(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 258: Thiên Tông.
Hàn Vũ Thiên đứng dậy hừ lạnh nói:
“Ân tình cuối cùng? Ta nể mặt Hồ Nguyệt Nhi nên mới tha cho các ngươi một mạng. Cứ thế mà sắc phong Vạn Niên Cung làm hộ quốc đi.”
Hắn rời đi không hề ngoảnh lại dù chỉ một cái. Hồ Vân biết giới hạn đàm phán chỉ đến đây là cùng, hắn cầm chiếu thư, viết lên vài dòng chữ.
Hàn Vũ Thiên vừa bước đi, phía sau đã có kim quang hiện ra cùng với thanh âm của Hồ Vân:
“Sắc phong Vạn Niên Cung làm Hộ Quốc Thánh Cung, cùng hoàng thất sát cánh chiến đấu.”
Hắn là hoàng đế mà không dùng hai từ “phò tá” hay “phục tùng”, mà lại dùng hai chữ “sát cánh” trong chiếu chỉ, cho thấy Hồ Vân đế quân cũng rất biết cách giữ thể diện cho Vạn Niên Cung.
“Thật không ngờ Vạn Niên Cung chi chủ lại chấp nhận làm hộ quốc. Nếu làm hoàng đế thì đám hoàng thất kia sớm đã…”
Hạnh Thị còn chưa nói hết đã bị Lý Lăng Nặc ngăn lại nói:
“Kẻ làm hoàng đế chưa chắc là vương giả của một nước, kẻ đứng đầu cũng không nhất thiết phải ngồi lên hoàng vị.”
Bá Tây Hành gác thương lên vai cười nói:
“Thôi không nói chuyện này nữa. Tiền bối Lăng Nặc cần phải bế quan một thời gian, chuyện Hiệp Hội Tán Sĩ sẽ do chúng ta gánh vác đấy.”
Bốn người rời đi. Cùng lúc đó, các tán sĩ bắt đầu lan truyền thông tin về Hiệp Hội Tán Sĩ, chiếu lệnh của hoàng thất cũng được truyền đi rộng rãi.
Ánh trăng cuối cùng phủ xuống khu đất trống trong phòng cung chủ. Hàn Vũ Thiên ngồi xếp bằng nhìn khối năng lượng lấy từ chỗ Thất Bảo Thần Chủ đã mấy canh giờ.
Đây chính là thứ đã ngưng tụ từ mấy trăm vạn sinh linh mà thành hình. Nếu hắn sử dụng nó một cách bừa bãi thì nhân quả nghiệp báo là điều khó tránh khỏi.
Từ trong ngực hắn toát ra một ngọn lửa màu trắng thuần khiết. Thiên Dương Thập Linh thức thứ mười Độ Hóa Vạn Linh đã được triển khai.
Năng lượng kia vốn là thất thải chi quang lại hóa thành vô vàn oán niệm và phẫn hận, thậm chí còn đáng sợ hơn ma khí gấp mấy lần. Đây chính là những linh hồn bám víu vào đoàn năng lượng này trước khi chết. Nếu không biết mà hấp thu sẽ nhận lấy nhân quả cực kỳ lớn, có thể vĩnh viễn bị đọa vào Địa Phủ, chịu thống khổ mà không thể luân hồi.
Ngọn lửa bao trùm lên đoàn năng lượng, theo pháp quyết mà Hàn Vũ Thiên niệm ra, khiến cho những oán niệm vốn hung hăng càn quấy dần trở nên ôn hòa một cách lạ thường.
Trải qua ba canh giờ tôi luyện, đoàn năng lượng kia cuối cùng cũng hóa thành thất thải chi khí. Phần oán niệm sau khi được độ hóa lại ngưng tụ thành một nửa viên Dương Hỏa Quang Châu.
Dù chỉ nửa viên cũng mang tới sự đột phá không nhỏ cho Hàn Vũ Thiên. Hắn bế quan, rơi vào trạng thái tu luyện, hòa mình cùng thất thải chi khí thành một thể thống nhất.
Một năm sau, Hàn Thiên Thánh Quốc cuối cùng đã chiếu cáo khắp thiên hạ. Nam Cương Quốc, Phụng Đình Quốc và Hoàn Thi Quốc đều phái sứ giả tới chúc mừng quốc gia mới thành lập.
