Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 305: Trận thắng đầu.

Hàn Vận Lai nhấc thân thể đau nhức của mình ra khỏi bức tường, cầm lấy cây chùy ngưng tụ hàn khí lại một điểm rồi lao đến Hồ Kiến Lâm.

"Tới đây!"

Cơ bắp Hồ Kiến Lâm cuồn cuộn nổi lên, xé toạc bộ giáp quá khổ đang mặc. Hắn ta đã mọc thêm bốn chiếc sừng trên đầu, có vài phần giống quỷ tộc. Hàn Vận Lai vung chùy thẳng vào ngực Hồ Kiến Lâm.

"Băng Liên Khai Thiên Chùy!"

Hồ Kiến Lâm vốn tự tin nghĩ rằng đòn này sẽ dễ dàng đỡ được như trước nên trực tiếp đón nhận. Ai ngờ, hắn phun ra một ngụm máu tươi, bay thẳng về phía sau, lún sâu vào bức tường khiến mảng lớn đất đá nơi đó sụp đổ.

Hồ Kiến Lâm từ trong đống đổ nát chui lên, lại phun thêm một ngụm máu lớn. Hắn trừng mắt nhìn Hàn Vận Lai, nói:

"Ngươi lấy đâu ra thứ lực lượng này? Một Thánh Tông viên mãn bình thường như ngươi không thể công kích thẳng vào bên trong cơ thể ta."

Hàn Vận Lai cười nhạt, cây chùy mang theo khí thế ngút trời lại đánh tới. Cơ thể Hồ Kiến Lâm đã hóa thành huyết sắc, hắn cũng điên cuồng dùng quyền nghênh đón.

Hai bên công kích liên tục, không ai chịu phòng thủ. Kẻ chùy người quyền, cả hai liên tục tấn công đối phương, mặc cho thân thể đầy rẫy thương tích và máu tươi thấm ướt.

"Tứ đệ."

"Tứ lão tổ."

Người Hàn gia dùng ánh mắt lo lắng nhìn Hàn Vận Lai đang tả tơi. Một chùy từ dưới quất thẳng vào cằm, một quyền đấm thẳng vào má phải. Cả hai đều lùi ra sau, thở hổn hển, sức lực đã không còn nhiều.

"Khụ!"

Hàn Vận Lai khuỵu một chân xuống đất, một tay dùng chùy chống đỡ, tay kia ôm miệng liên tục nôn ra từng ngụm máu bầm. Đã rất lâu rồi, người Hàn gia mới thấy Hàn Vận Lai thê thảm đến nhường này.

"Trăm trượng."

Hàn Vũ Thiên thản nhiên cất lời khiến mọi người khó hiểu đưa mắt nhìn hắn. Hàn Vận Lai thì càng thêm điên cuồng gào thét, lao đến vung Loạn Chùy với tốc độ cực nhanh. Hồ Kiến Lâm cũng nắm chặt song quyền, quát lớn:

"Vạn Quyền Huyết Tẩy."

Hai bên như ngàn vạn chùy và quyền va đập vào nhau làm mặt đất khói bụi mù mịt. Ai nấy đều nín thở dõi theo trận chiến. Hồ Kiến Lâm quát lớn:

"Chết cho ta!"

Một quyền vung ra trực tiếp xuyên thủng bụng trái Hàn Vận Lai. Hắn phun ra một ngụm máu, cơ thể từ từ ngã về phía sau, cây chùy văng lên không trung xoay vài vòng.

"Năm mươi trượng."

Âm thanh của Hàn Vũ Thiên lần nữa cất lên. Cây chùy chuẩn bị chạm mặt đất thì đột nhiên ngừng lại. Hàn Vận Lai đã cố gắng không để thân thể bê bết máu ngã xuống, tay nắm chặt chuôi chùy, cố ngả người về phía trước, hét lớn:

"Băng Liên Tuyết Nhiên!"

Đòn phản kích bất ngờ khiến Hồ Kiến Lâm có phần kinh hãi, nhưng vào thời khắc mấu chốt vẫn né tránh được. Tia sáng lam xẹt qua, chỉ kịp phá hủy nửa cái đầu bên trái đang cháy đen của Hồ Kiến Lâm.

"Đáng chết! Ngươi đang đốt cháy sinh mệnh sao? Muốn cùng ta thân tử đạo tiêu ư?"

Hồ Kiến Lâm giận dữ, cơ thể đột nhiên mọc ra chi chít gai. Tốc độ phục hồi cũng theo đó mà tăng mạnh, thân thể vốn đầy thương tích nhanh chóng khôi phục như cũ. Hàn Vận Lai với một bên mặt đẫm máu, mở một mắt nhìn Hồ Kiến Lâm, thở dốc nói:

"Ngươi là kẻ bại."

