(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 260: Sáng Thế Thần Kiếm.
Hàn Vũ Thiên tung một quyền mang theo ngũ sắc hỏa diễm giáng xuống ma trận, nhưng chưa chạm tới đã bị một thân ảnh áo bào đen ngăn lại. Hai chưởng chạm nhau tạo ra dao động kinh người, đánh bật cả hai văng ra.
Hàn Vũ Thiên nhìn kỹ lại thì thấy đó là một lão già mặc hắc bào, tóc bạc trắng xóa. Nếu người ngoài nhìn vào sẽ tưởng đây là nhân tộc.
“Tu vi Chuẩn Tổ sắp đột phá Đạo Tổ, ngươi chẳng hề kém cạnh Cốt Long Ma Viêm.”
Lão già vuốt chòm râu dài của mình, cười nói:
“Lão phu là ma vương Đạo Ma Ám Vân, lợi hại hơn tên Cốt Long rất nhiều. Ngươi đừng so sánh khập khiễng như vậy.”
Hàn Vũ Thiên một tay đặt sau lưng, tay kia thì nghịch ngọn lửa ngũ sắc, cười đáp:
“Chỉ là một đạo phân thân mà dám phách lối, e rằng nhân phẩm Cốt Long Ma Viêm còn cao hơn ngươi ấy chứ.”
Đạo Ma Ám Vân cười nói:
“Cốt Long Ma Viêm bị người ta đánh lui, còn lão phu thì ngược lại, sẽ là kẻ kết liễu ngươi.”
Hàn Vũ Thiên nhướng mày rồi lại cười lớn:
“Bằng vào một ma đầu mà muốn giết bổn tọa?”
Hắn vung tay, một luồng bạch diễm lao tới. Đạo Ma Ám Vân cũng vung tay đánh ra một đạo ma khí.
Tuy bạch diễm có tính khắc chế hắc vân, nhưng thực lực chênh lệch đã khiến điểm khắc chế này vô hình trung bị xóa nhòa.
“Đạo Ma Thánh Vực!”
Đạo Ma Ám Vân bùng nổ khí vực, bao phủ một nghìn rưỡi dặm. Ma khí cuồn cuộn như sóng dữ, mang theo đại đạo hắc ám liên tục xoay chuyển.
“Thiên Dương Thánh Quang Vực!”
Từ trong bóng tối sâu thẳm bỗng xuất hiện ánh vàng chói lọi chiếu rọi thiên địa. Một vầng thái dương xuất hiện lập tức xua tan ma khí và đại đạo hắc ám, ngay cả khí vực cũng bị phong tỏa, không thể hóa giải bằng bất cứ cách nào.
“Phong Cấm Vạn Vực. Ngươi quả nhiên là Vạn Niên Cung Chủ. Xem ra lão phu đã đến lúc phải nghiêm túc rồi.”
Đạo Ma Ám Vân nắm tay vào không trung, từ từ rút ra một cái chuôi. Cái chuôi binh khí vừa lộ diện, ma khí đã cuồn cuộn trỗi dậy một lần nữa, nhưng vầng thái dương phía trên lại không thể xua tan được nó.
Khi binh khí được kéo ra được nửa thân, ma khí lại càng trở nên dữ dội hơn vài phần. Ma tộc xung quanh cũng trở nên hung ác tột cùng. Lưỡi vũ khí cuối cùng đã lộ diện, chính là một thanh chiến kích năm đầu.
Đây chính là thần khí Ngũ Ma Ám Kích của Đạo Ma Ám Vân. Hàn Vũ Thiên híp mắt quan sát, nói:
“Tạo ra một bản mô phỏng của thần khí, cái giá phải trả e rằng chẳng hề nhỏ. Ngươi đã khiến bản cung chủ cũng phải nghiêm túc rồi.”
Xung quanh, không gian bắt đ���u xuất hiện khí tức sắc bén của hỏa diễm. Kiếm ý bay lượn khắp nơi, khiến đất đá xung quanh xuất hiện vô số vết cắt.
“Kiếm Vực?”
Đạo Ma Ám Vân cũng không khỏi bất ngờ khi Hàn Vũ Thiên lại có thể mở ra Kiếm Vực. Trên Thiên giới, chỉ có ba người sở hữu được Kiếm Vực. Hai trong số đó thuộc về yêu tộc cường giả cấp bậc Bán Thần, đủ sức đối đầu với một vị Thần Cảnh tầng một.
