Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Mệnh Kinh Thiên - Chương 11: Chapter 11: Ranh giới thiện ác

Gió đêm lướt nhẹ qua Hoàng thị ngõ hẻm, mang theo hơi lạnh thấm vào da thịt. Ánh trăng sáng tỏ phủ lên mặt đất đầy máu. Nơi đó, đội chấp pháp Vạn Phật Môn đang vây quanh hai thi thể gục dưới đất, ánh mắt nghiêm nghị.

Một đệ tử tục gia cúi người xem xét, khẽ ngửi mùi huyết tinh vương trên không trung, trầm giọng nói:

- Sư huynh, đây là thi thể của hộ vệ gia tộc họ Hoàng, bị ám khí xuyên cổ mà chết. Ngoài ra, còn thoang thoảng mùi tro cốt và huyết tinh.

Một người khác cau mày, phỏng đoán:

- Có khi nào là Song Tử Môn ra tay không?

Vị sư huynh xuất gia đứng đầu đội chấp pháp chắp tay niệm Phật, giọng bình thản nhưng đầy chắc chắn:

- A di đà Phật. Song Tử Môn tuy là ma đạo nhưng hành sự luôn quang minh chính đại, đâu bao giờ giở trò lén lút như vậy? Nếu là bọn họ, e rằng đã đánh trống khua chiêng để thiên hạ đều hay.

Mọi người gật đầu đồng tình. Đệ tử tục gia vừa xem xét thi thể lại nói:

- Mùi huyết tinh và tro cốt nồng nặc thế này, rất có thể là tà tu hạ thủ. Thủ đoạn tàn độc, trời đất khó dung. Kẻ này nhất định phải bị bắt về Trấn Ma Tháp giam giữ, độ hóa.

Vị sư huynh lãnh đạm hạ lệnh:

- Truy tìm kẻ khả nghi, gặp là bắt!

Không ai nhiều lời, đội chấp pháp lập tức tản ra, người truy tìm hung thủ, kẻ lo liệu hậu sự.

---

Trong một gian nhà cũ nát gần đó, ánh đèn dầu leo lét soi rõ thân ảnh hai người. Một tiểu cô nương chừng bảy tuổi ngồi bên giường, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Trên giường, một nam nhân trung niên gầy yếu nằm bất động, hơi thở mong manh như ngọn nến trước gió.

Gian phòng tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió rít khe khẽ ngoài cửa sổ.

Trong góc tối, một bóng người yên lặng ẩn mình. Hoàng Bạch Thần nín thở, toàn thân căng cứng, lòng thầm cầu mong không có biến cố. Nếu tiểu cô nương này chỉ cần hé môi cất tiếng, hắn sẽ lập tức ra tay.

Hắn tiến đến gần, giọng trầm thấp, lạnh như băng:

- Hét lên, ngươi sẽ chết.

Tiểu cô nương run bắn, bàn tay nhỏ bé siết chặt mép áo, đôi môi mím chặt đến trắng bệch, không dám thốt ra dù chỉ một âm thanh.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, phá tan bầu không khí ngột ngạt.

- A di đà Phật, có thí chủ nào trong nhà không? Bần tăng cần gặp, xin mở cửa.

Bên ngoài, một đệ tử tục gia của Vạn Phật Môn đang truy tìm tung tích hung thủ.

Hoàng Bạch Thần giật mình, sát khí lóe lên trong đáy mắt. Hắn nhanh chóng phi thân lên xà nhà, che giấu khí tức đến mức thấp nhất. Bóng đêm bao trùm lấy hắn như chưa từng có ai hiện diện. Nếu có biến cố, hắn sẽ hạ sát đệ tử Phật môn trước rồi diệt cả nhà sau.

Tiểu cô nương sợ hãi, run rẩy bước đến cửa, tay nhỏ bé nắm chặt then cửa, chần chừ giây lát mới dám mở hé ra một nửa. Ánh sáng bên ngoài chiếu vào, soi rõ khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm nước mắt.

