Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Mệnh Kinh Thiên - Chương 10: Chapter 10: Trăng máu

Vạn Trà Lâu nằm tại Vạn Bảo Phường, là nơi tao nhân mặc khách hội tụ, cũng là chốn giang hồ tu sĩ thường lui tới. Kẻ nhàn nhã thưởng trà, người chuộng vị cay nồng của rượu. Giữa không gian thoảng hương trà ấm, tiếng đàm luận cố sự nhã văn, thi từ ca phú, cầm kỳ họa thi vang lên không dứt.

Một hạ nhân nhanh nhẹn bước tới, chắp tay hành lễ, nụ cười niềm nở:

- Hoan nghênh đại giá quang lâm Vạn Trà Lâu. Lão ca muốn ngồi chỗ nào? Dùng gì chăng?

Từ ngoài cửa, một đại hán sải bước tiến vào. Gương mặt gã hằn một vết sẹo dữ tợn chạy chéo từ thái dương qua mũi đến tận quai hàm. Tấm áo da cọp khoác trên người càng làm nổi bật khí chất hung thần ác sát. Giọng gã thô kệch, khô khan:

- Một bàn trung đẳng, thêm một bình rượu nho ngon. Hôm nay kể chuyện Tiếu Ngạo Giang Hồ, có đúng không?

Hạ nhân khom người đáp:

- Vâng. Xin mời theo tiểu nhân.

Hắn nhanh chóng dẫn đại hán lên tầng hai. Vạn Trà Lâu gồm bốn tầng, mỗi tầng phân theo đẳng cấp khách nhân. Tầng một dành cho thứ dân, thương lái bình phàm. Tầng hai là nơi lui tới của trung lưu nhân sĩ, lãng khách bôn tẩu. Tầng ba dành cho hào kiệt, danh sĩ, người có thân phận cao. Còn tầng bốn—chỉ dành riêng cho những kẻ quyền uy hoặc nhân vật thần bí.

Dù chỉ là tầng hai, song bài trí cũng tinh xảo vô cùng. Bàn ghế gỗ lim chạm khắc hoa văn uốn lượn, ánh đèn lồng hắt xuống sắc đỏ trầm ấm. Hương trà thoang thoảng vương vấn trong không khí, xen lẫn tiếng cười nói, lời đàm đạo về Tiếu Ngạo Giang Hồ. Nhìn quanh, khách nhân nơi đây đa phần là tu sĩ, tán tu, giang hồ lãng khách, mỗi người một dáng vẻ, kẻ thưởng trà, người chuốc rượu, kẻ nhàn nhã chờ thuyết thư.

Sau khi hạ nhân lui đi, một tiểu nhị khác tiến đến, đặt lên bàn một bình rượu nho trắng noãn cùng đĩa đậu phộng rang, khom mình nói:

- Đây là rượu nho thượng hạng của Vạn Trà Lâu. Xin mời thưởng thức. Tiểu nhân thu trước 100 hạ phẩm linh thạch, mong lão ca thứ lỗi, nơi đây có quy củ như vậy.

Tiểu nhị nói với vẻ dè dặt, ánh mắt liếc nhìn khuôn mặt dữ tợn của vị khách. Đại hán nhếch môi cười khẩy, móc từ túi trữ vật ra 100 hạ phẩm linh thạch, thảy lên bàn. Tiểu nhị nhanh tay thu lấy, cung kính nói:

- Đã đủ, xin mời lão ca dùng rượu. Một lát nữa, Hạ thuyết thư sẽ đến.

Gã gật đầu, khoát tay ra hiệu cho tiểu nhị lui.

Cầm bình rượu, rót một chén đầy, gã nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Vị rượu thanh mà không nồng, hương nho lan tỏa trong miệng, nhưng đối với gã, vẫn kém xa rượu tự ủ. Dẫu vậy, ở chốn này, thế cũng xem như tạm được.

