Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Mệnh Kinh Thiên - Chương 7: Chapter 7: Vô danh đại sư

Giữa trưa nắng bao phủ cả lương đình. Hoàng Bạch Linh chống cằm nhìn về phía cổng, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ mong chờ.

Nàng khẽ cựa quậy, giọng lí nhí nhưng không giấu được sự sốt ruột:

- Lệ tỷ tỷ đi lâu quá…

Hoàng Bạch Thần ngồi bên cạnh, bàn tay vươn ra gõ nhẹ lên trán nàng:

- Muội lại nũng nịu nữa, ta sẽ nghĩ rằng muội thích Lệ chưởng quỹ hơn cả ca ca đấy.

Hoàng Bạch Linh bĩu môi, khẽ xoa trán:

- Muội chỉ là nhớ tỷ ấy thôi mà… Lệ tỷ tỷ thật tốt với muội.

Hoàng Bạch Thần không đáp ngay, chỉ lặng lẽ quan sát muội muội của mình. Nàng từ nhỏ đã thiếu vắng sự quan tâm của mẫu thân, tâm hồn đơn thuần, lại dễ bị những cử chỉ ấm áp thu hút.

Hắn trầm ngâm một lát rồi mỉm cười nói:

- Người tốt với muội, muội phải cẩn trọng. Tuyệt đối phải nhớ, trên đời này, không có gì là vô duyên vô cớ.

Hoàng Bạch Linh chớp mắt, vẻ mặt có chút mơ hồ:

- Ca ca lại nói những lời khó hiểu nữa rồi…

Hắn không nói thêm, chỉ xoa đầu nàng, ánh mắt sâu thẳm như mang theo điều gì khó đoán.

Lúc này, một làn gió nhẹ lướt qua, kéo theo hương thơm dịu nhẹ thoảng trong không khí. Một bóng hình uyển chuyển xuất hiện nơi cổng, tà áo khẽ lay động theo gió.

- Lệ tỷ tỷ!

Hoàng Bạch Linh lập tức nhào đến, đôi tay nhỏ bé ôm lấy eo Lệ Ngân, trên gương mặt xinh xắn tràn đầy vui mừng.

Lệ Ngân bật cười, cúi xuống khẽ vỗ lưng nàng:

- Ngoan nào, ta chỉ đi có một lát thôi mà.

Ánh mắt Hoàng Bạch Thần thoáng lướt qua, trong lòng không khỏi có chút cảm thán.

Lệ Ngân thân phận không hề tầm thường, vậy mà đối với muội muội lại hết mực cưng chiều, không chút giữ khoảng cách.

- Linh Nhi, ta mang về cho muội một món quà.

Giọng nói ôn nhu của Lệ Ngân vừa dứt, một chiếc Hoàng Kim Giới Chỉ hiện ra trong tay nàng. Linh lực khẽ dao động, từng bộ y phục thanh nhã, tinh xảo từ giới chỉ bay ra, lơ lửng giữa không trung.

Hoàng Bạch Linh tròn mắt, giọng lắp bắp:

- Đẹp quá! Tỷ tỷ, những bộ y phục này đều là cho muội sao?

Lệ Ngân gật đầu, ánh mắt dịu dàng:

- Đều là của muội, cả giới chỉ này nữa. Mau chọn một bộ rồi vào thay cho tỷ xem nào.

Hoàng Bạch Linh mừng rỡ, nhanh chóng chọn một bộ y phục màu lam thanh nhã. Lệ Ngân giữ lại bộ y phục đó, cất phần còn lại vào giới chỉ, sau đó đeo chiếc nhẫn vào tay nàng.

- Từ nay, đây là của muội. Nhớ giữ gìn cẩn thận.

Hoàng Bạch Linh nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay, vẫn chưa hoàn toàn tin được.

- Muội cũng có giới chỉ riêng sao?

Lệ Ngân bật cười, khẽ vuốt tóc nàng:

- Dĩ nhiên rồi. Muội là muội muội của ta mà.

Ở một bên, ánh mắt Hoàng Bạch Thần thoáng hiện tia suy tư.

" Hoàng Kim Giới Chỉ… Món đồ này không phải ai cũng có thể sở hữu, vậy mà Lệ chưởng quỹ lại không chút do dự tặng cho muội muội. Đây chỉ đơn thuần là yêu mến, hay còn ẩn ý gì khác? "

Hắn lặng lẽ siết nhẹ chiếc túi trữ vật trung phẩm trên thắt lưng, rồi cười khổ trong lòng.