Đệ tử Phật môn thấy thế liền ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy nam nhân nằm bất động trên giường, sắc mặt tái nhợt vì bệnh tật, hắn mới thở phào.

- A di đà Phật, xin thí chủ nén bi thương. Tiểu thí chủ có thấy ai chạy qua đây không?

Tiểu cô nương lắc đầu, môi vẫn không hé mở. Đệ tử chấp pháp quan sát một lúc, rồi nhẹ giọng căn dặn:

- Vậy được rồi, thí chủ nhớ đóng cửa cẩn thận, đừng ra ngoài ban đêm.

Nói xong liền quay người rời đi, trong lòng thầm nghĩ: “Người nằm trên giường e rằng không qua nổi đêm nay. Nếu tiểu thí chủ này là nam nhi, có lẽ ta có thể đưa về Phật môn nương nhờ. Đáng tiếc…”

Cửa khép lại. Bóng đêm một lần nữa bao phủ căn phòng.

Tiểu cô nương quay lại, ngồi thụp xuống bên giường, ánh mắt vẫn còn sợ hãi nhìn về phía góc tối.

Hoàng Bạch Thần đáp xuống nhẹ nhàng như quỷ mị, nhìn chằm chằm cô bé.

Im lặng một lát, hắn thở dài, đặt một túi bạc nhỏ lên bàn.

- Tốt lắm, ngươi nên quên hết chuyện hôm nay. Sáng mai, dùng số bạc này gọi đại phu đến cứu phụ thân ngươi. Đêm nay không được ra ngoài.

Dứt lời, hắn lặng lẽ mở cửa, bước ra ngoài.

Ánh trăng vằng vặc rọi xuống, soi rõ gương mặt hắn khi tháo bỏ mặt nạ dịch dung. Khuôn mặt ấy không chút biểu cảm, chỉ có đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng.

Hắn lấy từ túi trữ vật một bộ y phục khác, nhanh chóng thay đổi rồi hòa mình vào màn đêm, biến mất không dấu vết.

Vừa đặt chân đến đầu Vạn Bảo Phường, Hoàng Bạch Thần liền bị ba đệ tử chấp pháp của Vạn Phật Môn chặn lại. Dưới ánh đèn lồng lay động trong gió, sắc mặt họ nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu kẻ trước mặt.

Một vị sư khoác cà sa bước lên trước, chắp tay niệm Phật, giọng bình thản nhưng không che giấu sự thăm dò:

- A di đà Phật, thí chủ xin dừng bước.

Hoàng Bạch Thần khẽ nhíu mày, nhưng chỉ trong chớp mắt đã khôi phục vẻ tự nhiên. Hắn thản nhiên đáp:

- Không biết các vị có chuyện gì? Ta vừa ra ngoài lo chút việc, giờ chỉ muốn trở về tiểu viện nghỉ ngơi.

Dứt lời, hắn từ trong tay áo lấy ra một tấm lệnh bài Hoàng Kim của Vạn Bảo Lâu, nhẹ nhàng giơ lên trước mặt đám người. Ánh kim trên lệnh bài phản chiếu dưới ánh trăng sáng.

Đệ tử xuất gia của Vạn Phật Môn vươn tay nhận lấy, ánh mắt không rời khỏi Hoàng Bạch Thần. Một lát sau, hắn cẩn thận kiểm tra rồi trả lại lệnh bài, chậm rãi nói:

- Lệnh bài không giả, thí chủ quả nhiên là người của Vạn Bảo Lâu. Đêm nay tà tu manh động, xin thí chủ cẩn thận, tránh rơi vào độc thủ.

Hoàng Bạch Thần gật đầu, thu lại lệnh bài, chắp tay đáp lễ:

- Thiện tai, thiện tai. Đa tạ nhắc nhở, các vị cũng cẩn trọng.

Đội chấp pháp gật đầu, nhường đường cho hắn đi vào phường thị, rồi tiếp tục tra xét những kẻ khác.

