Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 304: Đấu trường.

Hồ Niên bỗng nhiên bùng phát sát khí ngút trời, nhuộm đỏ cả một vùng trời thành biển máu kinh hoàng. Hắn nhìn Hàn Vũ Thiên, cất lời: "Được thôi, vậy để ta xem rốt cuộc thì Hàn gia và Hồ gia, ai mới thực sự là kẻ mạnh. Hai tộc chúng ta cùng chiến một trận để phân rõ cao thấp, ngươi thấy sao?" Hàn Vũ Thiên nắm lấy cổ áo, nhấc bổng Hồ Vân đang nằm dưới đất lên, rồi ném thẳng hắn về phía Hồ Niên đang đứng ở phía trên, cười nói: "Bản cung chủ chấp nhận lời trăng trối của ngươi." Lời nói đó vừa dứt, ngay lập tức hai phe đối lập, một bên là lam quang, một bên là huyết ảnh, đứng sừng sững ở hai hướng, tạo thành thế lưỡng cực âm dương, thu hút mọi ánh nhìn. Tiêu Hạo hóa thành long hình, bay lượn trên không trung, nói: "Hàn Vũ Thiên, có cần ta giúp một tay không?" Hàn Vũ Thiên nhìn hỏa long đang lượn quanh, lắc đầu nói: "Cứ tiêu diệt những kẻ trốn chạy đi, việc ở đây cứ để Hàn gia bọn ta lo." "Ờ, hiểu rồi." Tiêu Hạo hóa lại hình người, đáp xuống một mõm đá, ngồi đó chăm chú quan sát mọi động tĩnh của Hồ gia. Hồ Niên liếc nhìn Tiêu Hạo một cái rồi lại nhìn sang Hàn Vũ Thiên, nói: "Hồ gia ta không có Tổ Cảnh sinh linh, ngươi không thấy trận này hơi mất cân bằng sao?" Hàn Vũ Thiên ngồi xuống bảo tọa, thân không chút khí tức, cười nói: "Ba người bọn ta đương nhiên coi thường việc một tay chộp chết đám rác rưởi các ngươi. Cứ để tộc nhân Hàn gia tự tay trả mối thâm thù này." Hồ Niên nh��ch môi, tỏ vẻ vô cùng tự tin, nói: "Hồ Kiến Lâm, ngươi lên đầu tiên đi." Hồ Kiến Lâm, dòng chính hoàng thất Hồ gia, một tráng hán trung niên khoác bộ giáp chật chội, bước ra từ trong đám đông. Cơ thể đồ sộ của hắn khiến ai nhìn vào cũng phải cảm thấy quá khổ. Hàn Phúc định bước ra thì một thân ảnh đã đi nhanh hơn hắn, đó chính là Hàn Vận Lai. "Chà, không nhịn được mà tự mình ra trận sao?" Hàn Vũ Đạo vuốt vuốt chòm râu, nhìn đệ đệ mình đang hăm hở bước đi. Hàn Vũ Thiên chỉ nhấc tay, đất đá liền ngưng tụ thành một đấu trường bao trùm lấy toàn bộ hai bên gia tộc. Đột nhiên, sáu lá cờ cắm ở sáu góc đấu trường biến thành trận pháp, giúp nó trở nên kiên cố hơn. Người thực hiện điều này chính là Thổ Tương. "Cung chủ, lão phu có thể đến xem một trận không?" Thổ Tương ngồi ở khán đài, nhìn Hàn Vũ Thiên ôm quyền nói. Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu rồi vung tay lần nữa, đánh ra ba đạo quang trụ khiến mọi ánh mắt đều phải ngước nhìn lên. Những quang trụ đó chiếu lên hình ảnh của đấu trường trước mặt, cho thấy bên Hàn gia sẽ là Hàn Vận Lai ra trận, còn Hồ gia là Hồ Kiến Lâm. Một thân hình thướt tha lướt tới, từ từ hạ xuống giữa sàn đấu. Đó là Hàn Phi Vân, nữ tử tuyệt đẹp với nước da trắng như tuyết, mái tóc lam uốn lượn tựa thác nước, một trong số ít nữ tử có thiên phú vượt trội của Hàn gia. "Xin phép các vị, để ta được làm trọng tài của trận đấu hôm nay." Hàn Phi Vân ôm quyền thi lễ với hai bên, rồi sắc mặt trở nên nghiêm trang, nói: "Hàn gia và Hồ gia đại chiến sinh tử, hai bên sẽ cử ra