Tin tức tiếp theo cũng nhanh chóng lan truyền tới: Phụng Đình Quốc hoàng đế chiếu cáo thiên hạ, tuyên bố thành lập liên minh tam tông, gồm Hướng gia hoàng thất, Long Giác Tông và Ngân Hoàng Tông, lấy thái thượng hoàng Hướng Văn Ích, người có tu vi đột phá Chuẩn Đạo, làm minh chủ.
Chỉ trong một năm, bốn quốc gia đã bắt đầu mở cửa biên giới, không còn ngăn cách nghiêm ngặt như trước, đồng thời cũng không một ai dám tùy tiện xâm phạm lãnh thổ của đối phương. Trong bốn thế lực này, kẻ có sức uy hiếp yếu nhất chính là Hoàn Thi Quốc.
Nơi đó bị ba đại cường quốc nhắm đến, nhưng Hoàn Thi Quốc đã có liên minh với Vạn Niên Cung từ trước nên Nam C��ơng Quốc sẽ không động chạm tới. Hàn Thiên Thánh Quốc thì xa xôi hiểm trở, muốn chiếm Hoàn Thi Quốc phải vượt qua bao núi non hiểm trở. Phụng Đình Quốc là nước gần nhất, sớm muộn gì cũng sẽ là kẻ đầu tiên khai chiến.
Hai năm sau, Vạn Niên Cung đại cung phụng Tiểu Bảo đã đột phá lên Chuẩn Đạo. Lại là pháp bảo đầu tiên đột phá Chuẩn Đạo chứ không phải là sinh linh.
Nam Cương Quốc viết lại trang sử mới với Thánh Nhân xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Từng là quốc gia yếu nhất tiểu lục địa, nay đã trở thành kẻ đứng đầu.
Hàn Vũ Thiên và Thất Bảo Thần Chủ vẫn bặt vô âm tín trong bế quan. Mọi chuyện ở Vạn Niên Cung đều do đại cung phụng giải quyết. Hàn Diệp cũng trở về trong hai năm này, tu vi tăng tiến vượt bậc, sớm đạt đến Thánh Tông thượng kỳ. Băng Tiên Điển của nàng còn có thể sánh ngang với gia gia Hàn Vũ Thanh.
Hồng Thiên cải tạo thành công Vạn Niên Thánh Pháo, khiến sức mạnh phòng thủ của Vạn Niên Cung tăng lên một tầm cao mới. Mạch Liên cũng đã luyện chế thành công viên Tông Đan thượng phẩm đầu tiên trên tiểu lục địa.
Cao gia và Cúc gia từ phía tây Nam Cương Quốc đến Vạn Niên Cung, khẩn cầu được gia nhập, do hai vị tộc trưởng Cao Tiệm Ly và Cúc Loan dẫn đầu. Tiểu Bảo không muốn quấy rầy chủ nhân tu luyện nên đã chấp thuận cho họ gia nhập Vạn Niên Cung, tạm thời vẫn chưa có phong hiệu nào. Cao Tùng Bách và Cúc Âm, những người có tu vi cao nhất trong hai tộc, được phong làm trưởng lão Vạn Niên Cung.
Ba năm sau, Hoàn Thi Quốc bị Phụng Đình Quốc dẫn quân xâm lược. Biên giới hai bên chiến hỏa không ngừng nghỉ, khiến không ít thế lực ở hai quốc gia khác phải kinh động.
Tiểu Bảo đọc xong tin tức liền xé nát cuộn giấy nói:
“Gọi Thanh Hiên và Trương Tuân Vinh dẫn theo quân lực đến Hoàn Thi đi.”
Nam Cương Thành, Hồ Vân ngồi trên hoàng vị, vứt cuộn giấy xuống sàn nói:
“Chúng ta cứ án binh bất động. Vạn Niên Cung cũng tự mình ra tay thôi.”
Hàn Thiên Thánh Quốc, Thái Hoàng Sơ đọc được tin tức cũng đã sớm tập trung cùng các cao thủ khác, hắn quăng cuộn giấy xuống giữa bàn tròn nói:
“Phụng Đình Quốc vừa có Chuẩn Tổ đã ngang nhiên đi chiếm lãnh thổ, chúng ta cũng nên hành động rồi.”
