(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 259: Thâm Hải Ma Thiên.
Đoàn người bước tới cung điện Hướng gia thì thấy mấy cỗ thi thể rải rác, đây chính là thi thể của đám Thánh Tông sơ kỳ trấn thủ hoàng đô.
Hướng Văn Ích vung chưởng phá nát cửa chính, liền thấy một bóng người vẫn ngồi ở bậc thang. Hàn Vũ Thiên chậm rãi mở mắt, cười nói:
"Các ngươi chậm chạp quá rồi."
Hướng Văn Ích không nói hai lời, trực ti��p lao đến muốn bóp chết Hàn Vũ Thiên bằng một đòn. Nhưng lão ta không lường trước được tốc độ của Hàn Vũ Thiên lại kinh khủng đến mức nào, chỉ thoáng cái đã tránh đi.
Hàn Vũ Thiên đứng trước mặt một đệ tử Hướng gia, nhìn chằm chằm vào hắn. Y phục không gió mà bay, khiến đệ tử kia sợ hãi lùi về sau, vấp ngã rồi tè ướt hết cả sàn.
Hướng Văn Ích thấy cảnh này, cũng một chưởng vỗ tới phía đó, không nhắm vào Hàn Vũ Thiên mà đánh chết tên đệ tử nhát gan kia.
"Làm người của Hướng gia lại nhát gan như vậy, lão phu giết ngươi để tránh làm ô nhục Hướng gia."
Hướng Văn Ích hừ lạnh, rồi dùng ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn về phía con cháu Hướng gia. Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói:
"Lúc còn là Thánh Tông, sao ngươi không dạy con cháu họ Hướng của mình như vậy? Giờ thành Chuẩn Đạo rồi thì nghĩ mình là độc tôn thiên hạ sao?"
Hướng Văn Ích lạnh lùng nói:
"Chí ít lão phu sẽ lấy mạng chó của ngươi."
Một chưởng phát động đánh tới. Hàn Vũ Thiên ngưng tụ một quyền va chạm cùng chưởng ấn, khiến cung điện rung lắc r���i sụp đổ như không thể chống lại sức mạnh này.
Đông Hàn Côn vung tay tạo ra màn sáng bảo hộ đám tiểu bối. Lý Hồng Yên và Thiên Su Hòa thì phóng thẳng lên cao cùng Hướng Văn Ích, liên thủ giết địch.
Hàn Vũ Thiên bị vây quanh, cũng không hề hấp tấp mà chấp tay sau lưng. Hắn không tấn công, chỉ liên tục tránh né đòn của ba vị cường giả Phụng Đình.
"Tiểu tử, đứng yên đó!"
Thiên Su Hòa long khí bùng nổ, hóa ra hư long một sừng màu tím. Lão một trảo cào tới, nhắm vào ngực của Hàn Vũ Thiên.
Hàn Vũ Thiên vậy mà nghe lời lão, không hề động đậy, trực tiếp dùng ngực đỡ lấy một kích này. "Ầm ầm" một tiếng kinh thiên, làm cho ai cũng khiếp sợ: Hàn Vũ Thiên vẫn đứng đó không hề có một vết trầy xước. Đây chính là công kích của đại viên mãn Thánh Tông, vậy mà không hề hấn gì với hắn.
"Sao có thể? Nhục thân của hắn cường đại đến mức nào?"
Thiên Su Hòa lùi ra sau, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc nhìn Hàn Vũ Thiên. Trên đỉnh đầu lại lóe lên kim quang bổ xuống. Hàn Vũ Thiên mau chóng lách người tránh thoát công kích của Hướng Văn Ích.
Ngân quang chợt lóe, liền thấy một cây trượng nhắm vào cổ Hàn Vũ Thiên mà gõ tới. Lý Hồng Yên rất có lòng tin một kích toàn lực này sẽ lấy đầu của thiếu niên trẻ.
Nhưng khi khói bụi tiêu tán, lão thái bà sắc mặt tràn đầy kinh ngạc. Một thân thương màu xanh đậm đã sớm ngăn cản đầu trượng, chỉ còn cách cổ của thiếu niên trẻ một đốt ngón tay.