bảy người mạnh nhất để chiến đấu. Bên nào dẫn trước bốn trận sẽ là phe thắng cuộc, kẻ thua sẽ bị diệt tộc. Đây là cuộc chiến sinh tử không từ thủ đoạn, nhưng chỉ những người trong cuộc mới được phép sử dụng thủ đoạn của mình. Nếu có ngoại vật xâm phạm, bên đó sẽ bị phán thua." Hồ Niên gân xanh nổi đầy trên trán, lập tức đứng dậy nói: "Bảy trận là có ý gì? Lão phu tưởng rằng phải đánh cho đến khi hai bên diệt sạch mới thôi chứ." Hàn Vũ Thiên điểm một ngón tay, một đạo hắc lôi trực tiếp xé ngang, phá hủy bức tường phía sau lưng những người Hồ gia, nói: "Nếu vậy thì sẽ rất mất thời gian của bản cung chủ. Bảy trận cũng đã là ta nể mặt để giải trí một chút thôi, bằng không thì một mình ta đánh với Hồ gia có được không?" Hồ Niên nắm chặt nắm đấm rồi cũng ngồi xuống, không còn ý kiến gì nữa. Hàn Vận Lai cười nhạt nói: "Không phải tên nhóc Hồ Vân kia mở miệng nói Hàn gia không thể sánh với Hồ gia sao? Vậy là nhóc con đó đã nắm chắc được Hồ gia sẽ thắng bốn trận rồi còn gì? Ha ha ha ha." Hàn Vận Lai lấy ra cự chùy vác trên vai, tản ra khí tức bá đạo ngang ngược, hoàn toàn trái ngược với khí tức ôn nhu băng lãnh của những người cùng tộc. Hồ Kiến Lâm không hề sợ hãi, cũng bạo phát khí tức Thánh Tông viên mãn của mình ra để tranh phong với hắn. "Khai chiến!" Hàn Phi Vân nhẹ nhàng nhảy lên không trung, để lại sàn đấu cho hai người. Hồ Kiến Lâm ngay lập tức chuyển hóa Khí Vực, ngưng tụ một đạo thổ nhận đâm tới. Hàn Vận Lai hừ lạnh, nắm chặt chùy trong tay, ngưng tụ hàn ý rồi nện tới. Hai bên va chạm, khói bụi đầy trời. Hồ Kiến Lâm hai tay đặt xuống đất, quát lớn: "Thổ Tượng Phá!" Hàn Vận Lai một chùy quét ngang, thổi tan khói bụi. Còn chưa kịp phản ứng, từ phía sau lưng hắn, một trụ đá đã đánh hắn bay lên trời. Hồ Kiến Lâm siết chặt nắm đấm, ngưng tụ toàn bộ lực lượng vào đó rồi nhảy lên. "Thứ ta am hiểu nhất là quyền pháp, hãy nhận thử một kích này của ta." Hàn Vận Lai lấy lại được thăng bằng, lao thẳng về phía Hồ Kiến Lâm cùng với một chùy của mình. Quyền và chùy va chạm, tạo thành pháp tắc chấn động, khiến cho không gian xung quanh liên tục vặn vẹo. "Ngươi cũng không tệ, ăn đòn đi." Hàn Vận Lai tay trái vung quyền đấm thẳng vào mặt Hồ Kiến Lâm, đánh bật hắn bay thẳng xuống đấu trường, tạo thành một hố lớn. Quyền này là một đòn đánh bất ngờ, không ngưng tụ pháp tắc, tuy không làm bị thương Hồ Kiến Lâm nhưng đủ khiến hắn có chút mất mặt. "Băng Liên Khai Thiên Chùy!" Hàn Vận Lai hai tay nắm chặt chùy, xoay tròn giữa không trung, tạo thành bão tuyết. Cự chùy phát ra lam quang, theo thân hình Hàn Vận Lai lao xuống, nện thẳng vào Hồ Kiến Lâm. "Vừa tới đã là sát chiêu, đây là chiêu mà tứ ca đã tự sáng tạo." Hàn Tuyên phe phẩy cây quạt trong tay, đôi mắt lấp lánh. Mọi người đều chú ý đến đấu trường, nơi hai người đang giao đấu nghẹt thở. Hồ Kiến Lâm một quyền nổi lên, cơ bắp dồn nén pháp tắc tới cực điểm. Cơ thể nặng nề làm mặt đất lún xuống, một luồng huyết khí bao trùm lấy nắm đấm của hắn. "Tới rồi." Hàn Vũ Đạo híp mắt lại, nhìn nắm đấm của Hồ Kiến