Gió đêm khẽ thổi, mang theo hơi lạnh hòa lẫn với mùi hương trầm từ các sạp hàng trong phường thị, nhưng đôi mắt Hoàng Bạch Thần vẫn lạnh lẽo như cũ.

---

Nhìn thấy Hoàng Bạch Thần trở về, hai hộ vệ liền cúi người, cung kính hành lễ:

- Công tử.

Hoàng Bạch Thần gật đầu, giọng điềm đạm:

- Ừ, Lệ chưởng quỹ vẫn bên trong chứ?

- Dạ đúng, công tử.

Đẩy cửa bước vào, hàn khí phủ đầy thân, hắn trông thấy Hoàng Bạch Linh đang luyện chữ, nét bút mềm mại nhưng mang theo vài phần non nớt. Bên cạnh nàng, Lệ Ngân ngồi lặng lẽ chỉ dạy, bóng áo trắng tựa như một bức tranh thanh nhã nơi lương đình.

Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Hoàng Bạch Thần thoáng trầm tư. Linh Nhi tuổi tuy nhỏ, nhưng thiên phú tuyệt luân, sở hữu cả Tiên Thiên Đạo Thể và Thiên Linh Căn. Đối với kẻ khác, chỉ cần có một đã đủ để bước lên con đường đại đạo, mà nàng lại có cả hai. Nếu tin tức này truyền ra, tất sẽ khiến vô số người đỏ mắt thèm thuồng.

Thiên phú trời ban, nếu không tu luyện ắt sẽ lãng phí. Nhưng hắn không muốn muội muội trở thành một kẻ hành tẩu giang hồ, tranh đoạt mưu sinh. Đời này, hắn sẽ bảo vệ nàng, dù có phải lấy tính mạng ra đánh đổi. Thế nhưng, dù không tranh đấu, tu luyện vẫn là con đường duy nhất để trường sinh, để vĩnh viễn không phải chia ly.

- Ca ca, sao hôm nay huynh về trễ vậy?

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Hoàng Bạch Thần hoàn hồn, nhìn thấy muội muội đã chạy đến bên cạnh, tiện tay đoạt lấy mấy xiên kẹo trong tay hắn. Nụ cười trên gương mặt nàng như ánh nắng ban mai, rạng rỡ không vướng bụi trần.

Hắn xoa đầu nàng, cười nhẹ:

- Huynh có chút việc cần giải quyết, tiện đường mua kẹo cho muội và Lệ chưởng quỹ.

Hoàng Bạch Linh hí hửng chạy về phía lương đình, vui vẻ chia kẹo cho Lệ Ngân rồi bắt đầu ngấu nghiến ăn, đôi mắt cong cong như vầng trăng non.

Hoàng Bạch Thần tiến lại gần, chắp tay hữu lễ:

- Đa tạ Lệ chưởng quỹ đã trông nom Linh Nhi.

Lệ Ngân khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt lại trầm tĩnh nhìn hắn, chậm rãi nói:

- Ta thấy công tử rất khác so với trước đây.

Không biết công tử tu luyện công pháp gì, nhưng dường như càng ngày càng lạnh lẽo?

Hoàng Bạch Thần thoáng giật mình. "Lạnh lẽo?" Lời này có ý gì? Lẽ nào nữ nhân này đã nhận ra điều gì sao?

Chưa kịp suy nghĩ sâu, Lệ Ngân đã tiếp tục:

- Tu sĩ chúng ta truy cầu đại đạo, nhưng con đường mỗi người mỗi khác. Ta chỉ mong công tử đừng lạc bước mà đánh mất bản ngã, quên đi sơ tâm ban đầu.

Lời nói như một hồi chuông vang vọng, khiến tâm trí hắn khẽ rung động. Hắn từng cảm thấy hưng phấn khi thôn phệ huyết mạch kẻ địch, mà không rõ nguyên do. Đó là vì căn cốt của hắn, hay vì công pháp hắn tu luyện?