"Thủy Thiên Xuất, Cuồng Hải."
Hàn Vũ Thiên cầm Thủy Thiên Thương đặt ngang hông, quét ra xung quanh, tạo ra sóng biển u tối lan tràn tứ phía, hóa thành biển cả cuồn cuộn.
"Công kích này, vượt xa cả tạo nghệ của Hướng Văn Ích."
Đông Hàn Côn trừng lớn mắt, lập tức bùng nổ toàn lực bảo hộ đám tiểu bối. Sóng biển quét tới đánh màn sáng nứt ra, làm cho Đông Hàn Côn phun ra một ngụm máu.
Thiên Su Hòa dốc toàn lực ngưng tụ Độc Giác Long cùng với sóng biển đối cứng, kết cục bị đánh bay và thụ thương không nhẹ. Lý Hồng Yên ngưng tụ một tòa tháp tràn ngập ngân quang để chặn sóng, cũng bị thương, văng ra ngoài.
Hướng Văn Ích toàn thân bốc lên kim quang, cũng không hề khinh thư��ng đối thủ. Hoàng uy bộc phát, hóa thành một đầu kim long ngàn trượng.
"Kim Long Bảo Thuật! Thảo nào Hướng gia các ngươi lại thống trị Phụng Đình Quốc lâu đến vậy, hóa ra là có được truyền thừa Kim Long Thần Cấp."
Kim Long va chạm cùng với sóng biển, cũng không kiên trì được lâu, đánh Hướng Văn Ích đập mạnh vào một tòa cung điện không xa.
"Ngươi chỉ mới vài năm đã có thể vượt xa cả Chuẩn Đạo. Nếu để ngươi tiếp tục sống thì lão phu thật khó mà yên lòng."
Hướng Văn Ích từ trong phế tích bước ra với bộ dáng cao cao tại thượng, kim quang vẫn bay quanh như không thể bị xua tan.
Hàn Vũ Thiên ở giữa không trung híp mắt lại, nói:
"Ngươi định dùng thủ đoạn gì để giết ta nào?"
Hướng Văn Ích ngửa đầu cười lớn rồi hai tay liên tục kết ấn, kim quang chói sáng mang theo một ấn phù khắc họa kim long.
"Nhìn cho kỹ, đây là trận pháp thần linh, Kim Long Phi Thiên."
Hướng Đô lóe kim quang cực thịnh, xoay chuyển trận pháp. Long âm truyền ra từ phía kèm theo kim quang ngập trời, ngưng tụ ra kim long. Kim long lượn quanh Hướng Văn Ích, rồi há miệng thổi ra một luồng kim khí vào cơ thể lão.
"Đúng là thần trận, tiếc là đã tàn khuyết theo thời gian, cũng mang đến cho ta uy hiếp không nhỏ."
Hàn Vũ Thiên phóng ra khí vực hai ngàn dặm, hóa thành biển cả mênh mông: Thâm Hải Ma Thiên Vực.
Sóng biển xuất hiện giữa không trung, làm cho ai nấy cũng kinh ngạc ngước nhìn. Đây không khác gì đại hải mênh mông ngoài kia.
Hướng Văn Ích cầm trường thương nhất chuyển chém ra vạn đạo kim sắc. Hàn Vũ Thiên cũng chém ra vô tận sóng biển. Cả hai va chạm, phát ra tiếng "uỳnh uỳnh" kinh thiên động địa.
"Mượn nhờ lực lượng trận pháp đã có thể sánh với Thiên Tông. Hướng gia các ngươi đúng là không tầm thường."
Hàn Vũ Thiên híp mắt lại, có thể cảm nhận được pháp tắc xung quanh Hướng Văn Ích đã thay đổi. Tuy lão ta không thể mở ra khí vực vì bị khí vực của Hàn Vũ Thiên phong tỏa, nhưng cũng đã đánh ngang tay.
Nếu để Hướng Văn Ích mở ra khí vực thì Hàn Vũ Thiên chưa chắc sẽ nắm được phần thắng. Thủy Thiên Thương ánh lên sắc lam âm u.
"Long Hải Ngao Du."