- Lệ chưởng quỹ thật sự hào phóng. Ta thay mặt muội muội cảm tạ nàng. Muội muội còn nhỏ, chưa hiểu lễ nghi, mong Lệ chưởng quỹ không trách.

Lệ Ngân nhìn hắn, ánh mắt thản nhiên nhưng ẩn chứa một tia ý cười:

- Muội ấy đáng yêu như vậy, ta sao có thể trách được.

Nói rồi, nàng lấy ra một chiếc Hoàng Kim Giới Chỉ khác, đặt vào tay Hoàng Bạch Thần.

- Công tử, trong đó có thứ công tử cần, ngoài ra còn một lệnh bài Hoàng Kim của Vạn Bảo Lâu. Từ nay, dù công tử đến bất kỳ phân đà nào, đều sẽ được tiếp đón đặc biệt. Đây là chút tâm ý của ta, mong công tử không từ chối.

Hoàng Bạch Thần nhìn chiếc lệnh bài trong tay, ánh mắt hơi trầm xuống.

" Lệnh bài Hoàng Kim… Điều này đồng nghĩa với việc ta đã trở thành khách quý của Vạn Bảo Lâu. Lệ Ngân muốn kết giao với ta sao? Hoặc là đã nhìn ra điều gì? "

Hắn im lặng một lúc, sau đó khẽ cười, chắp tay nhận lấy:

- Nếu đã vậy, ta xin đa tạ.

Lệ Ngân khẽ gật đầu, trong mắt lướt qua một tia ý vị khó lường.

Một lát sau, Hoàng Bạch Linh thay xong y phục mới, bước ra với vẻ mặt phấn chấn.

Dưới ánh nắng, bộ y phục lam thanh nhã ôm lấy dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài buộc hờ sau lưng càng làm nổi bật vẻ linh động.

Nàng xoay một vòng trước mặt hai người, đôi mắt sáng ngời lấp lánh như ánh sao:

- Ca ca, Lệ tỷ tỷ, có đẹp không?

Hoàng Bạch Thần mỉm cười, gật đầu:

- Muội muội của ta, sao có thể không đẹp chứ.

Lệ Ngân cũng mỉm cười, giọng dịu dàng:

- Muội rất đẹp, giống hệt như ta hồi nhỏ vậy.

Hoàng Bạch Linh vui vẻ nhào vào lòng nàng, ôm chặt lấy:

- Cảm ơn Lệ tỷ tỷ! Tỷ là tốt nhất trần đời!

Hoàng Bạch Thần đứng bên cạnh, khóe môi giật giật.

"Muội muội ta, khoản nịnh thần đúng là vô địch thiên hạ…"

Hắn lắc đầu cười, rồi chậm rãi đứng dậy:

- Hai người cứ ngồi đây ngắm cảnh, ta vào bếp một lát. Hôm nay sẽ đích thân nấu món ngon đãi mọi người.

Lệ Ngân mỉm cười gật đầu, còn Hoàng Bạch Linh thì phấn khích đến mức gật đầu như gà mổ thóc.

Một canh giờ sau, Hoàng Bạch Thần bước vào lương đình, phía sau hai nha hoàn bưng theo mâm đồ ăn sống, rau nấm, cùng một nồi lẩu.

Nồi lẩu hình tròn, ngăn làm hai, Hoàng Bạch Thần cười nhàn nhạt:

- Bên trái vị thanh, bên phải vị cay, mọi người đợi chút.

Hắn đun nóng và nấu, nước lẩu dậy mùi. Hắn thả đồ ăn vào từng bên, rồi múc ra hai bát mì, cho thêm nước lẩu đậm đà và đồ ăn đã nấu vừa chín, đẩy đến trước mặt Hoàng Bạch Linh và Lệ Ngân:

- Nếm thử xem tài nghệ của ta thế nào. Món này ăn kèm rau tươi hoặc nhúng sơ qua nước lẩu càng ngon.

Lệ Ngân và Hoàng Bạch Linh gắp một đũa, vừa vào miệng, vị cay nồng hòa quyện cùng chút chua ngọt, hải vị tươi mát, nước dùng đậm đà kích thích khẩu vị.

Cả hai gật đầu hài lòng. Hoàng Bạch Thần nhấp một trà, khuôn mặt tự hào – nghệ thuật ẩm thực từ kiếp trước quả nhiên không làm hắn thất vọng.

Sau bữa ăn, Lệ Ngân trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Công tử, món lúc nãy rất ngon, tên là gì?

- Lẩu chua cay.