Vị cuối cùng kia lại thuộc nhân tộc. Người này thần bí khó lường, lai lịch không ai nắm rõ. Ngay cả những thế lực lớn như Thiên Thần Điện cũng không thể chiêu mộ được người này. Người ta chỉ biết tên hắn là Kiếm Thần Bất Nhân Hán. Theo lời kể của những vị Thần Cảnh vô tình chạm mặt hắn và may mắn sống sót, Kiếm Thần ra tay, Thần cũng phải bỏ mạng. Những người thoát được thường là các cao tầng quan trọng của tứ đại thế lực, nhờ sở hữu đủ loại bí pháp chạy trốn.
“Ngươi so với ba vị Kiếm Vực mà lão phu từng nghe danh hay chứng kiến, thì cũng chỉ là tạm được.”
Đạo Ma Ám Vân có chút tán thưởng nói. Hàn Vũ Thiên ngón tay khẽ điểm, liền thấy thiên địa hiện ra ngàn vạn thanh kiếm.
“Vạn Kiếm Quy Nhất!”
Những thanh trường kiếm hợp nhất, tạo thành một cự kiếm khổng lồ che lấp cả bầu trời. Hàn Vũ Thiên khẽ hạ ngón tay, cự kiếm lập tức chém xuống. Vầng thái dương phía trên lập tức gia trì thêm Thiên Dương Chi Hỏa lên lưỡi kiếm.
“Ma Đạo Xuyên Tâm Phá!”
Đạo Ma Ám Vân cầm lấy thanh Ngũ Ma Ám Kích lao thẳng đến cự kiếm. Ngũ Kích bộc phát ma lực, chạm vào lưỡi kiếm liền nổ vang trời, tạo thành một trận địa chấn.
Hơn vài vạn ma tộc vốn hung ác, bị ảnh hưởng bởi dư chấn. Các ma tướng ý thức được trận chiến trước mắt không hề đơn giản, lập tức hiệu triệu ma tộc rời xa khu vực này.
“Kiếm của ngươi cứng thật, nhưng so với thần khí thì kém quá xa.”
Đạo Ma Ám Vân dùng sức đẩy mạnh, khiến cự kiếm xuất hiện vết nứt. Hàn Vũ Thiên búng tay, liền thấy vạn thanh trường kiếm khác hiện ra.
“Vạn Kiếm Triều Thánh!”
Từng thanh trường kiếm sắc bén phóng xuống như mưa, nhắm thẳng vào lão già phía dưới. Đạo Ma Ám Vân cau mày, thôi động lực lượng mạnh hơn nữa để phá vỡ cự kiếm, rồi tiếp tục chống đỡ vạn kiếm còn lại.
Hàn Vũ Thiên ngón tay điểm lên hư không, liền thấy không gian rung lắc dữ dội. Từ trong không gian bỗng xuất hiện một tòa cung điện to lớn, có hình dáng như một thanh kiếm.
Hai ngón tay hắn khẽ vuốt nhẹ mặt trái, liền thấy Đạo Nhãn Kiếm Ý xuất hiện. Con ngươi mang hình thanh kiếm sắc bén, Kiếm Tâm giữa hai lông mày cũng hiện ra, chiếu rọi khí tức sắc bén.
Đạo Ma Ám Vân vừa phá giải xong đợt công kích cuối cùng của vạn kiếm, liền trừng lớn mắt nhìn tòa kiếm điện kia. Đôi mắt ông ta tràn ngập sự rung động và sợ hãi khi nhìn tòa kiếm điện.
“Trang Viên Hồ Điệp tái xuất, Thất Bảo Thần Cung không rõ tung tích, Đao Hải Thần Sơn cũng biệt tăm. Sáng Thế Kiếm Cung vậy mà lại rơi vào tay một kẻ đến từ phế địa.”
Đạo Ma Ám Vân là một ma vương cũng từng biết đến bốn đại thế lực dưới trướng Thiên Thần Điện. So với Ma Phong Sơn của bọn họ, thì những thế lực này còn vượt qua vài đẳng cấp.
