. Nhưng chỉ được vài câu, dáng vẻ Linh Nhi đã ỉu xìu, mắt lim dim như muốn ngủ. Rõ ràng, nàng chỉ hứng thú nghe kể chuyện, còn đọc chữ thì chẳng mấy kiên nhẫn.

Hoàng Bạch Thần thấy vậy lắc đầu, bước đến gần, giơ tay gõ nhẹ lên trán muội muội:

- Không được lười biếng. Ngày mai huynh sẽ mời tiên sinh đến dạy muội đọc chữ. Sau đó, muội phải tự mình đọc thuộc lòng đoạn này cho huynh nghe!

Hoàng Bạch Linh lập tức tròn mắt, khuôn mặt nhăn nhó:

- Không muốn đâu! Muội không thích học chữ!

Đôi mắt nàng long lanh, mang theo vẻ tủi thân, như sương mờ giăng kín. Ngày nào cũng phải đọc sách thì chán lắm! Được ca ca và tỷ tỷ kể chuyện chẳng phải thú vị hơn sao?

Nhưng Hoàng Bạch Thần xua tay, dứt khoát:

- Không được, giả bộ đáng thương cũng vô ích. Huynh không ép muội trở thành tiểu thư khuê các như nhà người ta, nhưng ít nhất cũng phải biết chữ, hiểu lý lẽ.

Giọng hắn trầm ổn, không cho phép thương lượng. Hoàng Bạch Linh dù không cam lòng, nhưng thấy ca ca nghiêm túc như vậy, đành bĩu môi, ôm sách mà trong lòng vạn lần không bằng lòng.

Hoàng Bạch Thần nhẹ nhàng chắp tay, hướng về phía Lệ Ngân, ôn hòa nói:

- Lệ chưởng quỹ dạo này vẫn mạnh khỏe chứ? Việc làm ăn thế nào?

Lệ Ngân mỉm cười đáp, giọng ôn nhu nhưng mang chút trêu đùa:

- Nhờ công tử chiếu cố, mọi chuyện vẫn thuận lợi.

Hoàng Bạch Thần gật đầu, ánh mắt trầm tĩnh, chậm rãi nói:

- Vậy, Lệ chưởng quỹ có thể cùng tại hạ đến phòng khách bàn chuyện chăng? Hôm nay tại hạ có một nhã văn mới, không biết chưởng quỹ có hứng thú nghe không?

Vừa dứt lời, Lệ Ngân thoáng ngạc nhiên, ánh mắt lóe lên tia hiếu kỳ. Chưa kịp đáp thì một giọng nói non nớt đã chen ngang:

- Ca ca kể chuyện à? Muội muốn nghe! Muội muốn nghe!

Hoàng Bạch Linh hớn hở chạy đến, ôm lấy vạt áo của Hoàng Bạch Thần, đôi mắt long lanh đầy mong chờ.

Hoàng Bạch Thần nhìn muội muội, bất giác thở dài, trong lòng vừa bất lực vừa buồn cười. Lúc bảo đọc sách học chữ thì trốn tránh, vậy mà đến lúc nghe kể chuyện lại sáng mắt như thế này. Hắn giơ tay nhéo nhẹ má nàng, cố ý nghiêm giọng:

- Được rồi, lần này cho muội nghe. Nhưng lần sau, huynh đang bàn chuyện với Lệ chưởng quỹ thì không được chen ngang nữa, nhớ chưa?

Hoàng Bạch Linh le lưỡi, cười hì hì, rồi ngoan ngoãn gật đầu.

Lệ Ngân nhìn nàng, ánh mắt đầy cưng chiều. Đưa tay vuốt nhẹ tóc Hoàng Bạch Linh, dịu dàng nói:

- Không sao, muội còn nhỏ, không hiểu thì từ từ dạy dỗ là được. Công tử hà tất quá nghiêm khắc.