Lệ Ngân khẽ gõ nhẹ ngón tay lên bàn, trong mắt ánh lên tia tính toán. Món ăn này vừa lạ miệng, vừa độc đáo, lại có thể chế biến hương vị theo khẩu vị từng người. Quan trọng hơn, cách ăn lẩu mang tính quây quần, rất thích hợp để kinh doanh trong tửu lâu. Nếu đưa vào danh mục món ăn của Vạn Bảo Lâu, chắc chắn sẽ tạo ra náo động.

- Ta có thể sử dụng nó cho tửu lâu không?

Hoàng Bạch Thần gật đầu, hắn tất nhiên biết Lệ Ngân không chỉ đơn giản khen ngon. Nữ nhân này là người tinh ranh trong chuyện làm ăn, một khi để mắt đến thứ gì, chắc chắn đã tính toán tiền lời rõ ràng.

- Được, vậy gọi là lẩu Vạn Bảo đi.

Lệ Ngân mỉm cười hài lòng, trong đầu đã bắt đầu tính đến việc tìm đầu bếp phù hợp, nguồn linh thực ổn định, thậm chí còn nghĩ đến các loại lẩu cải biến theo từng mùa. Đây có lẽ sẽ là món ăn làm nên tiếng tăm của Vạn Bảo Lâu sau này.

---

Một năm sau.

Vạn Tửu Lâu nằm tại Vạn Bảo Phường, là một trong những tửu lâu nổi danh nhất chốn này. Ngày hôm nay, không khí trong lâu lại càng thêm náo nhiệt, bởi một vị thuyết thư đang kể đoạn kết của cố sự "Tam Sinh Tam Thế – Thập Lý Đào Hoa".

Giữa không gian yên tĩnh, giọng kể trầm bổng của vị thuyết thư vang lên như dẫn dắt lòng người vào một thế giới khác. Mọi khách nhân, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều lặng thinh lắng nghe, như chìm đắm vào từng câu từng chữ. Khi câu chuyện khép lại, cả tửu lâu như rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ len qua cửa sổ.

Một hồi sau—

"Hay!"

"Tuyệt diệu!"

Tiếng vỗ tay vang dội, hòa cùng những tràng tán thưởng rộn ràng. Có kẻ xúc động đến đỏ hoe mắt, có người thì thở dài đầy cảm khái. Nhiều khách nhân không tiếc ném ra ngân lượng, thậm chí cả hạ phẩm linh thạch để thưởng cho vị thuyết thư.

- Câu chuyện này thật sự quá đặc sắc, quả nhiên không uổng công đến đây một chuyến! Một vị tu sĩ cảm thán.

- Đúng vậy, tình duyên ba kiếp, sinh tử tương giao, dù là tu sĩ chúng ta cũng không khỏi mộng tưởng một lần. Một người khác gật đầu phụ họa.

Một vị khách chợt tò mò hỏi:

- Không biết ai là chủ nhân của cố sự này?

- Nghe nói là Vô Danh Đại Sư, nhưng chẳng ai biết vị này là ai.

Lại có kẻ đoán:

- Có khi là một vị đại năng từ Tiên Giới. Cách đây năm trước, tại Vạn Bảo Đường từng có một người đàn một khúc phổ cầm bất hủ, khiến mọi người lặng yên không dám thở mạnh. E rằng, đó cũng là vị đại sư này!

- Thật sao? Huynh có thể kể cho ta nghe chuyện đó được không? Một kẻ hiếu kỳ ghé tai lại gần.

Không khí trong tửu lâu rôm rả tiếng bàn luận. Đúng lúc này, một tiếng đàn nhẹ nhàng vang lên.

Mọi người bất giác im lặng.

Một nữ hoa khôi khoác y phục nguyệt sắc đang nhẹ nhàng gảy đàn. Nàng ngồi ngay chính giữa đài, đôi tay trắng ngần khẽ lướt trên dây đàn, từng âm sắc du dương chảy vào lòng người. Mỗi một tiếng đàn, như nước suối chảy róc rách qua khe đá, khi nhẹ nhàng, lúc trầm bổng. Thỉnh thoảng, nàng khẽ ngâm hai đoạn thơ, giọng hát trong trẻo tựa hoàng oanh cất tiếng.

Không ai dám quấy rầy.

Một khúc đàn kết thúc, dư âm còn lắng đọng trong không gian. Phải đến vài nhịp thở sau, tửu lâu mới bùng nổ tiếng bàn luận.

- Trời ạ! Đây chẳng phải là khúc phổ cầm năm đó sao?