Sáng Thế Kiếm Cung không hẳn là có tu vi cao nhất trong tứ thần, nhưng lại sở hữu thực lực mạnh nhất. Kiếm ra khỏi vỏ là lúc máu tươi nhuộm đỏ trời đất, không ít thần linh trong trận thượng cổ thần chiến đã chết trong tay Sáng Thế Kiếm Cung.
“Truyền thừa thần linh mà lại đạt tới cấp độ này?”
Hàn Vũ Thiên cũng không ngờ được thứ phụ thân truyền lại, chính là truyền thừa của một vị Thần Hoàng nhân tộc.
Hắn nhấc tay, liền thấy cung điện hình kiếm phía trên lập lòe, bắt đầu lột xác hóa thành cự kiếm chân chính. Nó bộc phát ra thần uy khiến thiên địa phải thuần phục. Một thanh thần khí cứ thế được cởi bỏ phong ấn.
“Sáng Thế Thần Kiếm?”
Đạo Ma Ám Vân cuối cùng phát giác được nguy cơ trùng điệp, lập tức thôi động Ngũ Ma Ám Kích, bộc phát ra một tia thần uy ẩn chứa bên trong nó.
“Ma Đạo Tái Thế, Ám Vân Phá Thiên!”
Cơ thể hắn hóa thành hắc khí, nắm lấy binh khí đã sớm bị sắc đen tĩnh mịch bao trùm. Thân hình chớp động nhắm thẳng tới Hàn Vũ Thiên.
Hàn Vũ Thiên cau mày, cũng toàn lực thúc giục thần kiếm trảm xuống. Thần kiếm cùng với ma kích va chạm, tạo thành một luồng chấn động trải dài hàng ngàn vạn dặm, khiến cho cả biên giới Nam Cương và Phụng Đình cũng có thể cảm nhận được chấn động.
“Chuyện gì?”
Hàn Vũ Thanh đang giao thủ với hai ma tướng tu vi đại viên mãn, liền nhìn về phía chấn động. Chỉ một làn sóng dư chấn lướt qua cũng đủ khiến họ cảm thấy có thể bị nghiền nát hàng ngàn vạn lần, nếu phải trực tiếp đón lấy công kích.
“Thần kiếm, nhưng lại không thể bộc phát ra một tia thần uy nào. Chẳng khác nào một thanh sắt lớn vô dụng. Chịu chết đi tiểu tử!”
Đạo Ma Ám Vân dốc toàn lực đánh bay thần kiếm, nhưng Hàn Vũ Thiên đứng ở chuôi cự kiếm, tay thôi động ba đoàn quang sắc: đen, trắng và vàng.
Hàn Vũ Thiên dồn hết sức vào tay phải, nắm chặt chuôi kiếm khổng lồ, mũi kiếm hướng thẳng vào Đạo Ma Ám Vân.
“Một phàm nhân lại dám nâng kiếm của thần, ngươi đúng là không sợ chết.”
Đạo Ma Ám Vân cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên Ngũ Ma Ám Kích, làm cho nó bộc phát thần uy.
Sáng Thế Thần Kiếm được ba đoàn hào quang vây quanh, sau ��ó hội tụ tại mũi kiếm, dung hợp thành một luồng hồng quang, bắn thẳng xuống phía dưới.
“Uy Quốc!”
Hồng quang bắn ra mang theo sức mạnh hỗn loạn của ba loại khí tức khác nhau. Đây chính là Hàn Vũ Thiên miễn cưỡng dung hợp chúng lại với nhau, tạo thành tuyệt kỹ Uy Quốc có thể phá vỡ đại đạo quy tắc, thần uy và cả thiên địa.
Đạo Ma Ám Vân va chạm với hồng quang, lập tức bị chấn nát thành tro bụi, tan biến trong hồng quang. Hồng quang tiếp tục lao xuống, trực tiếp phá hủy ma trận.
Hàn Vũ Thiên đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn. Hắn nhìn ống tay áo bên phải đã sớm tan nát, xương cốt tay phải gãy vụn, da thịt lẫn lộn với máu tươi.
Do tiếp xúc với thần khí và miễn cưỡng gia trì thêm vô thần chi lực chưa hoàn chỉnh, khiến Hàn Vũ Thiên hao tổn hơn nửa pháp lực và tay phải gãy nát, không thể nào khôi phục, trừ khi tìm được diệu dược cấp độ Chuẩn Đạo.