Hắn trầm mặc giây lát, sau đó ôm quyền đáp:

- Đa tạ Lệ chưởng quỹ nhắc nhở.

Lệ Ngân khẽ cười:

- Không cần khách sáo như thế, gọi chưởng quỹ nghe xa lạ quá. Ta và công tử không đến mức không quen biết, cứ gọi ta là Lệ Ngân đi.

Hoàng Bạch Thần cười khổ, không rõ nữ nhân này có ý gì, nhưng cũng không tiện từ chối:

- Được, Lệ cô nương.

Lệ Ngân lúc này mới thu lại thần sắc nghiêm nghị, ánh mắt chuyển hướng sang Hoàng Bạch Linh. Đôi mắt lóe lên một tia sáng như nhìn thấy trân bảo vô giá.

- Ta đã kiểm tra. Linh Nhi sở hữu cả Thiên Linh Căn và Tiên Thiên Đạo Thể. Vạn năm khó gặp, trời sinh tuyệt thế thiên kiêu. Công tử đã từng nghĩ đến việc để nàng gia nhập một thế lực lớn chưa? Nếu công tử đồng ý, ta có thể bẩm báo Vạn Bảo Lâu, trực tiếp thu nàng làm đệ tử thân truyền.

Lời này khiến Hoàng Bạch Thần thoáng giật mình. Hắn biết muội muội mình có thiên phú, nhưng không ngờ lại được Lệ Ngân đánh giá cao đến vậy. Dù vậy, hắn vẫn kiên định lắc đầu:

- Đa tạ Lệ cô nương có lòng, nhưng ta sẽ không để Linh Nhi gia nhập bất kỳ thế lực nào.

Hiện tại, hắn chỉ có một thân nhân duy nhất, trong khả năng của mình, hắn tuyệt đối không để nàng chịu sự quản thúc của kẻ khác, dù đối phương có là Vạn Bảo Lâu đi chăng nữa.

- Đúng vậy! Muội sẽ không rời xa ca ca!

Hoàng Bạch Linh níu lấy tay hắn, kiên định nói. Nàng tuy yêu thích Lệ tỷ tỷ, nhưng nếu phải rời xa ca ca, nàng tuyệt đối không muốn.

Lệ Ngân nhìn hai huynh muội, cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài buông tay. Ép buộc chưa bao giờ là cách hay, thu đệ tử mà lòng không cam tâm, chẳng khác nào gieo mầm phản nghịch.

- Được rồi, nếu đã vậy, công tử nên tận tâm dạy dỗ Linh Nhi, đừng để thiên phú của nàng bị chôn vùi. Chỉ cần không có gì bất trắc, thành tựu tương lai của nàng ắt hẳn không thể lường trước.

Dừng một chút, Lệ Ngân tiếp lời:

- Dù sao Linh Nhi cũng là muội muội mà ta xem trọng. Đan dược hay công pháp, ta sẽ hỗ trợ hết sức. Không biết ý công tử thế nào?

Hoàng Bạch Thần gật đầu, từ trong giới chỉ lấy ra một ngọc giản, đưa cho nàng:

- Đây là cơ duyên ta từng có được khi lịch luyện, rất thích hợp với Linh Nhi. Lệ cô nương kiến thức uyên thâm, ắt hẳn có thể giúp nàng lĩnh ngộ tốt hơn.

Lệ Ngân tiếp nhận, thần thức thăm dò, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc:

- Mộng Hồn Thôn Pháp... Công pháp vô thượng... Không rõ phẩm chất, nhưng cực kỳ tinh diệu. Không ngờ công tử lại có được bảo vật như thế.

Lệ Ngân trầm ngâm, nhưng cũng không hỏi thêm. Ngoài kia, sắc trời đã dần ngả khuya. Liền nhẹ giọng cáo từ, hẹn lần sau sẽ ghé thăm thường xuyên hơn.

Bóng áo trắng khuất dần sau cánh cửa tiểu viện, để lại trong sân hai huynh muội đang đứng lặng dưới ánh đèn dầu lay động theo gió đêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free