Lưỡi thương quét lên mặt bi��n, tạo ra hàng vạn thủy long bay lượn trên sóng như du ngoạn tứ hải. Cảnh tượng hùng vĩ khó mà tả được hết.
Hướng Văn Ích chỉ thương lên trời, phóng ra kim quang làm mây tan rã. Kim quang ngưng tụ giữa trời, rồi hạ xuống như thiên phạt, nhắm tới đám thủy long mà đánh xuống.
Hàn Vũ Thiên từ dưới mặt biển chui lên, nhắm vào lưng của Hướng Văn Ích mà chém tới. Một kích bất ngờ này ngay cả Hướng Văn Ích cũng không thể phản ứng kịp. Trên lưng lão có một vết cắt dài, máu tươi chảy ra.
"Ngươi ở đây? Vậy kẻ đứng ở đó là?"
Hướng Văn Ích kinh ngạc nhìn lại thì thấy Hàn Vũ Thiên đứng ở kia đã hóa thành vũng nước.
"Khí vực của bản cung chủ có khả năng tạo ra phân thân giống hệt bản thể. Ngươi nếu không ngại có thể thử một chút."
Hàn Vũ Thiên dùng chuôi thương gõ nhẹ xuống mặt biển. Trên mặt nước, từng cái phân thân giống hệt hắn bắt đầu nổi lên.
"Hải Thần Vô Tận Chi Thân."
Hướng Văn Ích sửng sốt, không hề còn một chút chiến ý nào. Lão lập tức quay đầu, vận chuyển trận pháp đến đỉnh điểm, chuẩn bị b�� trốn.
Nhưng chưa nhấc chân đã thấy hai bàn tay từ trong mặt nước dưới chân thò ra bắt lấy cổ chân lão. Một phân thân đã núp sẵn bên dưới.
Những phân thân này tuy tu vi và ngoại hình giống với bản thể, nhưng cũng chỉ có thể tấn công đơn thuần chứ không thể thi triển bất kỳ chiêu thức nào, đơn thuần chỉ là đánh hội đồng mà thôi.
Hướng Văn Ích vừa giận vừa sợ, một quyền đã phá nát cái phân thân kéo chân mình. Lão ta lại thấy thứ kia không chịu nổi một quyền của mình, liền cười lớn nói:
"Hóa ra cũng chỉ được vẻ bề ngoài! Lão phu sẽ đập nát hết bọn chúng."
Hướng Văn Ích khí thế bừng bừng, cầm lấy kim thương chiến đấu cùng mấy vạn phân thân Hàn Vũ Thiên.
Bản thể của Hàn Vũ Thiên thì đứng dưới mặt đất, nhìn lên đại hải phía trên đang truyền tới tiếng nổ ầm ầm.
"Đại ca, chúng ta hợp sức giết hắn đi."
Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm đột nhiên chui ra từ cơ thể hắn. Giờ đây xuất hiện lại chỉ là một thanh tiểu kiếm nhỏ như cây kim, Uy Lân háo hức bay xung quanh Hàn Vũ Thiên, không ngừng kêu réo.
Thủy Thiên Thương đột nhiên tự chuyển động, đâm tiểu kiếm xuống đất. Âm thanh tức giận của Thanh Tuyền truyền tới, nói:
"Ca, còn làm ồn nữa thì ta sẽ giết ngươi."
Tiểu kiếm sợ hãi, lại chui vào trong ngực Hàn Vũ Thiên ẩn trốn. Hàn Vũ Thiên đưa mắt nhìn tới Đông Hàn Côn phía xa. Hắn cảm thấy lão già trước mắt có chút giống với vị tiền bối Đông Thăng.
Hàn Vũ Thiên xuất hiện trước mặt Đông Hàn Côn, làm lão kinh ngạc không thôi.
"Ngươi vì sao lại ở đây? Hướng Văn Ích đang chiến đấu với ai trên đó?"
"Ngươi không cần biết nhiều như vậy. So với tên họ Hướng thì bản cung chủ hứng thú với ngươi hơn."
Hàn Vũ Thiên quan sát lão già một chút thì cười nói. Đông Hàn Côn lùi về sau, hỏi:
"Ngươi muốn gì?"