Hàn Vũ Thiên nhìn cánh tay phải, nâng trường kiếm lên, tự tay chém đứt nó đi, rồi dùng băng hàn để cầm máu vết thương. Hắn nhìn xuống ma trận bị phá hủy, liền dùng Trọng Chấn Chuông lắc vài cái.
Một luồng thần uy bộc phát, lập tức chui ra hư ảnh khổng lồ của Đông Thăng. Đông Thăng nhìn Hàn Vũ Thiên, thở phào nói:
“Ngươi đến thật đúng lúc. Ta cũng chỉ còn một canh giờ tồn tại. Nếu phá hủy ma trận chậm một chút, e rằng Hoàn Thi Quốc đã thật sự bị diệt vong. Đám ma tộc này lại có chuẩn bị mà đến, phong ấn ta rồi từ từ dùng ma khí để bào mòn thời gian tồn tại của ta.”
Hàn Vũ Thiên sắc mặt tiều tụy nói:
“Có thể biết được vị trí của những tàn hồn thần linh còn lưu lại, thì cũng chỉ có một người nắm rõ.”
Hắn nhớ tới ma nữ Lam Huyền từng nhắc đến việc nàng đã trùng sinh vài lần, còn dùng Ma Luân Kiếp đi khắp phế địa. Hiển nhiên trong thời gian đó, nàng đã tìm ra được không ít những truyền thừa thần linh còn ẩn giấu.
Tuy năm đó Thiên giới hạ lệnh thu hồi toàn bộ truyền thừa ở phế địa, nhưng vẫn có một số thần linh âm thầm để lại vài thứ, chính là mong hậu duệ của mình một ngày nào đó có thể phi thăng trở về Thiên Vực.
“Lam Huyền...”
Hàn Vũ Thiên nhìn về phía hắc khí đang tán loạn vì không còn ai điều khiển. Kẻ nắm giữ quyền điều khiển ma khí, Đạo Ma Ám Vân, đã chết.
“Hàn Vũ Thiên, lão phu lại mượn Trọng Chấn Chuông của ngươi lần nữa.”
Đông Thăng thấy cảnh tượng ma khí ngập trời cũng không kìm được muốn ra tay. Hàn Vũ Thiên lại xua tay, cười nói:
“Tiền bối chỉ cần tiêu diệt hết đám ma tộc là được. Về phần ma khí trên kia, vãn bối có cách giải quyết.”
Đông Thăng khẽ gật đầu, không nghĩ ngợi nhiều. Lão ta nâng tay điểm lên bầu trời đêm phía trên, tạo ra cảnh tượng từng tia quang minh xuất hiện khắp bầu trời Hoàn Thi Quốc.
“Thiên Tinh Vạn Kiếm!”
Theo tay Đông Thăng tàn hồn hạ xuống, vạn vạn thanh kiếm giáng xuống, chém giết vô số ma tộc. Bất luận tu vi cường đại đến mấy, cũng không thể chịu nổi một đòn.
Hàn Vũ Thanh thấy kiếm ý dày đặc như vậy, liền không tiếp tục giao thủ với hai ma tướng, mà xoay người rời đi, bỏ lại hai ma tướng đang ngơ ngác.
Đến lúc phát giác được phía trên có điều kỳ quái, thì kiếm đã giáng xuống. Hai ma tướng bỏ mạng, không kịp kháng cự. Hàn Vũ Thiên thấy cảnh này, chỉ hơi ngẫm nghĩ: Đông Thăng cũng chỉ là một thần linh bình thường mà đã có thể tung ra công kích phạm vi lớn đến mức này. Đổi lại là hắn ở cấp độ Thần Cảnh tung ra một đòn lưu tinh, e rằng đừng nói đến tiểu lục địa này, mà ngay cả những hòn đảo gần đó cũng phải hứng chịu đại họa.
Hàn Vũ Thiên ngồi ở một bức tường phế tích gần đó, ngẩng đầu nhìn kiếm quang liên tục chém giết ma tộc.
“Tới lượt ta rồi.”
Tay trái Hàn Vũ Thiên đặt trước ngực, bộc phát ma khí cuồn cuộn bao trùm lấy thân. Hắn toàn thân bị ma khí bao trùm, hóa thành ma thể.