Gã chính là Hoàng Bạch Thần, ẩn thân dưới lớp dịch dung của Huyễn Diện Vô Ảnh. Trước đây, nguyên chủ từng càn quét một sơn trại, không để lại kẻ sống sót. Hôm nay, hắn chỉ là một lữ khách bình thường giữa muôn người. Nhưng có kẻ tưởng rằng hắn là con mồi.

Hắn nghiêng bình rót rượu, qua lớp men sóng sánh trong bình ngọc, Hoàng Bạch Thần thoáng thấy bóng phản chiếu của hai kẻ ngồi chếch phía sau. Một người gõ nhẹ đầu ngón tay lên thành bàn, người còn lại khẽ ghé tai nói nhỏ điều gì đó. Ánh mắt chúng thỉnh thoảng liếc về phía hắn, mang theo tia dò xét.

Bị phát hiện? Không có khả năng.

Vậy là xem hắn như con mồi rồi? Hoàng Bạch Thần khẽ nhếch môi, nhấp thêm một ngụm rượu, che giấu nụ cười dữ tợn.

Ở bàn phía sau, hai kẻ kia vẫn đang thì thầm.

- Lão thúc, cảm thấy hắn thế nào? – Dung Hiên hỏi nhỏ.

- Không giống người phương này, có vẻ xuất thân từ một sơn trại nào đó. Nhưng lạ thay, bọn sơn trại thường đi theo bầy, kẻ này lại chỉ có một mình. Xuất linh thạch hào phóng như vậy, trong người chắc chắn còn không ít. – Dung Vân Mộ đáp, ánh mắt lóe lên tia tính toán.

Dung Hiên trầm ngâm:

- Nhưng liệu hắn có thể là con của một vị đương gia nào không? Nếu động vào nhầm người, e là rước họa sát thân.

Dung Vân Mộ cười khinh:

- Nếu hắn có bối cảnh sâu, cớ sao lại một thân một mình? Một kẻ thực sự có chỗ dựa, làm gì dám ngang nhiên tiêu xài giữa nơi này? Ta quan sát rồi, tu vi hắn chỉ hậu thiên nhất trọng, ngang với ngươi, còn ta đã đạt hậu thiên nhị trọng. Nếu hắn thực sự có thân phận đặc biệt, đã không đến nơi này một cách đơn độc.

Dung Hiên lặng im, ánh mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.

Cầu phú quý, tất phải mạo hiểm.

Chưa bao giờ bọn chúng ra tay tại phường thị, vì thường thì mục tiêu quá nhỏ, chẳng đáng để mạo hiểm trước mắt đội chấp pháp. Nhưng nay, con mồi này lại có vẻ “béo bở” hơn hẳn.

Trong phường thị, thỉnh thoảng có kẻ mất mạng, nhưng không phải lúc nào cũng do ma tu hạ thủ.

Đôi khi, chỉ là tà tu bị đổ oan.

Dung Vân Mộ trầm ngâm, đoạn nói:

- Gọi Trung lão quỷ đến, tránh việc sơ suất.

Dung Hiên khựng lại:

- Lão thúc, thêm một người, chẳng phải…

Chưa dứt lời, hắn đã bị một bàn tay vỗ mạnh lên đầu.

- Ngu xuẩn! – Dung Vân Mộ lạnh giọng. – Hắn dám tiêu xài lớn như vậy, sao có thể dễ đối phó? Nếu đã kinh động đến hắn, chi bằng cẩn trọng một chút. Trung lão quỷ có Huyết Độc Tri Tru Quyết, có thể sẽ cần dùng đến.

Hắn nheo mắt:

- Đợi sau khi xong chuyện, Trung lão quỷ cũng không cần tồn tại nữa.

Dung Hiên nuốt nước bọt, rồi khẽ gật đầu.

---

Bên trong Vạn Trà Lâu, đèn lồng đỏ treo cao, ánh sáng hắt lên những khuôn mặt háo hức của đám người. Hương trà và rượu thoang thoảng, tiếng chén đũa chạm nhau vang lên khe khẽ.