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
"Ngươi họ Đông?"
Đông Hàn Côn cau mày, gật đầu. Hàn Vũ Thiên lại vuốt vuốt cằm, nói:
"Ngươi có quan hệ gì với Đông gia ở Hoàn Thi Quốc không?"
Đông Hàn Côn cau mày, không hiểu đối phương nói vậy là có ý gì. Lão thẳng thắn đáp:
"Không có."
Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:
"Đông gia �� Phụng Đình rất giống với Đông gia ở Hoàn Thi. Mặc dù Đông gia nơi đó đã bị hóa thành phế tích từ lâu, nhưng kiến trúc hai bên khá tương đồng."
Hàn Vũ Thiên cũng sớm đã bước vào nơi ở của Đông gia tìm hiểu. Đông Hàn Côn thở dài nói:
"Kiến trúc có giống thì là chuyện bình thường, nói lên được điều g��?"
Hàn Vũ Thiên cũng thở dài, lười giải thích, nói:
"Bắt ngươi về trước không cần dài dòng."
Đông Hàn Côn còn chưa kịp phản ứng đã bị một dòng nước bao bọc lại thành một cái kén. Bất kể là kẻ nào mang huyết mạch Đông gia đều bị nhốt trong kén nước.
Những cái kén kia bắt đầu bay lên trời, chui vào đại hải phía trên. Hướng Văn Ích cảm nhận khí tức của Đông Hàn Côn biến mất, lập tức kinh hãi. Lão dốc toàn lực phá biển, lao xuống mặt đất. Phía sau là mấy vạn phân thân Hàn Vũ Thiên truy kích không ngừng.
Hàn Vũ Thiên phất tay. Hai đầu thủy long ngưng tụ từ trong không khí lao đến chỗ Hướng Văn Ích. Lão vừa phá được lớp cuối cùng của đại hải, thì lại phải đối đầu với hai đầu thủy long.
Hướng Văn Ích kim thương quét ngang, dốc toàn lực phát động. Một kích toàn lực vội vàng ngưng tụ cũng chỉ phá được một đầu. Một đầu còn lại thì đã đánh thẳng vào ngực lão.
Huyết nhục phun ra cũng không làm lão dừng lại thân hình. Mắt thấy Hàn Vũ Thiên đang đứng bên cạnh một cái kén nước. Nhìn kỹ thì là Đông Hàn Côn đang ở bên trong.
"Tên khốn, thả Đông Hàn Côn ra!"
Hướng Văn Ích như bị chọc giận tột cùng, liền như kẻ điên liên tục công kích mà bỏ qua phòng ngự. Hàn Vũ Thiên thì không mảy may bận tâm, bay về phía đại hải mang theo kén nước rời đi.
Hướng Văn Ích điên cuồng tấn công, thúc đẩy lực lượng trận pháp lên tới đỉnh điểm, tốc độ gần như có thể sánh với Thiên Tông.
"Phụ hoàng! Nếu tiếp tục thì trận pháp của tổ tông nhất định sẽ bị tiêu hao sạch sẽ."
Hướng Nghị Tuần là hoàng đế Phụng Đình, cuối cùng không thể nhịn được mà lớn tiếng nhắc nhở. Hướng Văn Ích đột nhiên thoát lực, chuyển hướng tránh né công kích.
Lão ta đứng ở không trung, trơ mắt nhìn Hàn Vũ Thiên mang tri kỷ của mình rời đi. Hướng Văn Ích thân mang trọng trách gia tộc, không thể đem toàn bộ di sản tổ tông tiêu hao sạch sẽ chỉ để cứu lấy một người.
"Bỏ đi. Đợi sau này ta thành Chuẩn Tổ nhất định sẽ cứu ngươi, hi vọng lúc đó ngươi vẫn còn sống."
Hướng Văn Ích trở về hoàng đô, sắc mặt tái nhợt đi không ít. Đánh với Hàn Vũ Thiên làm cho lão tiêu hao hết tám thành lực lượng. Nếu không có thần trận hộ thân thì e là đã sớm bị bào mòn kiệt sức mà chết.