Sáu người đồng thời nhìn về phía Phùng Huy. Trong số các cao tầng ở đây, lão chính là người có ý kiến sáng suốt nhất. Phùng Huy, người được Hàn Vũ Thiên thả ra, cũng sớm trở về Hàn Thiên Thánh Quốc. Lão suy ngẫm một lúc rồi nói:
“Võ Vũ, ngươi đi. Đánh lâu dài là được, không cần gấp.”
Võ Vũ khởi động tay chân cười nói:
“Kéo dài trận chiến chờ thần long thức tỉnh sao?”
Bảy vị ngồi ở đây đều nở một nụ cười đầy bí ẩn. Rất nhanh sau đó, bọn họ đã biến mất, không còn xuất hiện trong căn phòng này nữa.
Bốn năm sau, Hồ Nguyệt Nhi đi lịch luyện đã trở về hoàng đô. Điều đầu tiên nàng làm chính là cùng phụ thân tuyên chiến. Hồ Vân dù không muốn cũng phải dốc toàn lực cùng hài nữ của mình chiến đấu.
Cuộc chiến ở hoàng thành trải qua bảy ngày bảy đêm mới có kết quả cuối cùng. Hồ Nguyệt Nhi tuy có được Tuyệt Tình Kiếm và Tuyệt Tình Pháp Quyết của mẹ truyền lại, cũng không thể chiến thắng được thực lực của cha mình. Nàng đã thất bại và không thể hoàn thành m���c tiêu đã định.
Sau khi Hồ Nguyệt Nhi rời đi, một tin tức khác lại lan truyền tới, nói rằng Hồ Nguyệt Nhi quyết chiến với hoàng đế là vì tiên hoàng hậu trước đây. Nếu nàng thắng, hoàng đế phải phế bỏ kế hậu; còn nếu nàng thua, phải rời khỏi hoàng thành.
Hoàn Thi Quốc đối đầu với Phụng Đình Quốc đã chồng chất khó khăn, lại còn xuất hiện ma tộc công kích trên diện rộng. Bọn chúng từ dưới mặt đất trồi lên mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Chỉ trong một tháng thì Hoàn Thi Quốc đã bị phá hủy quá nửa. Tình cảnh loạn trong giặc ngoài đã dẫn đến kết cục bi thảm nhất từ trước tới nay cho Hoàn Thi Quốc. Hoàn Thi Tố đã dẫn theo những người sống sót còn lại, đóng quân ở biên giới Nam Cương Quốc, muốn nhờ vào liên minh để chống đỡ hơi tàn này.
Năm năm sau, Hàn Vũ Thiên chậm rãi mở đôi mắt tràn ngập lam quang. Tu vi của hắn đã tăng tiến tới Thiên Tông, khó hơn đột phá Chuẩn Tổ gấp trăm lần. Chính vì vậy mà thời gian bế quan của hắn mới kéo dài đến 5 năm.
Thất Bảo Thần Chủ thì bay thẳng lên không trung đón nhận 72 đạo lôi kiếp Đạo Tổ. Lôi kiếp giáng xuống như là tận thế, khiến cho toàn bộ kết giới Vạn Niên Cung bị phá hủy hoàn toàn.
Một vài hòn núi sụp đổ, không ít kiến trúc bị phá hủy, khiến rất nhiều người bị thương. Cũng may mắn là không có bất kỳ ai phải bỏ mạng.
Hàn Vũ Thiên vừa ngồi xuống bảo tọa, Tiểu Bảo đã thuật lại đại khái mọi chuyện đã xảy ra cho Hàn Vũ Thiên. Phải mất nửa ngày hắn mới tiêu hóa hết được lượng tin tức vừa nhận.
“Bản cung chủ đích thân đến Phụng Đình Quốc. Còn về phần Hoàn Thi Quốc, cứ để Băng Vương xuất thủ. Ông ấy sẽ có bước tiến triển lớn đấy.”
Tiểu Bảo ôm quyền nhận lệnh của chủ nhân. Hàn Vũ Thiên chưa kịp bay ra khỏi Vạn Niên Cung thì phía sau đã truyền tới một tiếng nổ lớn.
Khói bụi bốc lên ngập trời. Thất Bảo Thần Chủ bước ra từ trong khói cười nói:
“Ngươi đi rồi không sợ ta chiếm lấy nơi này sao?”
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
“Muốn chiếm muốn phá tùy ngươi, ta còn chuyện khác phải làm.”
Hàn Vũ Thiên rời đi, để lại Thất Bảo Thần Chủ với vẻ nhàm chán khi trêu chọc một kẻ có vẻ nhạt nhẽo như thế.