Tầng hai chật kín người, ai nấy đều chăm chú lắng nghe, ánh mắt sáng lên theo từng lời kể của Hạ thuyết thư. Giọng kể uyển chuyển, tiết tấu trầm bổng, từng câu từng chữ như dệt nên một bức tranh sống động về Tiếu Ngạo Giang Hồ, cuốn người nghe vào thế giới kiếm hiệp đầy mê hoặc.

Thế nhưng, ngay khi câu chuyện chạm đến cao trào, Hạ thuyết thư bỗng khẽ khàng khép lại cuốn sách trên tay. Lời văn dừng ngang, tựa như thanh kiếm vừa rút ra khỏi vỏ lại đột ngột thu về.

Sự yên lặng kéo dài trong chớp mắt, rồi như mặt hồ bị ném xuống một viên đá, sóng gió lập tức dâng trào.

- Hạ thuyết thư! Sao ngươi lại dừng ở đây? Chương sau đâu? Một người cau mày chất vấn, vẻ không cam lòng.

- Đúng vậy! Sau trận chiến Tư Quá Nhai, Lệnh Hồ Xung, Nghi Lâm, Nhạc Linh San rốt cuộc thế nào?

- Nếu cần linh thạch, cứ nói! Chỉ cần kể tiếp, bao nhiêu ta cũng chi! Một kẻ khác gấp gáp lên tiếng, giọng điệu lộ rõ sự bứt rứt khi bị cắt ngang ở đoạn hấp dẫn nhất.

Giữa tiếng bàn tán xôn xao, Hạ thuyết thư chỉ cười khổ, nhàn nhã vuốt chòm râu, chậm rãi nói:

- Các vị chớ vội. Quy củ của Vạn Bảo Lâu là vậy, tại hạ chỉ kể đến đây, hồi sau thế nào… e rằng chính tại hạ cũng không biết.

Lời vừa dứt, mọi người thoáng sững sờ, rồi ánh mắt đều đổ dồn vào nhau. Không thể trách Hạ thuyết thư, thì ra đây là quy định từ trên xuống. Kẻ biết thân phận, chỉ đành thở dài tiếc nuối, kẻ hiếu kỳ thì không cam lòng, nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn.

- Hóa ra là vậy… Một người chậm rãi gật đầu. – Nhưng nếu vậy, hẳn là do Vô Danh Đại Sư cố tình ngắt chương?

- Cũng có khả năng đó. Trước đây cố sự Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa cũng từ vị này truyền ra, nhưng chưa từng bị ngắt chương như thế.

- Đúng, ta cũng cảm thấy vậy. Nếu không phải văn nhân thì ai có thể viết nên nhã văn như thế này?

- Ha! Quả nhiên là nỗi nhục của văn nhân!

Lời vừa dứt, như một làn sóng dâng trào, mọi người đồng loạt hưởng ứng, liên tục lặp lại bốn chữ ấy: "Nỗi nhục của văn nhân!"

Hoàng Bạch Thần: "…"

Hắn ngồi giữa đám đông, khóe miệng giật giật.

"Mả mẹ nó… Tại sao ta lại bị mắng? Cái này đâu phải ý tưởng của ta, rõ ràng là của muội muội ta mà?…"

Dù trong lòng đầy oán thán, nhưng Hoàng Bạch Thần vẫn im lặng. Hắn hiểu rõ, một khi để lộ thân phận, phiền toái sẽ ập đến như nước triều, thậm chí còn có kẻ nguy hiểm hơn dõi theo hắn.

Hắn nhẹ nhàng nâng chén rượu, nhấp một ngụm, cũng phụ họa vài câu như những người khác để tránh gây chú ý. Thế nhưng, giữa đám đông huyên náo, hắn vẫn cảm nhận được hai ánh mắt thi thoảng lướt qua mình.

Dung Hiên và Dung Vô Mộ.