“Ma Phệ!”
Ngực của hắn tách đôi, mở ra một cái miệng há to, hấp thụ vô tận ma khí trên trời. Hình thái Ma Phệ có thể thôn phệ vạn ma vạn pháp, nhưng điểm yếu của nó chính là không thể di chuyển.
“Ngươi...”
Đông Thăng thấy Hàn Vũ Thiên biến thành bộ dạng như vậy thì không khỏi kinh ngạc. Lão ta vừa muốn ra tay thì Hàn Vũ Thiên vội vàng nói:
“Tiền bối, đây chỉ là hình thái công pháp mà vãn bối tu luyện, không phải ma tộc làm hại người.”
Đông Thăng cau mày, đấu tranh tư tưởng một hồi lâu, cuối cùng cũng lựa chọn tin tưởng Hàn Vũ Thiên mà không ra tay.
“Đến đây với ta, đám oán linh kia.”
Cái miệng kia rống lớn, hấp thụ toàn bộ linh hồn của hàng trăm vạn thi thể ma tộc khắp Hoàn Thi Quốc. Chúng hội tụ lại, ngưng tụ thành một nửa viên Ám Dạ Minh Châu.
Bầu không khí Hoàn Thi Quốc đã trở nên trong lành như lúc ban đầu, nhưng phế tích và xác chết của nhân tộc vẫn rải rác khắp nơi.
“Tiền bối, ta có một bất ngờ cho ngươi.”
Hàn Vũ Thiên phất tay, từng đạo kén nước xuất hiện từ trong không gian. Những kén nước vỡ ra, lộ diện toàn bộ người của Đông gia.
Đông Hàn Côn cau mày nhìn xung quanh đã sớm hóa thành bình địa. Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Đông Thăng, ngươi xem đây có phải tộc nhân của mình?”
Đông Thăng kinh ngạc, liền dùng thần niệm quét qua đám người phía dưới. Một luồng liên kết huyết mạch đặc thù hiện ra.
Đông Thăng ngửa đầu cười sảng khoái nói:
“Tốt, quá tốt! Lão phu trước khi tiêu tán, cũng gặp lại được tộc nhân đã thất lạc.”
Hàn Vũ Thiên lập tức ngắt lời của Đông Thăng, nói:
“Nửa canh giờ, thời gian không còn nhiều.”
Đông Thăng lúc này mới nghiêm nghị nói:
“Tộc trưởng Đông gia mau quỳ!”
Âm thanh uy nghiêm truyền xuống khiến Đông Hàn Côn không tự chủ được mà quỳ xuống.
“Lão tổ, ngài có gì dặn dò?”
Đông Hàn Côn và các tộc nhân Đông gia cũng đều cảm nhận được huyết mạch của mình liên kết với thân ảnh khổng lồ trước mắt. Mà kẻ này lại mang huyết mạch thuần túy và mạnh mẽ, chắc chắn chỉ có lão tổ tông mới có được tu vi này.
“Ta truyền lại Đông Thiên Thần Quyết cho ngươi, hãy dẫn dắt Đông gia trở về thời hoàng kim của mình.”
Đông Thăng khẽ điểm tay, toàn bộ ký ức của bản thân liền truyền vào trí nhớ của Đông Hàn Côn. Ngay cả ý chí bảo vệ Hoàn Thi Quốc cũng được lão bảo lưu trong huyết mạch Đông gia. Đây cũng là cách lão chuộc tội với con dân Hoàn Thi, và nhờ vào Đông gia để sửa chữa những lỗi lầm đó.
Thời gian nửa canh giờ rất nhanh đã trôi qua. Chỉ thấy tàn hồn Đông Thăng đang từ từ tan biến, không còn hiện diện trên thế gian. Hàn Vũ Thiên tay trái chống mũi kiếm, từ từ gượng dậy, chuẩn bị rời đi.
“Hàn Vũ Thiên...”
Từ sau lưng hắn, một luồng bá khí từ Đông Hàn Côn truyền tới.
Hàn Vũ Thiên quay đầu, cười nói:
“Muốn đánh?”
Truyen.free sở hữu bản quyền của phần biên tập này, mong quý vị độc giả đọc truyện tại nguồn chính thống.