Chưa đến nửa ngày Hàn Vũ Thiên đã giáng lâm biên giới Phụng Đình Quốc. Nơi đây vẫn như cũ do hai vị Thánh Nhân viên mãn tọa trấn. Hàn Vũ Thiên không nói một lời đã bước ngang qua đám người. Bọn họ muốn ngăn cản nhưng cơ thể lại không cách nào động đậy được.
Hàn Vũ Thiên dùng nửa ngày còn lại tiến về hoàng đô. Hắn chậm rãi hạ xuống đỉnh một tòa cung điện trong hoàng đô, đỉnh cung điện không quá cao, đủ để hắn quan sát toàn bộ hoàng đô.
Gió đêm thổi y phục hắn phần phật nhưng không một ai phát hiện ra hắn. Hàn Vũ Thiên dậm chân một cái liền nhảy vút lên cao, rồi lao thẳng xuống cung điện hoàng thất bên dưới.
Rầm! Đất đá bay tứ tung, để lại một cái hố sâu dài mấy trăm trượng. Hàn Vũ Thiên bước đi thản nhiên tiến về vương tọa của Hướng gia.
“Mau, có kẻ xâm nhập!”
Vô số binh lính mang theo binh khí vây quanh Hàn Vũ Thiên. Tu vi thấp nhất trong số đó cũng là Hợp Đan, nhưng hắn chỉ cần khẽ dậm chân đã trấn áp toàn bộ bọn họ nằm rạp xuống đất.
Bên trong cung điện cũng có rất nhiều cường giả khác lao ra, bao gồm mười vị Thánh Tông sơ kỳ trấn thủ Hướng gia.
Hàn Vũ Thiên thấy mười tên Thánh Tông xuất hiện, không nói hai lời. Cửu Hàn Kiếm lóe lên trong tay, sau đó chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của mấy vị cao thủ Hướng gia.
Hắn ngước nhìn vương tọa Hướng gia tràn đầy ánh kim quý phái, liền một kiếm cắt đôi. Tên Thánh Tông duy nhất còn sống sót, ôm bả vai trái bị đứt rời, thở hỗn hển đứng ở ngoài cửa.
“Ngươi nhất định sẽ bị thái thượng hoàng phanh thây!”
Hàn Vũ Thiên ngồi ở bậc thang, ghim thanh kiếm lên thi thể một vị Thánh Tông đã chết, rồi gác tay lên chuôi kiếm, cười nói:
“Vậy ngươi gọi hắn đến đây, nhắn là Vạn Niên Cung Chi Chủ đến hỏi thăm.”
Thánh Tông sơ kỳ kia tức giận phun ra một ngụm máu, rồi quay đầu bỏ đi. Hoàng đô giờ đây chỉ còn là một thành trống rỗng, không còn bất kỳ cao thủ nào, ngoài 10 vị Thánh Tông được phái đến trấn thủ giờ đã chết toàn bộ, đồng nghĩa với việc Hướng gia đã rơi vào tay Hàn Vũ Thiên.
“Hoàng đô này đã bị ta chiếm đóng. Phàm là sinh linh trong hoàng đô, đều cút hết cho ta, bằng không khó mà giữ được mạng sống.”
Âm thanh của Hàn Vũ Thiên vang vọng tứ phía, kèm theo khí tức kinh người đè ép xuống. Những người trong hoàng đô không hiểu chuyện gì đang xảy ra cũng ba chân bốn cẳng chạy trốn.
“Hướng gia bị gì vậy? Sao hoàng đô lại dễ dàng bị chiếm chứ?”
“Chạy trốn trước đi!”
“Mau lối này!”
Hơn mấy triệu người ngay trong đêm đã chạy trốn khỏi hoàng đô. Cung nữ hay thái giám trong hoàng cung cũng đã sớm thoát thân hết.
Biên giới Phụng Đình Quốc và Hoàn Thi Quốc được ngăn cách bởi tường thành Linh Vân Thành. Hướng Văn Ích đang xem bản đồ Hoàn Thi, vuốt râu tỏ vẻ hài lòng.
Lão ta đích thân tới đây là muốn một lần thu tóm tất cả vào tay mình, dùng thân phận Chuẩn Đạo để làm chủ Hoàn Thi Quốc.