Hai kẻ ấy dù ngoài miệng cũng cười nói hưởng ứng, nhưng ánh mắt lại mang theo chút ý vị thâm trầm, như có như không quan sát hắn.

Hoàng Bạch Thần không quay đầu, vẻ mặt vẫn bình thản. Hắn lặng lẽ đặt chén rượu xuống, trên môi nở một nụ cười lạnh. Sát ý trong lòng cuộn trào.

" Ha ha ha… Đêm nay trăng sáng. Quả là thời khắc lý tưởng để giết người. "

Bên ngoài, trời đã chuyển sang sắc lam thẫm, vệt nắng cuối cùng vừa tắt nơi chân trời. Trăng non lơ lửng trên cao, ánh sáng bạc nhàn nhạt phủ xuống mặt đất, vương trên mái hiên ngói xanh, len lỏi qua từng tán lá.

---

Đứng bên ngoài Vạn Trà Lâu, Hoàng Bạch Thần lặng lẽ quan sát, ánh mắt sắc bén quét qua dòng người tấp nập.

Ở góc phường, ba bóng người thấp thoáng ẩn hiện, âm thầm theo dõi. Hắn hít sâu một hơi, rồi không chút do dự, phi thân về phía đầu phường.

Tại đầu phường, hắn tiện tay lấy ra hai viên Phục Nha Đan từ túi trữ vật. Nuốt một viên, linh lực lập tức sôi trào, thân ảnh hắn nhanh hơn một bậc. Không chần chừ, hắn lao vút về phía hẻm Hoàng Thị, như một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện.

- Đuổi theo hắn!

Tiếng quát khẽ vang lên, ngay lập tức, ba bóng người lao ra từ ba góc phố, nhanh chóng bám sát.

"Chỉ có ba tên."

Vừa dẫn dụ kẻ địch, Hoàng Bạch Thần vừa quan sát bốn phía. Chỉ trong khoảnh khắc, hắn xác định rõ—một kẻ Hậu Thiên Nhất Trọng, hai kẻ còn lại Hậu Thiên Nhị Trọng. Tuy đuổi sát, nhưng không hề vận dụng thần thức.

"Không có thần thức... chỉ là lũ gà đất chó sành mà thôi."

Hoàng Thị ngõ hẻm đã ngay trước mắt. Hắn chợt nghiêng người, lẻn vào một góc khuất trong phường thị, rồi đột ngột dừng chân.

"Tốc chiến tốc thắng, tránh rước phiền toái."

Ba kẻ kia vừa ập đến, Hoàng Bạch Thần lập tức vung tay, ném ra ba viên Độc Chướng Đan. Trong chớp mắt, làn khói độc cuồn cuộn lan tràn, sắc mặt ba người đại biến.

“Không ổn, là độc dược!”

Cả ba vội vàng thoái lui, lập tức lấy giải dược nuốt vào. Nhưng đúng lúc ấy, hai trong số chúng—Dung Hiên và Dung Vô Mộ—đồng loạt xuất thủ, ám khí xé gió lao thẳng đến Hoàng Bạch Thần.

- Bạo Vũ Linh Quyết!

Cùng lúc đó, Trung lão quỷ bật cười hiểm độc, hai tay vung lên. Từ trong tay áo, một đàn nhện đen sì tràn ra, hòa vào làn sương độc, lan khắp không gian.

- Vạn Độc Tri Tru!

Độc khí xoáy mạnh, phân làm hai hướng—một nửa cuộn trào về phía Hoàng Bạch Thần, nửa còn lại len lỏi bao phủ Dung Hiên và Dung Vô Mộ.

- Trung lão cẩu, ngươi—!

Dung Vô Mộ kinh hãi nhận ra điều bất thường, nhưng đã muộn.

Ngay khoảnh khắc đó—

- Khung Thương Bất Diệt.