Lâm đang dần bị huyết khí bao trùm. Vừa thấy Hàn Vận Lai đã tới, một quyền tích súc cuối cùng cũng vung ra. "Thi Quyền Bạo Khí Huyết!" Tiếng "rầm" như sấm rền lập tức vang lên, đấu trường chia làm hai màu riêng biệt: lam và huyết sắc. Sàn đấu dưới chân Hồ Kiến Lâm đã sớm nứt toác hàng trăm ngàn vết, chỉ cần thêm một lực nữa sẽ trực tiếp phá hủy hoàn toàn. Cơ thể Hồ Kiến Lâm đã hơi chùng xuống do đòn tấn công không đủ lực để ngăn chặn cú chùy kia. Hắn tay trái lại nắm thành quyền, lần nữa đấm lên để giảm áp lực từ phía trên. Nhưng hắn lại quên chú ý tới mặt đất bên dưới đã yếu ớt đến mức nào. Ngay khi lực đó được phát động, sàn đấu đã vỡ tung, khiến cơ thể đồ sộ của Hồ Kiến Lâm ngã ngửa về phía sau. Hàn Vận Lai thuận thế vung chùy, nện thẳng xuống đầu hắn. "Vương gia!" Người của Hồ gia lập tức kinh hãi đứng bật dậy, quan sát động tĩnh. Hồ Niên lại nở một nụ cười nhạt. Hàn Vận Lai thấy có điều không đúng, định rút lui thì một tay của Hồ Kiến Lâm đã nắm chặt lấy chùy, tay còn lại vung quyền, đánh bay Hàn Vận Lai đập thẳng vào tường. Hồ Kiến Lâm đầu be bét máu nhưng vẫn không hề tỏ ra đau đớn. Một kích vừa rồi đối với hắn cũng chỉ là vết thương ngoài da mà thôi. Hàn Vận Lai bước ra từ trong bức tường, lau vết máu trên miệng, cười nói: "Đúng là tên quái thai." Hàn Vận Lai khởi động tay chân, lại nhặt lấy cây chùy trên mặt đất, nói: "Nhưng mà ta xem thử ngươi chịu được bao nhiêu đòn đây?" Khí Vực phóng xuất, biến khuôn viên gần vạn dặm thành một vùng băng tuyết. Thân hình Hàn Vận Lai ẩn hiện hư ảo trong tuyết, khó lòng phán đoán. Hồ Kiến Lâm còn chưa kịp nhìn rõ bóng dáng hắn thì từ bên hông đã có một chùy nện tới. Hắn vung quyền đánh tới, nhưng chỉ thấy nắm đấm xuyên vào hư không. "Loạn Chùy." Hồ Kiến Lâm vừa thu quyền về thì bốn phía truyền tới từng đợt chùy liên tục, khiến hắn chỉ có thể bị động phòng thủ. Cú chùy cuối cùng từ dưới vụt thẳng vào cằm Hồ Kiến Lâm, khiến cơ thể to lớn kia bay lên một đoạn ngắn rồi lùi về sau. "Da dày thật." Hàn Vận Lai hừ lạnh, cũng không ngờ chùy của mình lại không thể đả thương Hồ Kiến Lâm. "Dùng tâm để cảm ngộ Khí Vực, cùng nó hợp làm một thể, dồn nén nó tới cực hạn." Hàn Vận Lai nghe thấy thanh âm của Hàn Vũ Thiên truyền vào tai, trong đầu hắn lập tức lóe lên một ý nghĩ, nhớ đến cuộc chiến giữa Hàn Vũ Thiên và Vũ Lâm Nhàn trước đó. Hắn như nhận ra điều gì đó, lập tức thu nhỏ Khí Vực lại, dần dần chỉ còn trăm dặm xung quanh. Hồ Kiến Lâm cau mày nói: "Chỉ tới đây thôi sao?" "Đừng mất cảnh giác thế chứ." Hồ Kiến Lâm đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt Hàn Vận Lai, cự quyền đấm thẳng vào bụng hắn, đánh bay hắn lần nữa đập thẳng vào tường. Hàn Vận Lai bất động tại đó, mặc cho thân hình đã khảm sâu vào bức tường. "Thêm một chút." Khí Vực băng hàn của Hàn Vận Lai đã thu hẹp lại chỉ còn năm mươi dặm. Nó vẫn tiếp tục thu hẹp, nhưng với tốc độ cực kỳ chậm, khiến rất ít kẻ có thể phát giác được.

Đoạn truyện này được biên tập và xuất bản độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free