“Minh chủ, Nam Cương Quốc lại phái một vị Thánh Tông đại viên mãn tới. Hắn vừa xuất thủ đã khiến lão tổ Đông Hàn Côn phải toàn lực ứng phó, cần chi viện gấp.”
Một đại tướng của Ngân Hoàng Tông chạy tới tường thành ôm quyền báo cáo. Hướng Văn Ích nhìn về phía khí tức mãnh liệt va chạm liền cau mày hỏi:
“Lý Hồng Yên đâu?”
Ngân Hoàng Tông đại tướng cúi đầu nói:
“Lão tổ đang cùng với ma tộc giao thủ, cũng không thể chi viện nên mới tìm đến minh chủ.”
Hướng Văn Ích chuẩn bị đích thân ra chiến trường thì một giọng nói từ phía sau vang lên.
“Thái thượng hoàng không hay rồi!”
Hướng Văn Ích quay đầu nhìn lại thì thấy một người với khí tức suy kiệt đã ngã gục dưới chân mình. Lão ta trừng mắt quát lớn:
“Ngươi không bảo hộ hoàng đô, chạy ra đây làm gì?”
Thánh Tông sơ kỳ bị trọng thương đã đốt nhục thân để gia tốc tới đây, dập đầu nói:
“Vốn bọn ta nhận lệnh bảo hộ hoàng đô, nhưng Vạn Niên Cung chi chủ không biết từ đâu đến, chỉ trong vài đòn đã giết hết chín vị Thánh Tông khác, còn cố tình để ta chạy tới đây báo cho thái thượng hoàng biết.”
Hướng Văn Ích trừng lớn mắt, lập tức nói:
“Mau rút quân, toàn bộ trở về hoàng đô!”
Theo lệnh của minh chủ truyền tới thì rất nhiều trận chiến đã dừng lại. Chỉ trong vài ngày toàn bộ người của Phụng Đình Quốc còn ở chiến trường đã trở về, nhưng tổn thất cũng có thể nói là khá nặng nề. Bởi vì lệnh rút khẩn cấp mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, liền bị ma tộc và Hoàn Thi Quốc thừa cơ truy sát.
“Đợi bản hoàng này giải quyết xong tên tiểu tử kia, rồi sẽ quay lại tìm các ngươi.”
Hướng Văn Ích thu lại lửa giận, chỉ phái hai mươi vị Thánh Tông trung kỳ ra hậu tuyến bảo hộ, còn bản thân thì dẫn theo mấy chục cao thủ Thánh Tông khác, bay thẳng về hoàng đô.
“Minh chủ, ngươi không nên thiếu sáng suốt như vậy đâu. Nếu chỉ để hai mươi Thánh Tông trung kỳ bảo hộ đại quân thì nếu gặp phải Thánh Tông viên mãn hay đại viên mãn của địch, ắt hẳn đại quân sẽ toàn quân bị diệt.”
Thiên Su Hòa bay bên cạnh Hướng Văn Ích, mở lời khuyên ngăn. Hướng Văn Ích vẫn lửa nóng bừng bừng nói:
“Ta không quản đám rác rưởi kia sống hay chết, hoàng đô mới là quan trọng trên hết.”
Đông Hàn Côn dù trên người còn mang thương thế cũng chỉ biết thở dài. Hai vị tông chủ khác thì tràn đầy bất mãn trước câu nói của lão minh chủ này. Nếu không phải lão ta cơ duyên xảo hợp, đi vào di tích của một vị cường giả thần bí, lại nhận được Thái Cực Uyển Long Đan có khả năng phá rồi lại lập, trở thành Chuẩn Đạo, thì lão Hướng Văn Ích cũng chẳng dám tùy tiện tỏ thái độ với hai vị tông chủ bọn họ.
M�� Hướng gia cũng không ít lần kiêu ngạo làm khó dễ thế lực của Đông Hàn Côn. Lão rất muốn cho tiểu bối Hướng gia một trận dạy dỗ nghiêm khắc, nhưng sau lưng Hướng gia lại có một Chuẩn Đạo cường giả nên Đông Hàn Côn cũng chỉ đành âm thầm chịu đựng nỗi nhục này.
Chỉ hai ngày sau, bọn họ đã trở về Hướng Đô. Bề ngoài hoàng đô không có bất kỳ hao tổn nào, nhưng ai nấy đều thấy không có bất kỳ người nào ở trong thành.
Tất cả nội dung bản dịch này đều thuộc về quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.