Hoàng Bạch Thần bình tĩnh kết ấn, linh lực bùng phát. Một tầng huyết vụ lập tức bao phủ thân thể hắn, phản chấn toàn bộ công kích.

“A—!”

Dung Hiên rú lên thảm thiết.

Bị chính độc khí của Trung lão quỷ phản phệ, hắn chưa kịp uống thêm giải dược thì đã bị ám khí xuyên thấu ngực. Độc tố bùng phát, thất khiếu trào máu, chết ngay tức khắc.

Dung Vô Mộ hoảng hốt lăn mình né tránh, nhưng vẫn trúng hai mũi ám khí vào vai và chân, máu tươi ồ ạt trào ra.

Trung lão quỷ biến sắc, vội lùi mạnh về sau, ánh mắt tràn ngập sợ hãi.

"Chiêu này... quá tà môn!"

Nhưng Hoàng Bạch Thần nào để hắn cơ hội tháo lui.

Thoắt cái, hắn đã áp sát, tung một cước trúng ngực Trung lão quỷ.

Rắc!

Tiếng xương gãy giòn tan.

Lão quỷ còn chưa kịp gào lên vì đau đớn, Hoàng Bạch Thần đã vươn tay bóp chặt cổ lão, tay kia kết ấn:

- Phệ Huyết Đế Kinh.

Một luồng kinh văn màu đen hiện ra giữa hư không, bao trùm lấy Trung lão quỷ.

Lão trợn trừng mắt, toàn thân co rút, gương mặt vặn vẹo vì kinh hoàng.

Máu thịt lão nhanh chóng teo tóp, linh lực cùng huyết khí bị hút sạch không còn một mảnh. Chưa đầy một hơi thở, thân xác hóa thành huyết vụ, tan vào cơ thể Hoàng Bạch Thần.

Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận huyết khí cuồn cuộn chảy trong kinh mạch.

“Thật sảng khoái...”

Cảm giác thôn phệ huyết mạch—thật mỹ diệu.

- Tà... tà tu!

Dung Vô Mộ run rẩy, mặt trắng bệch, lắp bắp không thành câu.

Hoàng Bạch Thần bật cười, nụ cười lạnh lẽo ghê rợn.

- Tà tu? Ha ha ha ha!

Tiếng cười vừa dứt, thân ảnh hắn đã như quỷ mị áp sát.

- Lão ca… xin… tha…!

Lời còn chưa dứt, rắc!

Hắn một tay bẻ gãy cổ, dứt khoát đoạt mạng.

Xong việc, Hoàng Bạch Thần lạnh lùng kéo xác Dung Vô Mộ về cạnh Dung Hiên, nhanh chóng thôn phệ cả hai thi thể.

Xoảng!

Một tiếng rơi vỡ của vò rượu vang lên.

Hoàng Bạch Thần quay đầu, ánh mắt lạnh lùng lướt qua hai gã hộ vệ gác cổng Hoàng gia—cả hai đứng chết trân, mặt không còn giọt máu.

Trước kia, chúng từng sỉ nhục hắn và muội muội. Giờ đây, tận mắt chứng kiến cảnh hắn thôn phệ huyết mạch, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt lý trí.

Một tên run rẩy đến mức ngã quỵ, tên còn lại thậm chí sợ đến mức… tè ra quần.

Nhìn bộ dạng thảm hại ấy, Hoàng Bạch Thần nhíu mày.

"Mả mẹ nó, @$@#$%#!!@!#%!!!"

Không phí lời, hắn vung tay.

Vút!

Hai mũi ám khí xé gió, cắm thẳng vào cổ họng hai gã hộ vệ.

Phụt!

Máu bắn tung tóe, xác hai kẻ đổ xuống, nền đất thấm đỏ một mảng.

Nhưng chưa kịp thu dọn dấu vết, từ xa, một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Đội chấp pháp Vạn Phật Môn!

Hoàng Bạch Thần không chút do dự, lách mình rồi phi thân vào một ngôi nhà dân gần đó.

“Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free