Nghe lời này, Hồ Kiến Lâm cười nhạt, một quyền tung ra chớp nhoáng. Hàn Vận Lai vung chùy lên, trực tiếp chém đứt lìa cánh tay trái của Hồ Kiến Lâm.

Tay trái bị đứt lập tức mọc lại. Hắn vung một quyền đấm vào bụng Hàn Vận Lai, đẩy hắn văng ra xa. Thân thể Hàn Vận Lai đã gần đến cực hạn, hắn phun ngụm máu, nắm lấy chùy, dùng lực đạp mạnh chân lao đến một lần nữa.

"Băng Liên Tuyết Nhiên!"

"Huyết S��t Thần Quyền!"

Hồ Kiến Lâm dùng tay phải bùng phát huyết khí đến cực hạn, trực tiếp đấm tới. Lần này, chùy và quyền không trực tiếp chạm nhau mà tạo ra một luồng xung kích kinh hoàng từ khoảng không, làm rung chuyển cả đấu trường. Hàn Vũ Thiên đứng khỏi ghế, đạp không mà bay lên.

Những người khác cũng nhanh chóng bay khỏi đấu trường. Chỉ thấy mọi ngóc ngách của đấu trường nứt ra, rồi vỡ nát sụp đổ. Hồ Niên cau mày nói:

"Một nhân tộc mà lại có sức chịu đựng đến mức này, thật là vô lý."

Khói bụi tiêu tán, thấy Hồ Kiến Lâm đã mất đi cánh tay phải, còn Hàn Vận Lai không chịu thêm bất kỳ thương tích nào. Hắn lần nữa nhảy lên không trung, xoay chùy tạo thành bão tuyết.

"Băng Liên Khai Thiên Chùy!"

"Đừng nghĩ đốt cháy sinh mệnh là có thể cùng bản vương cá chết lưới rách, tên khốn, nhận lấy đây! Hoàng Thổ Vạn Trụ Chu Nhận!"

Hồ Kiến Lâm tay trái bấu chặt vào mặt đất, tạo thành ngàn vạn gai đá huyết sắc như chu nhận, lao thẳng về phía bầu trời. Hàn Vận Lai vận sức lao xuống, đối đầu một kích với ngàn vạn chu nhận, phá vỡ hết thảy. Hồ Kiến Lâm dùng tay trái ngăn lại, nhưng cũng bị chặt mất, không thể khôi phục nhanh như trước.

"Không, ta không cam tâm! Một nhân loại sao có thể thắng được Huyết Quỷ? Ngươi nhất định phải chết!"

Hồ Kiến Lâm gào thét như phát điên, cơ thể bốc lên huyết khí, cùng lúc đó một ảo ảnh huyết quỷ đồ sộ gào rú xuất hiện. Đây chính là con huyết quỷ đã dung hợp với hắn.

Hàn Vận Lai chậm rãi bước tới, tay nắm chặt chùy, cười nhạt nói:

"Ngươi chỉ là mượn nhờ sức mạnh của quỷ, không xứng để ta xem là đối thủ."

Một chùy quét ngang, đầu Hồ Kiến Lâm vỡ nát, máu thịt vương vãi phía sau. Con huyết quỷ kia cũng gào thét rồi tan biến vào hư không. Thân thể không đầu không tay của Hồ Kiến Lâm đổ gục xuống, đánh dấu hồi kết của trận chiến này, và kẻ chiến thắng cuối cùng là Hàn Vận Lai.

Hàn Phi Vân giơ tay lên, ngay lập tức hai chữ "Hàn" và "Hồ" hiện ra hai bên nàng. Chữ "Hàn" ở bên phải đã hiện số 1, Hàn Phi Vân cất tiếng nói:

"Hàn Vận Lai là người trụ lại cuối cùng, Hàn gia chiến thắng trận đầu."

"Hoan hô! Tứ lão tổ lợi hại!"

"Tứ lão tổ uy vũ!"

Người Hàn gia hò reo vui mừng. Hàn Vận Lai cũng không còn đứng vững, cơ thể bắt đầu đổ gục. Bốn bóng người lập tức xông đến đỡ lấy hắn, năm huynh đệ đồng lòng, dĩ nhiên sẽ không để Hàn Vận Lai gục ngã.

"Đệ làm tốt lắm."

Hàn Vũ Đạo đỡ lấy Hàn Vận Lai bay trở về không trung. Hàn Vũ Thiên trầm mặc nói:

"Tứ gia gia nén thương thế đến mức này, e là xương cốt đã sớm vụn vỡ rồi. Dù có dùng hàn băng tạo thành áo giáp bảo hộ bên trong, nhưng suy cho cùng, cơ thể nhân tộc vẫn không thể chịu đựng được loại thương tích này."