Hoàng Bạch Thần nghe vậy, chỉ biết cười khổ trong lòng, không nói thêm gì.

Ba người cùng tiến vào phòng khách. Lệ Ngân pha trà, hương trà thanh nhẹ thoang thoảng trong không gian. Sau đó ngồi xuống, một tay ôm lấy Hoàng Bạch Linh vào lòng, một tay khẽ vận linh lực, cầm ngọc giản để ghi chép lại những lời kể.

Lần này, nhã văn chính là Tiếu Ngạo Giang Hồ.

Hoàng Bạch Thần kể chuyện. Giọng hắn trầm bổng nhịp nhàng, khi cao vút hào hùng, khi trầm lắng bi thương, như mang theo cả kiếm khí giang hồ cùng tình nghĩa hảo hán. Hoàng Bạch Linh dựa vào lòng Lệ Ngân, mắt tròn xoe, chăm chú lắng nghe. Nàng nín thở theo từng diễn biến câu chuyện, lúc thì vui sướng reo lên, lúc lại nắm chặt tay vì hồi hộp. Lệ Ngân cũng không rời mắt, vừa nghe vừa ghi chép, ánh mắt sáng rỡ như hồ thu phản chiếu ánh trăng.

Thời gian lặng lẽ trôi, đến khi câu chuyện kết thúc, ngoài trời đã chập tối, tiếng côn trùng rả rích vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Giữa lúc Hoàng Bạch Thần và Lệ Ngân đang bàn bạc, Hoàng Bạch Linh bỗng nghiêng đầu, chớp chớp mắt hỏi:

- Tỷ tỷ, ở trà lâu hay tửu lâu đều có người kể chuyện, nhưng có phải họ sẽ kể hết luôn không?

Lệ Ngân gật đầu, ôn hòa đáp:

- Đúng vậy, ngoài ra tỷ còn chép lại cố sự thành sách để bán.

Hoàng Bạch Linh nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh ánh suy tư:

- Vậy… có thể chia thành từng chương không? Nếu chia nhỏ ra, cứ kể từng đoạn từng đoạn, đến đoạn hay thì dừng lại, vậy chẳng phải mọi người sẽ tò mò muốn nghe tiếp sao? Như vậy sách cũng sẽ bán nhiều hơn nữa!

Lời vừa dứt, Hoàng Bạch Thần thoáng sững người. Rồi bật cười, vỗ tay tán thưởng:

- Đúng vậy! Sao huynh lại không nghĩ ra nhỉ? Muội muội ta quả nhiên có thiên phú buôn bán!

Lệ Ngân nghe vậy, ánh mắt hiện lên tia tán thưởng. Quả nhiên là một ý tưởng hay. Nếu chia thành nhiều hồi, mỗi lần kết thúc ở cao trào, tất nhiên sẽ khiến người ta nóng lòng mong chờ. Đến lúc đó, chẳng những gây ra náo nhiệt, mà danh tiếng của Vạn Bảo Lâu cũng sẽ lan xa hơn.

Lệ Ngân ôm Hoàng Bạch Linh vào lòng, khẽ cười nói:

- Không uổng công tỷ thương muội. Lần sau có ý tưởng gì mới, nhớ nói với tỷ nhé.

Bầu không khí trong phòng phút chốc tràn ngập sự vui vẻ. Hoàng Bạch Thần nhìn ra ngoài, thấy sắc trời đã tối, liền nói:

- Giờ cũng muộn rồi, Lệ chưởng quỹ ở lại dùng bữa đi. Hôm nay để tại hạ đích thân xuống bếp, làm vài món ngon đãi mọi người. Coi như là quà mừng cho sự hợp tác, cũng là phần thưởng cho muội muội.

Hoàng Bạch Linh nghe xong, hai mắt long lanh, khuôn mặt vui mừng. Lệ Ngân thì mỉm cười, nhẹ gật đầu, ánh mắt dịu dàng như ánh trăng soi mặt hồ yên ả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free