"Lão tổ, Đông gia bọn họ toàn bộ đã bị bắt. Nếu không mau sắp xếp người thế chỗ họ thì chúng ta sẽ bị mất đi không ít tài nguyên cho Hướng gia."
Một thân vương Hướng gia chẳng nghĩ nhiều đến thế. Hắn chỉ quan tâm cái gọi là tài nguyên mà Đông gia có thể mang lại. Hướng Văn Ích sắc mặt trầm xuống, vung tay đập chết thân vương kia.
"Đông gia tuy không có quan hệ máu mủ trực tiếp với Hướng gia, nhưng cũng là một nhà, cùng chung phong sương. Cái lũ hỗn đản bất hiếu các ngươi lại chỉ nghĩ đến tài nguyên, chẳng trách Đông Hàn Côn khi nghe ta nhắc tới việc cho Đông gia và Hướng gia liên hôn thì thở dài tìm cách từ chối. Tất cả là do đám hỗn xược các ngươi đã phá hoại hết mọi chuyện. Đợi khi lão phu khôi phục linh lực hao tổn sẽ đem toàn bộ ra xử tội."
Dưới cơn phẫn nộ của lão tổ tông, người của Hướng gia đều cúi đầu không dám mở miệng. Hoàng đế Hướng Nghị Tuần thở dài nhìn đám tiểu bối Hướng gia đã sớm bị hao mòn nhân tính.
Nhìn sắc mặt bọn chúng không hề có một tia hối lỗi nào, Hướng Nghị Tuần ngẩng đầu nhìn trời, nói:
"Hướng gia đã sắp đến hồi kết."
Đám tiểu bối nghe được cũng không hiểu hoàng đế đang có ý gì. Bọn chúng sau khi thấy trưởng bối rời đi hết, lại bắt đầu lao vào ăn chơi.
Hàn Vũ Thiên đã sớm tiến tới biên giới Hoàn Thi Quốc. Nhìn cảnh tượng ma khí ngập trời, ngay cả hắn cũng không khỏi cảm thấy chán ghét.
"Nhất Linh Thiên Hỏa."
Hàn Vũ Thiên chém ra một kiếm, tách ngàn dặm ma khí ra làm hai, không thể nào liền lại như cũ. Hắn sải bước đi về phía xa.
Trên đường đi, Hàn Vũ Thiên gặp không ít công kích của ma tộc. Hắn cũng chỉ tránh né rồi hướng tới phía trước mà đi. Nhất Linh Thiên Hỏa lần nữa mở đường, đã thấy được di tích của thần linh Đông Thăng.
"Cuối cùng đã tới."
Hàn Vũ Thiên tăng tốc mạnh mẽ, vượt qua vô số ma tộc để đến di tích. Hắn vừa đáp xuống liền thổi bay toàn bộ ma tộc trong phạm vi trăm trượng ra xa.
Khí vực Thiên Hỏa mở ra, xua tan hết thảy ma khí hai ngàn dặm xung quanh. Ma tộc yếu kém cũng chết đi không ít. Hắn bước vào trong phế tích, dùng thần niệm dò xét một lúc nhưng không thể cảm ứng được gì.
Hàn Vũ Thiên lấy ra Trọng Trấn Chuông, gõ vài cái ở trong di tích. Hắc khí ào ạt tuôn ra từ bên dưới mặt đất. Một đại trận hắc ám đang liên tục xoay chuyển.
"Các ngươi vậy mà phong ấn Đông Thăng lão giả trước rồi mới hành động. Ma tộc đúng là đã biết dùng cái đầu để suy nghĩ."
Hàn Vũ Thiên không ngờ ma tộc vốn dĩ dùng lực lượng và số lượng áp đảo để trực tiếp xâm lược, vậy mà giờ lại còn có thể bày mưu tính kế để phong ấn một linh hồn thần linh.
Lần xâm lược này của ma tộc chắc chắn phải có cao thủ xuất hiện, bằng không dựa vào đầu óc và thực lực của đám ma tộc yếu kém kia, sẽ không thể phong ấn nổi một thần linh.
Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, mong quý độc giả đón đọc trọn vẹn.