Hắn vung tay lần nữa dựng lại đấu trường rồi ngồi ở vị trí cũ. Hàn Vận Lai được đưa vào trong để điều trị thương thế, cũng may có Mạch Liên gần đó đã sớm chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

"Ta lên!"

Một giọng nói đầy nóng nảy từ phía Hồ gia vang lên, một bóng người lướt qua đám đông. Hồ Niên đột ngột biến mất, rồi xuất hiện ngay sau lưng kẻ nóng nảy kia. Một ngón tay đặt nặng lên vai khiến hắn ta khuỵu xuống đất, như bị núi thái sơn đè nén.

"Chưa phải lúc, cứ để Hồ Thẩm lên."

Hồ Niên vừa dứt lời, một sợi tử xích từ phía sau xẹt tới, mũi xích sắc nhọn ghim thẳng vào sàn đấu. Một kẻ phi thân lên không trung, chậm rãi hạ xuống đấu trường, sợi xích được thu hồi, quấn quanh hắn như một trường xà.

Kẻ đến là một nam nhân trung niên, trông gầy gò như sắp chết đói, thân thể teo tóp chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt sâu hoắm khiến người ta rùng mình khi nhìn vào hai hốc mắt trống rỗng ấy.

Hàn Xuyên thở dài, từ trong ống tay áo đột nhiên lóe lên lam quang. Một thanh trường thương từ từ chui ra từ hư không, rơi vào tay lão. Hàn Vũ Đạo như có linh cảm không tốt liền nói:

"Đệ cẩn thận."

Hàn Xuyên khẽ gật đầu, biết rằng trận này khó mà nắm chắc phần thắng. Lão chậm rãi bước lên sàn đấu, lại thấy Hồ Thẩm làm ra một động tác khiến ai cũng kinh sợ không thôi. Trường xích quấn lấy thi thể không còn nguyên vẹn của Hồ Kiến Lâm, trực tiếp kéo về phía Hồ Thẩm. Một hư ảnh huyết quỷ hiện ra, nuốt trọn thi thể kia như một món mỹ v���.

Chỉ trong một thoáng, thực lực của Hồ Thẩm đã gia tăng, vượt qua cả Hồ Kiến Lâm lúc trước một phần. Khoảng cách nhỏ nhoi ấy cũng đủ để khiến trận đấu càng thêm khó khăn cho người Hàn gia. Hàn Vũ Thiên cười nhạt, thản nhiên nói:

"Những thứ có sẵn trên đấu trường cũng không bị cấm, tam gia gia cẩn thận chút."

Mọi người kinh ngạc nhìn Hàn Vũ Thiên, không ngờ thiên tài đệ nhất Hàn gia lại để đối thủ chiếm ưu thế ngay trên sân nhà. Nhiều người đưa mắt nhìn nhau, càng thêm khó hiểu. Nhưng Hàn Xuyên lại biết hai từ "cẩn thận" mà Hàn Vũ Thiên nói không phải là ám chỉ Hồ Thẩm ở trước mặt, mà là cẩn thận cảm nhận xung quanh xem có gì bất thường.

Dư âm cuộc chiến trước vẫn còn vương vấn. Hàn Xuyên cảm nhận được pháp tắc do Khí Vực của Hàn Vận Lai tạo ra đã thu hẹp đến mức không thể tưởng tượng nổi. Trong phạm vi trăm trượng trở lại đây, pháp tắc vẫn còn tồn đọng nhiều nhất. Trong đầu Hàn Xuyên lập tức lóe lên một ý nghĩ:

"Đệ ấy nén Khí Vực tới cực điểm, dồn tới cực hạn để triển khai nó vào binh khí ra đòn tất sát? Khoan, lại giống như Thiên nhi lúc trước?"

Hàn Xuyên rất nhanh đã nhận ra được huyền cơ liền mỉm cười nhìn Hồ Thẩm. Khí Vực lập tức bùng nổ, bao trùm phạm vi năm trăm dặm xung quanh. Hàn Phi Vận cao giọng nói:

"Trận thứ hai giữa Hàn Xuyên và Hồ Thẩm, bắt đầu!"

Cả hai ngay lập tức biến mất, lần nữa xuất hiện đã là lưỡi thương va chạm. Không tạo ra khung cảnh pháp tắc hỗn loạn như trận đầu. Đơn giản chỉ là một đòn thăm dò, chứ không phải sự nôn nóng dốc toàn lực như hai tên võ phu trước đó.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free