- Thật không ngờ hôm nay lại có thể nghe lại một lần nữa. Đúng là tuyệt tác của Tiên Giới!

Giữa lúc mọi người còn đang sôi nổi—

"RẦM!"

Một tiếng vỗ bàn mạnh vang lên, phá tan không khí thanh tao.

Một tên tu sĩ thô lỗ, mặt đỏ bừng vì men say, lớn giọng quát tháo:

- Tiểu nhị! Ta gọi món Lẩu Vạn Bảo, vậy mà ngươi đưa cho ta đồ sống thế này là sao? Muốn bổn đại gia ăn sống à?!

Gã tiểu nhị giật mình, vội vã tiến đến, cúi đầu cười làm lành:

- Khách quan bớt giận! Lẩu Vạn Bảo là món ăn cần tự tay nấu trong nồi nước lẩu, nguyên liệu tươi sống sẽ giữ được hương vị thơm ngon nhất.

Tên tu sĩ thô lỗ nhíu mày, nhìn nồi lẩu trước mặt, rồi lại nhìn xung quanh. Đám khách nhân khác đang ung dung gắp đồ ăn thả vào nồi, rồi thong thả thưởng thức.

Hắn ngơ ngác một chút, nhưng vẫn mạnh miệng quát:

- Hừ, các ngươi nên nấu chín trước khi đem ra chứ! Còn nữa, kêu vị cô nương đàn lúc nãy đến đây hầu rượu cho bổn đại gia, chuyện này ta sẽ bỏ qua!

Cả tửu lâu lập tức chìm vào im lặng.

Một tu sĩ ngồi gần đó nhấp một ngụm rượu, nhếch môi cười đểu:

- Đúng là quê mùa! Chưa thấy qua lẩu bao giờ sao? Đầu óc tu luyện đến hỏng luôn rồi à?

Xung quanh, có vài kẻ bật cười khinh bỉ.

Tên tu sĩ thô lỗ thoáng cứng đờ. Lúc này hắn mới nhớ ra… Tửu lâu này là của Vạn Bảo Lâu!

Chỉ riêng danh tiếng của Vạn Bảo Lâu đã đủ khiến vô số tu sĩ kiêng dè. Nếu hắn dám gây chuyện, chỉ e chưa kịp rời khỏi cửa đã bị người ta "xử lý" ngay lập tức!

Hắn nuốt khan, cố giữ thể diện bằng cách ho khan hai tiếng, rồi gân cổ quát ngược:

- Khụ! Bổn đại gia chỉ là uống hơi nhiều nên nói nhầm… Còn ngươi, ngươi dám mắng ta?

Hắn trừng mắt nhìn tu sĩ kia, gằn giọng:

- Tin hay không, chỉ cần bước ra khỏi nơi này, ta sẽ cho ngươi biết chữ chết được viết như thế nào!

Tu sĩ kia đặt ly rượu xuống, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đao:

- Một kẻ rác rưởi như ngươi, đúng là tự tìm đường chết.

Trong nháy mắt, hai người đã xông ra ngoài, khí thế hùng hổ, lập tức lao vào đánh nhau giữa thanh thiên bạch nhật!

Bên trong tửu lâu, mọi người chỉ lắc đầu cười khẩy.

- Lại thêm hai tên điên muốn thử nắm đấm của nhau.

- Đúng là phàm phu tục tử, tửu lâu vẫn là nơi thưởng rượu, không phải võ đài.

Tiếng cười nói rôm rả lại tiếp tục vang lên, chẳng ai để ý đến trận chiến bên ngoài nữa.

---

Trong một gian tu luyện thất ở Vạn Bảo Nhị Viện, Hoàng Bạch Thần ngồi xếp bằng, thần thức chìm sâu vào tu luyện.

Linh khí cuồn cuộn xoay quanh, từng tia hỗn độn ma khí quấn quanh thân thể hắn, tựa như rồng uốn lượn. Đột nhiên, một luồng sáng lóe lên trong đầu.

[ Đinh! ]

[ Chúc mừng ký chủ! Tu vi đạt Hậu Thiên Cảnh nhất trọng! ]

Hoàng Bạch Thần khẽ mở mắt, nụ cười thản nhiên.

"Cuối cùng cũng bước vào Hậu Thiên Cảnh…"

[ Hệ thống 2.0 bắt đầu nâng cấp. Dự kiến mất một canh giờ. Ký chủ cứ thong thả, không cần lo lắng! ]

Hoàng Bạch Thần: "..."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free